Nhạc nềnSakuya2

Ẩn Thân Lò Rèn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng hú sói tru tàn độc của Cẩu Độc Hành xé toạc màn mưa dông, dội vào vách đá sườn Tây núi Thanh Vân rồi loang ra khắp các ngả rừng rậm rạp. Giữa đêm đông lạnh buốt thấu xương tủy, tiếng nước mưa trút xuống dồn dập như trút thác nước ngàn trượng, nhưng không cách nào dập tắt được luồng sát khí đang cuồn cuộn đổ về phía miếu hoang chân núi.


"Đi mau!" Tô Tam Nương khẽ rít qua kẽ răng, bàn tay nàng nắm chặt lấy bả vai gầy rách nát của Lâm Uyển Dung, đẩy nhẹ thiếu nữ về phía trước.


Thạch Đầu không nói một lời. Cậu khờ khạo gật đầu, tấm lưng thô dã khòm xuống gánh đỡ toàn bộ trọng lượng nhẹ bẫng của Diệp Vô Phong. Vai trái của cậu, nơi vết thương từ trận quyết đấu sinh tử đài với Tạ Thanh Vân bị đâm xuyên qua gân thịt, lúc này đã sưng tấy đen bóng dưới làn nước mưa bẩn. Máu tươi trộn lẫn nước mưa lạnh ngắt rỉ ra dọc theo vạt áo vải thô xám tro rách rưới, nhỏ từng giọt xuống đất bùn nhão nhoét. Nhưng Thạch Đầu bướng bỉnh bặm môi đến mức bật máu, dồn toàn bộ kình lực xuống hai lòng bàn chân trần, thi triển bộ pháp "Ngưu Tẩu Bùn Lầy" bám chặt vào đá rêu trơn trượt để giữ thăng bằng tuyệt đối, bảo vệ dưỡng phụ trên lưng khỏi bị chấn động.


Diệp Vô Phong nằm im lìm trên lưng con nuôi. Cánh tay trái của lão thõng xuống vô lực, làn da chuyển sang màu xám nhạt lạnh ngắt do Kinh Mạch Hoại Tử Sơ Cấp đã tàn phá sâu thêm một phần gân cốt. Lão nhắm chặt mắt, chịu đựng cơn bỏng rát thấu xương tủy đang cuộn lên từ đan điền hoại tử, giữ sự câm lặng tuyệt đối không một tiếng rên rỉ.


Tô Tam Nương lướt đi dẫn đường, tà áo đỏ sẫm của nàng như một bóng ma lướt nhanh qua các rặng tre già rậm rạp sườn Tây. Nàng am hiểu từng lối mòn đất đỏ của vùng biên cảnh, khéo léo dẫn ba người luồn lách qua các khe đá hẹp để tránh xa lộ lớn, nơi Phân Đà Thiết Quyền Môn của Lôi Bá Thiên đang rầm rộ kéo quân phong tỏa.


Sau gần nửa canh giờ băng rừng vượt thác, tiếng mưa bão dần bị lấn át bởi tiếng búa quai sắt rền vang trầm đục từ phía cuối con hẻm tối. Họ đã tiếp cận được bìa Thanh Vân Trấn sầm uất.


Trước mặt họ, giữa màn đêm mưa mịt mù, hiện ra một căn nhà rèn sắt rực lửa đỏ bên rìa thị trấn. Tiệm rèn Từ Thiết Tượng nấp dưới mái hiên gỗ mục nát, khói đen cuồn cuộn bốc lên từ ống khói gạch nung, mang theo mùi than đá nồng nặc át đi cả mùi ẩm mốc của đất cát đêm mưa.


Tô Tam Nương lén gõ nhẹ lên vách gỗ cổng sau ba nhịp ngắn ngủi. Cánh cửa lập tức hé mở, một luồng hơi nóng hừng hực phả thẳng vào mặt họ. Thân hình hộ pháp cao lớn, râu tóc cứng như rễ tre của Từ Thiết Tượng hiện ra sau cánh cửa. Gương mặt đỏ rực dưới ánh lửa lò rèn của ông lộ rõ vẻ nghiêm nghị khi nhìn thấy Diệp Vô Phong đang hôn mê trên lưng Thạch Đầu.


"Vào mau!" Từ Thiết Tượng gầm nhẹ, nhanh chóng đóng sầm cửa gỗ, cài chặt then sắt lớn.


Sức nóng bên trong lò rèn khiến y phục ướt sũng của ba người bắt đầu bốc khói nóng ẩm mốc. Từ Thiết Tượng không hỏi một lời về vết thương hay cuộc đào thoát. Ông bước nhanh đến bệ lò, dùng xẻng sắt lớn xúc từng tảng Than Đá Đen chất thêm vào lòng lò rèn đang đỏ rực. Ngọn lửa bùng phát dữ dội, tỏa ra luồng khói đen dày đặc và mùi sulfur nồng nặc, bao phủ toàn bộ không gian tiệm rèn, khéo léo át đi mùi dược liệu trị thương từ người Lâm Uyển Dung và mùi máu tươi tanh nồng đang rỉ ra từ bả vai Thạch Đầu.


"Lão tạp dịch cụt... gân cốt cạn kiệt rồi sao?" Từ Thiết Tượng thầm nghĩ khi nhìn cánh tay trái xám xịt vô lực của Diệp Vô Phong. Ông khẽ thở dài, chỉ tay về phía đống than đá đen góc phòng, bảo Thạch Đầu đặt lão nằm tạm lên lớp bao bố thô.


Thạch Đầu vụng về đặt dưỡng phụ nằm xuống, rồi ngồi bệt bên cạnh bệ lò rèn. Cậu khờ khạo đưa mắt nhìn Từ Thiết Tượng đang quai búa rèn sắt.


*KENG! KENG! KENG!*


Tiếng búa đập sắt rền vang dồn dập, rung chuyển cả vách tường gỗ mục. Từ Thiết Tượng vung cây búa nặng năm mươi cân bằng cánh tay phải to gấp đôi người thường, giáng những nhát búa nặng nề, mộc mạc xuống tảng thép nung đỏ. Mỗi nhát búa đập xuống không hề có chút hoa mỹ, không có kiếm khí ảo diệu, chỉ có kình lực cơ bắp thuần túy bám sâu vào lòng đất cát rèn đúc.


Thạch Đầu nhìn chăm chằm vào nhịp búa quai sắt. Trong thần trí khờ khạo của cậu, hình vẽ con trâu già kéo xe đi qua bùn lầy trong Thiết Ngưu Kiếm Phổ da dê bỗng nhiên hiện lên trùng khớp hoàn hảo với nhịp búa đập của thợ rèn. Cậu nhận ra, kình lực mộc mạc của Thiết Ngưu Kiếm Ý chính là sự kiên trì, nặng nề vô song giống như nhịp búa quai sắt nện xuống đe thép — lấy sức nặng thuần túy để bẻ gãy mọi đường kiếm biến hóa hoa mỹ của đối thủ. Bàn tay phải chai sần của Thạch Đầu khẽ động đậy theo nhịp búa, cảm ngộ kình lực mộc mạc chạy râm ran trong huyết quản đan điền.


Cậu tò mò rút thanh kiếm gãy rỉ sét Thạch gia đeo sau lưng ra, định đặt lên đá mài bên cạnh để tự tay mài sắc thân kiếm. Tiếng rít kim loại sắc lẹm vang lên đột ngột giữa tiếng búa đập.


*XOẸT...*


Từ Thiết Tượng lập tức vung tay giật phăng thanh kiếm gãy khỏi tay Thạch Đầu, trợn mắt nghiêm khắc lắc đầu. Tiếng mài sắt bén nhọn rít tai giữa đêm tối rất dễ lọt qua khe cửa gỗ, đánh động đến các mật thám Thiết Quyền Môn đang rình rập ngoài hẻm. Thạch Đầu ngơ ngác rụt tay lại, cúi đầu chịu phạt.


Từ sườn lò tối tăm, Diệp Vô Phong khẽ mở mắt. Lão tạp dịch cụt tay không thể nói, nhưng ánh mắt thâm trầm như giếng cổ của lão khẽ chuyển động nhìn về phía chiếc chổi tre quét lá rách nát đặt bên hông bao than. Lão khẽ nhúc nhích ngón tay trái vô lực, ra hiệu cho Từ Thiết Tượng.


Từ Thiết Tượng gật đầu hiểu ý. Ông lượm chiếc chổi tre rách nát lên, lén lút tháo bỏ lớp dây mây bện ngoài cán tre mục. Ông thò tay vào hộc sắt dưới bệ lò, lấy ra một thanh Huyền Thiết Vụn mỏng dính nhưng nặng trĩu — thứ kim loại phế thải có độ cứng phi thường thu gom từ các đợt đúc binh khí môn phái.


Từ Thiết Tượng dùng kìm sắt kẹp chặt thanh huyền thiết mỏng, khéo léo luồn sâu vào lòng cán tre rỗng của chiếc chổi rách, sau đó bện chặt lại bằng các sợi dây mây tre già ngâm nước muối dẻo dai bên ngoài. Lõi huyền thiết mới giấu kín bên trong sẽ giúp chiếc chổi tre của Diệp Vô Phong chịu được áp lực tàn kình mạnh hơn gấp bội cho các trận chiến bộc phát sau này mà không bị gãy nát.


Lâm Uyển Dung đứng gác sát khe cửa sổ gỗ rách nát hướng ra mặt lộ. Nàng dùng cánh tay phải còn lại giữ chặt vách tre, nhắm chặt mắt để thính giác đạt cực hạn lắng nghe động tĩnh bên ngoài giữa tiếng bão bùng.


Đột nhiên, đồng tử của nàng co rút lại. Qua khe gỗ mục, nàng nhìn thấy ánh đuốc sáng rực đỏ lòm bắt đầu loang lổ trên vách tường đất đối diện. Tiếng xích sắt va chạm đao kiếm và tiếng bước chân dồn dập nện trên đường bùn nhão đang tiến sát sườn.


"Triệu Vũ... hắn dẫn tuần tra đến đây rồi!" Lâm Uyển Dung khẽ thì thầm, giọng nói run rẩy lo lắng tột cùng.


Từ Thiết Tượng lập tức dừng búa. Ông nhanh chóng dùng chân đá mạnh vào một chốt gỗ giấu dưới bệ lò rèn, làm lộ ra một tấm ván lót sàn gỗ mục nát dẫn xuống hầm lò chứa than đá đen phía dưới. Hơi nóng và bụi than từ dưới hầm bốc lên ngột ngạt.


"Xuống dưới mau!" Từ Thiết Tượng ra hiệu dứt khoát.


Thạch Đầu vội vàng cõng Diệp Vô Phong trườn bò xuống hầm lò tối tăm, Lâm Uyển Dung lách người theo sát phía sau. Từ Thiết Tượng nhanh chóng kéo tấm ván sàn gỗ đóng chặt lại, trét thêm một lớp bùn than đen xám xịt lên trên để ngụy trang hoàn hảo.


Ông vừa đứng thẳng dậy, cầm cây búa nặng nện mạnh một nhát cuối cùng xuống tảng sắt nung để tạo tiếng vang giả che giấu tiếng động gỗ dưới sàn, thì cánh cửa gỗ tiệm rèn phía trước bị đập mạnh dồn dập.


*THỊCH! THỊCH! THỊCH!*


Tiếng búa đập sắt rền vang đột ngột dừng lại khi Triệu Vũ dẫn theo một toán chấp pháp đệ tử gõ mạnh cửa tiệm rèn đòi khám xét khẩn cấp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!