Khế ước máu dưới hầm mỏ
Cánh cửa gỗ sau của y quán Nhân Hòa Đường khẽ kẹt mở giữa tiếng mưa giông gầm rú bão bùng. Cố Nhất Đao lết nửa thân mình đẫm bùn xám và máu tươi qua ngạch cửa, rồi đổ sụp xuống nền gạch lạnh buốt. Lòng bàn chân gã rách nát, da thịt bị ăn mòn bởi chất kiềm độc của bùn đầm lầy Hắc Thủy, rỉ ra thứ dịch đỏ lẫn xám đen tanh nồng. Khớp xương bả vai phải rạn nứt sưng tấy dữ dội, khiến gã không thể nhấc nổi cánh tay phải cầm dao. Gã chỉ còn có thể dùng tay trái siết chặt bọc da thú chứa cuốn Thần Đình Lục rách nát và chiếc còi xương thú dính máu của Tiểu Muội.
Thẩm Thanh đã đợi sẵn từ lâu. Nhìn thấy gã thợ săn hoang dã kiệt sức nằm đó, nàng không hề hét lên, chỉ nhanh nhẹn đóng chặt chốt cửa gỗ, rồi ghé vai đỡ lấy thân hình cao gầy của gã. Mùi thuốc bắc nồng ấm trong y quán lập tức bao bọc lấy cơ thể đang run rẩy vì nhiễm lạnh sâu của Nhất Đao.
"Đừng vận kình nữa!" Thẩm Thanh khẽ quát, giọng nàng run lên nhưng đôi bàn tay phàm nhân vẫn vô cùng dứt khoát. Nàng dìu gã vào mật thất ngầm dưới y quán, đặt gã nằm lên phản gỗ.
Trầm Lão Bản bước ra từ bóng tối, gương mặt già nua đầy lo âu. Ông không hỏi một lời về gã sát thủ Lang Sa đã chết dưới đầm lầy, chỉ lập tức mang ra một chậu nước ấm bốc khói nghi ngút. Thẩm Thanh nhanh chóng cắt bỏ lớp dép cỏ rách nát bết máu ở chân Nhất Đao. Lòng bàn chân gã lộ ra những vết bỏng rách nứt sâu hoắm, thịt chuyển sang màu xám ngoét do độc tính của bùn kiềm.
Nàng lấy khóm Băng Tâm Thảo Thô dính bùn mưa mà Nhất Đao đã bảo vệ vẹn toàn dưới dòng sông ngầm, giã nát cùng Thạch Nhũ Linh Tuyền tinh khiết. Khi thứ nhựa lạnh màu xanh ngọc của thảo dược được đắp lên vết bỏng nứt nẻ, Nhất Đao gồng cứng người, các thớ cơ đùi co rút dữ dội. Cảm giác bỏng rát mạn tính như hàng ngàn con kiến lửa cắn xé bỗng chốc dịu đi, thay vào đó là một luồng hơi lạnh buốt thấm sâu vào tận màng xương, tịnh hóa hoàn toàn độc tố kiềm độc.
Trầm Lão Bản dùng kim châm bạc thô dứt khoát châm vào các huyệt đạo quanh khớp cổ tay phải và bả vai phải của gã để khóa máu tạm thời, ngăn chặn độc tố sương mù lan rộng. Sau đó, Thẩm Thanh đắp một lớp Hoạt Huyết Cao dày lên bả vai phải sưng tấy. Luồng dược lực ấm nóng từ cao dán bắt đầu thẩm thấu, giải tỏa lượng axit lactic tích tụ, xoa dịu các vết rạn xương bả vai.
"Anh bắt buộc phải tĩnh dưỡng ít nhất ba ngày," Thẩm Thanh vừa băng bó lòng bàn chân gã bằng gạc sạch, vừa nghiêm giọng nói. "Hệ thần kinh lực chân của anh đã bị quá tải nghiêm trọng do vận kình Ngưng Thần quá giới hạn. Nếu anh cố tình đi lại lúc này, gân chân sẽ đứt hoàn toàn, anh sẽ thành một phế nhân thực sự."
Nhất Đao nhắm chặt mắt, nén cơn đau đầu dữ dội như búa bổ ở huyệt Thần Đình. Gã biết nàng nói đúng. Gã chỉ là một phàm nhân bằng xương bằng thịt, không có chân khí hộ thể để lập tức hồi phục thương tích. Gã phải nhẫn nhịn.
Trong ba ngày tĩnh dưỡng bắt buộc tại mật thất ngầm, Nhất Đao không hề lãng phí thời gian. Gã cùng Thẩm Thanh trải phẳng mảnh da thú "Mật thư dưới lò rèn" của Lâm Thiết Chủy lên bàn gỗ mục. Dưới ánh đèn dầu lạc chao đảo, Thẩm Thanh dùng tri thức y lý và giải mã chữ cổ để phân tích sơ đồ hầm mỏ.
"Đây không phải là một mỏ sắt bình thường," Thẩm Thanh chỉ ngón tay thon dài vào những đường vẽ ngoằn ngoèo trên da thú. "Nó là Mỏ sắt hoang phế nằm sâu ba mươi trượng dưới lòng đất biên giới. Thiết Huyết Đường đã cải tiến hệ thống đường hầm thông gió thành một mật đạo ngầm kiên cố, canh gác nghiêm ngặt bởi hàng chục võ giả Tụ Khí cảnh. Lâm đại sư bị giam ở phòng giam sâu nhất, sát bên lò rèn lậu của chúng."
Nhất Đao nhìn vào bản vẽ, ánh mắt ưng sắc lạnh khóa chặt lấy vị trí hầm mỏ. "Muốn vào đó, phải đi qua đường ống thông gió phía Tây. Nhưng cửa ngục ngầm có bẫy cơ quan cung nỏ rất dày. Một mình tôi không thể phá được."
"Chúng ta cần nội ứng," Trầm Lão Bản bước vào, đặt lên bàn một khay cháo nóng. "Phu mỏ dưới đó đều là phàm nhân bị Thiết Huyết Đường bắt cóc bóc lột dã man. Họ căm thù hắc bang tận xương tủy. Kẻ đứng đầu họ là Triệu Thiết Trụ - một phu mỏ kiên cường từng trốn thoát khỏi bãi mỏ lậu và được ta chữa trị vết roi da. Ta biết cách liên lạc với hắn qua ám hiệu gõ đá ở cửa hang thông gió."
Ba ngày sau, khi lòng bàn chân đã đóng vảy cứng và bả vai phải giảm sưng đau, Nhất Đao đứng thẳng dậy. Gã dắt thanh Dao săn gãy mẻ nhẹ vào bao da thú ôm sát đùi phải, giấu bản vẽ vũ khí phá giáp quân dụng vào ngực áo, rồi cùng Thẩm Thanh cải trang thành phu xe củi nghèo khổ tiến về phía Mỏ sắt hoang phế.
Đêm tối biên thùy sương mù dày đặc. Nhờ sự dẫn đường của sơ đồ mật đạo, Nhất Đao và Thẩm Thanh lách qua các chốt tuần tra vòng ngoài, tiếp cận cửa hang thông gió phía Tây của mỏ sắt lậu. Thẩm Thanh ở lại bên ngoài để cảnh giới và hỗ trợ y tế, còn Nhất Đao hạ thấp trọng tâm, dùng thủ đoạn Trườn Đất Áp Sát luồn sâu vào đường hầm tối tăm, chật hẹp.
Càng đi sâu xuống dưới, không khí càng trở nên nóng bức, ngột ngạt và thiếu oxy trầm trọng. Mùi lưu huỳnh nồng nặc quyện với mùi mồ hôi hôi thối và bụi than sắt xám xịt bám đầy vách đá ẩm ướt. Tiếng cuốc đá nện rầm rập *keng... keng...* vang lên đều đặn từ sâu dưới lòng đất, xen lẫn tiếng roi da rít gió *vút... chát...* và tiếng chửi bới thô bạo của lính canh.
Nhất Đao luồn lách qua các khe nứt đá hẹp, lách sâu xuống ba mươi trượng dưới lòng đất. Gã tiếp cận khu vực hầm mỏ bỏ hoang sát vách ngục tối, gõ nhẹ lên vách đá theo ám hiệu liên lạc của Trầm Lão Bản: ba nhịp ngắn, một nhịp dài.
Một bóng đen gầy gò, vai u thịt bắp nhưng trơ xương sườn bất ngờ trồi ra từ khe nứt đá tối tăm. Đó chính là Triệu Thiết Trụ. Lưng hắn chằng chịt những vết sẹo roi da cũ mới chồng chéo, rớm máu đỏ tươi dưới lớp bụi than đen kịt. Tay hắn lăm lăm thanh cuốc sắt gãy mũi bén nhọn, ánh mắt đầy căm hờn và cảnh giác tột độ khóa chặt lấy Nhất Đao.
"Kẻ nào?" Triệu Thiết Trụ khàn giọng hỏi, chĩa mũi cuốc bén nhọn vào ngực Nhất Đao. "Giám ngục Lục lại phái gián điệp xuống đây để dò la Liên minh Phu mỏ sắt của chúng ta sao?"
Nhất Đao đứng im lặng trong bóng tối, gã không hề vận kình hay bộc phát sát khí. Gã biết rõ bất kỳ hành động bạo lực nào lúc này cũng sẽ làm sập kế hoạch giải cứu.
"Tôi là Cố Nhất Đao, con trai của Cố Thiết Sơn," Nhất Đao trầm giọng đáp, giọng nói trầm khàn vang lên dứt khoát trong hầm đá hẹp.
Triệu Thiết Trụ khẽ khựng lại, nhưng mũi cuốc vẫn không hề hạ xuống. "Ta không biết Cố Thiết Sơn là ai. Phu mỏ ở đây chỉ biết lao dịch đến chết. Mau cút đi trước khi ta đâm xuyên họng ngươi!"
Nhất Đao không giải thích dông dài. Gã dùng tay trái từ từ rà xuống hông đùi phải, rút thanh Dao săn gãy mẻ nhẹ rỉ sét loang lổ ra khỏi bao da thú, xoay chuôi đao hướng về phía Triệu Thiết Trụ.
"Nhìn cái này đi."
Triệu Thiết Trụ nhìn chằm chằm vào thanh đoản đao sắt thô dày bị gãy mất một phần ba lưỡi dưới ánh lửa lò rèn le lói từ xa hắt lại. Đồng tử hắn đột ngột co rút lại tột độ. Hắn bước tới một bước, bàn tay chai cứng run rẩy chạm vào vết vát nham nhở và đường hàn thép nguội xám đen dọc sống đao.
"Đường tôi thép huyền thạch này... vết mài xéo chịu lực này..." Triệu Thiết Trụ thốt lên đầy kinh ngạc, giọng run rẩy. "Chỉ có Lâm Thiết Chủy đại sư mới rèn và mài được thanh đao thế này! Ngươi... ngươi thực sự là người của Lâm đại sư?"
"Lâm Thiết Chủy là sư phụ của tôi," Nhất Đao siết chặt chuôi đao. "Tôi đến đây để đưa ông ấy ra ngoài. Nhưng tôi cần sức mạnh của Liên minh Phu mỏ sắt."
Triệu Thiết Trụ hạ mũi cuốc xuống, ánh mắt căm hờn bỗng chốc bùng lên một tia hy vọng mãnh liệt. Hắn nắm chặt vai Nhất Đao, nhưng lập tức rụt tay lại khi chạm vào bả vai phải vẫn còn ê ẩm của gã.
"Ngươi bị thương?" Triệu Thiết Trụ nhíu mày. "Muốn cứu Lâm đại sư lúc này là tự sát. Giám ngục Lục đã bố trí hệ thống bẫy cung nỏ cơ quan dày đặc quanh phòng giam sâu nhất. Hắn còn sở hữu sợi roi sắt tẩm muối mang kình lực cương mãnh của Tụ Khí cảnh nhị trọng, chỉ cần một quất là phế gãy xương sườn phàm nhân."
Nhất Đao nhìn thẳng vào mắt Triệu Thiết Trụ, ánh mắt kiên định sắt đá. "Khi bạo động nổ ra, tôi sẽ chịu trách nhiệm áp sát Giám ngục Lục. Trong phạm vi một bước chân quanh tôi, chân khí của hắn sẽ biến mất hoàn toàn. Hắn sẽ chỉ là một phàm nhân yếu ớt để các người xé xác."
Triệu Thiết Trụ rùng mình khi nhớ lại những lời đồn về gã thợ săn vô kình diệt phân đà tuần tra. Hắn gật đầu dứt khoát: "Được! Liên minh phu mỏ chúng ta đã bí mật tích trữ một lượng thuốc nổ thô sơ lấy từ bãi khai thác đá lậu. Chúng ta sẽ đặt thuốc nổ ở các trụ đá chịu lực của hầm mỏ phía Đông. Khi bạo động nổ ra, tiếng nổ sập hầm sẽ chia cắt hoàn toàn truy binh viện trợ từ phân đà Thiết Huyết Đường trên đồi."
Nhất Đao đưa bàn tay phải quấn băng gạc thô rướm máu nhẹ ra phía trước. Triệu Thiết Trụ không hề ngần ngại, hắn dùng mũi cuốc sắt gạch một đường nhỏ sắc bén vào lòng bàn tay mình, máu tươi đỏ rực rỉ ra.
Nhất Đao dùng sống dao săn gãy rạch nhẹ lòng bàn tay phải, máu đỏ tươi trào ra hòa cùng máu của Triệu Thiết Trụ. Hai bàn tay chai cứng phàm nhân áp chặt vào nhau trên lưỡi dao săn gãy mẻ nhẹ dắt hông, lập nên một huyết thệ phục hận dứt khoát dưới lòng đất sâu ba mươi trượng.
"Huyết thệ lập thành. Sống chết cùng nhau," Triệu Thiết Trụ trầm giọng tuyên thệ, ánh mắt rực lửa căm thù.
Nhưng ngay khi hai bàn tay vừa buông ra, Triệu Thiết Trụ khẽ ghé sát tai Nhất Đao, giọng nói đột ngột trở nên cực kỳ căng thẳng và nghiêm trọng:
"Nhất Đao huynh, chúng ta bắt buộc phải hành động vào đêm mai. Ta vừa nghe lén được tin mật từ bọn cai ngục: Giờ Tý đêm mai, phân đà chủ Lôi Thiết Đao sẽ trực tiếp xuống hầm mỏ này để nghiệm thu lô vũ khí phá giáp quân dụng đầu tiên rèn từ quặng sắt lậu. Thời cơ quyết chiến cuối cùng đã đến!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!