Nhạc nềnRetroRoman_March

Hỏa thiêu làng Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa giông biên thùy trút xuống như trút nước, nhưng không cách nào dập tắt được ngọn lửa đỏ rực đang điên cuồng ngấu nghiến làng Sương Mù. Khói đen quyện chặt với sương muối ẩm ướt tạo thành một tầng sương độc dày đặc, khét lẹt mùi tranh tre cháy và mùi máu tanh nồng. Cố Nhất Đao điên cuồng lao đi giữa những tán cây rừng sương mù sụp tối. Bước chân trần của gã đạp mạnh lên đá nhọn và lá mục, máu bầm tím rỉ ra từ những vết rách sâu dưới lòng bàn chân, nhưng gã không hề cảm thấy đau đớn. Trong lồng ngực gã, lồng ngực rạn nứt xương sườn trái nhói lên từng cơn buốt rát mạn tính theo mỗi nhịp thở dốc. Bả vai trái, nơi vết chém rách cơ sâu hoắm vừa được Thẩm Thanh châm kim bạc tạm thời cô lập độc tố, giờ đây lại rách miệng, máu nóng xối xả tuôn ra ướt đẫm vạt áo vải thô nhuộm vỏ chàm.


"Nhanh lên! Chú Đại Ngưu..."


Nhất Đao nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng. Gã băng qua bụi gai tre rậm rạp cuối cùng, vách đất cổng làng Sương Mù hiện ra trước mắt. Nhưng cảnh tượng trước mặt khiến đồng tử gã co rút lại tột độ.


Ngay lối vào làng, dưới gốc cây dẻ cổ thụ đã bị lửa bén cháy sém một nửa, một cái xác nằm sấp trên vũng bùn loãng đẫm máu. Nhất Đao khựng bước, hạ thấp trọng tâm bò sát đất tiếp cận. Gã lật cái xác lên. Đó là Cố Hữu Tài. Gã phản đồ hèn nhát không hề nhận được viên Tụ Khí đan nào như gã tưởng tượng. Cổ họng Hữu Tài bị rạch một đường sâu hoắm, máu đã đông cứng lại dưới làn nước mưa lạnh buốt. Đôi mắt gã vẫn trợn trừng đầy vẻ kinh hoàng tột độ, hai bàn tay vẫn nắm chặt chiếc lọ sứ rỗng tuếch – một sự thanh trừng tàn nhẫn và dứt khoát của hắc bang Thiết Huyết Đường sau khi đã lợi dụng xong kẻ dẫn đường. Nhân quả của kẻ phản bội đến nhanh và lạnh lẽo như chính cơn mưa đêm biên thùy.


Nhất Đao không dừng lại quá ba nhịp thở. Gã lướt qua xác Hữu Tài, trườn nhanh qua cánh cổng gỗ thô sơ đang bốc cháy ngùn ngụt dốc đứng.


"Cố Đại Ngưu! Lão già cứng đầu, rốt cuộc thằng ranh con kia giấu thanh dao gãy và cuốn Thần Đình Lục ở đâu?"


Tiếng gầm thét hung bạo của Hắc Hổ vang lên xé rách tiếng lửa cháy lép bép. Nhất Đao nép mình sau một tấm liếp tre đang cháy dở, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn xuyên qua làn khói xám dày đặc.


Chú họ Cố Đại Ngưu đang bị hai tên bang chúng Thiết Huyết Đường đè chặt xuống nền đất bùn nhão nhoét. Cơ thể gầy gò của lão thợ săn già đầy rẫy những vết roi sắt rách da thịt rớm máu đỏ tươi. Hắc Hổ đứng sừng sững trước mặt lão, bắp tay vạm vỡ cuồn cuộn gân xanh nổi lên dưới luồng hỏa chân khí màu đỏ nóng ấm của Tụ Khí cảnh nhị trọng. Sợi roi sắt dài khảm đầy gai nhọn rỉ sét trên tay hắn đang được nung đỏ bừng bừng, tỏa ra hơi nóng hừng hực át cả cái lạnh của cơn mưa giông.


"Ta hỏi lần cuối!" Hắc Hổ cười gằn, dí sát ngọn đuốc dầu hỏa đang cháy rực vào sát bả vai lão Đại Ngưu. "Nói, hoặc ta sẽ thiêu sống ngươi ngay tại đây!"


Lão Đại Ngưu nhổ một ngụm máu loãng thẳng vào mặt Hắc Hổ, cười khẩy đầy ngạo nghễ: "Lũ súc sinh... Nhất Đao sẽ bẻ gãy cổ các ngươi!"


"Rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt! Chết đi!" Hắc Hổ gầm lên, vung tay định ấn ngọn đuốc rực lửa vào lồng ngực lão thợ săn già.


*Vút!*


Một bóng ma xám trườn đất lao ra từ đống đổ nát rực lửa. Cố Nhất Đao không dùng khinh công bay nhảy, gã đạp mạnh chân trần lên nền đất nện, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể vào một cú bộc phát tốc độ cực hạn. Thanh dao săn gãy huyền thiết cầm chặt ở tay phải vung lên, hướng thẳng vào yết hầu Hắc Hổ.


"Thằng ranh con! Đến đúng lúc lắm!"


Hắc Hổ là một đầu mục tuần tra lão luyện, phản xạ cực nhanh. Hắn gầm lên một tiếng, sợi roi sắt khảm gai nhọn quật ra một đường vòng cung đỏ rực hỏa chân khí, xé rách màn sương mưa, nhắm thẳng vào cổ tay phải của Nhất Đao đang lao tới.


*Chát! Bùng!*


Nhất Đao cố gắng nghiêng người tránh né, nhưng sợi roi sắt di chuyển quá nhanh ở cự ly tầm trung ngoài tầm khống chế của gã. Sợi roi quấn chặt lấy cổ tay phải gã thợ săn. Những chiếc gai sắt nạm trên roi cắm sâu vào thớ thịt, hỏa chân khí tàn bạo thiêu đốt lớp da thịt quấn băng gạc thô ráp, phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn cùng mùi khét của da thịt bị bỏng rát mạn tính. Cơn đau tột cùng dội thẳng vào đại não, khiến cánh tay phải của Nhất Đao tê dại, thanh dao săn gãy tuột khỏi tay, cắm phập xuống đất bùn.


"Ha ha! Phàm nhân rác rưởi không có chân khí thì lấy cái gì đấu với ta? Chết đi!"


Hắc Hổ cười ngạo nghễ, giật mạnh roi định kéo đứt lìa cổ tay Nhất Đao. Nhưng hắn đã nhầm.


Nhất Đao không hề lùi lại để gỡ roi. Gã nghiến chặt răng đến mức vỡ vụn kẽ răng, dồn toàn bộ tinh thần lực cực hạn vào huyệt Thần Đình giữa hai chân mày. Luồng hơi lạnh từ mảnh ngọc bội họ Cố trước ngực truyền đi, xoa dịu cơn đau đầu dữ dội như búa bổ. Gã mượn lực giật của sợi roi, trườn đất lướt qua một thanh xà nhà đang cháy đổ sụp xuống giữa hai người. Khói lửa mù mịt bốc lên che khuất tầm nhìn của Hắc Hổ trong chớp mắt.


Hắc Hổ biến sắc, lập tức vận hỏa chân khí hộ thể bao bọc lấy nắm đấm trái, đấm thẳng một chưởng cực mạnh vào luồng khói trước mặt, định dùng kình lực đập nát lồng ngực đã rạn nứt xương sườn của Nhất Đao.


Nhưng ngay khi nắm đấm rực lửa của Hắc Hổ tiến sát...


Một bước chân trần đẫm máu của Nhất Đao đạp mạnh xuống bùn. Gã đã bước vào phạm vi đúng một bước chân tròn xung quanh Hắc Hổ.


*Oong!*


Một vòng sóng không khí vô hình mỏng manh gợn nhẹ lan tỏa. Kích hoạt Vô Kình Tịch Diệt Luật!


Trong chớp mắt, ngọn lửa đỏ rực bọc quanh nắm đấm của Hắc Hổ vụt tắt lịm như một ngọn nến bị dập tắt trước bão. Luồng hỏa chân khí cương mãnh trong kinh mạch hắn lập tức đông cứng, triệt tiêu hoàn toàn về trạng thái không khí thường. Gương mặt hống hách của gã đầu mục hắc bang bỗng chốc cứng đờ, đôi mắt trợn trừng hoảng sợ tột cùng khi cảm nhận được đan điền của mình hoàn toàn trống rỗng, biến hắn thành một phàm nhân yếu ớt không hơn không kém.


"Cái... cái tà thuật gì thế này?! Chân khí của ta..."


Nhất Đao không cho hắn cơ hội nghi ngờ. Tay trái gã – vốn không bị quấn roi – bám chặt lấy bả vai trái của Hắc Hổ như gọng kìm sắt. Lòng bàn tay phải đang đẫm máu bỏng rát của gã cũng chộp lấy cổ tay trái của hắn.


Khóa Khớp Vai Bẻ Ngược!


Nhất Đao lấy đà xoay người cực nhanh, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể phàm nhân dẻo dai và lực cơ bắp thô bạo vào một hướng bẻ ngược góc chết.


*Rắc! Răng rắc!*


Tiếng xương bả vai và khớp xương đòn của Hắc Hổ nứt vỡ ghê rợn vang lên giữa tiếng mưa rơi xối xả. Hắc Hổ hét lên một tiếng thảm khốc tột cùng, toàn bộ cánh tay trái của hắn bị bẻ ngoặt ra sau lưng một cách quái dị, đứt lìa thớ cơ bắp rớm máu. Sợi roi sắt rụng rơi xuống bùn nhão.


Nhất Đao không dừng lại. Ánh mắt gã lạnh lùng tuyệt đối như một gã thợ săn đang kết liễu con mồi trong bẫy sập. Gã buông bả vai gãy của Hắc Hổ, áp sát nách đối thủ, xoay người khóa chặt lấy cổ hắn từ phía sau. Dùng lực cánh tay phàm nhân vạm vỡ ép chặt đường thở, vặn mạnh cổ hắn theo một góc chết dứt khoát.


*Rắc.*


Tiếng xương cổ gãy giòn giã vang lên. Tiếng hét thảm của Hắc Hổ tắt lịm. Thân hình vạm vỡ hai trăm cân của gã đầu mục Thiết Huyết Đường đổ sụp xuống vũng bùn loãng, đôi mắt trợn trừng đầy vẻ không cam lòng.


Nhất Đao buông xác Hắc Hổ ra, gã quỳ sụp xuống đất, lồng ngực phập phồng dữ dội, máu tươi từ khóe miệng trào ra ướt đẫm cằm. Cổ tay phải của gã bị roi sắt quấn rách da thịt sâu hoắm, máu đỏ tươi hòa lẫn với tàn tro đen kịt rơi xuống bùn nhão.


"Chú... Chú Đại Ngưu..." Nhất Đao lết thân thể rã rời về phía lão thợ săn già.


Nhưng lão Đại Ngưu đã không còn nghe thấy tiếng gã nữa. Ngọn lửa tàn bạo từ ngọn đuốc của Hắc Hổ trước đó đã thiêu sống lão, cơ thể lão đã cháy đen xém bên đống đổ nát của cổng làng. Đôi bàn tay chai sạn từng dạy Nhất Đao gọt dao săn thuở nhỏ giờ đây co quắp lại dưới mưa giông.


Nhất Đao ôm lấy thi thể lạnh dần của chú họ, gào khóc không thành tiếng giữa tiếng sấm sét gầm rú của trời đêm. Ngôi làng Sương Mù yên bình – mỏ neo tinh thần duy nhất của gã – đã hoàn toàn bị xóa sổ trong biển lửa đỏ rực.


Trong lúc đau đớn tột cùng gạt đi lớp tro tàn nóng hổi xung quanh thi thể chú họ, ngón tay Nhất Đao chạm phải một vật nhỏ bằng xương cứng bám đầy muội than.


Gã nhặt lên. Đó là chiếc còi xương thú tự chế phát ra âm thanh giả tiếng chim đêm – vật bất ly thân đeo trước ngực của em gái họ Cố Tiểu Muội. Sợi dây da thú buộc còi đã bị chém đứt bằng một nhát đao sắc bén, nhưng xung quanh không hề có thi thể của cô bé mười hai tuổi.


Tiểu Muội không chết trong đám cháy. Con bé đã bị bắt cóc đem đi bán làm nô tỳ!


Nhất Đao siết chặt chiếc còi xương thú trong lòng bàn tay phải đang rớm máu rách thịt, ánh mắt gã hướng về phía bóng đêm vô tận của biên thùy, nơi con đường dẫn về thành Vân Châu ẩn hiện dưới sương mù dày đặc. Sát tâm và huyết thệ phục hận Thiết Huyết Đường bùng cháy rực rỡ hơn cả ngọn lửa đang thiêu rụi ngôi làng.


*Vút... rít...*


Một tiếng rít gió quỷ dị, lạnh lẽo đột ngột xé rách màn sương mưa từ khoảng cách năm mươi bước phía sau lưng Nhất Đao, nhắm thẳng vào bả vai trái đang chấn thương của gã.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!