Nhạc nềnSakuya2

Tĩnh Lặng Trong Lửa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng đập cửa rền vang dồn dập như sấm động giữa đêm đông, làm rung chuyển cả những thanh xà gồ bám đầy muội than của tiệm rèn Từ Thiết Tượng. Giữa bóng tối ngột ngạt của hầm chứa than đá dưới lòng đất, hơi nóng hừng hực từ bệ lò rèn nung đỏ phía trên tỏa xuống hầm hập, biến khoảng không gian chật hẹp chưa đầy vài trượng thành một cái lò hấp khổng lồ. Mùi sulfur nồng nặc trộn lẫn với mùi than đá cháy dở bốc lên khét lẹt, xộc thẳng vào mũi, khiến từng nhịp thở trở nên bỏng rát như nuốt phải tàn lửa.


Thạch Đầu quỳ rạp trên đống than đá đen nhám, hai đầu gối trần tì xuống những cạnh than sắc nhọn đau nhức nhối. Trên lưng cậu, Diệp Vô Phong nằm im lìm, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận. Cánh tay trái hoại tử của lão tạp dịch cụt tay buông thõng vô lực, lạnh ngắt đối lập hoàn toàn với cái nóng như thiêu như đốt của căn hầm. Vết thương xuyên vai trái của Thạch Đầu dầm mưa bão từ sườn núi giờ đây gặp hơi nóng hừng hực bắt đầu sưng tấy, máu tươi nóng hổi rỉ ra qua lớp băng vải thô rách nát, nhỏ từng giọt xuống đống than đá đen kịt dưới chân.


Ngay phía trên đầu họ, chỉ cách một lớp ván gỗ mục nát trét bùn than, tiếng then cửa sắt rít lên khô khốc. Cánh cửa chính của tiệm rèn đã bị đập mở. Tiếng ủng da nện xuống sàn gỗ rầm rầm kèm theo tiếng gươm giáo va chạm lách cách báo hiệu truy binh đã tràn vào.


"Lục soát cho ta! Một góc kẽ cũng không được bỏ qua!" Giọng nói hách dịch, tiếu nhân của chấp pháp đệ tử Triệu Vũ vang lên, đầy rẫy sự phẫn nộ sau khi bị mất dấu hai thầy trò trên sườn núi.


Trong hầm tối, Thạch Đầu rùng mình. Cậu cảm thấy cổ họng ngứa ngáy điên cuồng do bụi than đá mịn bay lơ lửng trong không khí bít chặt phế quản. Cơn ho rát họng cuộn lên như một cơn sóng dữ, chực chờ bộc phát. Cậu biết, chỉ cần một tiếng khục khặc nhỏ nhất vang lên lúc này, tính mạng của dưỡng phụ và sư tỷ sẽ tan thành mây khói dưới lưỡi đao của chấp pháp đường.


Một bàn tay gầy guộc, khô héo bỗng nhẹ nhàng đặt lên gáy Thạch Đầu. Đó là bàn tay trái vô lực của Diệp Vô Phong. Dù kinh mạch đã hoại tử đến ba phần, lão tạp dịch câm lặng vẫn dùng chút thần trí tỉnh táo cuối cùng để vỗ nhẹ vào huyệt Đại Chùy sau cổ con nuôi. Nhịp vỗ vô cùng khẽ khàng nhưng mang theo một luồng kình lực ấm áp, dẫn dắt dòng khí hỗn loạn trong lồng ngực Thạch Đầu dịu xuống.


Thạch Đầu nhắm chặt đôi mắt khờ khạo, vận dụng Quy Tức Thuật Sơ Cấp mà cậu đã khổ luyện dưới giếng cổ Tàng Thư Các. Cậu khóa chặt lỗ chân lông, ngưng tụ nhịp tim xuống mức tối thiểu, ép hơi thở trở nên mỏng manh như một sợi tơ vô hình. Để triệt tiêu hoàn toàn cơn ho đang dâng lên phế quản, Thạch Đầu cắn chặt bờ môi nứt nẻ của mình. Răng cậu ngập sâu vào da thịt, máu tươi trào ra ấm nóng nơi đầu lưỡi, vị tanh ngọt của máu hòa lẫn với bụi than đắng chát giúp cậu nén chặt cơn ho trong sự tĩnh lặng tột cùng.


Trên mặt đất, tiếng Triệu Vũ quát tháo ngày càng gần. Hắn vung roi da quật mạnh vào các kệ gỗ rỗng, tiếng roi xé gió rít lên tanh tách, đập vỡ nát những hũ đất nung đựng nước tôi thép của tiệm rèn.


"Từ Thiết Tượng! Ngươi dám chứa chấp tàn dư Thạch gia và lão tạp dịch cụt tay kia sao? Khói lò rực lửa thế này, rõ ràng là muốn che giấu mùi thuốc trị thương!" Triệu Vũ gầm lên, gí sát ngọn đuốc dầu vào mặt người thợ rèn lực lưỡng.


Từ Thiết Tượng đứng sừng sững như một tảng đá rèn, gương mặt đỏ rực dưới ánh lửa không chút biến sắc. Ông thản nhiên quai búa nện nhẹ xuống đe sắt, tạo ra tiếng vang trầm đục để át đi tiếng thở mỏng manh dưới hầm sàn:


"Chấp pháp đệ tử nói đùa rồi. Tiệm rèn của ta quanh năm đốt than đá đen để đúc nông cụ cho môn phái, khói nóng sulfur này là chuyện thường ngày. Nếu Triệu đại nhân không tin, cứ việc lục soát."


Triệu Vũ hừ lạnh, định bước về phía bệ lò rèn — ngay sát vị trí tấm ván sàn ngụy trang. Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng người mảnh mai từ trong góc tối của gian nhà sau bước ra, chắn ngang lối đi của hắn.


Đó là Lâm Uyển Dung. Nàng mặc bộ y phục ngoại môn xám nhạt dính đầy muội than, cánh tay trái tê liệt hoàn toàn giấu sau vạt áo, nhưng tay phải lại giơ cao một tấm bài bằng đồng đen lạnh ngắt ngay trước mắt Triệu Vũ. Ánh lửa đuốc bập bùng chiếu lên hai chữ khắc sâu sắc lẹm: "Chấp Pháp".


Triệu Vũ khựng lại, đồng tử co rụt khi nhận ra đó chính là Lệnh Bài Chấp Pháp Ngoại Môn của bản thân đã bị trộm mất đêm qua. Hắn tức giận định vung tay giật lại:


"Gã tiện tì này! Ngươi dám trộm lệnh bài của ta?"


Lâm Uyển Dung không hề lùi bước, ánh mắt nàng lạnh lùng, sắc sảo như kiếm quang, gằn giọng nói lớn để âm thanh truyền xuống hầm lò bên dưới:


"Triệu Vũ! Ngươi nhìn cho kỹ đây! Lệnh bài này là do Trưởng lão Chấp pháp Thẩm Vô Kỵ đặc cách giao cho ta để thi hành mật vụ truy lùng phản đồ. Ngươi tự ý dẫn binh lục soát tiệm rèn của môn phái, làm náo loạn Thanh Vân Trấn khi chưa có lệnh của thượng tầng, muốn phá hỏng đại kế của Thẩm trưởng lão hay sao?"


Lời nói dối đanh thép của Lâm Uyển Dung đánh trúng vào tử huyệt của Triệu Vũ. Hắn vốn là kẻ hèn nhát, cậy thế chú ruột Triệu Hoài An nhưng cực kỳ khiếp sợ uy quyền sắt đá của Chấp pháp trưởng lão Thẩm Vô Kỵ. Nhìn thấy tấm lệnh bài đồng đen thật sự và khí độ kiên cường của nàng, Triệu Vũ nhất thời bị lung lay ý chí, bước chân dừng lại giữa chừng, nghi kỵ nhìn quanh.


Tuy nhiên, ngoại môn hộ pháp Chu Bưu đứng phía sau không dễ bị lừa như vậy. Gã sẹo rỗ nhe răng cười nham hiểm, cầm cây đuốc rà sát mặt đất cát bám đầy muội than quanh bệ lò rèn. Hơi nóng từ bệ lò bốc lên hừng hực làm mắt gã nheo lại, nhưng nhãn quan sắc bén của một kẻ chuyên đòi nợ thuê lập tức phát hiện ra một dấu vết bất thường.


Ngay sát kẽ hở của tấm ván gỗ mục nát trét bùn than dưới chân lò, có một vệt nước màu sẫm đang từ từ rỉ ngược lên.


Chu Bưu dừng bước. Gã từ từ cúi thấp thân hình hộ pháp cao lớn xuống, đưa ngón tay thô ráp chạm sát vào vệt nước nóng hổi đang loang nhẹ trên thớ gỗ mục. Đó là máu tươi — vệt máu rỉ ra từ vết thương vai đang rách rộng của Thạch Đầu dưới áp lực ngột ngạt của hầm chứa than.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!