Nhạc nềnRetroRoman_March

Mũi tên độc từ khoảng cách năm mươi bước

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa giông biên thùy trút xuống như muốn dìm chết cả dải rừng sương mù. Ngọn lửa đỏ rực thiêu rụi ngôi làng Sương Mù cũ bị làn nước mưa xối xả đè nén, chỉ còn lại những cột khói xám đục, khét lẹt mùi tàn tro và mùi máu tanh nồng. Cố Nhất Đao quỳ gối giữa vũng bùn nhão nhoét, tay phải gã siết chặt chiếc còi xương thú của em gái Cố Tiểu Muội dính đầy muội than đen kịt.


Lồng ngực gã phập phồng dữ dội, xương sườn trái rạn nứt nhói lên từng cơn đau buốt rát mạn tính dội thẳng vào đại não. Vết thương cũ ở bả vai trái rách cơ sâu hoắm đang rỉ máu đen, trong khi cổ tay phải bị sợi roi sắt của Hắc Hổ quấn rách da thịt sâu hoắm, bỏng rát mạn tính do tàn lửa chân khí vẫn đang rỉ máu đỏ tươi xuống đất bùn. Thể lực gã đã chạm đến giới hạn cực đoan sau khi vận dụng Vô Kình Tịch Diệt Luật để kết liễu Hắc Hổ.


Ngay khi gã vừa dứt điểm trận chiến, một tiếng rít gió quỷ dị, lạnh lẽo đột ngột xé rách màn sương mưa từ khoảng cách năm mươi bước phía sau lưng gã.


*Vút!*


Đó là âm thanh của một mũi tên đồng nặng xé gió rít lên rùng rợn. Nhất Đao không màng đến vết thương vai rách nứt, gã dùng thính giác nhạy bén nghe tiếng gió rít của mũi tên độc đang lao tới sau lưng. Bản năng của một gã thợ săn rừng sâu được rèn luyện từ thuở thiếu niên giúp gã nhận biết tần số rít gió quỷ dị này. Gã lập tức nghiêng đầu gập người né tránh theo góc chết một cách dứt khoát.


*Phập!*


Mũi tên đồng nặng cắm ngập vào thân cây dẻ cổ thụ đã cháy sém ngay sát vị trí đầu gã vừa đứng. Lực bắn mạnh đến mức đuôi tên bằng lông vũ vẫn còn rung lên bần bật, phát ra tiếng vo vo trầm khàn. Chất độc rắn rết kịch độc tẩm trên đầu tên lập tức ăn mòn thớ gỗ cháy, sủi bọt đen xì và bốc lên một luồng khói hôi thối nồng nặc dưới làn nước mưa.


Nhất Đao rùng mình. Nếu gã chậm một chớp mắt, mũi tên kia đã bắn xuyên táo đại não gã.


Từ khoảng cách năm mươi bước, khuất sau một tảng đá vôi lớn rêu phong sát bìa rừng sương mù, một bóng người gầy gò mặc đồ da thú xám ngụy trang đứng sừng sững. Đó chính là Thần Tiễn Tiêu, cung thủ bắn lén hàng đầu của Thiết Huyết Đường. Gương mặt hắn lạnh lùng không cảm xúc, đôi mắt sắc bén nhạy cảm khác thường đang khóa chặt lấy gã thợ săn phàm nhân thông qua khe hở của làn sương mưa dày đặc. Trên tay hắn, cây cung tre vạn năm dẻo dai đang được kéo căng trở lại, một mũi tên đồng nặng khác đã được đặt lên dây cung.


"Mẹ kiếp! Trượt rồi!" Thần Tiễn Tiêu khẽ chửi thề trong cổ họng. Hắn không ngờ một phàm nhân đang trọng thương, thể lực suy kiệt lại có thể né tránh được mũi tên bắn lén từ góc chết của mình một cách thần kỳ như vậy.


Nhất Đao quỳ dưới đất bùn nhão, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn xuyên qua màn mưa giông, khóa chặt lấy vị trí của Thần Tiễn Tiêu. Khoảng cách năm mươi bước!


Đây là khoảng cách tử thần đối với Cố Nhất Đao. Thể chất vô kình bẩm sinh của gã – vùng Vô Kình Tịch Diệt Luật – chỉ có phạm vi giới hạn đúng một bước chân tròn xung quanh cơ thể. Ở khoảng cách năm mươi bước, gã hoàn toàn là một phàm nhân yếu ớt không có chân khí hộ thể, bất lực trước những đòn tấn công tầm xa hiểm hóc của một võ giả Tụ Khí cảnh tam trọng như Thần Tiễn Tiêu.


*Tùng!*


Tiếng dây cung tre vạn năm rung lên lần thứ hai. Mũi tên đồng nặng thứ hai xé rách sương mù, nhắm thẳng vào tim mạch của Nhất Đao.


Nhất Đao không dùng khinh công bay nhảy, gã đạp mạnh chân trần rách nứt xuống bùn nhão, lấy đà lăn lộn ba vòng trên mặt đất ẩm ướt để tránh né.


*Phập! Phập!*


Mũi tên thứ hai cắm ngập xuống bùn nhão ngay sát sườn gã, bùn nước bắn tung tóe lên mặt gã thợ săn lạnh buốt. Nhất Đao gượng dậy, vết rạn nứt xương sườn trái nhói lên đau đớn tột cùng, khiến gã khuỵu gối xuống vũng bùn. Máu tươi từ bả vai trái và cổ tay phải tuôn ra nhiều hơn, nhuộm đỏ cả vũng nước mưa dưới chân.


Gã biết mình không thể kéo dài tình trạng này. Cự ly năm mươi bước là một bức tường vô hình ngăn cách gã với sự sống. Gã khẽ rà tay vào bao da thú đeo hông đùi phải, rút ra một mảnh quặng huyền sắt mài sắc bén nặng nề. Tay phải gã – vốn bị roi sắt quấn bỏng rách thịt sâu – run rẩy dữ dội. Nhất Đao nghiến răng dồn lực cổ tay phàm nhân, ném mạnh mảnh huyền sắt về phía Thần Tiễn Tiêu.


*Xoạt!*


Mảnh huyền sắt đen rít gió bay đi, nhưng cự ly quá xa cộng với sức cản của gió mưa bão lớn khiến mảnh sắt nặng nề rơi rụng xuống đất cát khi mới đi được mười lăm bước. Đòn phản công tầm xa thất bại hoàn toàn.


Thần Tiễn Tiêu nhìn thấy mảnh sắt rơi rụng, khẽ nhếch mép cười khẩy đầy ngạo nghễ: "Phàm nhân rác rưởi... Cự ly này chính là mồ chôn của ngươi!"


Hắn dứt khoát kéo căng cánh cung tre vạn năm lần thứ ba. Lần này, hắn dồn chân khí Tụ Khí cảnh vào mũi tên, khiến đầu tên đồng lấp lánh ánh sáng xanh biếc của kịch độc rắn rết rừng sương mù. Mũi tên này nhắm thẳng vào bả vai trái đang rách cơ chảy máu của Nhất Đao.


*Vút!*


Mũi tên thứ ba lao đi với tốc độ nhanh gấp đôi hai mũi tên trước, xé rách màn mưa giông dồn dập.


Nhất Đao nghe tiếng rít gió cực nhanh, gã cố gắng nghiêng người né tránh bảo mệnh. Nhưng cơ gân chân của gã đã bị co rút dữ dội do ngâm nước lạnh và bùn độc đầm lầy quá lâu. Cú nghiêng người bị chậm một nhịp.


*Phập!*


Mũi tên đồng nặng tẩm kịch độc cắm ngập vào bả vai trái của Nhất Đao, xuyên qua lớp vải áo mỏng và cắm sâu vào thớ thịt rách cơ cũ.


"Hự!" Nhất Đao rên rỉ một tiếng trầm khàn, thân hình gã bị lực bắn mạnh đẩy lùi lại hai bước, ngã quỵ xuống sát rìa Vách đá Tử Thần.


Chất độc rắn rết kịch độc lập tức phát tác. Một cảm giác bỏng rát, tê liệt tột cùng như hàng ngàn con kiến lửa đang gặm nhấm lan tỏa từ bả vai trái đi khắp cơ thể gã. Làn da quanh vết thương nhanh chóng chuyển sang màu đen kịt, các mạch máu thái dương nổi rõ rệt giật giật mạnh mẽ. Tầm nhìn của Nhất Đao bắt đầu nhòe đi, bóng dáng của Thần Tiễn Tiêu từ xa hóa thành ba bốn ảo ảnh chao đảo dưới mưa giông.


Thần Tiễn Tiêu hạ cánh cung xuống, bước ra khỏi tảng đá vôi, lững thững tiến về phía Nhất Đao đang nằm bất động sát rìa vách đá dựng đứng cao hơn trăm trượng. Hắn rút từ hông ra một con đoản kiếm tẩm độc cận chiến lấp lánh, nụ cười nham hiểm lộ rõ trên gương mặt gầy gò.


"Lôi Thiết Đao phân đà chủ muốn lấy đầu ngươi để răn đe phàm nhân biên thùy. Trò chơi kết thúc rồi, gã thợ săn tàn phế!" Thần Tiễn Tiêu lạnh lùng nói, nâng đoản kiếm định đâm thẳng vào yết hầu Nhất Đao.


Nhưng ngay khi hắn vừa bước đến khoảng cách mười bước...


Từ trong bụi tre gai bốc cháy dở bên rìa rừng sương mù, một bóng đen lớn đột ngột lao ra như một tia chớp đen kịt xé rách màn sương đêm.


*Gừ... Ẳng!*


Đó là Lão Hắc – con chó săn đen già nua của cha Nhất Đao để lại. Con linh khuyển trung thành với cơ thể đầy vết sẹo chiến đấu dã thú hoang dã gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ. Nó không hề sợ hãi chân khí hay đoản kiếm sắc bén của võ giả, dùng toàn bộ sức nặng cơ thể lao thẳng vào chân phải của Thần Tiễn Tiêu.


*Phập!*


Hàm răng sắc nhọn của Lão Hắc cắm ngập vào bắp chân phải của Thần Tiễn Tiêu, nghiến chặt qua lớp da thú dày rách nát.


"Á! Con súc sinh này! Thả ra!"


Thần Tiễn Tiêu hét lên một tiếng thảm khốc, mất thăng bằng ngã quỵ xuống đất bùn nhão. Hắn điên cuồng dùng tay đấm mạnh vào đầu Lão Hắc, chân khí Tụ Khí cảnh bộc phát nện liên tiếp vào cơ thể gầy gò của con chó săn già. Nhưng Lão Hắc thà chết không buông. Nó nghiến chặt răng, máu tươi từ bắp chân Thần Tiễn Tiêu và máu của chính nó hòa lẫn vào nhau tuôn xối xả dưới làn nước mưa lạnh buốt. Đôi mắt tinh anh nhạy bén của con chó già nhìn thẳng về phía Nhất Đao đang nằm bất động, phát ra tiếng ăng ẳng nghẹn ngào như muốn thúc giục chủ nhân chạy trốn.


"Lão... Lão Hắc..."


Chứng kiến chú chó săn trung thành của cha – người bạn đồng hành duy nhất còn sót lại của gia đình – đang hy sinh thân mình bị tra tấn dã man dưới tay gã sát thủ, một luồng sức mạnh tinh thần cực hạn bộc phát từ huyệt Thần Đình giữa hai chân mày Nhất Đao. Luồng hơi lạnh từ mảnh ngọc bội họ Cố trước ngực truyền đi, tạm thời ức chế kịch độc đang ăn mòn phế nang gã.


Nhất Đao dùng tay phải quấn băng gạc thô rướm máu bám chặt lấy đất bùn nhão, lết thân thể tê liệt về phía rìa vách đá dựng đứng. Gã không thể cứu Lão Hắc. Nếu gã lao vào phạm vi mười bước, gã cũng sẽ bị Thần Tiễn Tiêu dùng đoản kiếm kết liễu trong trạng thái tê liệt này. Sự hy sinh của Lão Hắc là cơ hội duy nhất gã có được.


*Phập! Phập!*


Thần Tiễn Tiêu điên cuồng dùng đoản kiếm đâm liên tiếp bốn năm nhát vào lồng ngực Lão Hắc. Máu đen của con chó săn già phun ra xối xả, tiếng rên rỉ nhỏ dần, nhưng hàm răng của nó vẫn khóa chặt lấy thớ thịt bắp chân gã sát thủ cho đến nhịp thở cuối cùng.


"Chết đi con súc sinh!" Thần Tiễn Tiêu gầm lên, dùng lực chân khí đá bay xác Lão Hắc xuống đất bùn nhão.


Hắn quay đầu lại, đôi mắt chột hằn lên những tia máu đỏ lừ đầy sát khí nhìn về phía Nhất Đao. Nhưng gã thợ săn phàm nhân đã lết đến sát rìa Vách đá Tử Thần.


Bên dưới vách đá dựng đứng cao hơn trăm trượng là dòng sông Biên Thùy chảy xiết dữ dội dưới trời mưa bão, đầy rẫy những rạn đá ngầm nhọn hoắt nhô lên như những chiếc răng quỷ.


Nhất Đao quay đầu nhìn lại xác Lão Hắc nằm im lìm dưới mưa, rồi nhìn chiếc còi xương thú của Tiểu Muội trong tay phải đẫm máu. Gã khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu lồng ngực rạn nứt xương sườn đau nhói.


"Tiểu Muội... Sư phụ... Chờ ta..."


Trước khi Thần Tiễn Tiêu kịp giương cung bắn mũi tên kết liễu, Cố Nhất Đao dồn toàn bộ sức tàn đẩy mạnh thân thể dẻo dai rơi tự do xuống vực sâu vách đá.


*Vút!*


Thân hình gã biến mất vào màn sương mù và bão tuyết gầm rú của Vách đá Tử Thần, rơi thẳng xuống dòng sông chảy xiết đầy đá ngầm nhọn hoắt bên dưới. Chất độc rắn rừng bắt đầu lan sâu vào tim mạch gã thợ săn phàm nhân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!