Nhạc nềnSakuya2

Sóng Ngầm Thanh Vân Sơn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít gào qua những khe đá nhọn hoắt trên đỉnh Ngoại môn sinh tử đài, cuốn theo những bông tuyết mỏng dính nước mưa đập thẳng vào gương mặt sắt đen sì của Chấp pháp trưởng lão Thẩm Vô Kỵ. Trên mặt đài đá xám đen loang lổ vết máu, thi thể của Tạ Thanh Vân đã lạnh ngắt từ lâu, nhưng luồng oán khí u uất dường như vẫn còn lảng vảng quanh cột đá rêu phong. Thẩm Vô Kỵ đứng im lìm như một pho tượng cổ, bàn tay khô héo như rễ tre chậm rãi thu hồi cuộn giấy da dê Sinh Tử Trạng mang dấu vân tay máu đỏ sẫm của Thạch Đầu. Dấu vân tay ấy chính là bằng chứng hợp pháp kết thúc cuộc quyết đấu đẫm máu này, nhưng tâm trí của vị trưởng lão chấp pháp lúc này hoàn toàn không đặt vào đó.


Lão cúi người, đôi mắt hí sắc lẹm như kiếm quang khóa chặt vào vết thương nhỏ tròn trịa trên đùi trái của Tạ Thanh Vân. Máu đen hoại tử vẫn đang rỉ ra từ kẽ thịt, tỏa ra một mùi tanh mỏng manh nhưng đầy rẫy tử khí. Thẩm Vô Kỵ đưa ngón tay gầy guộc quẹt nhẹ vào dòng máu độc, đưa lên mũi ngửi. Gương mặt lão đột ngột co rút lại, đồng tử co nhỏ như đầu kim.


"Hạt phong bắn chỉ... Tàn kình ngắt mạch chân khí..."


Giọng nói của Thẩm Vô Kỵ khàn đặc, u uất tựa như tiếng xích sắt kéo lê dưới mộ cổ. Lão không thể nào quên được luồng tàn kình đặc trưng này. Mười lăm năm trước, trong trận huyết chiến phế môn kinh hoàng làm sụp đổ hoàn toàn Thạch gia, cựu đệ nhất kiếm thủ Trung Nguyên Diệp Vô Phong đã dùng chính chiêu thức vô thanh vô ảnh này để ngắt đứt kinh mạch của vạn vạn kiếm khách liên minh. Vết thương tròn trịa, dòng máu đen hoại tử mạn tính không lẫn vào đâu được. Kẻ đứng dưới hiên tháp gỗ Tàng Thư Các kia, lão tạp dịch cụt tay phải rách rưới, câm lặng quét lá suốt mười lăm năm qua, chính là bóng ma vĩ đại nhất thời đại.


"Diệp Vô Phong... ngươi quả nhiên vẫn còn sống..."


Thẩm Vô Kỵ gầm nhẹ trong cổ họng, gậy luật bằng đồng ròng gõ mạnh xuống mặt đài đá phát ra tiếng động trầm đục vang dội. Lòng tham lam và nỗi sợ hãi tột độ bùng phát dữ dội trong tâm trí lão. Nếu Thượng Quan Thiên Hồng biết cựu đệ nhất kiếm thủ vẫn còn sống và đang âm thầm bảo hộ truyền nhân Thạch gia, toàn bộ giới võ lâm Trung Nguyên sẽ rung chuyển. Lão lập tức quay sang phía chấp pháp đệ tử Triệu Vũ đang đứng run rẩy bên dưới, quát lớn:


"Truyền lệnh của ta! Phong tỏa toàn bộ Thanh Vân Sơn ngay lập tức! Năm ngả đường lên xuống núi, kể cả lối mòn hiểm trở sườn Tây, tất cả đều phải dựng trạm gác gươm giáo sáng quắc. Dưới danh nghĩa 'Truy tìm tà ma ngoại đạo ẩn náu', bất kỳ ai ra vào đều phải khám xét thân thể gắt gao. Kẻ nào dám chống cự, giết không tha!"


Triệu Vũ bàng hoàng, vội vã cúi đầu nhận lệnh. Hắn chưa từng thấy vị trưởng lão chấp pháp lạnh lùng này bộc phát sát khí cuồng bạo đến thế. Đại quân chấp pháp đệ tử nhanh chóng chuyển động, ánh đuốc bắt đầu nhen nhóm dọc theo các lối mòn sườn núi, tựa như một con rồng lửa khổng lồ đang bò trườn phong tỏa toàn bộ Thanh Vân Sơn.


***


Trong khi đó, dưới hiên tháp gỗ Tàng Thư Các cổ kính, bóng tối buổi chiều muộn đã nuốt chửng những phiến đá rêu phong. Diệp Vô Phong đứng tĩnh lặng, ống tay áo phải cụt ngủn bay phần phật trong gió buốt. Cánh tay trái của lão thõng xuống vô lực, da thịt từ cùi chỏ trở xuống đã chuyển sang màu xám nhạt của Kinh Mạch Hoại Tử Sơ Cấp. Cơn đau rát bỏng như lửa thiêu bùng phát từ đan điền hoại tử chạy dọc lên vai, khiến ngực lão quặn thắt lại. Lão khẽ ho khan, một vệt máu đen rỉ ra từ khóe miệng câm lặng, nhưng lão nhanh chóng đưa vạt áo xám rách lên lau sạch, không để lộ một tiếng rên rỉ.


Bên trong phòng tạp dịch dột nát phía sau tháp gỗ, Thạch Đầu đang nằm co ro trên chiếc giường tre ọp ẹp. Vết thương xuyên vai trái do Tạ Thanh Vân đâm trúng vẫn đang rỉ máu tươi thấm đẫm lớp áo vải xám vá chằng vá đắp, bả vai phải cũng bầm tím nặng nề. Cậu khờ khạo nhe răng cười ngốc nghếch khi thấy dưỡng phụ bước vào, nhưng đôi mắt ngơ ngác lại rơm rớm nước mắt vì đau đớn:


"Dưỡng... dưỡng phụ, con... con không sao. Con... con thắng rồi. Sư tỷ... không bị đánh nữa..."


Diệp Vô Phong không nói, cũng không thể nói. Lão bước tới bên giường tre, dùng bàn tay trái run rẩy nhẹ nhàng đặt lên trán Thạch Đầu. Khứu giác nhạy bén của lão nhận ra mùi máu tươi và hơi nóng sốt cao đang bốc lên từ cơ thể đứa trẻ khờ. Lão lặng lẽ lấy ra những mẩu nhân sâm vụn ngoại môn lượm lặt được từ Linh Dược Đường, nghiền nát bằng chày đá rồi đắp lên vết thương vai cho cậu. Cao dán nóng rực thấm vào thớ thịt, khiến Thạch Đầu khẽ rên rỉ rồi chìm vào giấc ngủ mê mệt.


Lâm Uyển Dung đứng bên thềm cửa, bả vai gầy rỉ máu tươi qua lớp áo rách, gân tay trái của nàng vẫn tê liệt hoàn toàn thõng xuống vô lực. Nàng nhìn chằm chằm vào chiếc chổi tre rách nát đặt góc phòng, rồi nhìn sang lão tạp dịch cụt tay đang thầm lặng chăm sóc Thạch Đầu. Sự nghi ngờ và tôn kính trong lòng nàng đạt đến đỉnh điểm. Nàng thầm đoán lão tạp dịch cụt tay câm lặng này chính là một vị ẩn thế cao nhân vô danh, người đã dùng cán chổi tre gạt ngã hai cao thủ nội môn nhẹ nhàng và bắn hạt phong cứu mạng Thạch Đầu trên đài đá.


"Tiền bối..." Lâm Uyển Dung khẽ gọi, giọng nói nghẹn ngào, "Chấp Pháp Đường đang rà soát gắt gao ngoài kia. Con sợ... họ sẽ sớm tìm đến đây."


Diệp Vô Phong không quay đầu lại, lão chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt thâm trầm như giếng cổ nhìn ra ngoài màn đêm đang buông xuống. Lão biết rõ Thẩm Vô Kỵ đã nhận diện ra tàn kình hạt phong. Lệnh phong tỏa núi Thanh Vân sắp sửa siết chặt vòng vây, thời gian của hai thầy trò không còn nhiều nữa.


***


Nửa đêm, bão tuyết bắt đầu đổ bộ vào Thanh Vân Sơn, gió rít lên từng hồi qua những vách đá đứng đứng. Thạch Đầu tỉnh dậy trong cơn sốt cao, cậu bướng bỉnh muốn lén xuống núi bằng đường mòn chính để tìm thuốc sưởi ấm cho dưỡng phụ. Cậu cõng thanh kiếm gãy rỉ sét Thạch gia sau lưng, rón rén bước ra khỏi phòng tạp dịch dột nát.


Tuy nhiên, vừa mới tiến sát đến bìa rừng thông cổ thụ, Thạch Đầu đột ngột dừng bước. Ánh mắt ngơ ngác của cậu khóa chặt vào khoảng trống phía trước. Dưới màn mưa tuyết buốt giá, cổng đá khổng lồ của ngả đường mòn chính đang bị phong tỏa nghiêm ngặt. Hàng chục chấp pháp đệ tử cầm gươm giáo sáng quắc gác cổng, Triệu Vũ đang cầm roi da gai sắt đi tuần tra liên tục quanh trạm gác. Ánh đuốc sáng rực soi rõ từng hạt tuyết rơi, không một con kiến nào có thể lọt qua.


Thạch Đầu hoảng sợ, cậu hiểu rằng mình không thể vượt qua cửa ngõ này mà không bị phát hiện. Cậu buộc phải lùi lại, rón rén chạy ngược về phía Tàng Thư Các trong bóng tối.


Cùng lúc đó, tại ngôi miếu hoang hẻo lánh sát vách núi sau Tàng Thư Các, tiếng lá thông mục dính nước mưa khẽ xào xạc. Một bóng đen mảnh mai lướt đi vô thanh qua các bụi sậy rậm rạp, tránh hoàn toàn ánh đuốc tuần tra của Chấp Pháp Đường. Đó chính là Tô Tam Nương, chưởng quầy quán trà dưới chân núi. Nàng đã cải trang thành một người bán thuốc dạo nghèo khổ, lén trèo qua vách đá sườn Tây hiểm trở để lên núi Thanh Vân vào ban đêm.


Tô Tam Nương lách vào ngôi miếu hoang, vứt chiếc gùi thuốc nhỏ xuống đất, vội vã tiến đến bên cạnh Diệp Vô Phong đang đứng đợi sẵn trong bóng tối. Gương mặt sắc sảo của nàng hiện rõ vẻ lo lắng tột cùng, ánh mắt u sầu nhìn vào cánh tay trái xám xịt vô lực của cựu kiếm thủ.


"Vô Phong, Thẩm Vô Kỵ đã biết chuyện!" Tô Tam Nương khẽ thì thầm, giọng nói run rẩy dưới gió bão, "Lão đã xác nhận vết thương trên người Tạ Thanh Vân là do tàn kình hạt phong bắn chỉ để lại. Thân phận thật của ông chính thức bị vạch trần trước thượng tầng môn phái rồi! Lệnh phong tỏa núi đã ban bố, họ muốn bắt sống ông để dâng công lên Thượng Quan Thiên Hồng. Ông phải đi ngay lập tức!"


Nàng lấy từ trong ngực áo ra một bức mật thư giấu dưới đáy hộp gỗ, trao cho Diệp Vô Phong. Bức mật thư ghi rõ các trạm gác mới thiết lập và sơ đồ tuần tra đêm của Chấp Pháp Đường do Cái Bang địa phương cung cấp.


Diệp Vô Phong đón lấy bức mật thư bằng bàn tay trái run rẩy. Cơn đau hoại tử kinh mạch lại một lần nữa quặn thắt lồng ngực lão, khiến lão phải gượng bám vào cột gỗ miếu hoang để đứng vững. Lão không thể nói, nhưng ánh mắt thâm trầm của lão nhìn Tô Tam Nương chứa đựng sự biết ơn sâu sắc và ý chí kiên định bảo vệ Thạch Đầu đến cùng. Lão khẽ nhét bức mật thư vào bọc áo vải thô xám rách.


***


Trở về phòng tạp dịch Tàng Thư Các, Diệp Vô Phong lập tức chuẩn bị cho cuộc đào thoát khẩn cấp. Lão dùng tay trái gượng gạo gom Thiết Ngưu Kiếm Phổ bằng da dê cổ xưa giấu sâu dưới bệ tượng gỗ mục nát của Thanh Vân Tổ Sư tại sảnh chính Tàng Thư Các, cùng với nửa mảnh khuyết ngọc Thạch gia đeo cổ của Thạch Đầu, giấu tất cả vào một bọc hành lý vải thô xám tro rách rưới.


Thạch Đầu chạy về phòng, ướt sũng nước mưa bão, bả vai rỉ máu tươi ròng ròng. Cậu ngơ ngác nhìn dưỡng phụ đang thu dọn hành lý, khẽ thút thít:


"Dưỡng... dưỡng phụ, đường dưới núi... nhiều người cầm kiếm lắm. Chúng ta... không đi được..."


Diệp Vô Phong bước tới, dùng bàn tay trái lạnh ngắt vỗ nhẹ lên bả vai phải bầm tím của Thạch Đầu để trấn an cậu. Ánh mắt lão già nua nhưng uy nghiêm như thái sơn, truyền cho Thạch Đầu một niềm tin kiên định vô hạn. Lão chỉ tay về phía bức tường gỗ mục nát phía sau tháp gỗ — nơi ẩn giấu mật đạo rễ cây cổ thụ do Lão Tiều Phu chỉ dẫn mười năm trước. Đó chính là con đường sống duy nhất của họ lúc này.


Lâm Uyển Dung cũng đã thu dọn xong thanh kiếm gỗ đào tự đẽo, đứng sát bên cạnh Thạch Đầu, sẵn sàng đồng hành trốn chạy cùng hai thầy trò.


Nhưng ngay khi họ chuẩn bị bước vào lối vào mật đạo, tiếng bước chân rầm rập của hàng trăm đệ tử chấp pháp vang dội từ phía thềm đá Tàng Thư Các. Ánh đuốc sáng rực rực soi sáng cả một khoảng trời đêm bão tuyết, biến bóng tối quanh tháp gỗ thành màu đỏ rực như máu.


Triệu Hoài An dẫn đầu toàn bộ chấp pháp đệ tử mang đuốc bao vây chặt ba vòng quanh Tàng Thư Các. Gương mặt dê xám bẩn của hắn vặn vẹo trong nụ cười tàn độc, đôi mắt tam giác sắc lẹm chứa đầy dã tâm thống trị. Hắn không thèm cho quân lục soát, mà quát lớn:


"Lão tạp dịch câm cụt tay! Gã khờ Thạch gia! Các ngươi dám cấu kết với tà ma ngoại đạo, sát hại đồng môn trên sinh tử đài! Thẩm trưởng lão đã có lệnh, thiêu rụi Tàng Thư Các, bắt sống tàn dư Thạch gia!"


"PHÙNG! PHÙNG!"


Hàng trăm bó đuốc tẩm dầu đèn hỏa ném thẳng vào mảng tường gỗ mục nát hướng Tây của tháp gỗ. Lửa cháy bùng phát dữ dội, ngọn lửa đỏ rực liếm nhanh qua các kệ sách cổ kính rêu phong, khói đen ngạt thở cuồn cuộn bốc lên vây quanh hai thầy trò.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!