Tàn Yếm Phong Sương
Thu phong hiu hắt thổi qua Thanh Vân Sơn, cuốn theo từng dải sương mù xám đục lướt qua những mái ngói rêu phong của Tàng Thư Các. Nơi đây là góc khuất hẻo lánh nhất của Thanh Vân Kiếm Phái, quanh năm ngập tràn mùi giấy cũ mục nát và tiếng xào xạc của lá phong khô rụng đầy trước thềm. Giữa khoảng sân rộng hoang vu ấy, tiếng chổi tre quét lá vang lên đều đặn, đơn điệu như nhịp gõ của thời gian.
“Xoạt… xoạt…”
Người cầm chổi là một lão tạp dịch gầy gò, lưng hơi khòm, mái tóc bạc xơ xác xõa ngang đôi vai gầy guộc. Lão mặc bộ y phục vải thô xám tro rách rưới, ống tay áo bên phải cụt ngủn, trống rỗng bay phấp phới trong gió thu lạnh buốt. Khuôn mặt lão sạm đen, hằn sâu những nếp nhăn gió sương và những vết sẹo cũ loang lổ, đôi mắt lúc nào cũng cụp xuống, câm lặng né tránh mọi ánh nhìn. Lão chính là Diệp Vô Phong – kẻ từng một thời là đệ nhất kiếm thủ Trung Nguyên, nay chỉ còn là một phế nhân câm lặng, kinh mạch nát vụn, sống nhẫn nhục nơi đáy cùng tông môn.
Cách đó không xa, một thiếu niên dáng người thô dã, cao lớn hơn bạn đồng lứa đang lóng ngóng gánh một đôi vại nước lớn. Bộ y phục tạp dịch xám vá chằng vá đắp bó sát vào bờ vai rộng nhưng đầy vết chai sần của cậu. Cậu có khuôn mặt chữ điền mộc mạc, nhưng ánh mắt lại ngơ ngác, khờ khạo đến đáng thương. Đó là Thạch Đầu, giọt máu duy nhất của cố nhân Thạch Thanh Phong. Sau lưng cậu luôn mang theo một bọc vải thô quấn chặt bằng dây thừng mục, bên trong giấu thanh kiếm gãy rỉ sét – di vật duy nhất của Thạch gia bị diệt môn mười lăm năm trước.
Thạch Đầu đặt vại nước xuống, vụng về chạy đến bên cạnh Diệp Vô Phong, nhe răng cười ngốc nghếch:
“Dưỡng… dưỡng phụ, con… con gánh xong nước rồi. Để con… quét lá giùm cha.”
Diệp Vô Phong không nói, cũng không thể nói. Lão chỉ khẽ ngước mắt nhìn đứa trẻ khờ khạo, ánh mắt thâm trầm như giếng cổ thoáng qua một tia nhu hòa thầm lặng. Lão khẽ lắc đầu, tay trái cầm chiếc chổi tre rách nát nhẹ nhàng đẩy tay Thạch Đầu ra, ra hiệu cho cậu ngồi nghỉ bên bệ đá. Chiếc chổi tre ấy nhìn qua vô cùng tầm thường, nhưng bên trong lõi cán tre rỗng đã được Từ Thiết Tượng lén gia cố bằng một thanh huyền thiết mỏng, giúp nó chịu đựng được tàn lực chân khí mỏng manh còn sót lại trong cơ thể phế thải của lão.
Nhưng sự tĩnh lặng của Tàng Thư Các chưa bao giờ kéo dài được lâu.
Từ phía lối đi lát đá xanh hướng về nội môn, tiếng bước chân thình thịch và tiếng cười cợt nhả vang lên phá tan bầu không khí u uất của chiều thu. Hai bóng người mặc y phục lụa là kiêu hãnh sải bước tiến vào Sân quét lá phong. Kẻ đi đầu là Vương Đằng, một đệ tử nội môn cậy thế gia tộc giàu có, mặc áo bào trắng muốt thêu hoa văn mây xanh lấp lánh chỉ vàng, hông đeo thanh kiếm bản to nạm ngọc bích quý giá. Đi ngay sau hắn là Triệu Vũ, cháu ruột của ngoại môn trưởng lão Triệu Hoài An. Triệu Vũ có khuôn mặt rỗ đầy vết mụn thịt, ánh mắt lồi xảo quyệt, tay cầm chiếc roi da gai sắt đen bóng gõ nhịp lạch cạch vào ống ủng da.
“Này, tên ngốc kia! Ai cho phép ngươi lười biếng ngồi đó?” Triệu Vũ lớn tiếng quát, giọng nói lanh lảnh đầy vẻ hách dịch.
Thạch Đầu giật mình, vội vàng đứng bật dậy, gương mặt ngơ ngác hiện lên vẻ sợ hãi bẩm sinh nhưng đôi tay vẫn dang ra che chắn trước người Diệp Vô Phong theo bản năng.
Vương Đằng bước tới, khinh bỉ nhìn đống lá phong đỏ vừa được Diệp Vô Phong quét dọn gọn gàng thành một đống lớn giữa sân. Hắn nhếch mép cười lạnh, cố tình vận dụng bộ pháp áp sát nhanh nhẹn, dùng đôi ủng da nạm bạc dẫm mạnh lên đống lá phong, đá văng chúng bay tán loạn khắp nơi, phá hỏng toàn bộ công sức quét dọn suốt một buổi chiều của lão tạp dịch.
“Ôi chao, ta lỡ chân quét sạch đống rác của các ngươi rồi.” Vương Đằng cười ha hả, ánh mắt đầy vẻ cợt nhả. “Tàng Thư Các bẩn thỉu thế này, bảo sao tông môn ngày càng suy tàn. Tên tạp dịch câm cụt kia, sao không quét lại đi?”
Thạch Đầu nhìn đống lá phong đỏ bị giẫm nát vương vãi khắp sân, lồng ngực phập phồng thở dốc. Trí tuệ cậu khờ khạo, không hiểu được những mưu mô giang hồ, nhưng cậu biết dưỡng phụ của mình đã phải cúi lưng quét dọn từng chiếc lá suốt ba canh giờ dưới trời lạnh buốt. Đôi bàn tay chai sần của cậu siết chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cánh tay thô dã. Cậu stubborn bước lên một bước, gầm gừ trong họng:
“Ngươi… ngươi xấu xa! Không được phá… phá lá của dưỡng phụ!”
Nói rồi, Thạch Đầu vung đôi tay dũng mãnh, dùng sức mạnh phàm nhân thô dã lao thẳng tới định đẩy ngã Vương Đằng. Nhưng một đứa trẻ chưa từng luyện nội công làm sao đối phó được với đệ tử nội môn? Vương Đằng khinh bỉ hừ một tiếng, thân hình khẽ lách nhẹ né tránh đà lao vụng về của cậu, đồng thời vung tay trái tát mạnh một cú vào má Thạch Đầu.
“Chát!”
Sức mạnh của đệ tử nội môn khiến Thạch Đầu loạng choạng, ngã nhào xuống nền đá cứng lạnh ngắt, bọc vải thô chứa thanh kiếm gãy sau lưng đập xuống đất phát ra tiếng động rầm đục chói tai. Má cậu sưng đỏ, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi.
“Tên ngốc bướng bỉnh! Cậy có chút sức trâu liền dám ra tay với ta?” Vương Đằng lạnh lùng quát.
Triệu Vũ đứng bên cạnh lập tức phụ họa, vung chiếc roi da gai sắt lên không trung tạo ra tiếng rít xé gió “vút… vút” đầy uy hiếp. Hắn bước tới trước mặt Thạch Đầu đang lồm cồm bò dậy, trợn mắt quát:
“Hôm nay ta phải dùng luật môn phái chặt đứt gân chân của tên tạp dịch ngốc này, xem ngươi còn dám bất kính với sư huynh nội môn hay không!”
Triệu Vũ vung tay quật mạnh chiếc roi da gai sắt thẳng xuống bả vai trái của Thạch Đầu. Sợi roi mang theo kình lực Khí Hải cảnh giới đệ nhất trọng, nếu trúng phải chắc chắn sẽ rách da nát thịt, phế bỏ gân cốt cánh tay của cậu.
Thạch Đầu nhắm chặt mắt chịu đựng, không hề né tránh, chỉ cố dùng tấm lưng to lớn che chắn hướng về phía Diệp Vô Phong.
Nhưng nhát roi ấy không bao giờ rơi xuống người cậu.
Một bóng dáng xám tro gầy gò đột ngột bước lên, chắn ngang giữa Thạch Đầu và Triệu Vũ. Đó là Diệp Vô Phong. Lão không vung kiếm, cũng không bộc phát chân khí chấn động, chỉ dùng tấm lưng khòm rách rưới của mình nhận trọn nhát roi tàn độc ấy.
“Chát!”
Tiếng roi da quất mạnh vào da thịt vang lên khô khốc. Sợi roi gai sắt xé rách lớp áo vải thô xám tro mỏng manh, để lại trên lưng Diệp Vô Phong một vết thương dài rỉ máu tươi đỏ thẫm. Thân hình lão tạp dịch cụt tay run rẩy dữ dội, lảo đảo té ngã xuống nền đất cát đầy lá phong nát, chiếc chổi tre rách tuột khỏi tay trái rơi sang một bên.
“Dưỡng… dưỡng phụ!” Thạch Đầu hét lớn, đôi mắt đỏ ngầu nước mắt, vội vàng ôm chầm lấy thân thể gầy yếu của lão.
Diệp Vô Phong gục đầu trên mặt đất cát, răng cắn chặt để ngăn chặn tiếng rên rỉ đau đớn. Nỗi đau từ vết roi ngoài da chẳng thấm tháp gì so với cơn đau thắt dữ dội đang cuộn lên trong lồng ngực lão. Việc cưỡng ép kìm nén chân khí phản chấn tự nhiên của cơ thể để giả vờ làm một phế nhân không võ công đã khiến kinh mạch tay trái của lão bị rạn nứt nhẹ, huyết mạch nghịch lưu làm cổ họng lão nghẹn đắng vị tanh ngọt của máu.
Lão âm thầm quan sát Triệu Vũ. Nhãn quan của một cựu đại tông sư giúp lão nhận ra ngay lập tức điểm yếu trong chiêu thức của đối thủ: Triệu Vũ có thói quen vung roi lệch góc trái mười lăm độ do một chấn thương bả vai cũ chưa lành hoàn toàn. Chính vì vậy, khi lao ra đỡ đòn, Diệp Vô Phong đã chủ động điều chỉnh góc đứng nghiêng người mười lăm độ sang phải, bước chính xác vào góc chết của hướng roi quật. Nhờ đó, lực sát thương thực tế của roi da gai sắt đã bị giảm đi bảy phần mười, chỉ rách da ngoài chứ không tổn hại đến xương tủy.
Vương Đằng nhìn lão tạp dịch cụt tay ngã gục dưới đất, cười nhạo đầy đắc ý. Hắn bước tới, dùng đôi ủng da nạm bạc dẫm mạnh lên chiếc chổi tre rách nát của Diệp Vô Phong, nghiền nát những nhánh tre khô dưới chân phát ra tiếng gãy vụn lách cách.
“Đúng là một lũ rác rưởi bò sát dưới đất. Một tên cụt câm lặng bảo vệ một tên ngốc khờ khạo. Các ngươi sống trên đời chỉ làm bẩn mắt Thanh Vân phái mà thôi!” Vương Đằng cười lớn, chân càng dẫm mạnh hòng làm gãy đôi cán chổi tre.
Nhưng ngay khi Vương Đằng dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể xuống chân phải để dẫm nát cán chổi, Diệp Vô Phong nằm dưới đất khẽ ngước mắt lên. Ánh mắt lão chợt lóe lên một tia kiếm quang lạnh lẽo như băng sương ngàn năm, biến mất nhanh đến mức không ai kịp phát hiện.
Lão không dùng tay, cũng không lộ diện võ công. Tay trái lão khẽ ấn nhẹ ngón tay xuống mặt đất cát ẩm ướt dưới thân mình. Một tia tàn kình mỏng manh như sợi tơ vô hình truyền qua lòng đất cát, len lỏi dưới lớp lá phong mục nát, đánh thẳng vào khe hở dưới phiến đá xanh trơn trượt ngay dưới gót chân phải của Vương Đằng.
Đây chính là tàn chiêu mượn lực đả lực tối thượng. Lão lợi dụng chính lực dẫm chân mạnh mẽ của Vương Đằng để phản chấn ngược lại.
“Rắc!”
Phiến đá xanh dưới gót chân Vương Đằng đột ngột nứt nhẹ, trượt nghiêng sang một bên do ngấm nước mưa ẩm ướt. Lực dẫm chân của hắn bị phản chấn mất thăng bằng hoàn toàn. Vương Đằng giật mình gầm lên một tiếng, hai tay vung vẩy loạn xạ giữa không trung hòng giữ thăng bằng nhưng vô dụng. Thân hình tuấn mỹ mặc áo bào trắng muốt của hắn đổ sụp về phía trước, ngã nhào một cú cực mạnh nhục nhã xuống vũng bùn lầy bẩn thỉu bên hông thềm đá.
“Bùm!”
Bùn đất đen kịt bắn tung tóe nhuộm đen hoàn toàn bộ y phục nội môn thêu chỉ vàng quý giá của hắn. Khuôn mặt kiêu ngạo của Vương Đằng dính đầy bùn hôi thối, đầu tóc rối bù xơ xác.
“Sư… Sư huynh!” Triệu Vũ hốt hoảng hét lên, vội vàng buông roi da lao tới đỡ Vương Đằng dậy.
Vương Đằng lồm cồm bò dậy từ vũng bùn, khạc ra một ngụm nước bùn bẩn thỉu. Gương mặt hắn đỏ gay vì nhục nhã và giận dữ tột độ. Hắn trừng mắt nhìn phiến đá xanh bị nứt dưới chân, rồi lại nhìn lão tạp dịch cụt tay vẫn đang nằm run rẩy ôm ngực dưới đất như một phế nhân vô tội.
“Chết tiệt! Đá xanh rêu phong của Tàng Thư Các sao lại trơn trượt thế này!” Vương Đằng gầm rống lên, hoàn toàn tin rằng mình bị ngã do tai nạn tự nhiên chứ không hề nghi ngờ lão tạp dịch cụt tay kia có thể ra tay từ xa.
Hắn quay sang nhìn Thạch Đầu đang ngơ ngác và Diệp Vô Phong đang rỉ máu trên lưng, ánh mắt đầy vẻ tàn độc hận thù nhỏ nhen:
“Lũ tạp dịch rác rưởi các ngươi không biết dọn dẹp sạch sẽ rêu phong để ta bị ngã! Triệu Vũ, lập tức cắt giảm một nửa khẩu phần ăn của Tàng Thư Các trong tháng này làm hình phạt!”
Triệu Vũ vội vàng khom lưng vâng lệnh, nhặt chiếc roi da lên, chỉ thẳng vào mặt hai thầy trò đe dọa:
“Nghe rõ chưa? Kể từ ngày mai, mỗi ngày các ngươi chỉ được nhận một nửa bát cháo ngô loãng. Nếu không quét sạch rêu phong trên đá xanh, ta sẽ lột da lưng các ngươi!”
Vương Đằng phủi bùn đất trên áo, hậm hực xoay người bước đi, giọng nói lạnh lùng thấu xương truyền lại qua màn sương thu:
“Tên ngốc kia, đừng tưởng trận sinh tử đài sắp tới ngươi có thể sống sót thoát thân. Mùa đông lạnh giá đang cận kề, không có đủ lương thực sưởi ấm, ta sẽ khiến hai thầy trò các ngươi phải cóng chết dần dần nơi góc tháp hoang phế này. Chúng ta đi!”
Bóng dáng hai kẻ kiêu hoành biến mất dần sau rặng thông đỏ sương mù, để lại khoảng sân quét lá phong hoang vu tĩnh lặng trở lại.
Thạch Đầu khóc nấc lên, đôi bàn tay thô dã run rẩy vuốt ve vết roi rỉ máu trên lưng Diệp Vô Phong:
“Dưỡng… dưỡng phụ, con xin lỗi… Tại con ngốc… làm cha bị đánh… đau…”
Diệp Vô Phong chậm rãi ngồi dậy. Lão không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào, tay trái khẽ vuốt nhẹ mái tóc rối bù vấy bùn đất của Thạch Đầu. Ánh mắt lão nhìn về hướng lối đi nội môn, sâu thẳm và lạnh lẽo vô cùng. Lão biết, mùa đông khắc nghiệt đang đến gần, và cuộc thanh trừng tàn bạo của kẻ thù vẫn chưa bao giờ dừng lại. Nhưng ý chí kiên định bảo hộ giọt máu cố nhân trong huyết quản lão vẫn rực cháy như ngọn lửa âm ỉ dưới tàn tro lạnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!