Nhạc nềnRetroRoman_March

Nhát dao săn ngược trong đêm sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“Tách.”


Tiếng lẫy nỏ bằng đồng nguội lạnh rít lên giữa màn đêm giông bão của đầm lầy Hắc Thủy. Trên đỉnh dốc đá vôi cao năm mươi bước, phó đà chủ độc hại Độc Nhãn Long khẽ nhếch mép, ngón tay bóp cò nỏ sắt phát ra tiếng bật tanh tách vang rền vách núi. Một mũi tên sắt nặng tẩm kịch độc rắn rết xé rách sương mù, lao thẳng về phía bóng đen đang ngập dưới bùn loãng của Cố Nhất Đao.


Nhất Đao nhắm mắt. Trong bóng tối tuyệt đối của thị giác, thính giác nhạy bén của một thợ săn hoang dã được đẩy lên cực hạn. Phương pháp né tránh tầm xa Thính Phong Thuật hoạt động ngay lập tức. Gã lọc bỏ tiếng mưa rơi xối xả, tiếng sấm sét gầm rú trên đỉnh đầu, chỉ tập trung vào tần số rung động quỷ dị của dây cung sắt và tiếng rít nhọn hoắt của mũi tên độc đang lao tới.


Mũi tên xé gió rít lên bên vành tai trái. Nhất Đao không do dự, gã lập tức gập người, lộn nhào một vòng thô bạo vào vũng bùn loãng bên dưới.


*Phập!*


Mũi tên đồng nặng cắm ngập vào thân cây mục ngay sát vị trí đầu gã vừa đứng. Chất độc rắn rết kịch độc lập tức ăn mòn lớp vỏ cây, sủi bọt đen xì và bốc lên một luồng khói hôi thối nồng nặc. Nếu chậm một chớp mắt, đầu gã đã bị bắn xuyên táo.


“Mẹ kiếp! Trượt rồi!” Độc Nhãn Long trên đỉnh dốc đá gầm lên đầy giận dữ. Hắn điên cuồng lắp mũi tên thứ hai, nhưng màn sương độc đầm lầy dày đặc cùng mưa giông xối xả đã hoàn toàn che khuất bóng dáng của gã thợ săn.


Nhất Đao không dừng lại để chịu trận. Gã sử dụng thủ đoạn Trườn Đất Áp Sát, dùng lực cùi chỏ và mười đầu ngón chân bám chặt lấy bùn nhão, đẩy cơ thể trượt nhanh dưới các rặng tre gai rậm rạp. Bùn lạnh buốt thấm vào bả vai trái đang bầm đen rỉ máu và lồng ngực rạn nứt xương sườn của gã, giúp ức chế cơn sốt nhẹ nhưng cũng khiến gân cốt gã co rút đau đớn. Mỗi nhịp thở ngắn đều như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào phổi.


Nhưng mục tiêu của gã lúc này không phải là Độc Nhãn Long ngoài tầm bắn, mà là tên chỉ huy tuần tra – kẻ vừa vận Thiết Thể Công gạt phăng dao gã và đang điên cuồng tẩu thoát về phía con đường độc đạo dẫn ra khỏi đầm lầy. Hắn là kẻ duy nhất biết bí mật về thể chất của gã, và gã bắt buộc phải bịt đầu mối trước khi hắn kịp chạy về phân đà báo tin.


Nhất Đao trườn khỏi bãi bùn loãng, men theo những khe nứt địa chất của vách đá vôi. Bản năng thợ săn giúp gã phát hiện những dấu chân lún bùn vội vã và những vệt máu cam rơi rớt trên đá xám. Tên chỉ huy đang chạy trốn hướng về phía ngõ hẹp đá vôi – một khe nứt tự nhiên dựng đứng, hẹp và dốc dẫn ra rìa biên giới.


Mưa bão gầm rú dội nước xối xả vào mặt Nhất Đao khi gã đuổi kịp đối thủ ngay tại lối vào ngõ hẹp. Khe đá vôi này chỉ rộng chưa đầy hai bước chân, hai bên vách đá dựng đứng cao vút xám xịt như một chiếc quan tài đá tự nhiên khổng lồ.


Tên chỉ huy nghe thấy tiếng bước chân trần đạp nước dồn dập phía sau, lập tức quay ngoắt lại. Gương mặt hắn tái mét vì hoảng sợ, nhưng khi nhận ra Nhất Đao chỉ độc hành và đang thở dốc mệt mỏi, sự hung hãn của một võ giả Thiết Huyết Đường lại trỗi dậy. Hắn điên cuồng rút thanh đại đao huyết sắc giắt bên hông, vận dụng tà công Huyết Ma Đao Pháp. Chân khí màu đỏ thẫm như máu tươi bùng phát trên lưỡi đao, tỏa ra một mùi tanh nồng nặc lấn át cả mùi sương mưa.


“Thằng ranh phàm nhân tàn phế! Mày tự tìm đường chết!” Tên chỉ huy gầm lên, vung đao chém ra một luồng đao khí huyết sắc nhắm thẳng vào vai trái Nhất Đao từ khoảng cách bốn bước.


Nhất Đao biết rõ giới hạn của mình. Cung nỏ tầm xa của Độc Nhãn Long nằm ngoài phạm vi vô kình, nhưng ở cự ly bốn bước này, gã vẫn chưa thể kích hoạt Tịch Diệt Nhất Bộ. Gã bắt buộc phải áp sát vào phạm vi đúng một bước chân tròn.


Gã định luồn lách qua sườn đối thủ để sử dụng kỹ năng Khóa Khớp Vai Bẻ Ngược, nhưng lưỡi đao huyết sắc của tên chỉ huy di chuyển quá nhanh và rộng trong không gian ngõ hẹp. Đường đao rít gió chém sạt qua ngực Nhất Đao, chém đứt đôi vạt áo vải thô và để lại một vệt xước rỉ máu trên da thịt gã. Nhất Đao buộc phải nhảy lùi lại, lưng đập mạnh vào vách đá vôi thô ráp, làm vết rạn xương sườn trái nhói lên đau đớn khiến gã suýt quỵ xuống.


Tên chỉ huy cười ngạo nghễ, bước tới một bước, thanh đao huyết sắc lại vung lên chuẩn bị chém đôi người gã thợ săn.


Trong khoảnh khắc sinh tử, đầu óc Nhất Đao hoạt động nhanh như chớp. Gã tính toán rất nhanh: bả vai trái của gã đang đeo mảnh Giáp vai da báo đen lót các lớp tre già dẻo dai do thợ thuộc da Lão Tôn chế tác. Mảnh giáp này có thể giảm thiểu đến bảy mươi phần trăm lực chấn động vật lý từ các đòn chém sượt của kiếm khí. Gã quyết định thực hiện một canh bạc mạo hiểm tột cùng – dùng cơ thể làm mồi nhử, chấp nhận chịu ba mươi phần trăm thương tích thực tế để rút ngắn khoảng cách vào phạm vi một bước tử thần.


“Chết đi!” Tên chỉ huy gầm lớn, thanh đao huyết sắc mang theo toàn bộ sát khí chém thẳng xuống bả vai trái của Nhất Đao.


Nhất Đao không tránh né hoàn toàn. Gã chỉ hơi nghiêng người, chủ động đưa bả vai trái có giáp bảo hộ ra đón đỡ đường đao chém sượt.


*Bập!!!*


Tiếng thép nguội chém ngập vào da thú và tre già vang lên rợn người. Các thớ tre vạn năm bên trong giáp vai vỡ vụn răng rắc dưới lực chém cương mãnh, lưỡi đao sắc bén cắt sâu vào thớ thịt bả vai trái của Nhất Đao, máu tươi phun ra xối xả nhuộm đỏ cả mảnh giáp da báo. Cơn đau buốt rát tột cùng dội thẳng vào đại não, nhưng Nhất Đao không hề lùi bước. Gã nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, gồng cứng thớ cơ vai theo Cốt Thiết Luyện Thể Pháp để kẹp chặt lưỡi đao của đối thủ.


Nhờ đòn nhử chịu thương tích nặng nề này, khoảng cách giữa cả hai đã được rút ngắn xuống còn nửa bước chân. Thân thể họ gần như chạm vào nhau.


Kỹ năng kích hoạt vô kình chạm Tịch Diệt Chạm Da được kích hoạt ngay lập tức. Bàn tay phải quấn băng gạc thô đẫm máu của Nhất Đao vươn lên, chộp chặt lấy cổ tay cầm đao của tên chỉ huy.


*Vút.*


Một vòng sóng không khí vô hình mỏng manh gợn nhẹ lan tỏa rộng đúng một bước chân tròn xung quanh Nhất Đao. Trong chớp mắt, luồng chân khí huyết sắc rực rỡ trên thanh đại đao của tên chỉ huy vụt tắt lịm hoàn toàn, biến mất không để lại một dấu vết. Mùi máu tanh nồng nặc của Huyết Ma Đao Pháp bị triệt tiêu về trạng thái không khí thường lạnh buốt. Chân khí hộ thể trên người tên chỉ huy cũng tan biến, biến hắn từ một cao thủ Tụ Khí cảnh nhị trọng thành một phàm nhân bằng xương bằng thịt, yếu ớt và hoảng loạn.


“Cái... cái gì?! Chân khí của ta... đan điền của ta!” Tên chỉ huy trợn tròn con mắt duy nhất còn lại, gương mặt tái mét cắt không còn giọt máu. Hắn điên cuồng muốn rút tay ra, nhưng bàn tay phải chai cứng như đá tảng của gã thợ săn đã khóa chặt cổ tay hắn như một gọng kìm sắt vạn năm.


Nhất Đao lạnh lùng nhìn đối thủ. Gã không dùng đòn bẻ khớp vai vì bả vai trái đang bị chém rách sâu không đủ lực xoay người. Gã đảo ngược chuôi thanh dao săn gãy nặng mười cân bằng tay phải, sử dụng kỹ năng Đâm Dao Săn Ngược cận chiến.


*Phập!*


Lưỡi dao sắt thô dày rỉ sét loang lổ lướt nhanh qua kẽ hở của giáp vai, đâm thẳng từ dưới nách xuyên lên lồng ngực tên chỉ huy. Lực cánh tay phàm nhân thô bạo của gã thợ săn đẩy lưỡi dao ngập sâu tận chuôi, đâm xuyên qua tim mạch đối thủ.


Tên chỉ huy khựng lại. Thanh đại đao gãy rơi tuột khỏi tay hắn, cắm phập xuống đất cát. Hắn thều thào thở dốc, máu tươi trào ra từ miệng xối xả, hai tay bấu chặt lấy bả vai trái đẫm máu của Nhất Đao.


Nhất Đao ghé sát tai vào miệng đối thủ, giọng trầm khàn lạnh lẽo: “Lâm Thiết Chủy đang ở đâu?”


Tên chỉ huy trợn ngược mắt, cơ thể run rẩy dữ dội trong cơn hấp hối. Nhìn vào đôi mắt sắc như ưng đêm không một chút dao động của gã thợ săn phàm nhân, hắn biết mình không còn đường sống. Hắn thều thào, giọng đứt quãng đầy tiếng máu nghẹn:


“Lão... lão già thợ rèn... không có ở phân đà... Lão bị nhốt dưới... mật đạo hầm mỏ sắt hoang phế... sâu ba mươi trượng dưới lòng đất... Lôi Thiết Đao... sẽ thiêu sống lão... nếu mày... dám...”


Chưa kịp nói hết câu, đầu tên chỉ huy gục xuống bả vai Nhất Đao, cơ thể hắn mềm nhũn rồi đổ sụp xuống nền đất ngõ hẹp đá vôi, chết không nhắm mắt.


Nhất Đao rút thanh dao săn gãy ra khỏi ngực đối thủ, máu tươi bắn xối xả nhuộm đỏ cả đôi bàn tay quấn băng gạc thô của gã. Gã lùi lại một bước, tựa lưng vào vách đá vôi lạnh buốt, thở dốc nặng nề. Vết chém sâu ở bả vai trái mất máu quá nhiều khiến đầu óc gã bắt đầu quay cuồng, cơn đau từ xương sườn rạn nứt dội lên từng hồi dữ dội.


Giữa tiếng mưa giông gào rú và màn sương mù dày đặc của đêm đen, Nhất Đao khẽ ngẩng đầu nhìn ra phía lối vào ngõ hẹp.


Từ sau một tảng đá vôi lớn rêu phong sát rìa đầm lầy, một bóng dáng thanh mảnh mặc áo dài lụa thô màu xanh nhạt từ từ bước ra. Gương mặt thanh tú nhã nhặn của thiếu nữ hai mươi tuổi lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ. Đôi mắt thông tuệ sáng ngời của học giả Thẩm Thanh nhìn chằm chằm vào xác chết của tên chỉ huy Thiết Huyết Đường, rồi nhìn sang đôi bàn tay đẫm máu và thanh dao săn gãy của Nhất Đao. Cô đã âm thầm bám theo gã từ thị trấn, và chứng kiến toàn bộ quá trình luồng chân khí huyết sắc tàn bạo của tên chỉ huy bị triệt tiêu hoàn toàn ngay khi chạm vào cơ thể gã thợ săn.


Nhất Đao siết chặt chuôi dao gãy, ánh mắt sắc lạnh khóa chặt lấy Thẩm Thanh giữa màn mưa giông lạnh buốt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!