Bạo động dưới lòng đất
Giờ Tý. Sương mù hoang dã của biên thùy không thể tràn xuống độ sâu ba mươi trượng, nhưng bầu không khí dưới lòng đất của Mỏ sắt hoang phế còn ngột ngạt và nóng bức gấp mười lần chướng khí đầm lầy. Mùi lưu huỳnh nồng nặc quyện với bụi than sắt xám xịt bám đầy vách đá ẩm ướt, nóng hừng hực như một lò nung khổng lồ đang chực chờ nuốt chửng phổi của những phàm nhân lam lũ. Tiếng cuốc đá nện rầm rập vốn kéo dài suốt ngày đêm bỗng chốc im bặt, để lại một khoảng lặng căng thẳng đến nghẹt thở.
Cố Nhất Đao nép mình sau một khối đá hộc rêu phong bám đầy rỉ sắt xám đen. Lồng ngực gã phập phồng nhẹ nhàng, cố gắng điều hòa nhịp thở phàm nhân để không tạo ra bất kỳ tiếng động nhỏ nào. Khớp xương bả vai phải bị rạn nứt của gã nhói buốt dữ dội sau mỗi nhịp thở sâu, dù đã được Thẩm Thanh đắp một lớp Hoạt Huyết Cao ấm nóng từ ba ngày trước, nhưng sức nặng của thanh Dao săn gãy mẻ nhẹ nặng mười cân dắt bên hông đùi phải vẫn là một áp lực vật lý thực tế đè nặng lên gân cốt gã. Lòng bàn chân gã, vốn bị rách nát do bùn kiềm đầm lầy Hắc Thủy, nay đã đóng vảy cứng dẻo dai nhờ nhựa lạnh của khóm Băng Tâm Thảo, bám chặt lấy nền đất đá lởm chởm bụi than.
Bên cạnh gã, Triệu Thiết Trụ đang quỳ rạp sát đất. Gương mặt gầy trơ xương sườn của gã phu mỏ đen sạm vì bụi than, nhưng đôi mắt hốc hác lại rực lên một tia sáng căm hờn tột độ. Tấm lưng trần chằng chiu những vết sẹo roi da rớm máu của hắn khẽ căng lên khi nghe tiếng bước chân nện gót sắt đều đặn của bọn lính canh tuần tra phía ngoài hành lang tối.
Triệu Thiết Trụ quay sang nhìn Nhất Đao, gật đầu dứt khoát. Hắn vung mạnh thanh cuốc sắt gãy mũi bén nhọn, nện mạnh ba nhịp ngắn, một nhịp dài lên vách đá quặng mục nát.
*Keng! Keng! Keng! Keng!*
Âm thanh kim loại va chạm vào đá tảng vang vọng khắp các đường hầm tối tăm như một tiếng sấm rền khởi phát. Đó là hiệu lệnh của Liên minh Phu mỏ sắt.
Ngay lập tức, từ khắp các ngóc ngách, hầm ngầm phía Đông bùng nổ những tiếng gào rú phẫn nộ tích tụ qua bao năm tháng bị áp bức. Hàng trăm phu mỏ phàm nhân đồng loạt nổi dậy. Họ không có chân khí hộ thể, không có kiếm chiêu hoa mỹ, nhưng họ có sức mạnh của những thớ cơ bắp dẻo dai được rèn luyện qua lao dịch cực khổ. Những chiếc cuốc chim rỉ sét, xẻng sắt gãy mũi, và cả những khối đá hộc nặng hàng chục cân được vung lên thô bạo, nện thẳng vào đầu những tên lính canh võ giả Tụ Khí cảnh sơ cấp của Thiết Huyết Đường.
"Phản rồi! Lũ súc vật phàm nhân này muốn phản rồi!"
Tiếng la hét hỗn loạn, tiếng xương sọ vỡ vụn và tiếng xích sắt loảng xoảng vang lên dồn dập. Máu tươi đỏ rực phun xối xả lên những vách đá xám xịt bám đầy bụi than sắt. Trận bạo động ngầm bùng phát như một cơn lũ quét dưới lòng đất sâu.
Từ phía hành lang ngục tối tối tăm, một luồng áp lực kình lực ấm nóng bỗng chốc tràn tới, cuốn theo mùi muối độc nồng nặc. Giám ngục Lục bước ra từ bóng tối. Gương mặt đầy sẹo rỗ dữ tợn của hắn co rúm lại đầy sát khí. Bộ giáp da cũ bẩn thỉu bám mùi rỉ sắt của hắn rung lên bần bật dưới luồng chân khí Tụ Khí cảnh nhị trọng cương mãnh. Trên tay hắn, sợi roi sắt dài tẩm muối độc cuộn tròn như một con rắn đen khổng lồ, phát ra những tiếng rít gió lạnh người.
"Lũ phàm nhân rác rưởi! Hôm nay ta sẽ dùng roi sắt tẩm muối này lột da, xé xương từng đứa một!"
Giám ngục Lục gầm lên, cánh tay vạm vỡ vung mạnh sợi roi sắt. Sợi roi xé rách không khí, mang theo kình lực cương mãnh quật mạnh xuống, tạo ra những vệt lửa đỏ rực lấp lánh trong bóng tối hầm mỏ, nhắm thẳng vào đầu Triệu Thiết Trụ.
Nhất Đao lập tức hành động. Gã không dùng khinh công bay nhảy giả tạo, mà hạ thấp trọng tâm mông đùi, dẫm mạnh bàn chân đóng vảy cứng xuống nền đá trơn, lao thẳng ra chắn trước mặt Triệu Thiết Trụ. Gã nhặt một chiếc xẻng sắt gãy bản dày dưới đất, dồn toàn bộ lực cơ bắp vai hông đỡ thẳng đòn quật của roi sắt.
*Keng! oành!*
Một tiếng nổ kim loại chói tai vang lên giữa hầm tối. Lực phản chấn vật lý cực mạnh từ kình lực Tụ Khí nhị trọng dội ngược từ sống roi vào xẻng sắt, truyền thẳng qua cánh tay phải của Nhất Đao. Cơn đau buốt rát từ khớp xương bả vai phải đang rạn nứt dội lên tận não bộ, khiến gã khuỵu nhẹ một gối xuống đất. Vết thương rách cơ ở bả vai trái cũng bục ra, máu đỏ tươi rỉ xối xả qua lớp băng gạc vá víu, thấm đẫm vai áo vải thô nhuộm vỏ chàm.
Giám ngục Lục khẽ khựng lại, đôi mắt rỗ đầy sẹo co rút khi nhận ra gã thợ săn vô kình. "Hóa ra là ngươi! Gã quốc tặc trị giá trăm lượng bạc! Chết đi!"
Hắn điên cuồng quật roi liên tiếp. Những vòng roi sắt tẩm muối vẽ thành những đường cong chết chóc ngoài cự ly ba bước chân tròn, khóa chặt mọi hướng di chuyển của Nhất Đao. Nhất Đao định rút thanh Dao săn gãy bên hông đùi phải để đâm ngược áp sát, nhưng một tên lính canh từ bóng tối lao ra, quăng sợi xích sắt nóng đỏ quấn chặt lấy lưỡi đao của gã.
Nhất Đao gầm khàn trong cổ họng, tay phải quấn băng gạc thô siết chặt chuôi đao, dồn toàn lực cơ bắp phàm nhân giật mạnh thanh đao săn gãy ra khỏi xích sắt. Lực ma sát cực mạnh của xích sắt nóng bỏng khiến lòng bàn tay phải gã bị bỏng rát dữ dội, thớ gạc thô rách bục ra, da thịt rớm máu tươi nóng hổi. Thanh dao săn gãy bị mẻ thêm một vết nhỏ nham nhở dọc thân đao, nhưng gã vẫn giữ chặt được vũ khí.
"Nhất Đao huynh! Tránh ra!"
Triệu Thiết Trụ hét lớn. Hắn cùng ba phu mỏ dũng cảm từ phía trên bệ đá cao đồng loạt đẩy một khối đá hộc nặng hàng trăm cân xuống. Khối đá lở đổ ào ào, bụi đất mù mịt dội thẳng vào vị trí của Giám ngục Lục.
Giám ngục Lục buộc phải thu roi sắt, vận chân khí hộ thể đánh nát khối đá hộc đang lao tới. *Uỳnh!* Khối đá vỡ vụn thành trăm mảnh nhỏ, đất cát bắn tung tóe che khuất tầm nhìn của hắn trong vòng một hơi thở ngắn ngủi.
Đó là khoảng trống chiến thuật duy nhất Nhất Đao cần.
Nén cơn đau thắt từ bả vai phải rạn nứt, Nhất Đao sử dụng kỹ năng "Trườn Đất Áp Sát". Gã bò sát mặt đất ẩm ướt đầy bụi than sắt nóng rát, lướt nhanh như một bóng ma xám qua đống đổ nát, áp sát dứt khoát vào cự ly cận chiến.
Một bước chân tròn.
Vừa vượt qua ranh giới tử thần, Vô Kình Tịch Diệt Luật lập tức kích hoạt tự động. Một vòng sóng không khí vô hình, mỏng manh gợn nhẹ lan tỏa rộng đúng một bước xung quanh cơ thể Nhất Đao. Luồng chân khí cương mãnh đỏ rực trên sợi roi sắt và cơ thể Giám ngục Lục lập tức tắt lịm như một đốm lửa nhỏ rơi vào nước lạnh buốt. Chân khí hộ thể của hắn biến mất hoàn toàn, trả cơ thể hắn về trạng thái phàm nhân yếu ớt.
"Cái... cái gì? Chân khí của ta đâu?" Giám ngục Lục hoảng sợ tột độ, gương mặt rỗ co rúm lại, đôi mắt trợn ngược đầy hoang mang.
Hắn định tháo chạy lùi lại để giữ khoảng cách an toàn, nhưng Nhất Đao đã nhanh hơn. Gã bật dậy từ mặt đất, bàn tay phải đẫm máu quấn băng gạc rách nát vươn ra như vuốt ưng, bám chặt lấy khớp bả vai trái của Lục, tay trái khóa chặt cổ tay cầm roi của hắn.
Nhất Đao lấy đà xoay người, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và lực cơ bắp phàm nhân thô bạo dập mạnh bẻ ngược bả vai đối thủ.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Tiếng xương bả vai và xương cánh tay của Giám ngục Lục gãy nát ghê rợn vang lên dứt khoát trong hầm đá hẹp. Hắn hét lên một tiếng thảm thiết đầy đau đớn, sợi roi sắt rơi loảng xoảng xuống đất bùn than. Nhất Đao không dừng lại, gã bồi thêm một cú đấm thẳng thô bạo bằng tay phải vào bụng dưới của hắn. *Bịch!* Đòn đấm lún sâu vào thớ cơ bụng không có chân khí bảo vệ, đập vỡ vụn đan điền của Giám ngục Lục vĩnh viễn.
Giám ngục Lục quỳ sụp xuống đất bùn loãng bẩn thỉu bám bụi rỉ sắt, hai cánh tay gãy nát rủ xuống bất lực, máu đen lẫn muối độc phun ra từ khóe miệng rỗ sẹo.
Nhất Đao đè chặt gối lên ngực hắn, tay trái siết chặt yết hầu đối thủ, tay phải lăm lăm thanh dao săn gãy mẻ lưỡi. "Chìa khóa phòng giam của Lâm Thiết Chủy ở đâu? Nói!"
Nhưng Giám ngục Lục không hề van xin. Hắn nhìn Nhất Đao, đôi mắt đầy sẹo rỗ rực lên một tia điên cuồng tột cùng. Hắn phun một ngụm máu đen lẫn muối độc vào vách đá bên cạnh, cười lớn lên sằng sặc, tiếng cười khàn đặc vang vọng ghê rợn khắp đường hầm tối.
"Ha ha ha! Lũ phàm nhân ngu xuẩn... Các ngươi tưởng cứu được lão thợ rèn già đó sao? Lôi Thiết Đao phân đà chủ đã biết trước lũ súc vật các ngươi sẽ nổi loạn! Hắn đã cho bố trí thuốc nổ thô sơ quanh các trụ đá chịu lực của hầm mỏ này từ sớm... Giờ Tý đã qua, lửa đã bén vào ngòi nổ rồi! Tất cả các ngươi... cả lão thợ rèn và gã vô kình nhà ngươi... sẽ bị chôn vùi dưới ba mươi trượng đất đá này vĩnh viễn! Ha ha ha!"
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Một chuỗi tiếng nổ trầm đục quỷ dị đột ngột vang lên từ phía hành lang ngầm phía Đông. Sức ép từ vụ nổ khiến mặt đất dưới chân Nhất Đao rung chuyển dữ dội. Trần hầm bắt đầu rạn nứt lộ ra những khe hở lớn, những khối đá hộc nặng hàng trăm cân đổ rào rào xuống, bụi đất mù mịt dâng cao che khuất lối đi duy nhất dẫn sâu vào phòng giam của Lâm Thiết Chủy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!