Nhạc nềnSakuya2

Thoát Hiểm Trong Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khói đen cuồn cuộn như hắc long giận dữ, điên cuồng tràn qua những khe hở của sàn gỗ Tàng Thư Các. Dưới sức nóng kinh hoàng của ngọn lửa đang liếm láp tầng một, những cuộn kinh thư cổ rách nát bén lửa, tro tàn bay lả tả trong không khí ngột ngạt. Tiếng nổ lách tách của gỗ thông đỏ mục nát vang lên dồn dập, tựa như tiếng gầm thét đòi mạng của quỷ dữ.


Lâm Uyển Dung cắn chặt đôi môi tái nhợt đến rỉ máu. Bả vai gầy gò của nàng vẫn không ngừng rỉ máu tươi qua lớp áo đệ tử ngoại môn rách nát, gân tay trái tê liệt hoàn toàn thõng xuống vô lực. Nàng ho sặc sụa, đôi mắt nhòe đi vì làn khói độc cay xè. Cạnh đó, Thạch Đầu khờ khạo đang ôm chặt lấy bọc hành lý vải thô xám tro trước ngực. Vết thương xuyên vai trái của cậu từ trận sinh tử đài với Tạ Thanh Vân bị sức nóng kích thích, rỉ máu đỏ tươi thấm đẫm vai áo, nhưng khuôn mặt chữ điền mộc mạc vẫn hiện rõ vẻ bướng bỉnh, kiên định đứng che chắn trước người dưỡng phụ.


Diệp Vô Phong đứng tĩnh lặng giữa trung tâm phòng tạp dịch dột nát đang sụp đổ dần. Ống tay áo phải cụt ngủn của lão bay phần phật theo luồng hơi nóng bốc lên. Cánh tay trái gầy guộc của lão lúc này hoàn toàn xám xịt, buông thõng vô lực dưới sức tàn phá khốc liệt của Kinh Mạch Hoại Tử Sơ Cấp. Ngực lão quặn thắt, một ngụm máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng câm lặng. Lão không thể nói, cũng không hề rên rỉ lấy một tiếng. Đôi mắt thâm trầm như giếng cổ của lão khẽ chuyển động, khóa chặt vào góc tối phía sau bệ thờ tổ sư phái Thanh Vân — nơi những phiến gỗ sàn đã bắt đầu nứt nẻ vì nhiệt độ.


Lão khẽ nhúc nhích đầu, dùng ánh mắt ra hiệu cho Thạch Đầu. Thạch Đầu tuy khờ khạo nhưng hiểu ý dưỡng phụ tăm tắp. Cậu lao tới, dùng bàn tay phải chai sần đầy vết xước gạt phăng đống chổi tre rách nát và lá phong khô đang bốc cháy bên hông bệ thờ, lộ ra một tấm gỗ sàn đen bóng rêu phong. Cậu vận dụng kình lực cơ bắp gân guốc của Ngoại Kình Ngưng Cơ, dồn lực vào năm đầu ngón tay bấu chặt lấy mép gỗ, gầm nhẹ một tiếng rồi nhấc bổng tấm ván lên.


Một khoảng tối đen ngòm, ẩm ướt và nồng nặc mùi đất cát rữa nát hiện ra dưới sàn tháp. Đó chính là lối vào của Mật đạo rễ cây cổ thụ — con đường sống duy nhất mà Lão Tiều Phu ẩn dật đã chỉ dẫn cho Diệp Vô Phong mười năm trước.


Diệp Vô Phong khẽ gật đầu. Lão nhón chân lướt nhẹ xuống miệng hầm trước. Thạch Đầu nhanh nhẹn cõng dưỡng phụ trên bả vai rộng của mình. Diệp Vô Phong nhẹ bẫng, gầy gò như một bộ xương khô rách rưới, nhưng Thạch Đầu cảm nhận được hơi ấm mỏng manh từ lồng ngực lão áp sát vào lưng mình. Lâm Uyển Dung cắn răng chịu đựng cơn đau buốt gân tay, nhảy xuống cuối cùng.


"ẦM!"


Ngay khi gót chân Lâm Uyển Dung vừa rời khỏi miệng hầm, một rầm gỗ khổng lồ cháy rực từ tầng hai Tàng Thư Các đổ sập xuống, bịt kín hoàn toàn lối vào bằng đống đổ nát rực lửa và tro bụi nóng bỏng. Bóng tối vây kín lấy ba người, cắt đứt hoàn toàn tiếng gầm thét của ngọn lửa phía trên, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề và mùi bùn đất ẩm ướt xộc thẳng vào mũi.


Mật đạo hẹp hòi vô cùng, chỉ vừa vặn một người trưởng thành bò khom lưng. Trần hầm đất ẩm ướt bám đầy những rễ cây cổ thụ ngoằn ngoèo như những xúc tu quái dị đâm ra từ vách đất. Cơn bão lớn dữ dội ngoài trời đang dội nước mưa xối xả xuống đỉnh núi Thanh Vân, khiến nước bẩn thấm qua các kẽ đất, nhỏ ròng ròng xuống cổ áo lạnh ngắt. Đất cát nhão nhoét dưới sàn hầm biến thành một bãi bùn lầy lội, trơn trượt vô cùng.


Thạch Đầu cõng Diệp Vô Phong trên lưng, bò bằng một tay phải và hai đầu gối gân guốc. Vết thương vai trái của cậu tỳ xuống đất cát ẩm, đau râm ran buốt nhói, nhưng cậu không hề kêu một tiếng. Cậu vận dụng Bộ Pháp Ngưu Tẩu Bùn Lầy, dồn kình lực xuống hai đầu gối và lòng bàn chân trần bấu chặt vào nền đất nhão để giữ thăng bằng tuyệt đối, đảm bảo dưỡng phụ trên lưng không bị chấn động mạnh.


Lâm Uyển Dung bò theo sát phía sau. Cánh tay trái tê liệt hoàn toàn của nàng kéo lê vô lực trên bùn đất, vai áo rách nát dính đầy sình lầy đen bẩn. Nàng cắn răng chịu đựng cơn đau thắt từ bả vai rỉ máu, dùng một cánh tay phải còn lại bám vào những rễ cây nhỏ dọc vách hầm để kéo cơ thể di chuyển về phía trước.


Đi được khoảng trăm trượng, không khí trong mật đạo càng lúc càng ngột ngạt. Khói nóng độc hại từ Tàng Thư Các bốc cháy phía trên bắt đầu len lỏi qua các kẽ đất sụt lở, tràn xuống đường hầm hẹp hòi. Lâm Uyển Dung ho khan liên tục, lồng ngực phập phồng đau đớn vì thiếu dưỡng khí. Sức nóng từ ngọn lửa phía trên đang nướng chín dần lớp đất sét bao quanh hầm, khiến trần đất bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt nguy hiểm.


"RẮC... RẮC..."


Một tiếng động rùng rợn vang lên từ phía trước. Dưới ảnh hưởng của nước mưa bão dầm dề thấm đẫm gạch đá sườn núi và sức nóng nung nấu bên trên, một mảng trần đất sét khổng lồ trộn lẫn rễ cây mục nát bất ngờ đổ sụp xuống, chắn ngang lối đi duy nhất của hầm đất. Đất đá sạt lở tạo thành một bức tường dày đặc, bít kín hoàn toàn con đường phía trước, dồn ba người vào khoảng không gian chật hẹp chứa đầy khói nóng độc hại đang tràn tới từ phía sau.


Lâm Uyển Dung bàng hoàng nhìn bức tường đất sập trước mặt, giọng nói run rẩy trong bóng tối:


"Lối đi... bị sập rồi... Chúng ta sẽ bị ngạt thở chết ở đây mất..."


Trong lúc ngột ngạt và tuyệt vọng nhất, Diệp Vô Phong vẫn giữ sự tĩnh lặng tuyệt đối như băng tuyết. Lão khẽ gõ nhẹ cằm vào vai Thạch Đầu hai nhịp khàn đặc. Đó là tín hiệu ra lệnh bứt phá.


Thạch Đầu khờ khạo không hề do dự. Cậu đặt dưỡng phụ ngồi tựa sát vào vách đất khô ráo, rồi bước lên phía trước bức tường đất sập. Cậu hạ thấp trọng tâm cơ thể xuống hai thốn, dồn toàn bộ kình lực cơ bắp gân guốc của Ngoại Kình Ngưng Cơ vào bả vai phải vững chãi của mình. Đôi bàn tay chai sần bấu chặt vào vách hầm đất nhão theo bộ pháp Ngưu Tẩu bám đất cứng.


"HỰ!"


Thạch Đầu gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, dùng bả vai phải húc thẳng vào khối đất đá sập. Sức mạnh thể chất phi thường của kiếm cốt bẩm sinh bộc phát cực hạn.


"ẦM!"


Mảng đất sét cứng đầu tiên bị chấn vỡ lả tả. Vết thương vai của cậu rách rộng thêm, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ một mảng áo xám tro, nhưng cậu bướng bỉnh không lùi bước. Cậu lùi lại một bước, rồi lại dồn kình lực lao thẳng bả vai vào khối đất đá cứng thêm một lần nữa. Lâm Uyển Dung kinh ngạc nhìn bóng lưng thô dã, gân guốc của gã khờ Thạch Đầu dưới ánh sáng yếu ớt rỉ ra từ kẽ đất mục. Cậu húc mạnh liên tiếp ba lần, bả vai phải bầm tím nghiêm trọng, máu rỉ ra ướt sũng vai áo, nhưng sức mạnh trâu bò của cậu đã đập nát hoàn toàn bức tường đất sạt lở, mở ra một đường máu thông thoáng phía trước.


"Đi... đi thôi sư tỷ... dưỡng phụ..." Thạch Đầu thở dốc, giọng nói khờ khạo khàn đặc vang lên.


Cậu nhanh chóng cõng lại Diệp Vô Phong lên lưng, tiếp tục dẫn đầu bò nhanh qua đoạn sạt lở. Nhưng hiểm họa dưới lòng đất Thanh Vân Sơn vẫn chưa dừng lại ở đó.


Do cơn bão lớn bên ngoài xói mòn nghiêm trọng kết cấu đá sườn núi sườn Tây, nền đất dưới đáy hầm bỗng nhiên rạn nứt dữ dội. Một khe nứt đất sâu hun hút, rộng hơn hai thước bất ngờ nứt toác ra ngay dưới chân họ, để lộ vực sâu tối đen ngòm chứa đầy nước bùn chảy xiết bên dưới vách núi.


Lâm Uyển Dung di chuyển phía sau, do cánh tay trái tê liệt hoàn toàn không thể giữ thăng bằng gạt đỡ, chân nàng trượt mạnh trên nền đất nhão trơn trượt. Thanh kiếm gỗ đào tự đẽo gọt đeo bên hông va quệt vào rễ cây mục nát làm gấu áo đệ tử ngoại môn bị xé rách một mảng lớn. Nàng mất đà, cả cơ thể mảnh mai trượt dài, suýt chút nữa đã ngã nhào xuống khe nứt đất sâu hun hút.


"Á!"


Tiếng kêu thất thanh của nàng vang lên giữa bóng tối ngột ngạt.


Trong gang tấc sinh tử, Thạch Đầu nghe thấy tiếng gió rít lạ lùng và tiếng thét của sư tỷ. Cậu không thèm quay đầu nhìn bằng mắt, mà phản xạ tự nhiên cực nhanh nhờ thính giác nhạy bén. Cậu vươn cánh tay phải gân guốc ra phía sau, tóm chặt lấy cổ tay Lâm Uyển Dung ngay khi cơ thể nàng đang rơi xuống khe nứt.


Lực kéo cực mạnh của cơ thể Lâm Uyển Dung dội ngược lại bả vai đang bị thương của Thạch Đầu. Vết thương vai trái bị đâm xuyên rách toác ra, máu tươi phun ra ướt đẫm bọc vải thô xám tro. Cơn đau buốt thấu xương tủy khiến Thạch Đầu biến sắc mặt, nhưng cậu nghiến chặt răng kèn kẹt, bướng bỉnh không buông tay. Cậu vận hành Thiết Ngưu Kình lực từ đan điền chạy dọc sống lưng, dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp kéo mạnh một đường dứt khoát.


"LÊN!"


Với một lực giật phi thường, Thạch Đầu kéo phăng Lâm Uyển Dung lên khỏi bờ vực khe nứt đất trong gang tấc, đưa nàng trở lại nền đất an toàn của hầm. Lâm Uyển Dung nằm vật ra bùn đất, lồng ngực phập phồng run rẩy dữ dội, bàng hoàng nhìn Thạch Đầu đang thở dốc dồn dập, vai áo cậu rách nát lộ vết thương rỉ máu đậm dưới nước mưa bẩn thấm xuống.


"Thạch Đầu... đệ... đệ cứu ta..." Nàng khóc nấc lên, lòng biết ơn sâu sắc hòa lẫn sự kinh ngạc tột cùng trước sức chịu đựng phi thường của gã khờ.


Diệp Vô Phong nằm tĩnh lặng trên lưng Thạch Đầu, khẽ dùng ngón tay trái vô lực vỗ nhẹ vào cổ cậu hai nhịp ngắn ngủi. Đó là sự khen ngợi thầm lặng đầy bao dung của người cha dành cho đứa con nuôi dũng cảm. Lão khẽ nhắm mắt, khứu giác nhạy bén ngửi thấy mùi đất ẩm ướt pha lẫn gió lạnh buốt giá từ phía trước dội lại. Lối ra của mật đạo đã cận kề.


Càng tiến gần đến cửa hầm, lối đi càng hẹp lại, rễ cây cổ thụ ngàn năm đan chéo dày đặc như một chiếc lưới khổng lồ chặn đứng lối ra vách núi sườn Tây. Đây chính là điểm kết thúc của mật đạo rễ cây cổ thụ, thông ra một khe đá hẹp hoang vắng, khuất sau những rặng đá dựng đứng của núi Thanh Vân.


Tuy nhiên, ngay khi Thạch Đầu chuẩn bị lách qua khe rễ cây cuối cùng để bước ra ngoài vách đá lộng gió mưa bão, Diệp Vô Phong bỗng nhiên nhúc nhích cơ thể. Khứu giác nhạy bén và thính giác nhạy bén nhạy bén tột độ của một cựu đại tông sư ("Thính Phong Biện Vị") lập tức nhận diện ra một luồng sát khí mỏng manh nhưng sắc lẹm đang rình rập ngay phía trên đỉnh đầu.


Lão khẽ tỳ cằm thật mạnh vào bả vai Thạch Đầu, dồn một lực ép nhẹ để ra hiệu dừng lại tuyệt đối. Thạch Đầu hiểu ý lập tức đứng im lìm như một pho tượng đá giữa bùn lầy, tay phải ôm chặt lấy Lâm Uyển Dung kéo nàng nép sát vào vách đất ẩm dưới bóng râm của rễ cây cổ thụ khổng lồ. Cả ba người vận dụng Quy Tức Thuật Sơ Cấp, khóa chặt hơi thở mỏng manh, nín thở tuyệt đối không phát ra một tiếng động nhỏ nào.


Ngay phía trên đầu họ, cách một lớp đất sét mỏng rạn nứt và rễ cây cổ thụ ngàn năm che phủ lối ra khe đá, tiếng bước chân rầm rập dồn dập của chấp pháp đệ tử vang lên rõ mồn một giữa tiếng bão tuyết gào rít.


Tiếng gươm giáo chạm nhau lách cách phát ra những âm thanh lạnh ngắt, sắc bén của kim loại rèn lạnh. Triệu Vũ đứng đầu nhóm tuần tra ngoại môn, tay cầm roi da gai sắt đen bóng tẩm độc, đang đi tuần tra ráo riết ngay sát thềm vách đá phía trên. Giọng nói hách dịch, xảo quyệt của hắn vang lên rõ ràng qua kẽ rễ cây:


"Lục soát kỹ lưỡng cho ta! Thẩm trưởng lão đã có lệnh phong tỏa toàn bộ sườn Tây. Lão tạp dịch cụt tay câm lặng và gã khờ Thạch gia chắc chắn không thể chạy xa được. Phát hiện bất kỳ dấu vết nào đáng ngờ, lập tức báo động báo hiệu cho Triệu trưởng lão!"


Tiếng bước chân tuần tra dừng lại ngay sát lối ra mật đạo, chỉ cách đầu Thạch Đầu chưa đầy nửa thốn đất sét mỏng rạn nứt. Bụi đất cát rụng xuống lả tả trên mí mắt Thạch Đầu, nhưng cậu nhắm chặt mắt đứng im lìm như đá tảng, chịu đựng cơn đau rát từ vết thương vai trái đang rỉ máu đậm dưới lớp bùn nhão.


Khi họ vừa lách qua khe rễ cây cổ thụ cuối cùng, tiếng bước chân và tiếng gươm giáo của Triệu Vũ vang lên ngay phía trên đỉnh đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!