Nhạc nềnSakuya2

Hương Độc Đêm Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân tuần tra gõ gậy sắt dồn dập của Triệu Vũ trên thềm đá rạn nứt ngay phía trên đỉnh đầu cuối cùng cũng xa dần, chìm nghỉm vào tiếng gió bão gào rít ngoài vách núi sườn Tây.


Dưới khe rễ cây cổ thụ khổng lồ, ba thân ảnh rách rưới vẫn đứng im lìm như những pho tượng đá găm vào lòng đất nhão. Thạch Đầu nín thở đến mức hai bên thái dương nổi đầy gân xanh, cánh tay phải gân guốc của cậu vẫn ôm chặt lấy Lâm Uyển Dung đang run rẩy vì lạnh và đau đớn. Trên lưng cậu, Diệp Vô Phong nhẹ bẫng như một nhúm xương khô, lồng ngực lão khẽ phập phồng, cố kìm nén từng cơn ho khan đang dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng câm lặng.


Khi bóng tối ngoài khe đá chỉ còn lại tiếng mưa xối xả, Diệp Vô Phong khẽ vỗ nhẹ vào bả vai Thạch Đầu hai nhịp ngắn ngủi. Cậu hiểu ý dưỡng phụ, lập tức lách người qua kẽ rễ cây cổ thụ ngoằn ngoèo, nhẹ nhàng bước ra ngoài vách đá hiểm trở.


Cơn bão tuyết đầu đông dội xuống những luồng nước buốt giá thấu xương tủy. Gió rít gào qua các khe đá đứng đứng, quất thẳng vào da thịt rách rưới của ba người. Lâm Uyển Dung cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên rỉ. Bả vai gầy rỉ máu tươi của nàng bị nước mưa lạnh ngắt thấm vào, đau buốt như có hàng ngàn cây kim châm chích. Cánh tay trái tê liệt hoàn toàn của nàng thõng xuống vô lực, kéo lê theo từng bước chân khập khiễng trên thềm đá trơn trượt.


Thạch Đầu cõng dưỡng phụ bò nhanh dưới màn mưa bão che mắt. Vết thương rách vai trái của cậu từ trận quyết đấu sinh tử đài với Tạ Thanh Vân bị nước mưa xối xả rửa trôi, dòng máu đỏ tươi cứ thế nhỏ giọt dọc theo vách đá nhấp nhô, rớt xuống thềm đất cát nhão nhoét phía dưới. Cậu vận dụng Bộ Pháp Ngưu Tẩu Bùn Lầy, hạ thấp trọng tâm, dồn kình lực xuống hai lòng bàn chân trần bấu chặt vào đá rêu trơn để giữ thăng bằng tuyệt đối, bảo vệ dưỡng phụ trên lưng khỏi bị chấn động.


Sau gần một canh giờ chống chọi với bão bùng, ba người cuối cùng cũng tiếp cận được sườn núi phía dưới. Trước mặt họ, ẩn hiện sau những rặng tre già rậm rạp và màn mưa bong bóng trắng xóa, là Miếu hoang chân núi Thanh Vân. Ngôi miếu thờ sơn thần đổ nát từ lâu, mái ngói vỡ nát một nửa, cỏ dại mọc um tùm che khuất lối vào gỗ mục.


Thạch Đầu cẩn thận cõng Diệp Vô Phong bước qua ngưỡng cửa gỗ mục nát, đặt lão nằm tựa vào đống rơm khô dột nát dưới góc điện thờ rêu phong. Lâm Uyển Dung lảo đảo bước vào theo, quỳ sụp xuống bên cạnh, thở dốc dồn dập. Nàng dùng cánh tay phải còn lại cố gắng vắt khô gấu áo đệ tử ngoại môn sũng nước, nhưng bùn đất nhão đen bẩn đã dính chặt vào thớ vải xám xịt.


Trong không gian tối tăm và lạnh ngắt của ngôi miếu hoang, Diệp Vô Phong nằm tĩnh lặng, gương mặt sạm đen đầy nếp nhăn gió sương hiện rõ vẻ nhợt nhạt. Kinh Mạch Hoại Tử Sơ Cấp đang tàn phá cơ thể lão một cách tàn khốc. Cánh tay trái từ cùi chỏ trở xuống hoàn toàn xám xịt, buông thõng vô lực trên đống rơm mục, không còn chút cảm giác vật lý nào. Mỗi nhịp thở của lão đều mang theo tiếng rít khàn đặc từ lồng ngực vỡ nát, máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng câm lặng nhuộm đỏ cả vạt áo vải thô xám tro rách rưới.


Thạch Đầu xót xa nhìn cha. Cậu muốn nhóm một ngọn lửa sưởi ấm, nhưng Diệp Vô Phong khẽ lắc đầu, ánh mắt thâm trầm như giếng cổ nghiêm khắc nhìn cậu. Lão khẽ nhúc nhích ngón tay trái vô lực chỉ ra phía ngoài cửa miếu. Lão không thể nói, nhưng Thạch Đầu hiểu. Trong đêm mưa bão này, một đốm lửa nhỏ cũng có thể dẫn lối cho truy binh Chấp Pháp Đường tìm đến.


Cậu khờ khạo gật đầu, vội vàng quỳ xuống bên cạnh dưỡng phụ, dùng hai bàn tay chai sần ấm áp của mình áp chặt vào đôi bàn chân lạnh ngắt của lão để truyền chút hơi ấm thô sơ. Vết thương vai trái rách rộng của cậu vẫn không ngừng rỉ máu tươi, nhỏ từng giọt nóng hổi xuống nền đất cát ẩm ướt của miếu hoang. Mùi máu tươi nồng nặc bốc lên, hòa vào không khí ẩm mốc của điện thờ, rồi nương theo luồng gió bão thổi lùa qua khe cửa mục nát thoát ra ngoài.


Cách miếu hoang hơn trăm trượng, giữa màn mưa đêm đen kịt, một thân ảnh gầy guộc như sói đói đang chậm rãi lướt đi dưới các tán tre già. Hắn mặc chiếc áo khoác da chó xộc xệch bốc mùi hôi thối, mũi to bất thường liên tục hít hà khí vị xung quanh — đó chính là Cẩu Độc Hành, kẻ săn tiền thưởng tàn nhẫn của U Minh Các.


Hắn dừng bước bên một gốc tre già dính nước mưa bẩn. Đôi mắt ti hí của hắn lóe lên tia sáng lạnh lùng khi khứu giác nhạy bén bẩm sinh phát hiện ra một mùi hương đặc trưng giữa màn sương nước lạnh ngắt. Đó là mùi máu tươi mang theo sắt kình nặng nề của huyết mạch Thạch gia, thứ mùi vị mà hắn đã khắc sâu vào xương tủy suốt mười lăm năm qua để săn lùng tàn dư dòng tộc này.


"Hử... Mùi máu của kiếm cốt Thạch gia... Vẫn còn rất mới..."


Cẩu Độc Hành liếm môi, nụ cười tham lam hiện rõ trên khuôn mặt đầy sẹo rỗ. Hắn lút sâu vào bóng tối sườn núi, bước đi vô thanh vô ảnh nhờ Đoạn Hồn Bộ pháp hắc đạo, hướng thẳng về phía miếu hoang đổ nát nơi mùi máu đang phát tán.


Trong miếu hoang, Diệp Vô Phong đang nhắm nghiền mắt bỗng nhiên khẽ động đậy tai trái. Nhờ kỹ năng "Thính Phong Biện Vị" đạt đến cảnh giới thâm sâu, lão nghe thấy giữa tiếng mưa rơi xối xả có tiếng bùn nhão bị dẫm nhẹ một nhịp vô cùng mỏng manh, cùng tiếng hít hà khí vị rất nhỏ sát ngoài ngưỡng cửa miếu.


Sát khí lạnh ngắt đang tiến sát sườn.


Diệp Vô Phong mở bừng mắt, ánh mắt sáng rực như giếng cổ chứa kiếm quang khóa chặt vào cửa gỗ mục. Lão không thể xuất thủ bằng tay trái đã liệt hoàn toàn, càng không thể bộc phát nội lực công khai để tránh bạo huyết tử vong cận kề. Lão khẽ vươn ngón tay trái run rẩy, tỳ mạnh vào lòng bàn tay Thạch Đầu hai nhịp dứt khoát, đồng thời hướng ánh mắt nghiêm khắc về phía đống rơm khô góc tối.


Thạch Đầu hiểu ý ngay lập tức. Cậu khẽ kéo Lâm Uyển Dung nép sát vào sau tượng thần đổ nát, vận dụng Quy Tức Thuật Sơ Cấp khóa chặt hơi thở và nhịp tim hoàn toàn. Cả ba người hòa mình vào bóng tối tĩnh mịch của miếu hoang, không phát ra một tiếng động nhỏ nào.


"KÉT..."


Cánh cửa gỗ mục nát của miếu hoang bị đẩy ra một khe hẹp. Cẩu Độc Hành dầm mưa bước vào, cả cơ thể gầy guộc ướt sũng nước mưa lạnh. Hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt ti hí lùng sục khắp các góc tối tăm của điện thờ rêu phong. Mùi máu tươi của Thạch Đầu rõ ràng đang ở ngay trong căn phòng này, nhưng tầm mắt của hắn lại không nhìn thấy ai dưới ánh chớp lóe sáng ngoài trời.


"Hừ, trốn tránh sao? Sói đói đã ngửi thấy mùi con mồi thì không bao giờ vồ hụt!"


Cẩu Độc Hành cười gằn, từ trong tay áo khoác da chó rút ra đôi đoản đao gỉ sét loang lổ vết máu khô. Hắn chậm rãi tiến về phía đống rơm khô dột nát ở góc tối — nơi Lâm Uyển Dung đang nấp chặt.


Hắn vung đôi đoản đao, chém thẳng một đường tàn nhẫn vào đống rơm khô hòng ép mục tiêu phải lộ diện.


"XOẠT!"


Lâm Uyển Dung phát hiện lưỡi đao sắc bén chém tới sát sườn, buộc phải lướt người né tránh. Thanh kiếm gỗ đào tự đẽo gọt đeo bên hông va chạm mạnh vào cột gỗ mục phát ra tiếng động lớn. Nàng lảo đảo lùi lại, bả vai gầy rỉ máu tươi do vận lực quá mạnh.


"Quả nhiên là tàn dư Thạch gia và con nhỏ phản đồ!" Cẩu Độc Hành gầm lên đầy khoái trá, vung đoản đao định lao vào đâm xuyên ngực Lâm Uyển Dung.


Thạch Đầu phẫn nộ tột cùng, bàn tay gân guốc đã nắm chặt lấy then cửa gỗ mục nát bên cạnh, định dùng Tay Không Bẻ Củi lao ra cận chiến quyết tử với đối thủ. Nhưng ngay khi cậu chuẩn bị vọt ra, cậu nhìn thấy ánh mắt của Diệp Vô Phong.


Đôi mắt của dưỡng phụ câm lặng nhìn cậu với sự nghiêm khắc tột độ, đầu lão khẽ lắc nhẹ một nhịp vô hình. Lão biết, nếu Thạch Đầu dùng kình lực bẻ gỗ lúc này, tiếng động lớn gãy đổ của miếu hoang sẽ lập tức đánh động đến toàn bộ kỵ binh tuần tra của Triệu Vũ đang lùng sục quanh chân núi, dồn cả ba vào góc chết không lối thoát.


Thạch Đầu nghẹn ngào nghiến răng, đứng im lìm chịu đựng nỗi đau nhìn sư tỷ bị dồn vào góc chết cột gỗ.


Ngay giữa tích tắc sinh tử, khi mũi đoản đao của Cẩu Độc Hành chỉ còn cách cổ họng Lâm Uyển Dung nửa thốn, một bóng người màu đỏ sẫm bất ngờ lướt ra từ cửa sau miếu hoang nhanh như một làn khói đỏ — đó chính là Tô Tam Nương.


Bà chủ quán trà thâm trầm bước đi vô thanh, tay trái vẫn cầm chiếc tẩu thuốc bằng tre rỗng giấu khói độc. Nàng nhìn thấy hướng gió bão đang thổi mạnh từ hướng Tây Nam lùa thẳng vào cửa miếu hoang, tạo ra một luồng khí xoáy cực mạnh hướng về phía Cẩu Độc Hành.


Tô Tam Nương sắc sảo nhận biết thời cơ, vung tay trái tung mạnh một túi vải nhỏ thêu hình lá phong chứa đầy Bột Độc Hắc Điệp vào đúng luồng gió xoáy.


"PHÙ!"


Một màn sương đen dày đặc, mịn như tro tàn bùng phát dữ dội giữa không trung, nương theo sức gió bão phủ kín hoàn toàn gương mặt của Cẩu Độc Hành.


Cẩu Độc Hành hoàn toàn bất ngờ trước đòn tấn công bằng độc dược tầm xa. Hắn hít phải bột độc cực mịn, lập tức ho sặc sụa điên cuồng. Chất độc từ cánh bướm đêm đen ngấm thẳng vào đôi mắt ti hí và khứu giác nhạy bén của hắn, gây bỏng rát cực độ như bị lửa thiêu đốt.


"A... Mắt ta! Khứu giác của ta!"


Hắn gào thét thảm thiết, ôm lấy khuôn mặt rỉ máu đen hoại tử, lảo đảo lùi lại sát cửa miếu. Mùi máu tươi Thạch gia bỗng chốc biến mất hoàn toàn trong mũi hắn, thay thế bằng mùi khét nồng nặc của bột độc Hắc Điệp làm tê liệt toàn bộ ngũ quan.


Tô Tam Nương lướt đến bên cạnh Diệp Vô Phong, nhanh nhẹn đỡ lão gượng dậy, giọng nói thâm trầm u sầu vang lên khẩn trương:


"Đi mau! Độc tính Hắc Điệp chỉ giữ chân hắn được nửa nén hương. Lôi Bá Thiên và Triệu Hoài An sắp dẫn quân đến đây rồi!"


Thạch Đầu vội vàng cõng lại Diệp Vô Phong lên lưng, Lâm Uyển Dung cắn răng chịu đau bám sát phía sau. Họ nhanh chóng đột phá cửa sau miếu hoang, lao vào màn mưa bão đen kịt hướng về phía Thanh Vân Trấn dưới chân núi.


Nhưng ngay khi gót chân họ vừa rời khỏi ngưỡng cửa miếu hoang đổ nát, Cẩu Độc Hành đang điên cuồng ôm lấy đôi mắt bỏng rát rỉ máu đen ở góc cửa, bất ngờ ngửa cổ lên trời.


Dù bị mù mắt và mất khứu giác tạm thời bởi độc dược cực mạnh, hắn vẫn cố dùng chút tàn lực chân khí Khí Hải cảnh giới đệ ngũ trọng gầm lên một tiếng hú vang trời, dội thẳng vào màn đêm dông bão bùng.


"HÚ... Ú... Ú..."


Tiếng hú dũng mãnh, tàn nhẫn như tiếng sói tru rống rít gào qua các vách đá đứng đứng núi Thanh Vân, báo hiệu chính xác vị trí miếu hoang sườn Tây cho Triệu Hoài An và toàn bộ truy binh đang lùng sục ráo riết.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!