Nhạc nềnRetroRoman_March

Sự phản bội và lửa đỏ biên thùy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm trùm lên ngõ hẹp đá vôi một màu xám xịt của sương muối và máu loãng. Thẩm Thanh run rẩy bước tới một bước, bàn tay nhỏ bé không cầm binh khí giơ lên hướng về phía vết thương đang chảy máu xối xả ở bả vai trái của gã thợ săn. Những ngón tay thanh mảnh của nàng khẽ chạm vào lớp giáp vai da báo đen đã bị chém rách đôi, để lộ thớ thịt bầm tím và những mảnh tre già lót bên trong vỡ vụn răng rắc.


"Đừng cử động," giọng Thẩm Thanh nhỏ như tiếng muỗi kêu giữa tiếng mưa bão gầm rú, nhưng lại mang một sự kiên định kỳ lạ của một người nắm giữ y lý. "Lưỡi đao của tên chỉ huy có độc rắn axit cực mạnh từ cấm địa Vạn Linh Sơn. Nếu không khóa huyết mạch ngay lập tức, độc tính sẽ theo dòng máu ăn mòn phế nang của anh trong vòng ba khắc."


Cố Nhất Đao đứng tựa lưng vào vách đá lạnh buốt, lồng ngực gã phập phồng dữ dội. Vết rạn xương sườn trái nhói lên từng hồi như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào phổi mỗi khi gã hít thở. Gã không nói, chỉ lặng lẽ quan sát từng cử động của nàng học giả phàm nhân. Tay phải gã, vốn quấn băng gạc thô rướm máu và bầm tím sau cú đấm vỡ đan điền Tôn Bưu, vẫn khẽ tì lên chuôi thanh dao săn gãy giắt bên hông đùi. Bản năng của một thợ săn hoang dã bắt gã phải cảnh giác với mọi sinh vật tiến lại gần mình khi đang trọng thương. Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt thông tuệ, không một chút sát khí của Thẩm Thanh, gã khẽ buông lỏng các thớ cơ đang căng cứng.


Thẩm Thanh nhanh nhẹn rút từ trong túi áo ra bộ kim châm bạc thô. Dưới ánh chớp lòe sáng của cơn giông biên thùy, nàng dứt khoát châm liên tiếp ba mũi kim vào các huyệt đạo quanh bả vai trái của Nhất Đao. Một luồng hơi lạnh từ kim bạc thấm vào da thịt, lập tức khóa chặt dòng máu đen kịt đang rỉ ra, ngăn chặn kịch độc lan truyền về tim mạch. Nhất Đao khẽ rên rỉ một tiếng trầm khàn trong cổ họng, mạch máu nơi thái dương giật mạnh liên hồi.


"Tôi tạm thời dùng châm bạc để cô lập độc tố," Thẩm Thanh vừa lau mồ hôi pha lẫn nước mưa trên trán vừa nói gấp gáp. "Nhưng đây chỉ là biện pháp tạm thời. Anh cần phải tìm được Băng Tâm Thảo Thô – loài cỏ lạnh chỉ mọc trên các vách đá ẩm ướt của Hang Quỷ Khóc sâu trong rừng sương mù. Nhựa của nó là thứ duy nhất có thể trung hòa hoàn toàn độc tính axit này và làm dịu hệ thần kinh đang quá tải của anh. Nếu chậm trễ, bả vai trái này của anh sẽ hoại tử hoàn toàn."


Nhất Đao cúi đầu nhìn xác tên chỉ huy tuần tra nằm gục dưới đất, máu tươi của hắn đã bị nước mưa gột rửa loãng ra trên nền đá vôi xám. Gã thọc tay vào túi áo ngực của cái xác, lôi ra một mảnh da thú cũ có vẽ sơ đồ mật đạo hầm mỏ sắt hoang phế sâu ba mươi trượng – nơi giam giữ thợ rèn Lâm Thiết Chủy. Đầu óc gã hoạt động nhanh như chớp. ÂN sư đang bị giam cầm tra tấn, phân đà Thiết Huyết Đường đang ráo riết truy lùng gã, và giờ đây cơ thể gã lại trúng độc tiễn tầm xa. Gã không có thời gian để chần chừ.


"Cô về y quán Nhân Hòa Đường trước đi," Nhất Đao khàn giọng nói, giọng gã khô khốc như hai mảnh gỗ cọ sát vào nhau. "Báo với Trầm Lão Bản chuẩn bị nước nóng. Tôi sẽ đi hái Băng Tâm Thảo Thô rồi quay lại."


"Nhưng cơ thể anh..." Thẩm Thanh định ngăn cản, nhưng gã thợ săn đã quay lưng, trườn nhanh vào màn sương mù dày đặc của rừng sâu như một bóng ma xám. Nàng chỉ biết cắn môi, vội vã chạy ngược về hướng thị trấn nghèo nàn dưới sự che chở của bóng tối.


***


Sâu trong rừng sương mù hoang dã, tiếng gió rít qua các khe đá vôi dựng đứng của Hang Quỷ Khóc tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng quỷ khóc nhức tai. Cơn mưa giông đêm nay cực kỳ dữ dội, nước mưa lạnh buốt xối xả dội xuống vách đá trơn trượt, cuốn trôi mọi dấu vết di chuyển của muông thú.


Cố Nhất Đao đang bám chặt hai bàn tay vào một gờ đá hẹp, treo lơ lửng thân hình cao gầy của mình giữa khoảng không sâu thẳm của vách đá Hang Quỷ Khóc. Bả vai trái của gã đau nhức đến mức tê dại, mỗi lần gã rướn người lên, thớ cơ bắp vai lại co rút mạnh, máu rỉ qua lớp băng gạc thấm vào vách đá lạnh. Gã hoàn toàn không có nội lực chân khí để bảo vệ cơ thể hay giúp gã nhẹ nhàng bay nhảy như các võ giả khinh công. Gã chỉ có thể dựa vào sức bền cơ bắp thuần túy, lực cánh tay phàm nhân và sự dẻo dai của một thợ săn biên thùy.


*Rắc.*


Một mảnh đá vôi dưới chân gã bị nứt vỡ, rơi rụng xuống vực sâu tối tăm không đáy. Nhất Đao khựng lại, toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn lên bàn tay phải đang quấn băng gạc thô rướm máu. Cơn đau từ vết rách lòng bàn tay phải dội thẳng vào đại não, khiến gã hoa mắt chóng mặt. Gã nghiến chặt răng, dồn tinh thần lực tập trung vào huyệt Thần Đình giữa hai chân mày để giữ vững ý thức, không cho phép bản thân buông tay.


Sau hai khắc chống chọi với tử thần trên vách đá dựng đứng, ánh mắt sắc bén như chim ưng của Nhất Đao phát hiện ra một khóm cây nhỏ màu xanh nhạt, lấp lánh những giọt nước mưa lạnh buốt bám trên phiến lá mỏng nằm sâu trong một khe nứt đá ẩm ướt.


Đó chính là Băng Tâm Thảo Thô.


Gã rướn người tới, dùng ngón tay cái bám chặt vào kẽ đá, tay phải rút thanh dao săn gãy rỉ sét từ bao da ôm sát đùi phải, khéo léo gạt nhẹ sát gốc nấm để hái khóm thảo dược thô mà không làm mất đi chất nhựa lạnh tịnh hóa bên trong. Luồng hơi lạnh từ khóm cỏ tươi thấm qua lớp băng gạc thô ráp ở tay gã, xoa dịu phần nào cơn bỏng rát mạn tính đang hành hạ bả vai trái.


Nhất Đao thở ra một hơi dài, cẩn thận nhét khóm Băng Tâm Thảo Thô vào bọc da thú đeo trước ngực, sát cạnh cuốn Thần Đình Lục rách nát. Gã định bám đá leo xuống để quay về y quán, thì bỗng nhiên...


*U u u...*


Một âm thanh trầm khàn, đứt quãng xé rách màn đêm tĩnh lặng của rừng sâu sương mù. Đó là tiếng sáo tre phát ra âm thanh giả tiếng chim đêm rừng sâu.


Nhất Đao khựng lại hoàn toàn, vành tai gã giật giật nhạy bén. Tiếng sáo phát ra từ hướng làng Sương Mù cũ, cách vị trí của gã khoảng hai dặm đường rừng. Nhịp điệu của tiếng sáo dồn dập, đứt quãng ba lần liên tiếp rồi tắt lịm.


Đó là tín hiệu khẩn cấp của Sáo tre báo động mà gã đã tự tay chế tạo và giao cho chú họ Cố Đại Ngưu và đội thợ săn làng Sương Mù bảo mật. Nhịp điệu này chỉ được sử dụng khi gặp thảm cảnh sinh tử tột cùng: *Phản bội. Lửa cháy. Hắc Hổ.*


Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Nhất Đao. Làng Sương Mù – nơi trú ẩn tạm thời của những tàn dư thợ săn phàm nhân nghèo khổ còn sống sót sau các đợt sưu thuế máu của Thiết Huyết Đường – đã bị phát hiện!


Ai đã bán đứng họ?


Đầu óc Nhất Đao lập tức hiện lên gương mặt ti hí láo liên của Cố Hữu Tài – gã anh họ hèn nhát mà Lý Đại Tráng đã trói chặt bằng dây gai huyền thiết dưới hầm lò rèn cũ vì nghi ngờ gã có ý định mật báo hắc bang. Hữu Tài đã trốn thoát! Gã đã dẫn đường cho đầu mục Hắc Hổ cùng toán truy binh Thiết Huyết Đường đột kích vào làng để đổi lấy viên Tụ Khí đan rác thải!


Sát tâm tột cùng bùng phát trong lồng ngực Cố Nhất Đao. Gã vứt bỏ ý định leo xuống dốc đá an toàn. Nhìn xuống thung lũng sâu bên dưới, nơi những đốm lửa đỏ rực bắt đầu bùng lên nhuộm đỏ cả một góc trời sương mù biên thùy, gã biết thời gian của chú Đại Ngưu và dân làng không còn tính bằng khắc nữa, mà tính bằng từng nhịp thở.


***


Cuộc đua sinh tử của một phàm nhân không chân khí bắt đầu giữa cơn bão tuyết lạnh giá của núi rừng biên giới.


Nếu là một võ giả chân khí Ngưng Khí cảnh, họ chỉ cần vận chuyển khinh công, lướt nhẹ trên các ngọn cây hay dẫm lên lá rụng là có thể vượt qua hai dặm đường rừng hiểm trở chỉ trong vài chục nhịp thở. Nhưng Nhất Đao là phàm nhân. Gã không có khinh công để bay nhảy, không có nội lực để gạt bỏ sức cản của gió mưa bão bùng. Gã chỉ có đôi chân trần đi dép cỏ rách nát và ý chí sắt đá của một thợ săn rừng sâu.


*Phập! Phập! Phập!*


Nhất Đao điên cuồng lao xuống dốc đá vôi trơn trượt. Hai bàn chân gã bám chặt vào đất đá bùn nhão, trọng tâm cơ thể hạ thấp tối đa để tránh bị trượt ngã xuống vực sâu hiểm trở. Nước mưa xối xả dội vào mặt gã, làm vết thương bả vai trái rách sâu chảy máu xối xả trở lại, nhuộm đỏ cả vạt áo vải thô nhuộm vỏ chàm rách nát.


Cơn đau từ xương sườn rạn nứt trái dội lên dữ dội theo từng bước chạy bộc phát tốc độ cao. Lồng ngực gã như muốn nổ tung, hơi thở nóng hổi nghẹn ứ nơi cổ họng. Khớp gối gã bắt đầu bỏng rát mạn tính, các thớ cơ đùi mông căng cứng như đá tảng do vận động quá sức chịu đựng vật lý mà không có chân khí bảo vệ đệm khớp.


“Nhanh lên! Phải nhanh hơn nữa!” Nhất Đao gầm lên trong lòng, hai mắt gã đỏ ngầu sát khí.


Trước mặt gã xuất hiện một khe nứt địa chất dựng đứng – một vực hẹp sâu hoắm rộng hơn một trượng, ngăn cách giữa vách đá Hang Quỷ Khóc và lối mòn dẫn về làng Sương Mù. Nếu chạy đường vòng theo lối mòn thợ săn thông thường, gã sẽ mất ít nhất nửa khắc đường rừng. Gã bắt buộc phải đi tắt qua khe nứt hiểm trở này.


Nhất Đao lấy đà chạy bộc phát tốc độ cực hạn, mười đầu ngón chân bám chặt vào mép đá trơn trượt, rồi tung người nhảy phắt qua vực hẹp.


Nhưng cơ thể gã đang bị chấn thương nặng nề, lực bật của chân phải không đạt đến độ hoàn mỹ như ngày thường. Khi thân thể gã bay giữa khoảng không, gã trượt chân. Cả người Nhất Đao rơi tự do xuống vực sâu đầy đá ngầm nhọn hoắt bên dưới.


Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, phản xạ thợ săn nhạy bén bộc phát. Nhất Đao vung tay phải quấn băng gạc, cắm thẳng lưỡi thanh dao săn gãy rỉ sét nặng mười cân vào một khe nứt nhỏ của vách đá dựng đứng bên sườn vực.


*Keng!!!*


Tiếng kim loại va đập vào đá vôi phát ra những tia lửa sáng lòa giữa đêm giông bão. Lưỡi thép huyền thạch thô dày chịu lực phản chấn cực tốt của thanh dao gãy cắm ngập sâu ba phân vào đá cứng, giữ chặt lấy thân thể Nhất Đao treo lơ lửng trên vách đá đứng.


Lực dội ngược vật lý cực mạnh từ cú cắm dao dội thẳng vào khớp vai phải và cột sống của gã, khiến xương khớp vai kêu lên răng rắc đau nhói dữ dội. Nhất Đao phun ra một ngụm máu tươi, mắt gã mờ đi trong chớp mắt. Nhưng gã không buông dao. Gã dùng lực tay phải đu người mạnh mẽ, mượn sức căng của một rễ cây cổ thụ mọc chìa ra ngoài vách đá để lấy đà, tung người nhảy đáp xuống thảm cỏ mục bên kia bờ vực hẹp.


Nhất Đao ngã lăn mấy vòng trên lá mục rừng sương mù, bọc da thú đựng thảo dược và mật tịch vẫn được giữ chặt trước ngực. Gã lồm cồm bò dậy, không kịp lau vệt máu tươi bên khóe miệng, tiếp tục trườn đất lao nhanh về phía làng Sương Mù đang rực lửa đỏ.


Bàn chân gã đi dép cỏ rách nát đã bị đá nhọn cắt rách sâu hoắm, máu bầm tím rỉ ra nhuộm đỏ cả những chiếc dép rơm cũ nát, gân chân bị co rút mạnh do nhiễm lạnh buốt dòng nước suối chảy xiết tràn qua lối đi. Nhưng gã thợ săn không dừng lại. Gã lướt đi thoăn thoắt dưới sương mưa bão bùng như một con dã thú bị thương đang điên cuồng lao về phía tổ ấm của mình.


***


Khi Nhất Đao tiếp cận được rìa làng Sương Mù, đập vào mắt gã là một thảm cảnh tàn khốc tột cùng.


Lửa đỏ rực trời giông bão. Toàn bộ những ngôi nhà tranh nghèo khổ, những lán trại vá víu bằng da thú của phàm nhân thợ săn làng Sương Mù đã bị phóng hỏa thiêu rụi hoàn toàn. Tiếng lửa cháy lép bép, tiếng xà nhà đổ sụp răng rắc hòa lẫn với tiếng la hét thảm khốc, tiếng khóc lóc van xin của những phàm nhân không biết võ công đang bị dồn vào giữa khoảng đất trống.


Hàng chục bang chúng võ giả của Thiết Huyết Đường cầm đuốc và đao sắt sáng loáng đang vây chặt xung quanh, gương mặt tên nào cũng lộ rõ vẻ tàn bạo, khinh khỉnh coi phàm nhân như loài cỏ rác dưới chân.


Đứng ngay trước cổng làng bằng gỗ thô sơ đang bốc cháy ngùn ngụt là đầu mục tuần tra biên thùy Hắc Hổ. Gã đàn ông cao to béo mập, da đen xì đầy lông lá đang mặc chiến giáp da thú dính máu, tay lăm lăm sợi roi sắt dài khảm đầy gai nhọn rỉ sét đang rực cháy hỏa chân khí màu đỏ ấm nóng.


Bên cạnh Hắc Hổ là Cố Hữu Tài. Gã phản đồ hèn nhát đang quỳ rạp dưới đất, gương mặt ti hí đầy vẻ nịnh bợ, hai tay nâng niu một lọ sứ nhỏ chứa Tụ Khí đan rác thải do hắc bang ban thưởng. Gã vừa cười toe toét vừa chỉ tay vào đống đổ nát:


"Đại nhân! Tôi đã dẫn đường chính xác rồi! Toàn bộ bẫy sắt kẹp thú và lối thoát ngầm của bọn thợ săn rác rưởi này đều ở đây! Xin đại nhân ban thêm đan dược để tiểu nhân luyện khí!"


Hắc Hổ khinh bỉ đạp thẳng vào mặt Cố Hữu Tài, khiến gã phản đồ văng ra xa rách môi chảy máu, nhưng gã vẫn lồm cồm bò dậy ôm chặt lọ sứ cười nham nhở như một con chó hoang.


"Lũ rác rưởi phàm nhân," Hắc Hổ nhổ nước bọt đầy khinh bỉ, rồi quay sang nhìn về phía một bóng dáng già nua đang bị hai tên võ giả đè chặt dưới đất.


Đó là chú họ Cố Đại Ngưu. Lão thợ săn già ngoài năm mươi tuổi, người đã nuôi nấng dạy dỗ Nhất Đao từ thuở nhỏ, giờ đây cơ thể gầy gò lưng còng đầy vết roi sắt đánh đập dã man rớm máu đỏ tươi. Gương mặt sương gió của lão bết đầy bụi than đen kịt và máu loãng, nhưng đôi mắt già nua vẫn trừng trừng căm hận nhìn Hắc Hổ.


"Hắc Hổ! Lũ súc sinh Thiết Huyết Đường các người... triều đình sẽ không tha cho các người!" Lão Đại Ngưu thét lên, giọng khản đặc u uất.


"Triều đình? Trấn thủ Trịnh Đại Nhân mỗi tháng đều nhận của phân đà chúng ta hàng trăm lượng bạc vụn lách thuế lậu. Ai sẽ cứu lũ sâu bọ các ngươi?" Hắc Hổ cười lớn đầy kiêu ngạo. Hắn bước tới một bước, giơ cao ngọn đuốc dầu hỏa đang cháy rực lửa đỏ, kề sát vào mái tóc bạc phơ của lão Đại Ngưu.


"Nói! Thằng ranh Cố Nhất Đao đang trốn ở đâu? Thanh dao săn gãy và cuốn mật tịch Thần Đình Lục của cha nó giấu ở chỗ nào? Nếu không nói, ta sẽ thiêu sống lão già nhà ngươi ngay trước cổng làng này!"


Lão Đại Ngưu nhổ một ngụm máu tươi pha lẫn đờm cát thẳng vào chiến giáp da thú của Hắc Hổ, cười khẩy đầy ngạo nghễ: "Nhất Đao... nó sẽ quay lại lấy đầu ngươi! Lũ súc sinh các ngươi... chuẩn bị đền mạng đi!"


"Tự tìm đường chết!" Hắc Hổ nổi trận lôi đình, hỏa chân khí đỏ thẫm bùng phát trên sợi roi sắt dài, hắn vung tay châm ngọn đuốc dầu hỏa thẳng vào người lão thợ săn già.


Từ rìa rừng sương sụp tối, Cố Nhất Đao lao ra như một con dã thú điên cuồng, thanh dao săn gãy rỉ sét trong tay phải gã lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh lửa đỏ rực của làng Sương Mù đang lụi tàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!