Khổ luyện gân cốt tại lò rèn
Tiếng sáo tre của bọn tuần tra Thiết Huyết Đường rền rĩ khắp các vách đá vôi, xé toạc màn sương đêm lạnh buốt. Ánh đuốc đỏ rực như bầy đom đóm quỷ dị từ các ngõ ngách bắt đầu khép chặt vòng vây hướng về phía ngôi nhà tranh đổ nát. Cố Nhất Đao không ngoái đầu nhìn lại đống tro tàn của bệ thờ đất sét. Gã siết chặt bọc da thú chứa cuốn Thần Đình Lục rách nát và mảnh ngọc bội họ Cố trước ngực, tay phải quấn băng gạc thô rướm máu nắm chặt chuôi thanh dao săn gãy, lặng lẽ trườn người qua mảng tường đất đổ sụp phía sau nhà.
Bằng bản năng của một thợ săn hoang dã, Nhất Đao hạ thấp trọng tâm, hai chân đi dép cỏ bám chặt vào lớp đất đá trơn trượt. Gã không nhảy tường, không lướt gió như những võ giả có khinh công, mà trườn sát mặt đất ẩm ướt, mượn bóng tối của những bụi tre gai rậm rạp để biến mất vào màn đêm bão bùng. Vết rách sâu trên bả vai trái do gai tre cào từ chập tối gặp nước mưa lạnh buốt co rút lại, đau nhói thấu xương. Khớp tay phải của gã cũng tê dại, bầm tím rách da sau cú đấm vỡ đan điền Tôn Bưu. Cơn đau thể xác thực tế nhắc nhở gã rằng, gã vẫn chỉ là một phàm nhân bằng xương bằng thịt.
Vượt qua ba dặm đường rừng hiểm trở, cắt đuôi hoàn toàn những toán truy binh đang hò hét phía sau, Nhất Đao tiến vào rìa thị trấn biên thùy nghèo nàn. Sương mù ở đây quyện với khói than tổ ong tạo thành một mùi hăng hắc, ngột ngạt. Gã luồn lách qua những con hẻm tối tăm, bùn lầy ngập đến mắt cá chân, hướng thẳng về góc hẻo lánh nhất của thị trấn – nơi có ánh lửa đỏ lòm và tiếng quai búa nện rầm rập không nghỉ.
Đó là lò rèn của Lâm Thiết Chủy.
Lò rèn nằm dưới một mái hiên bằng lá cọ rách nát, ám đầy bụi than đen kịt. Giữa không gian ngột ngạt nóng hừng hực, một lão già ngoài sáu mươi đang đứng khom lưng bên bệ lò rực lửa. Lão có mái tóc và bộ râu rối bù bám đầy bụi than sắt xám ngoét, bàn tay to bè nứt nẻ đầy vết bỏng sắt nguội. Chân phải của lão đã cụt mất quá đầu gối, phải bước đi khập khiễng bằng một khúc gỗ thô buộc chặt vào đùi. Lão chính là Lâm Thiết Chủy – bậc thầy đúc rèn phàm nhân duy nhất ở vùng biên thùy này.
Nhất Đao bước qua bậc cửa gỗ mục, tiếng dép cỏ đẫm nước rít nhẹ trên nền đất nện bám đầy xỉ sắt. Lâm Thiết Chủy không ngẩng đầu, tay vẫn quai cây búa sắt nặng mười cân nện xuống thỏi thép đỏ rực trên đe:
"Lò rèn đã hết sắt vụn để bán. Muốn mua dao đi rừng thì quay lại sau ba ngày nữa."
Nhất Đao không nói một lời. Gã bước đến bên chiếc bàn gỗ bám đầy bụi than, đặt thanh dao săn gãy rỉ sét nặng mười cân xuống. Tiếng va chạm nặng nề của khối thép thô khiến lão thợ rèn khựng tay búa.
Lâm Thiết Chủy chậm rãi xoay người lại. Đôi mắt kèm nhèm nhưng tinh anh của lão nhìn chằm chằm vào thanh dao săn bị gãy mất một phần ba lưỡi, rồi quét qua gương mặt ngăm đen sương gió và bả vai trái đang rỉ máu của Nhất Đao. Lão khập khiễng bước lại gần, dùng những ngón tay chai sạn như đá tảng vuốt dọc sống dao rỉ sét loang lổ. Một tia chấn động chạy qua mắt lão.
"Thanh đao này..." Giọng Lâm Thiết Chủy run lên, trầm khàn như tiếng búa nện dưới hầm tối. "Đây là thép huyền thạch ta vớt dưới đáy đầm lầy Hắc Thủy hai mươi năm trước. Trên đời này chỉ có một thanh duy nhất ta rèn cho Cố Thiết Sơn. Ngươi... ngươi là con trai của Thiết Sơn?"
Nhất Đao cúi đầu, giọng trầm khàn: "Con là Cố Nhất Đao. Cha con đã mất mười năm trước dưới tay người của Thiết Huyết Đường. Hôm nay nhà tranh bị đột kích, con tìm đến đây vì muốn sửa lại thanh đao này, và... con cần một cách để gân cốt mình không bị vỡ vụn khi đối đầu với võ giả."
Lâm Thiết Chủy im lặng hồi lâu. Lão nhìn linh vị cha Nhất Đao đã gãy làm đôi giắt trong bọc da thú của gã, rồi thở dài một tiếng đầy u uất: "Cha ngươi là một thợ săn xuất chúng, nhưng ông ấy chết vì là một phàm nhân hèn mọn trong mắt lũ võ giả luyện khí. Bọn chúng có chân khí bảo vệ gân cốt, còn chúng ta chỉ có da thịt trần trụi. Ngươi vừa đánh nhau với kẻ có nội lực? Khớp tay phải của ngươi đã rạn nứt vì phản chấn vật lý rồi."
Lão thợ rèn khập khiễng đi đến góc lò, lôi ra một chiếc búa sắt rèn mười cân khác ném bịch xuống đất:
"Muốn sửa đao? Thép huyền thạch không có chân hỏa thì không thể nung chảy. Muốn luyện xương? Phàm nhân không có chân khí hộ thể, nếu cứ dùng lực trần đối đầu với kiếm khí của võ giả, xương cốt ngươi sẽ gãy trước khi chạm vào người chúng. Muốn sống sót, ngươi phải học Cốt Thiết Luyện Thể Pháp của ta."
Nhất Đao nhìn cây búa sắt dưới đất, ánh mắt kiên định không một chút dao động: "Xin tiền bối chỉ dạy."
Lâm Thiết Chủy chỉ tay vào khoảng đất trống sát bệ lò nung đang đỏ rực hơi nóng hừng hực: "Đứng tấn ở đó. Gồng cứng toàn bộ thớ cơ bả vai và cột sống. Ta sẽ dùng búa rèn nện trực diện vào xương cốt ngươi. Nếu ngươi chịu không nổi mười búa mà ngã xuống, hãy cút khỏi đây và chờ chết dưới tay Thiết Huyết Đường."
Nhất Đao bước đến sát bệ lò. Hơi nóng từ than củi rừng sương mù phả ra bỏng rát, mồ hôi lập tức tuôn ra như tắm, hòa cùng máu khô trên bả vai trái tạo thành những vệt đỏ đen loang lổ. Gã hạ thấp trọng tâm, hai chân bám chặt xuống nền đất nện, gồng cứng cơ vai trái chịu thương tích.
*Uỳnh!*
Cú nện búa đầu tiên của Lâm Thiết Chủy giáng thẳng vào bả vai trái của Nhất Đao. Đó là một lực đập cơ học thuần túy, nặng nề và thô bạo của cây búa mười cân. Không có chân khí bảo vệ, toàn bộ lực chấn động truyền thẳng qua thớ thịt, dội sâu vào xương đòn gánh của Nhất Đao. Gã cảm thấy như có một khối đá tảng từ trên đỉnh núi đổ ập xuống vai mình. Toàn thân gã run lên bần bật, khớp gối khụy xuống suýt chạm đất, nhưng gã vẫn cắn chặt răng đứng vững.
"Thế nào? Đau không?" Lâm Thiết Chủy barks lớn, ánh mắt lạnh lùng không chút thương hại. "Võ giả dùng khí để hóa giải lực. Phàm nhân chúng ta phải dùng cấu trúc gân xương để phân tán lực. Nện búa tiếp!"
*Uỳnh! Uỳnh!*
Cú búa thứ hai và thứ ba liên tiếp giáng xuống. Cơn đau thấu xương tủy dội ngược về đại não khiến Nhất Đao xây xẩm mặt mày, mắt gã mờ đi, lồng ngực thắt lại không thể hít thở. Trong một khoảnh khắc đau đớn tột cùng, Nhất Đao bản năng thả lỏng cơ vai trái để né tránh bớt lực nện.
*Bốp!*
Cú búa lệch hướng nện trúng sát sườn ngực, phát ra một tiếng *rắc* trầm đục. Một dải xương sườn bên trái của gã đã bị rạn nhẹ dưới lực đập thô bạo. Nhất Đao khuỵu xuống, máu tươi trào ra từ khóe miệng, nhuộm đỏ cả nền đất nện bám đầy xỉ sắt.
"Ngu xuẩn!" Lâm Thiết Chủy quát lớn, tay búa dừng lại giữa không trung. "Thả lỏng là tự sát! Khi búa giáng xuống, ngươi phải gồng cứng cơ bắp để khóa chặt khớp xương, biến bả vai thành một khối thép nguội chịu lực. Nếu ngươi nhát gan tránh né, lực búa sẽ bẻ gãy xương sườn ngươi ngay lập tức! Đứng lên!"
Nhất Đao dùng tay phải quấn băng gạc thô chống xuống đất nện ẩm ướt, chật vật đứng thẳng dậy. Cơn đau từ xương sườn rạn nứt nhói lên sau mỗi nhịp thở ngắn, nhưng ánh mắt gã thợ săn vẫn lạnh lùng và sắc bén như chim ưng đêm. Gã nhận ra một điều: lực va đập vật lý từ búa rèn của Lâm Thiết Chủy có một quy luật chấn động nhất định. Nếu gã có thể tập trung ý thức để đón nhận nó, gã có thể dung hòa được cơn đau.
Nhất Đao nhắm mắt lại. Gã bắt đầu vận dụng phương pháp trong cuốn Thần Đình Lục - Chương Ngưng Thần. Gã tập trung toàn bộ ý niệm cực hạn vào huyệt Thần Đình nằm ở giữa hai chân mày.
Ngay lập tức, mảnh ngọc bội họ Cố đeo trước ngực gã tỏa ra một luồng hơi lạnh buốt giá, chạy dọc theo kinh mạch ngực xoa dịu vết rạn xương sườn, rồi lao thẳng lên đại não. Huyệt Thần Đình giữa hai chân mày gã đỏ rực lên dưới lớp da mỏng, các mạch máu thái dương nổi rõ rệt và giật mạnh liên tục như có một sinh vật sống đang cựa quậy bên trong.
*Uỳnh!*
Cú búa thứ tư giáng xuống bả vai trái. Nhưng lần này, ngay khi búa chạm vào da thịt, Nhất Đao không còn cảm thấy cơn đau thô bạo tàn phá gân cốt nữa. Bằng tinh thần lực tập trung cực hạn ở huyệt Thần Đình, gã cảm nhận được quỹ đạo lực của búa rèn trước một chớp mắt. Gã chủ động gồng cứng cơ vai trái đúng thời điểm, khóa chặt khớp xương theo Cốt Thiết Luyện Thể Pháp để phân tán lực đập dọc theo cột sống xuống hai bàn chân bám đất.
Lâm Thiết Chủy kinh ngạc phát hiện ra cơ thể Nhất Đao không còn run rẩy nữa. Lão tiếp tục nện búa. Cú thứ năm... thứ sáu... thứ bảy...
Nhịp búa rền rĩ vang lên đều đặn. Nhất Đao chìm sâu vào trạng thái thiền định tĩnh lặng tuyệt đối giữa lò nung nóng bỏng. Tinh thần lực của gã bị nén lại đến mức cực đoan tại huyệt Thần Đình để chống đỡ cơn đau vật lý. Sự quá tải thần kinh lực khiến hai bên cánh mũi gã bắt đầu rỉ ra hai dòng máu cam đỏ tươi, nhỏ ròng ròng xuống cằm.
Nhưng ngay trong sự đau đớn tột cùng ấy, một vùng vô kình tịch diệt bỗng nhiên bộc phát ra ngoài cơ thể gã.
*Vù...*
Một vòng sóng không khí vô hình, mỏng manh gợn nhẹ lan tỏa rộng đúng một bước chân tròn xung quanh Cố Nhất Đao.
Trong phạm vi một bước chân ấy, ngọn lửa đang cháy hừng hực trong bệ lò nung sát bên cạnh đột ngột bị dập tắt hào quang, chỉ còn lại những thỏi than củi xám xịt nguội lạnh lập tức. Những tia lửa bắn ra từ đe sắt cũng tắt lịm giữa không trung ngay khi chạm vào vòng sóng vô hình. Lâm Thiết Chủy cảm thấy cánh tay cầm búa mười cân của mình đột ngột trĩu nặng, toàn bộ kình lực thô thô phàm nhân của lão bị triệt tiêu mất ba phần khi búa tiến sát bả vai Nhất Đao.
Lão thợ rèn kinh hoàng lùi lại một bước, nhìn ngọn lửa lò rèn vừa bị tịch diệt trong chớp mắt, rồi nhìn dòng máu cam đang chảy dài trên gương mặt tĩnh lặng của gã thanh niên phàm nhân:
"Vô kình... tịch diệt hoàn toàn năng lượng xung quanh... Đây chính là thể chất tiên cổ của họ Cố!"
Nhất Đao chậm rãi mở mắt, thở ra một hơi dài mang theo hơi nóng bỏng rát. Huyệt Thần Đình giữa chân mày gã nguội dần, vòng sóng vô kình tịch diệt một bước thu hồi lại vào trong cơ thể. Gã đã kích hoạt thành công Tịch Diệt Nhất Bộ hoàn chỉnh trong phạm vi một bước chân tròn nhờ tinh thần lực ngưng tụ cực hạn.
Lâm Thiết Chủy đặt cây búa sắt xuống đe, gương mặt lão lộ rõ vẻ phức tạp, vừa tôn kính vừa lo lắng tột độ. Lão khập khiễng bước lại gần, thì thào sát tai Nhất Đao:
"Ngươi đã hoàn thành giai đoạn đầu rèn cốt thép, gân cốt đã cứng cáp hơn trước. Nhưng ta phải cảnh báo ngươi, Thiết Huyết Đường đang điên cuồng thu gom toàn bộ quặng sắt lậu ở biên thùy này để rèn một loại 'vũ khí phá giáp' cực kỳ nguy hiểm cho thế lực đứng sau. Mỏ sắt hoang phế sắp có biến động lớn. Bọn chúng sẽ sớm truy quét tất cả các lò rèn phàm nhân để lùng bắt ta, ép ta phải rèn đúc cho chúng. Ngươi phải nhanh chóng rời khỏi đây trước khi quá muộn!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!