Trận chiến sương độc
Mưa giông đêm biên thùy trút xuống Đầm lầy Hắc Thủy dữ dội như muốn dìm chết cả vùng đất hoang vu này vào cõi tịch diệt.
*Bùm!*
Thân hình cao gầy, vai rộng khòm của Cố Nhất Đao rơi tự do từ Vách đá Tử Thần cao hơn mười trượng, nện thẳng xuống mặt bùn loãng sủi bọt khí của đầm lầy. Tiếng bùn nhão bắn tung tóe bị tiếng sấm sét gầm rú dồn dập trên bầu trời nuốt chửng hoàn toàn. Cú va đập vật lý cực mạnh khiến lồng ngực trái của gã nhói buốt dữ dội, vết rạn xương sườn cũ như muốn vỡ vụn ra làm đôi. Nhất Đao cắn chặt răng, không để một tiếng rên rỉ nào thoát ra khỏi kẽ môi đang rỉ máu. Gã lập tức nín thở, chìm sâu vào lớp bùn nhão hôi thối để triệt tiêu lực chấn động.
Cơn đau từ khớp bả vai phải bị rạn nứt nhẹ do đỡ mũi tên đồng nặng của Thần Tiễn Tiêu ban nãy dội lên từng hồi buốt nhói, khiến cả cánh tay phải của gã tê rần, mất đi phân nửa cảm giác lực. Bên bả vai trái, vết xước sát do độc tố sương mù nhẹ bắt đầu sưng tấy đen kịt, tỏa ra luồng nhiệt lượng nóng bỏng rát mạn tính ăn mòn vào thớ thịt. Nhưng gã thợ săn không có thời gian để thở. Gã biết rõ, sát thủ Lang Sa cùng toán truy binh Thiết Huyết Đường đang lao xuống vách đá bám đuổi quyết liệt phía sau.
Nhất Đao vận dụng Đầm Lầy Bộ Pháp, hạ thấp trọng tâm mông đùi, phân bổ trọng lượng cơ thể đều lên mười đầu ngón chân bám chặt lấy bùn nhão dẻo dai. Chân gã đi dép cỏ mộc mạc lướt đi thoăn thoắt trên mặt bùn loãng mà không bị lún sâu quá cổ chân. Gã trườn sát đất, luồn lách qua các bụi tre gai rậm rạp, bôi bùn đầm lầy lạnh buốt lên khắp da thịt và bả vai trái để trung hòa nhẹ độc tố rắn rết kiềm tính, đồng thời cách nhiệt hoàn toàn hơi ấm cơ thể.
Bùn độc của đầm lầy Hắc Thủy có tính kiềm cực cao. Ngay khi chạm vào làn da trần nứt nẻ và lòng bàn chân rách nát của gã, nó bắt đầu ăn mòn thớ thịt, gây ra cảm giác bỏng rát, buốt nhói dữ dội như bị hàng ngàn con kiến lửa cắn xé. Da bàn chân Nhất Đao rách nứt sâu, rỉ ra những vệt máu đỏ tươi hòa vào bùn xám. Gã thợ săn dùng Thần Đình Lục - Chương Ngưng Thần, dồn toàn bộ tinh thần lực cực hạn vào huyệt Thần Đình giữa hai chân mày để ức chế cơn đau đớn thể xác tột cùng, giữ cho đầu óc tỉnh táo tuyệt đối.
Từ phía dốc đá vôi sạt lở, tiếng xé gió rít nhẹ vang lên. Bốn bóng đen khoác áo choàng da thú xám tro ngụy trang lướt nhẹ xuống bìa rừng. Kẻ dẫn đầu chính là Lang Sa. Đôi mắt sắc như chim ưng của gã sát thủ quét nhanh qua màn sương độc màu tím dày đặc, tay lăm lăm cây cung tre vạn năm dẻo dai.
"Vết máu biến mất ở đây." Một tên cung thủ đi sau khàn giọng nói, bước chân khinh công lướt nhẹ trên ngọn cỏ sậy. "Hắn trúng độc tiễn của Thần Tiễn Tiêu đại nhân, lại rạn xương vai phải, nhảy xuống đầm lầy sương độc này chắc chắn đã chết ngạt dưới bùn loãng."
"Câm miệng!" Lang Sa lạnh lùng quát. "Tên phàm nhân vô kình đó có phản xạ nghe gió tránh tiễn cực kỳ quỷ dị. Chưa thấy xác hắn, tuyệt đối không được lơ là. Chia ra lùng sục từng bụi tre gai cho ta!"
Ba tên cung thủ Thiết Huyết Đường đồng loạt rút đoản đao tẩm độc, tản ra ba hướng. Chúng vận chân khí sơ cấp ấm nóng để chống lại chướng khí độc hại của đầm lầy, nhưng bộ pháp khinh công của chúng bắt đầu bị hạn chế nghiêm trọng bởi lớp bùn loãng lún sâu tự nhiên.
Nhắm mắt lại giữa bụi tre gai tối tăm, Nhất Đao kích hoạt Thính Phong Thuật. Tai gã giật nhẹ nhạy bén, lọc bỏ tiếng mưa bão gầm rú dồn dập để tập trung vào tiếng bùn nước lún xuống *bõng... bõng...* và tiếng thở dốc nặng nề của hai tên cung thủ đang tiếp cận từ hướng Tây Nam.
"Khoảng cách mười lăm bước... mười bước..."
Nhất Đao luồn tay trái không bị thương vào bao da đeo hông trái, rút ra một nắm Bột Nhện Đầm Lầy mịn màu sọc vàng. Gã tính toán hướng gió mưa đang thổi mạnh từ Đông sang Tây, nương theo một tiếng sấm nổ vang trời, gã bất ngờ tung nắm bột độc đón gió.
*Vút!*
Luồng bột mịn bay lơ lửng trong không khí, gặp nước mưa bão tản ra cực nhanh, bao phủ lấy gương mặt của hai tên cung thủ đang đi đầu.
"Á! Mắt tôi!"
Tiếng hét thảm thiết của tên cung thủ bên trái vang lên nghẹn ứ. Bột nhện độc lập tức ăn mòn giác mạc gây bỏng rát tột cùng và tê liệt hoàn toàn dây thần kinh mặt của hắn. Tên thứ hai hoảng loạn vung đoản đao chém loạn xạ vào khoảng không sương mù.
Nhất Đao dùng Đạp Bùn Lướt Tới, thân hình cao gầy lướt thoăn thoắt trên bùn nhão không tiếng động, tiếp cận sát sau lưng tên cung thủ đang bị mù. Gã bật dậy, tay trái bịt chặt miệng hắn, tay phải quấn băng gạc thô rách rưới đang bị tê liệt do rạn xương bả vai vẫn dồn hết lực tàn, vặn mạnh cổ đối thủ theo góc chết.
*Rắc!*
Tiếng xương cổ rạn nứt ghê rợn vang lên dứt khoát. Tên cung thủ gục mềm xuống bùn nhão mà không kịp phát ra một tiếng động nhỏ nhặt nào. Nhất Đao lôi xác hắn giấu sâu vào bụi tre gai, tiếp tục trườn đất áp sát tên thứ hai đang hoảng loạn.
"Kẻ nào? Mau bước ra!" Tên cung thủ thứ hai gầm khàn, đoản đao dính máu run rẩy chém ngang hông.
Nhất Đao hạ thấp trọng tâm bò sát đất, lách qua góc chết của lưỡi đao. Gã dùng hai bàn tay chai cứng bám chặt lấy bả vai hắn, lấy đà xoay hông dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể thực hiện Khóa Khớp Vai Bẻ Ngược.
*Rắc răng rắc!*
Khớp bả vai của tên cung thủ bị bẻ gãy gập ra phía sau, đoản đao tuột khỏi tay rơi xuống bùn. Nhất Đao không để hắn kêu lên, tay trái siết chặt yết hầu hắn gạt thở, kéo mạnh xác hắn xuống vũng bùn lún dìm chết ngạt.
"Có biến!" Lang Sa ở phía xa nhạy cảm phát hiện ra hai luồng chân khí của thuộc hạ đột ngột biến mất hoàn toàn. Gã sát thủ lạnh lùng giương cung tre vạn năm, nhắm thẳng vào hướng sương mù dày đặc có tiếng nước động.
*Vút! Vút!*
Lang Sa bắn liên tiếp hai mũi tên đồng tầm gần cực nhanh. Mũi tên xé gió rít lên rùng rợn, nhắm thẳng vào chân Nhất Đao nhằm ghim chặt gã xuống bùn lầy.
Nhất Đao dùng Đạp Bùn Lướt Tới, cơ thể uốn cong dẻo dai lướt nhanh sang sườn trái bả vai. Hai mũi tên đồng găm ngập sâu xuống mặt bùn loãng sát gót chân gã, nổ tung bùn nước đen kịt bắn tung tóe. Gã thợ săn nén cơn đau buốt ở bả vai phải chấn thương, tiếp tục trườn bò áp sát trong bóng tối sương độc màu tím.
Lang Sa giật mình lùi lại ba bước dốc đá để giữ cự ly an toàn năm mươi bước. Nhưng gã sát thủ kiêu ngạo đã tính toán sai địa hình vật lý của đầm lầy Hắc Thủy. Bước chân lùi lại của gã dẫm thẳng vào một bẫy cát lún tự nhiên sâu hoắm dưới lớp lá mục ngụy trang.
*Sụp!*
Trọng lượng cơ thể vạm vỡ cùng bộ giáp da thú nặng nề khiến Lang Sa lập tức bị lún sâu xuống bùn lầy tới tận thắt lưng. Gã hoảng loạn dùng lực cơ bắp đùi mông để giãy giụa, nhưng càng giãy giụa gã càng bị lún sâu xuống nhanh hơn, mất hoàn toàn thăng bằng bộ pháp khinh công.
Từ trong màn sương độc màu tím dày đặc, bóng dáng cao gầy, khòm vai của Cố Nhất Đao thầm lặng bước ra như một bóng ma xám. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp nhanh chóng: năm bước... ba bước...
"Chết đi, tên phàm nhân hèn mọn!" Lang Sa gầm lên điên cuồng, cố gắng vận chuyển toàn bộ chân khí Tụ Khí cảnh tam trọng dồn vào lòng bàn tay để tung chưởng chém ngang.
Nhưng ngay khi Nhất Đao bước vào phạm vi đúng 1 bước chân tròn xung quanh gã, một vòng sóng không khí vô hình mỏng manh gợn nhẹ lan tỏa rộng. Vô Kình Tịch Diệt Luật kích hoạt tức thì. Toàn bộ chân khí ngưng tụ trên tay Lang Sa bỗng chốc xịt ngóm, biến mất hoàn toàn về trạng thái không khí thường. Lớp màng chân khí hộ thể bảo vệ cơ thể gã cũng vỡ vụn.
Lang Sa hoảng sợ tột cùng, đồng tử co rút lại như mắt mèo đêm. Gã cảm nhận được sự trống rỗng, bất lực hoàn toàn của một võ giả bị tước đoạt toàn bộ nội lực, biến thành một phàm nhân yếu ớt dưới bùn lầy.
Nhất Đao định dùng tay phải rút thanh Dao săn gãy bên hông đùi để đâm ngược nách đối thủ, nhưng khớp xương bả vai phải bị rạn nứt đau nhức nhối dữ dội, cánh tay phải hoàn toàn tê dại không đủ lực vung đao nặng mười cân. Gã nhanh chóng thay đổi chiến thuật chiến đấu cận chiến sa trường.
Gã lao tới dứt khoát, tay trái bịt chặt miệng Lang Sa ngăn tiếng hét báo động đỏ. Tay phải đang tê nhức của gã vòng qua gáy đối thủ, bám chặt lấy cằm gã sát thủ. Nhất Đao dùng toàn bộ lực cơ bắp vai hông và sức nặng cơ thể vặn mạnh cổ Lang Sa theo góc chết.
*Rắc... răng rắc!*
Tiếng xương cổ gãy vụn vang lên giòn giã giữa tiếng sấm sét bão bùng. Lang Sa trợn trừng đôi mắt đầy vẻ hoang mang, kinh hoàng tột độ.
Giữa lúc giãy chết, một luồng nước mưa xối xả gột rửa hoàn toàn lớp bùn xám đen bám sau gáy Cố Nhất Đao. Dưới ánh chớp lòe sáng rực rỡ của cơn giông biên thùy, vệt bùn trôi lệch để lộ ra một vết bớt màu xám tro nổi nhẹ hình dạng đoản đao thô sơ nằm sát đốt sống cổ gã thợ săn.
Lang Sa nhìn chằm chằm vào vết bớt hình đoản đao đó. Trước khi tắt thở hoàn toàn, gã sát thủ hoàng gia kinh hoàng nhận ra huyết thống Vô Kình tiên cổ của dòng họ Cố biên thùy - dòng máu phàm nhân chống lại toàn bộ võ đạo luyện khí thiên hạ. Đôi mắt gã trợn ngược, chứa đầy nỗi sợ hãi xương tủy tột cùng trước khi thân xác gục mềm, chìm sâu xuống đáy bùn loãng đầm lầy Hắc Thủy hoang vu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!