Săn lùng truy binh ở bìa rừng
Bóng tối đổ sụp xuống lối hầm ngầm hôi hám dưới lòng lò rèn của Lâm Thiết Chủy. Tiếng móng ngựa dồn dập dội lên từ nền đất nện phía trên, kèm theo những tiếng la hét hỗn loạn và âm thanh đổ nát của những thanh củi gãy vụn. Cố Nhất Đao bò trườn trong bóng tối âm u của đường hầm, lồng ngực bên trái nhói lên đau đớn sau mỗi nhịp thở ngắn. Cú búa nện lệch hướng của lão thợ rèn lúc chập tối đã làm rạn nứt nhẹ xương sườn của gã, để lại một vết thương thực thể âm ỉ, không ngừng hành hạ mỗi khi gã vận lực cơ bắp. Gã nghe thấy tiếng Lâm Thiết Chủy gầm lên đầy phẫn nộ, tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng, và sau đó là tiếng kéo lê thô bạo của bọn thuộc hạ Thiết Huyết Đường. Lão thợ rèn già đã bị bắt đi. Sự bất lực của một phàm nhân không có khinh công để nhảy tường cứu viện đè nặng lên vai Nhất Đao, biến thành một luồng sát khí lạnh lẽo tích tụ sâu trong đôi mắt sắc như ưng đêm.
Gã không thể quay lại cứu lão ngay lập tức. Với bả vai trái bầm đen rỉ máu và lồng ngực rạn nứt, việc đối đầu trực diện với cả toán truy binh đông đảo của Thiết Huyết Đường tại thị trấn là tự sát. Nhất Đao cắn chặt răng, tay phải quấn băng gạc thô rướm máu nắm chặt chuôi thanh dao săn gãy rỉ sét nặng mười cân, lầm lũi bò thoát ra khỏi lối ra của hầm ngầm nằm sát bìa rừng sương mù. Mục tiêu của gã bây giờ là Đầm lầy Hắc Thủy – bãi tử địa hoang vu đầy chướng khí độc và bùn lầy lún sâu, nơi gã có thể biến bóng đêm và địa hình hiểm trở thành vũ khí săn mồi tối thượng.
Mưa giông bắt đầu đổ xuống rừng sương mù, từng hạt nước lạnh buốt xối xả gột rửa những vệt máu cam khô khốc trên mặt gã thợ săn. Nhất Đao di chuyển hoàn toàn bằng bản năng sinh tồn. Gã không dùng chân khí để gạt nước mưa hay giữ ấm cơ thể, mà chấp nhận để cái lạnh thấu xương thấm vào da thịt, ức chế tạm thời cơn sốt nhẹ do vết thương vai trái hành hạ. Gã tiến sâu vào đầm lầy, nơi mùi thối rữa của lá mục và chướng khí độc hại dâng lên nồng nặc.
Tại đây, Nhất Đao bắt đầu thiết lập trận địa đi săn. Gã dùng tay phải rớm máu lôi từ trong bao da thú ra ba chiếc bẫy kẹp thú răng cưa rỉ sét nặng mười cân. Gã quỳ sụp dưới bùn loãng, cẩn thận chôn nhẹ những chiếc bẫy sắt dưới lớp lá khô mục nát ngay trên lối mòn nhỏ dẫn vào đầm lầy, giăng dây kích hoạt bằng gân thú mảnh ngụy trang kín đáo. Tiếp đó, gã dùng con dao săn gãy vót nhọn hàng chục cọc tre già dẻo dai mọc dọc bờ suối, bôi lên đầu chông chất Nhựa cây Độc Sương màu đen dính – loại độc tố tự nhiên cực mạnh gây tê liệt hệ vận động ngay khi tiếp xúc với máu. Gã đào những hố sâu hai thước dưới đất ẩm, đặt chông tre tẩm độc bên dưới rồi phủ lá khô mỏng ngụy trang hoàn hảo. Mỗi động tác của gã đều chậm rãi, dứt khoát và chuẩn xác đến từng phân, bất chấp những cơn đau nhói từ xương sườn rạn nứt dội ngược về đại não.
Khi trận địa bẫy liên hoàn đã hoàn tất, Nhất Đao bắt đầu thực hiện thủ đoạn Trườn Đất Áp Sát. Gã bôi bùn đầm lầy đen kịt bốc mùi hôi thối lên khắp da thịt, từ gương mặt ngăm đen đến bả vai trái đang rỉ máu, để bùn lạnh triệt tiêu hoàn toàn nhiệt độ cơ thể, ngăn chặn mọi khả năng dò tìm hơi ấm của dã thú hay những võ giả có giác quan nhạy bén. Gã trườn sát mặt đất ẩm ướt, nép mình sau thân một cây cổ thụ đã mục nát từ lâu, nhắm mắt lại và bắt đầu vận dụng Thính Phong Thuật để lắng nghe.
Từ phía bìa rừng, tiếng bước chân lội bùn lõng bõng bắt đầu vang lên. Toán tuần tra ba người của Thiết Huyết Đường, do phó đà chủ độc hại Độc Nhãn Long phái đi lùng sục, đang tiến vào đầm lầy. Bọn chúng đều là những võ giả Tụ Khí cảnh sơ cấp, mặc võ phục đen thêu biểu tượng răng thú hống hách. Kẻ đi đầu cầm một thanh kiếm sắt sáng loáng, vừa đi vừa vận chân khí chém phá các bụi tre gai dọn đường, miệng không ngừng chửi rủa:
"Mẹ kiếp, cái thời tiết quỷ dị này! Thằng ranh phàm nhân tàn phế đó chắc chắn đã chết cóng dưới sông hoặc bị thú rừng xé xác rồi. Phó đà chủ bắt chúng ta vào cái đầm lầy thối tha này làm gì không biết?"
Tên thứ hai đi sát phía sau, tay lăm lăm ngọn giáo tre bịt sắt, khinh khỉnh đáp: "Cứ cẩn thận thì hơn. Tôn Bưu bị phế đan điền ngay trên phố, chứng tỏ thằng nhãi đó có tà thuật kỳ quái. Nhưng chỉ cần giữ khoảng cách năm bước, một luồng kiếm khí của chúng ta cũng đủ chém đôi xác phàm của nó."
Nhất Đao nín thở hoàn toàn dưới lớp bùn lạnh, vành tai gã khẽ giật giật nhạy bén. Qua tiếng mưa rơi xối xả, gã phân tích chính xác khoảng cách và hướng di chuyển của đối thủ. Bọn chúng đang di chuyển theo đội hình tam giác – một khoảng cách hoàn hảo để hỗ trợ lẫn nhau nhưng cũng là tử lộ nếu đội hình bị chia cắt.
Tên đi đầu hung hăng bước thêm một bước lớn, hướng thẳng về phía gốc cây mục nơi Nhất Đao đang ẩn nấp. Đúng lúc chân hắn vừa đặt xuống lớp lá khô ngụy trang, một tiếng *xoạch* kim loại nặng nề vang lên khô khốc, theo sau đó là tiếng *rắc* ghê rợn của xương ống chân bị nghiền nát. Chiếc bẫy kẹp thú răng cưa rỉ sét đã sập mạnh, những chiếc răng sắt nhọn hoắt cắm ngập vào da thịt, bẻ gãy gân chân của gã võ giả trong chớp mắt.
"Á!!! Chân tôi! Bẫy... có bẫy kẹp thú!" Gã lính đi đầu gào thét thảm thiết, thanh kiếm sắt rơi văng xuống bùn loãng khi hắn quỵ sụp xuống, hai tay ôm lấy chiếc chân đang chảy máu xối xả.
Đội hình tam giác lập tức vỡ vụn. Tên thứ hai hoảng loạn quay lại cứu viện, quên mất quy tắc cảnh giác xung quanh. Hắn vừa bước lùi lại một bước để đỡ đồng bọn, hoàn toàn để lộ khoảng trống phía sau lưng.
Từ trong bóng tối của gốc cây mục, Nhất Đao bộc phát tốc độ áp sát sát mặt đất như một bóng ma xám. Gã không dùng chân khí, nhưng lực đùi mông dẻo dai của một thợ săn rừng sâu giúp gã lướt nhanh thoăn thoắt trên mặt bùn loãng trơn trượt. Trong chớp mắt, Nhất Đao đã xuất hiện ngay sau lưng tên lính thứ hai.
Gã vòng sợi dây gai huyền thiết rỉ sét qua cổ đối thủ, dùng hai bàn tay chai cứng kéo căng thô bạo. Những chiếc gai sắt nhọn hoắt của sợi dây lập tức găm sâu vào da thịt cổ họng tên lính, chặn đứng mọi tiếng kêu cứu trong cuống họng hắn. Tên lính điên cuồng giãy giụa, cố gắng vận chân khí Tụ Khí cảnh để bộc phát lực lượng thoát thân.
Nhưng ngay khi cơ thể hắn tiếp xúc trực tiếp với Nhất Đao trong phạm vi một bước chân tròn, vùng vô kình tịch diệt bẩm sinh tự động kích hoạt. Một vòng sóng không khí vô hình mỏng manh gợn nhẹ lan tỏa rộng đúng một bước xung quanh Nhất Đao. Luồng chân khí ấm nóng đang ngưng tụ trong kinh mạch tên lính bỗng chốc tắt lịm hoàn toàn, biến mất như bong bóng xà phòng gặp gió. Hắn trở lại thành một phàm nhân yếu ớt, hoàn toàn bị áp chế bởi sức nặng cơ thể và lực cánh tay phàm nhân tàn bạo của gã thợ săn.
Cơn đau buốt nhói dội lên từ lòng bàn tay phải của Nhất Đao khi những chiếc gai sắt của dây huyền thiết đâm sâu vào thớ thịt gã trong lúc kéo căng. Máu tươi của gã hòa cùng máu của đối thủ chảy ròng ròng xuống bùn đen. Nhất Đao không hề nhíu mày, gã dồn toàn lực cổ tay bẻ ngược cổ tên lính về phía sau. Một tiếng *rắc* trầm đục vang lên, tên lính thứ hai gục mềm xuống đất, chết không nhắm mắt.
Tên chỉ huy toán tuần tra – kẻ đi cuối cùng của đội hình – lập tức nhận ra biến động. Hắn hoảng sợ tháo lui ba bước để thoát khỏi vùng sương độc mù mịt, tay lăm lăm thanh đao lớn, gầm lên đầy sát khí:
"Thằng nhãi ranh! Mày dám ám toán người của Thiết Huyết Đường! Chết đi!"
Hắn vận dụng toàn bộ chân khí Tụ Khí cảnh nhị trọng dồn vào lưỡi đao, vung một đòn chém mạnh mang theo kình lực sắc bén nhắm thẳng vào đầu Nhất Đao từ khoảng cách bốn bước. Kiếm khí tầm ngắn xé rách màn sương độc bay tới.
Nhất Đao biết mình không thể né tránh hoàn toàn đòn chém diện rộng này do khớp gối đang bị co rút nhẹ vì lạnh. Gã chủ động đưa bả vai trái có giáp vai da báo đen lót tre già ra đón đỡ sống đao sượt qua để giảm thiểu lực chấn động, đồng thời mượn lực đẩy trượt sát đất áp sát cự ly cực nhanh.
*Binh!*
Lực chấn động vật lý cực mạnh dội ngược từ sống đao vào xương đòn gánh của Nhất Đao, khiến vết rạn xương sườn trái của gã nhói lên dữ dội, máu tươi lại trào ra nơi khóe miệng. Nhưng mục đích của gã đã đạt được. Nhất Đao đã lách được vào phạm vi đúng một bước chân của tên chỉ huy.
Gã cầm ngược chuôi dao săn gãy bằng tay phải đẫm máu, đâm mạnh một nhát Đâm Dao Săn Ngược từ dưới nách hướng thẳng vào kẽ hở giáp vai của đối thủ.
Tuy nhiên, tên chỉ huy này là một kẻ dày dạn kinh nghiệm thực chiến. Ngay trong khoảnh khắc chân khí bị triệt tiêu hoàn toàn bởi vô kình tịch diệt, hắn không hoảng loạn tháo chạy mà bản năng vận Thiết Thể Công ngoại công thô bạo – môn võ dùng độ cứng cơ bắp trần trụi để chống đỡ binh khí.
*Keng!*
Lưỡi dao săn gãy rỉ sét đâm trúng thớ cơ ngực cứng như thép nguội của tên chỉ huy, phát ra một tiếng va chạm kim loại khô khốc rồi bị gạt phăng lệch hướng. Lực phản chấn cực mạnh dội ngược lại lòng bàn tay phải đang rách nát của Nhất Đao, khiến gã tê rần cả cánh tay, lùi lại nửa bước.
Tên chỉ huy kinh hoàng nhận ra chân khí của mình vừa biến mất rồi lại xuất hiện khi Nhất Đao lùi ra ngoài phạm vi một bước. Hắn hiểu rằng gã phàm nhân này sở hữu một loại tà thuật triệt tiêu nội lực quỷ dị ở cự ly gần. Không dám nán lại tử chiến, tên chỉ huy vận khinh công nhảy lùi liên tiếp ba bước dài thoát khỏi đầm lầy, điên cuồng hét lớn hướng về phía rừng sâu để báo động:
"Phó đà chủ! Nó ở đây! Thằng nhãi vô kình đang ở đầm lầy Hắc Thủy!"
Tiếng hét của hắn vang vọng khắp vách đá vôi, xé toạc màn sương độc tím ngắt. Nhất Đao đứng trong mưa giông, lòng bàn tay phải rỉ máu ròng ròng, lồng ngực đau nhói dữ dội sau cú phản chấn. Gã biết mình đã để mất tên chỉ huy, và cuộc săn lùng thầm lặng đã chính thức biến thành một cuộc vây quét diện rộng tàn khốc.
Từ phía rặng đá vôi cao nhất phía Tây đầm lầy, màn sương độc tím bỗng nhiên bị xé rách bởi một luồng sát khí lạnh lẽo tột độ. Một bóng người gầy guộc cao khều, mặc áo choàng xám bẩn thỉu từ từ bước ra từ bóng tối vách đá. Mắt trái của hắn đeo một băng đen kịt, đôi mắt phải sắc lạnh lộ rõ vẻ nham hiểm tột cùng dưới ánh chớp sáng lòa của cơn giông.
Đó chính là Độc Nhãn Long – phó đà chủ độc hại của Thiết Huyết Đường.
Hắn đứng từ cự ly an toàn ngoài năm mươi bước chân trên đỉnh dốc đá cao, lặng lẽ quan sát bãi chiến trường đẫm máu bên dưới. Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười nham hiểm lộ rõ răng khểnh ghê tợn. Hắn không bước xuống đầm lầy để áp sát Nhất Đao, mà chậm rãi giương cây cung đen khảm xương rắn lớn lên, lắp vào một mũi tên sắt nặng tẩm kịch độc rắn rết lấp loáng ánh sáng lục lạnh lẽo.
Mũi tên độc nhắm thẳng vào bóng đen ngập bùn của Nhất Đao giữa màn sương mù dày đặc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!