Nhạc nềnRetroRoman_March

Tịch diệt khởi phát tại bệ thờ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm biên thùy lạnh buốt như muốn đông cứng cả dòng máu đang rỉ ra từ bả vai trái của Cố Nhất Đao. Sương mù từ những vách đá vôi tràn xuống, dày đặc và ẩm ướt, quyện với mùi lá mục nát dưới chân tạo thành một làn chướng khí mờ đục che khuất tầm nhìn. Nhất Đao nấp sâu dưới bóng của một bụi tre gai rậm rạp, hơi thở của gã nhẹ đến mức không làm lay động nổi giọt sương đọng trên chiếc lá sát mũi. Gã vừa dùng dây gai huyền thiết trói chặt Cố Hữu Tài – gã anh họ phản trắc – vào một gốc thông già sâu trong rừng, giao cho Lý Đại Tráng canh giữ. Nhưng ngay khi gã chuẩn bị rút lui, một luồng khói đen khét lẹt quyện lẫn mùi dầu hỏa rẻ tiền từ hướng ngôi nhà tranh của cha gã bốc lên, xé rách màn đêm tịch mịch.


Nhà tranh bị đột kích.


Nhất Đao khẽ nheo mắt, đồng tử co rút lại như mắt ưng đêm. Gã không dùng khinh công, bởi phàm nhân vốn không có chân khí để thực hiện những cú nhảy lướt gió hoa mỹ của giới võ giả. Gã di chuyển bằng bản năng của một thợ săn hoang dã: hạ thấp trọng tâm mông đùi, hai bàn chân đi dép cỏ bám chặt vào đất đá trơn trượt, trườn sát mặt đất ẩm ướt mà không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Vết rách sâu trên bả vai trái do gai tre cào lúc chập tối lại nhói lên, máu nóng rỉ ra thấm đẫm lớp vải vá víu, mang theo cơn đau buốt rát mạn tính dội thẳng vào hệ thần kinh. Gã cắn chặt răng, tay phải khẽ rà xuống hông đùi, nơi thanh dao săn gãy rỉ sét nặng mười cân đang nằm im lìm trong bao da thú ôm sát đùi.


Khi tiếp cận rìa khoảng đất trống trước nhà tranh, Nhất Đao nép mình sau một tảng đá vôi lớn rêu phong. Qua khe hở của bức tường đất nứt nẻ, ánh lửa đèn bão chao đảo hắt ra những bóng đen quỷ dị. Ba tên võ giả của Thiết Huyết Đường đang điên cuồng lục soát gian nhà nhỏ. Kẻ cầm đầu mặc bộ võ phục đen thêu biểu tượng răng thú của phân đà hắc bang, gương mặt hống hách đầy vết sẹo rỗ, hông đeo một thanh kiếm sắt sáng loáng. Đó chính là Tôn Bưu – gã võ giả tuần tra khét tiếng với tu vi Tụ Khí cảnh đệ tam trọng, kẻ luôn coi phàm nhân biên thùy không khác gì loài bò sát dưới chân.


"Lục soát kỹ cho ta!" Tôn Bưu gầm gừ, giọng gã đầy sự kiêu ngạo và sốt ruột. "Tên hèn nhát Cố Hữu Tài đã khai với Hắc Hổ đại nhân rằng lão già Cố Thiết Sơn trước khi chết có giấu một cuốn sách cổ rách nát dưới bệ thờ này. Tìm ra nó, phân đà chủ sẽ ban thưởng cho chúng ta Tụ Khí đan!"


"Tôn đại ca, chỗ này rách nát quá, chỉ có mấy cái hũ gốm đựng nước muối với đống xương thú mục." Một tên thuộc hạ vừa nói vừa vung chân đá vỡ vụn chiếc hũ gốm đựng nước muối duy nhất của Nhất Đao. Nước muối mặn chát tràn ra nền đất nện, thấm vào những khe nứt sâu hoắm.


Tôn Bưu bước đến trước bệ thờ đất sét rạn nứt – nơi đặt linh vị thô sơ bằng gỗ của cha Nhất Đao. Gã cười lạnh một tiếng đầy khinh bỉ, vung bàn tay vạm vỡ dồn chân khí đập mạnh xuống bệ thờ. *Uỳnh!* Lực chấn động của chân khí Tụ Khí cảnh khiến bệ thờ đất sét vỡ tung thành trăm mảnh cát bụi bay mù mịt. Linh vị của Cố Thiết Sơn rơi rụng xuống đất, gãy làm đôi.


Dưới bệ thờ đổ nát, lộ ra một chiếc hộp gỗ thông nhỏ đã mục nủn một góc. Tôn Bưu mắt sáng lên, gã cúi xuống giật phăng chiếc hộp, lôi từ bên trong ra một bọc da thú cũ nát bám đầy bụi đất sét. Khi gã mở bọc da, bên trong hiện ra một cuốn sách viết trên da thú cũ rách rưới – chính là cuốn Thần Đình Lục rách nát, và đi kèm là một mảnh ngọc thạch màu xám đục có khắc chữ 'Cố' thô sơ, không hề có bất kỳ dao động linh khí nào.


Nhìn thấy di vật của cha bị chà đạp, một luồng sát khí lạnh buốt dâng lên tận đỉnh đầu Cố Nhất Đao. Gã không thể nhẫn nhịn được nữa. Gã khẽ rút thanh dao săn gãy ra khỏi bao da. Lưỡi thép rỉ sét loang lổ dài chưa đầy hai gang tay nhưng cực kỳ dày và nặng nề, không phản chiếu bất kỳ ánh lửa nào trong đêm tối.


Nhất Đao nín thở, dùng kỹ năng Trườn Đất Áp Sát lướt nhanh qua bậu cửa đổ nát như một bóng ma xám. Ngay khi bước chân gã chạm vào nền đất nện trong nhà, hai tên thuộc hạ của Tôn Bưu vẫn đang bận lục lọi góc giường hoàn toàn không hề hay biết.


*Xoẹt!*


Nhất Đao vung dao săn gãy chém mạnh một đường từ dưới lên nhắm thẳng vào gân kheo của tên lính gác gần nhất. Lực cổ tay phàm nhân cực mạnh bộc phát dứt khoát, lưỡi thép thô nặng chém đứt lìa gân chân đối thủ. Tên thuộc hạ chưa kịp hét lên một tiếng thì Nhất Đao đã xoay người lách sang sườn, tay trái quấn băng gạc thô bóp chặt lấy yết hầu hắn, vặn mạnh một góc chết theo chiêu Bẻ Cổ Khóa Thở. Tiếng xương cổ rạn nứt trầm khàn vang lên, tên lính gác gục mềm xuống đất không phát ra tiếng động lớn.


"Kẻ nào?!" Tôn Bưu nhạy cảm phát hiện ra hơi thở của thuộc hạ biến mất, gã quay ngoắt người lại, rút phắt thanh kiếm sắt tốt ra khỏi vỏ. Ánh kiếm lấp lánh phản chiếu khuôn mặt dữ tợn của gã dưới ánh đèn bão chao đảo.


Nhất Đao không thèm đáp lời. Gã dậm mạnh chân phải lấy đà, vung thanh dao săn gãy đâm thẳng vào lồng ngực Tôn Bưu. Đòn đâm dứt khoát, mang theo toàn bộ trọng lượng cơ thể của một gã thợ săn quen vật lộn với dã thú rừng sâu.


Nhưng Tôn Bưu là võ giả Tụ Khí cảnh tam trọng, phản xạ của gã nhanh hơn người thường rất nhiều. Gã cười lạnh một tiếng khinh bỉ: "Lũ phàm nhân ngu xuẩn!" Gã vung kiếm sắt tốt, vận chân khí dồn vào lưỡi kiếm, dùng sống kiếm gạt mạnh vào lưỡi dao săn gãy của Nhất Đao ngoài cự ly một bước chân.


*Keng!*


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên, tàn lửa bắn ra tung tóe trong gian nhà tranh tối tăm. Lực phản chấn từ chân khí dội ngược lại cực mạnh qua sống kiếm sắt tốt. Nhất Đao cảm thấy tay phải tê rần, khớp cổ tay và các ngón tay quấn băng gạc thô bị rạn nứt nhẹ dưới áp lực vật lý thô bạo dội về, buộc gã phải lùi lại hai bước để triệt tiêu lực đánh. Thanh dao săn gãy suýt chút nữa tuột khỏi tầm tay.


"Ha ha ha! Một gã phàm nhân tàn phế không có nửa tia chân khí mà cũng dám dùng đao sắt đối đầu với võ giả?" Tôn Bưu cười ngạo nghễ, gã giũ nhẹ lưỡi kiếm, luồng chân khí ấm nóng từ đan điền cuồn cuộn chảy dọc theo cánh tay dồn xuống mũi kiếm, tạo ra một lớp màng kình lực mờ nhạt bao bọc xung quanh lưỡi thép. "Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết, khoảng cách giữa phàm nhân và võ giả là một vực sâu vạn trượng không thể vượt qua!"


Tôn Bưu bước tới một bước dứt khoát, thu kiếm về hông trái, đồng thời dồn toàn bộ chân khí Tụ Khí cảnh vào nắm đấm phải. Nắm đấm của gã đỏ rực lên, tỏa ra luồng hơi nóng sực của Thiết Quyền tà môn, nhắm thẳng vào chấn thủy bụng dưới của Nhất Đao mà nện tới. Gã muốn dùng một cú đấm này để đập nát lồng ngực gã thợ săn hèn mọn.


Khoảng cách giữa hai người rút ngắn cực nhanh. Ba bước... hai bước...


Ngay khi bàn chân của Tôn Bưu bước qua ranh giới đúng một bước chân tròn xung quanh cơ thể Cố Nhất Đao, Vô Kình Tịch Diệt Luật đột ngột kích hoạt.


Một vòng sóng không khí vô hình, mỏng manh và hoàn toàn tĩnh lặng gợn nhẹ lan tỏa ra xung quanh Nhất Đao. Không có tiếng nổ, không có ánh hào quang rực rỡ, chỉ có một sự tịch tĩnh tuyệt đối bao trùm.


Trong chớp mắt ấy, gương mặt đang cười ngạo nghễ của Tôn Bưu bỗng nhiên cứng đờ lại. Đồng tử gã co rút dữ dội, ngập tràn sự hoang mang tột độ.


Luồng chân khí ấm nóng đang cuồn cuộn chảy trong kinh mạch cánh tay phải của gã đột ngột biến mất không để lại một dấu vết. Nó giống như một dòng nước lũ đang cuộn trào bỗng nhiên bị đập tan nát bởi một bàn tay vô hình của tạo hóa, biến thành hư vô. Nắm đấm đang đỏ rực hơi nóng của gã lập tức nguội lạnh, lớp màng kình lực bảo vệ da thịt biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại một nắm tay bằng da thịt phàm nhân yếu ớt di chuyển theo đà quán tính vật lý.


"Cái... cái gì thế này?! Chân khí của ta đâu?!" Tôn Bưu kinh hoàng gào thét trong lòng. Gã cảm thấy cơ thể mình trống rỗng, gân cốt rã rời như một kẻ phế nhân chưa từng luyện công. Nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất ập đến nuốt chửng mọi ý chí chiến đấu của gã.


Nhất Đao nhạy bén cảm nhận được sự thay đổi đột ngột này. Huyệt Thần Đình giữa hai chân mày gã giật mạnh liên tục, tỏa ra một luồng tinh thần lực lạnh buốt ức chế toàn bộ năng lượng xung quanh. Gã nhận ra đối thủ đã mất đi hoàn toàn lớp hào quang chân khí bảo vệ thân thể ngay khi chạm vào phạm vi một bước của mình.


Nhất Đao không hề do dự. Gã buông lỏng thanh dao săn gãy trong tay phải xuống đất để giải phóng hoàn toàn trọng lượng cơ thể. Gã bước lên nửa bước, xoay hông dồn toàn bộ lực cơ bắp phàm nhân của đùi, hông và bả vai trái vào nắm đấm phải đang quấn băng gạc thô.


Cú đấm thẳng thô bạo mang tên Đấm Vỡ Đan Điền được tung ra.


Không có chiêu thức hoa mỹ, không có kiếm khí rực rỡ, chỉ có sức mạnh vật lý thuần túy nhất của một gã thợ săn từng đấm chết gấu rừng bằng tay không.


*Bộp! Rắc!*


Nắm đấm của Nhất Đao lún sâu vào vùng bụng dưới của Tôn Bưu. Tiếng xương chậu rạn nứt và tiếng nổ trầm khàn của đan điền bị đập vỡ vụn vang lên ghê rợn trong gian nhà tranh tối tăm. Luồng kình lực phàm nhân thô bạo xuyên qua thớ cơ bụng không có chân khí bảo vệ, đập tan nát khí hải kinh mạch của gã võ giả kiêu ngạo.


"A... a... đan điền của ta..." Tôn Bưu trợn ngược mắt, mồm trào ra một búng máu tươi đỏ thẫm lẫn những mảnh nội tạng vụn. Gã bay ngược ra sau đập mạnh vào bức tường đất nứt nẻ, khiến bức tường đổ sụp một mảng lớn bụi đất rơi vãi tơi tả.


Tôn Bưu nằm rạp dưới nền đất nện ẩm ướt, hai tay ôm lấy bụng dưới đang chảy máu liên tục, cơ thể co rúm lại như một con tôm luộc. Toàn bộ tu vi Tụ Khí cảnh đệ tam trọng mà gã khổ luyện hàng chục năm trời đã bị hủy hoại hoàn toàn chỉ sau một cú đấm thô bạo của gã thợ săn không nội lực. Gã giờ đây chỉ còn là một phế nhân tàn phế vĩnh viễn, gân cốt đứt đoạn.


"Quỷ... ngươi là tà ma ngoại đạo... ngươi không có chân khí... tại sao chân khí của ta lại biến mất..." Tôn Bưu hoảng sợ gào thét rùng rợn, giọng khàn đặc đầy máu. Gã điên cuồng dùng hai tay cào cấu đất cát, chật vật bò lết ra ngoài cửa tranh trong sự nhục nhã tột cùng.


Tên thuộc hạ còn lại chứng kiến cảnh tượng quỷ dị ấy thì sợ hãi đến mức tè ra quần, thanh kiếm trong tay rơi keng xuống đất. Hắn không dám nhìn Nhất Đao thêm một giây nào, vội vàng lao ra ngoài cổng ôm lấy Tôn Bưu đang tàn phế gào khóc, kéo lê chủ nhân chạy trốn trối chết vào màn đêm sương mù dày đặc biên thùy.


Gian nhà tranh trở lại sự yên lặng chết chóc, chỉ còn tiếng lửa đèn bão chao đảo cháy tí tách và tiếng thở dốc nặng nề của Cố Nhất Đao.


Nhất Đao đứng lặng người giữa đống đổ nát của bệ thờ đất sét. Gã cúi đầu nhìn xuống bàn tay phải của mình. Các khớp ngón tay quấn băng gạc thô bọc da bị rách nát, máu đỏ tươi rỉ ra dọc theo thớ vải vá víu rơi xuống đất nện ẩm ướt thành từng giọt *tách... tách...* nhè nhẹ. Khớp tay đau nhức nhối nhói dội ngược về, nhưng đầu óc gã lại đang trải qua một cơn địa chấn tinh thần dữ dội.


"Vô kình... tịch diệt chân khí..." Nhất Đao lẩm bẩm, giọng trầm khàn đầy hoang mang.


Gã từ nhỏ đã bị dân làng coi là kẻ mang điềm gở, gân cốt tàn phế không thể tụ khí luyện công như những đệ tử võ đường kiêu ngạo thành Vân Châu. Gã đã từng tự ti, từng sợ hãi việc không thể bảo vệ được gia đình trước sự áp bức tàn bạo của Thiết Huyết Đường. Nhưng lúc nãy, khoảnh khắc Tôn Bưu bước vào phạm vi một bước chân tròn sát người gã, gã đã cảm nhận rõ rệt sự biến mất hoàn toàn của dòng chảy chân khí nóng sực kia. Đó không phải là gã bị tàn phế, mà là cơ thể gã sở hữu một quy tắc tự nhiên tối cao: triệt tiêu toàn bộ nội lực nhân tạo xung quanh về trạng thái không khí thường.


Nhất Đao quỳ xuống bên đống đất sét vỡ vụn của bệ thờ. Gã dùng bàn tay rỉ máu gạt bỏ những mảnh gốm vỡ, nhặt bọc da thú cũ nát lên. Bên trong bọc da, cuốn Thần Đình Lục rách nát và Mảnh ngọc bội họ Cố lấp lánh ánh xám đục dưới ánh lửa đèn bão.


Gã áp mảnh ngọc bội họ Cố vào trán mình. Một luồng hơi lạnh buốt từ mảnh ngọc truyền thẳng vào huyệt Thần Đình giữa hai chân mày gã, xoa dịu cơn đau đầu dữ dội do quá tải thần kinh lực lúc nãy. Những dòng chữ cổ viết bằng mực máu thú trên da thú vạn năm của cuốn Thần Đình Lục chợt hiện rõ mồn một trong tâm trí gã, ghi chép cách thức rèn luyện tinh thần lực cực hạn để mở rộng phạm vi vô kình tịch diệt chân khí.


"Cha... hóa ra đây là di vật cha đã dùng cả tính mạng để bảo vệ..." Nhất Đao siết chặt mảnh ngọc bội trong lòng bàn tay phải rớm máu, nước mắt gã khẽ rơi xuống lưỡi dao săn gãy đặt bên cạnh.


*Uu... uu... uu...*


Đột nhiên, từ phía xa bìa rừng sương mù, tiếng sáo tre báo hiệu trầm khàn và dồn dập của Hắc Hổ vang rền vách núi vách đá. Ánh đuốc đỏ rực từ các ngõ ngách lối mòn bắt đầu di chuyển nhanh chóng hướng thẳng về phía ngôi nhà tranh của cha Nhất Đao. Đại lực lượng chính của Thiết Huyết Đường đã nghe tiếng động lớn và đang kéo đến vây sát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!