Nhạc nềnRetroRoman_March

Bẫy ngầm bìa rừng sương mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân nặng nề của Hắc Hổ cùng toán truy binh bắt đầu dồn dập tiến sát vách đất ngôi nhà tranh. Lớp sương mù ngoài sân bị bước chân của bọn võ giả xé rách, cuộn lên những luồng hơi ẩm lạnh buốt lùa qua khe liếp cửa. Trong bóng tối lờ mờ của gian nhà chật hẹp, Cố Nhất Đao nép sát người vào góc tối bên bệ thờ đất sét. Tay phải gã đè chặt lên bả vai trái – nơi vết gai cào rách sâu từ cuộc trốn chạy lúc chập tối vẫn đang rỉ máu nóng hổi. Máu rỉ qua thớ vải chàm vá víu, thấm vào lớp bùn đầm lầy khô cứng bám trên da thịt gã, mang lại một cảm giác bỏng rát buốt nhói đến tận xương tủy.


"Nhất Đao... chúng nó đến rồi..." Lão Đại Ngưu khẽ thì thầm, giọng run rẩy như lá khô gặp gió bão. Lão thợ săn già ôm chặt lấy Cố Tiểu Muội vào lòng. Cô bé mười hai tuổi gầy gò không dám khóc thành tiếng, chỉ biết cắn chặt môi, tay ghì lấy chiếc còi xương thú tự chế trước ngực, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự hãi hùng trước uy thế của hắc bang.


Nhất Đao không đáp. Gã thở ra một hơi thật nhẹ, điều hòa nhịp thở phàm nhân của mình đến mức tối đa để không tạo ra bất kỳ dao động không khí nào. Tay gã rà xuống nền đất nện ẩm ướt dưới chân bệ thờ, xác nhận thanh dao săn gãy vẫn đang nằm im lìm trong khe đất bảo mật. Di vật của cha gã – thanh đoản đao rỉ sét nặng mười cân ấy – là thứ duy nhất có thể giúp gã lật ngược thế cờ nếu bọn chúng phát hiện ra điều bất thường.


*Rầm!*


Cánh cửa liếp xập xệ bị một lực chưởng thô bạo đá bay, vỡ vụn thành những mảnh tre gãy nát văng khắp nền đất. Một gã đàn ông cao to béo mập, da đen xì đầy lông lá bước vào. Hắn mặc chiếc áo sát nách hở ngực xăm hình đầu hổ dữ tợn, bắp tay cuồn cuộn gân xanh nổi lên dưới luồng chân khí Tụ Khí cảnh nhị trọng ấm nóng. Đó chính là Hắc Hổ, đầu mục tuần tra biên thùy của Thiết Huyết Đường. Tay hắn lăm lăm sợi roi sắt dài khảm đầy gai mỏng bén nhọn, gõ nhịp xuống nền đất phát ra những tiếng *bịch bịch* nặng nề.


Theo sau Hắc Hổ là ba tên bang chúng võ giả cấp thấp và một bóng người gầy gò, mắt ti hí luôn láo liên lén lút. Nhất Đao khẽ nheo mắt – kẻ đi sau cùng chính là Cố Hữu Tài, người anh họ hèn nhát của gã. Hữu Tài đang khom lưng cúi đầu, bàn tay gầy gộc bám chặt lấy chiếc túi tiền đồng nhỏ bên hông, ánh mắt thèm khát dán chặt vào bóng tối của ngôi nhà tranh.


"Lũ phàm phu hèn mọn này!" Hắc Hổ gầm khàn trong cổ họng, luồng chân khí sơ cấp bộc phát khiến sương mù trong nhà bị đẩy lùi ra ngoài. Hắn quét mắt nhìn quanh gian nhà tranh rách nát, dừng lại ở lão Đại Ngưu rồi cười khẩy: "Thuế máu tháng này đã quá hạn ba ngày. Lôi Thiết Đao phân đà chủ đã ra lệnh: kẻ nào không nộp đủ da thú tốt hay bạc vụn trước kỳ trăng tới, ta sẽ gông cổ, dìm cả lũ chúng mày xuống đầm lầy Hắc Thủy làm mồi cho thú ăn xác!"


Lão Đại Ngưu run rẩy sụp quỳ xuống, dập đầu liên tục trên nền đất nện: "Đại nhân bớt giận! Rừng sương mù dạo này thú dữ hung hãn quá, thợ săn trong làng không săn được thú lớn. Xin đại nhân cho khất thêm vài ngày..."


"Khất?" Hắc Hổ cười lạnh, vung sợi roi sắt quật mạnh xuống chiếc bàn tre mục nát bên cạnh. Tiếng nổ chân khí vang lên chói tai, chiếc bàn tre vỡ vụn thành trăm mảnh bụi đất bay mù mịt. "Thiết Huyết Đường không phải chỗ làm từ thiện! Hôm nay, nếu không có bạc, ta sẽ tịch thu toàn bộ công cụ bằng sắt của cái làng này. Ngay cả một cây kim rỉ cũng không được giữ lại!"


Cố Hữu Tài từ phía sau lập tức bước lên, vẻ mặt nịnh bợ nhe răng cười: "Hắc Hổ đại nhân nói phải! Lũ thợ săn phàm nhân này giữ sắt thép chỉ tổ phí phạm. Chi bằng giao hết cho Thiết Huyết Đường để các đại nhân luyện khí rèn đao."


Hắc Hổ liếc nhìn Hữu Tài, khinh bỉ khạc nhổ một bãi đờm xuống đất, rồi quay sang nhìn Nhất Đao đang đứng im lặng trong góc tối với bờ vai rách nát. Ánh mắt tên đầu mục chợt lóe lên tia nghi ngờ: "Ngươi... gã thợ săn tàn phế bẩm sinh kia. Lúc nãy có tên tuần tra của ta báo cáo có kẻ dám giật bẫy gỗ phá hoại đường tuần biên. Có phải ngươi không?"


Nhất Đao cúi đầu thấp xuống, bờ vai trái khẽ run rẩy giả vờ sợ hãi, gã khàn giọng đáp: "Đại nhân oan ức... Con từ nhỏ gân cốt tàn phế, không thể luyện khí, ngay cả đi săn cũng chỉ dám bẫy thỏ hoang sát rìa làng. Làm sao dám đối đầu với các vị võ giả thần thông..."


Hắc Hổ bước tới một bước, luồng chân khí nóng sực từ cơ thể hắn tỏa ra áp sát Nhất Đao. Khoảng cách giữa hai người hiện tại là ba bước. Nhất Đao âm thầm nén kình, tinh thần lực dồn dập tích tụ quanh huyệt Thần Đình giữa hai chân mày. Nếu tên đầu mục này bước thêm hai bước nữa vào phạm vi một bước tử thần, vùng vô kình tịch diệt bẩm sinh của gã sẽ lập tức kích hoạt, dập tắt hoàn toàn luồng chân khí hổ báo của hắn.


Nhưng Hắc Hổ dừng lại ở khoảng cách hai bước. Hắn khinh bỉ nhìn vết thương rách da bả vai trái của Nhất Đao đang rỉ máu: "Rác rưởi tàn phế. Nhìn vết thương này chắc lại bị gai tre cào khi chạy trốn dã thú chứ gì? Phàm nhân mãi là loài bò sát dưới chân võ đạo mà thôi." Hắn quay người vung roi sắt ra hiệu cho thuộc hạ: "Lục soát kỹ cho ta! Tìm xem có giấu vũ khí sắt hay thảo dược quý nào không!"


Ba tên bang chúng xông vào lục lọi dã man, đập phá hũ gốm đựng nước muối, hất đổ bệ thờ đất sét. Nhưng thanh dao săn gãy đã được Nhất Đao giấu sâu dưới nền đất nện từ trước, bọn chúng hoàn toàn không tìm ra dấu vết sắt thép nào.


Sau một hồi phá phách không thu hoạch được gì, Hắc Hổ hậm hực dẫn quân rời đi, không quên bỏ lại một câu đe dọa lạnh gáy: "Kỳ trăng tới nếu không đủ sưu thuế, ta sẽ châm lửa thiêu rụi toàn bộ cái làng này!" Cố Hữu Tài lén lút liếc nhìn Nhất Đao một cái đầy ghen tị và khinh miệt rồi cũng lật đật chạy theo sau gã đầu mục hắc bang.


Khi bóng tối và sương mù nuốt chửng toán truy binh ngoài ngõ, Nhất Đao mới từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt gã lạnh lùng tuyệt đối, không còn vẻ nhu nhược sợ hãi lúc nãy. Gã quỳ xuống, dùng tay phải bới đất nện lấy thanh dao săn gãy ra ngoài, lau sạch lớp đất bám trên lưỡi thép rỉ sét loang lổ.


"Nhất Đao... chúng ta phải làm sao đây?" Lão Đại Ngưu ôm đầu khóc nức nở.


"Làng Sương Mù không thể cúi đầu mãi được, chú Đại Ngưu." Nhất Đao khàn giọng nói, dắt thanh dao gãy vào bao da thú bên hông đùi phải. "Chúng ta phải tự đặt bẫy bảo vệ bìa rừng. Con đi tìm Đại Tráng."


Nửa canh giờ sau, sâu trong Rừng Sương Mù ẩm ướt đầy dốc đá trơn trượt, Nhất Đao gặp gỡ Lý Đại Tráng – gã huynh đệ sinh tử từ thuở nối khố. Đại Tráng có vóc dáng lực lưỡng, vai u thịt bắp đen bóng dưới màn sương đêm, lưng đeo cặp rìu sắt đốn củi nặng hai mươi cân mỗi chiếc. Đi cùng Đại Tráng còn có ba thợ săn lão luyện khác của Đội Thợ Săn Làng Sương Mù.


"Nhất Đao! Nghe nói Hắc Hổ vừa lục soát nhà cậu dã man lắm à?" Đại Tráng lo lắng hỏi, bàn tay thô ráp siết chặt cán rìu đốn củi.


"Hắc Hổ nghi ngờ có kẻ phản kháng nên đang tăng cường vây quét bìa rừng." Nhất Đao lắc đầu, chỉ vào chiếc hòm gỗ cũ kỹ đặt dưới gốc cây cổ thụ mục nát. "Chúng ta không có chân khí để đánh trực diện với bọn chúng. Cách duy nhất là dùng bẫy cơ học để làm chậm đà tiến của bọn tuần tra."


Nhất Đao mở hòm gỗ, lấy ra ba chiếc Bẫy kẹp thú răng cưa bằng sắt rỉ sét nặng mười cân mỗi chiếc. Đây là những bảo vật cơ khí thực tế được rèn bởi thợ rèn Lâm Thiết Chủy từ nhiều năm trước. Những chiếc răng cưa nhọn hoắt như răng nanh dã thú lấp lánh ánh thép nguội dưới màn sương mù mờ ảo, lò xo lực cực mạnh có khả năng kẹp nát xương chân của những con gấu rừng khổng lồ nhất.


"Cái bẫy này nặng quá, phàm nhân chúng ta mang theo di chuyển rất tốn sức." Một thợ săn già e ngại nói.


"Nhưng đây là thứ duy nhất có thể bẻ gãy gân chân của võ giả khinh công sơ cấp." Nhất Đao kiên định nói, tay gã bắt đầu hướng dẫn Đại Tráng cách lắp đặt bẫy. "Võ giả cậy có chân khí sơ cấp nên bước đi rất nhẹ, nhưng khi nhảy lướt qua các ngọn cỏ, trọng lực cơ thể của chúng vẫn phải dồn xuống đất ở những điểm tựa cố định. Chúng ta sẽ đặt bẫy kẹp thú răng cưa ngụy trang dưới lớp lá khô mục nát tại những lối mòn dốc đá hiểm trở này."


Nhất Đao dùng tay phải quấn băng gạc thô chịu lực kéo cực lớn, cùng Đại Tráng dùng một thanh gỗ sồi dày làm đòn bẩy để ép chặt lò xo lực của chiếc bẫy kẹp thú xuống. Tiếng lò xo thép rít lên rùng rợn *két... két...*, những chiếc răng cưa mở rộng ra đầy khát máu. Nhất Đao tỉ mỉ chăng một sợi dây gân thú mỏng ngụy trang kín dưới lá khô, kết nối trực tiếp với chốt kích hoạt bẫy.


"Nếu tên võ giả nào bước trúng sợi dây này, lò xo lực mười cân sẽ lập tức bung ra, răng cưa sắt găm sâu vào xương chân của hắn." Nhất Đao giải thích chiến thuật chi tiết. "Chúng ta sẽ đặt liên hoàn ba chiếc bẫy kẹp thú quanh khu vực dốc đá này, kết hợp với chông tre tẩm nhựa độc phía sau để cắt đứt đường rút lui của chúng."


Đang lúc cả đội thợ săn đang tập trung lắp đặt bẫy, tiếng bước chân xào xạc nhẹ nhàng vang lên từ lối mòn phía sau. Nhất Đao lập tức áp sát tai xuống mặt đất ẩm, thính giác nhạy bén lọc bỏ tiếng gió rít qua kẽ đá vôi để nhận biết nhịp bước chân.


"Có người đến. Là phàm nhân." Nhất Đao khẽ ra hiệu.


Bóng dáng gầy gò của Cố Hữu Tài hiện ra từ màn sương mù dày đặc. Hắn mặc bộ đồ vải lụa rẻ tiền cướp được từ một phàm nhân nghèo khổ khác, gương mặt ti hí đầy vẻ nghi ngờ khi thấy Nhất Đao và Đại Tráng đang tụ tập ở bìa rừng hoang vắng.


"Ơ... Nhất Đao, Đại Tráng? Đêm hôm thế này các người không ở nhà ngủ, lại lén lút ra bìa rừng làm cái gì thế này?" Hữu Tài tiến lại gần, ánh mắt láo liên nhìn chằm chằm vào chiếc bẫy kẹp thú răng cưa vừa được ngụy trang dưới lá khô.


Đại Tráng định mở miệng nói thì Nhất Đao đã kín đáo dùng chân gạt nhẹ một lớp lá mục che khuất hoàn toàn chốt bẫy, gã trầm giọng đáp: "Chú Đại Ngưu bảo tụi tôi ra bìa rừng đặt bẫy thỏ hoang kiếm chút thịt cải thiện bữa ăn. Hữu Tài, anh ra đây làm gì muộn thế?"


"Bẫy thỏ? Bẫy thỏ mà dùng cái bẫy sắt nặng trịch của lão thợ rèn Lâm Thiết Chủy rèn à?" Hữu Tài cười khẩy đầy mỉa mai, ánh mắt ghen tị dán chặt vào bờ vai rộng vạm vỡ của Nhất Đao. "Nhất Đao ơi là Nhất Đao, gân cốt tàn phế thì lo mà cúi đầu chịu đựng sưu thuế đi. Cứ cố tỏ ra khỏe mạnh làm gì? Phàm nhân chúng ta mãi là sâu kiến dưới chân võ đạo thôi. Ta nghe nói bọn Thiết Huyết Đường hứa hẹn, nếu ai cung cấp tin tức về kẻ phản kháng hay thảo dược quý ở biên giới, sẽ được ban thưởng một viên Tụ Khí đan rác thải để đả thông kinh mạch, bước vào con đường luyện khí chân chính..."


"Hữu Tài! Anh câm miệng lại cho tôi!" Đại Tráng tức giận quát lớn, tay siết chặt cán rìu đốn củi gân guốc. "Anh muốn làm con chó săn cho hắc bang để đổi lấy mấy viên đan dược rác thải đó à? Đừng quên cha của Nhất Đao đã chết dã man thế nào dưới tay chúng!"


Hữu Tài bị quát thì rụt cổ lại, vẻ mặt thoáng qua sự hèn nhát nhưng ánh mắt lại bộc lộ rõ rệt sự căm phẫn oán hận: "Ta... ta chỉ nói sự thật thôi! Luyện khí mới là con đường sống duy nhất! Lũ thợ săn phàm nhân các người cứ ôm lấy đống sắt vụn này rồi sẽ có ngày bị Hắc Hổ chém bay đầu!"


Hắn hậm hực quay người đi ngược về phía lối mòn dẫn vào làng, miệng vẫn lẩm bẩm chửi rủa đầy u uất. Nhất Đao đứng im lặng quan sát bóng dáng gầy gò của người anh họ dần biến mất trong sương mù. Gã nhận thấy bước chân của Hữu Tài không hướng về phía dãy nhà tranh của gia đình hắn ở trung tâm làng, mà lại rẽ sang con đường nhỏ hẻo lánh dẫn thẳng ra chốt tuần tra phía Nam của Thiết Huyết Đường.


Một luồng sát khí thợ săn nhạy bén dâng lên trong lòng Nhất Đao. Gã cảm nhận được sự phản trắc rõ rệt từ hành động lén lút của Hữu Tài. Tên hèn nhát này đang muốn bán đứng vị trí bẫy rập và tung tích của đội thợ săn để đổi lấy viên Tụ Khí đan giả tạo kia.


"Đại Tráng, cậu dẫn mọi người hoàn thành việc rải bẫy gai tre độc quanh lối mòn này." Nhất Đao quay sang dặn dò Đại Tráng, giọng lạnh lùng dứt khoát. "Nhớ kỹ, tuyệt đối không được để lộ vị trí bẫy sắt cho bất kỳ ai khác."


"Nhất Đao, cậu định đi đâu?" Đại Tráng lo lắng hỏi.


"Con mồi sắp dẫn thợ săn vào bẫy rồi. Tôi phải đi canh chừng." Nhất Đao nói ngắn gọn, khom người lách nhanh vào bóng tối của rừng sương mù.


Gã sử dụng kỹ năng Trườn Đất Áp Sát, hạ thấp toàn bộ cơ thể sát mặt đất ẩm ướt đầy rêu trơn. Gã di chuyển thoăn thoắt qua các bụi tre gai rậm rạp mà không làm lay động một ngọn cỏ sương đêm. Bả vai trái bị thương vẫn đang rỉ máu nóng hổi dưới lớp vải vá víu, nhưng ý chí sắt đá phàm nhân giúp gã gạt bỏ hoàn toàn cơn đau đớn thực thể tột cùng.


Phía trước gã khoảng năm mươi bước chân, bóng dáng gầy gò của Cố Hữu Tài đang lén lút đi nhanh trong đêm tối. Hắn liên tục quay đầu lại nhìn quanh đầy hoang mang sợ hãi, bàn tay run rẩy bám chặt lấy chiếc vòng tay bằng chỉ đỏ giả tạo của Thiết Huyết Đường cấp cho. Hắn đang tiến thẳng về phía ngã ba biên giới – nơi có chốt tuần tra tạm thời của Hắc Hổ.


Nhất Đao âm thầm bám theo sau dưới bóng tối dày đặc của sương mù, thanh dao săn gãy bên hông đùi phải khẽ rung nhẹ theo nhịp bước chân bám đất dẻo dai của gã thợ săn biên thùy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!