Nhạc nềnRetroRoman_March

Mật thư dưới lò rèn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cỗ xe ngựa cũ kỹ của Trần Tam nghiêng ngả lướt qua những con lộ đất đỏ nhão nhoét đầy ổ gà ở ngoại ô biên thùy. Tiếng bánh xe nghiến lên sỏi đá rầm rập bị tiếng sấm rền từ phía chân trời xa xăm nuốt chửng dồn dập. Đêm nay, sương mù dày đặc dâng cao như những dải lụa xám ẩm ướt, quấn chặt lấy từng hàng cây dẻ gai trơ trụi bên đường.


Trong thùng xe tối tăm, Cố Nhất Đao ngồi tựa lưng vào vách gỗ rách nát. Gã nín thở, hai mắt nhắm nghiền, nhưng vành tai khẽ giật giật theo từng nhịp chấn động của không khí. Cổ tay phải của gã đang sưng tấy lên một mảng lớn, đau nhức nhối dữ dội sau cú phản chấn vật lý từ đòn Chấn Lực Đoạn Kiếm ở bến sông. Mỗi lần cỗ xe xóc nẩy, cơn đau buốt rát lại truyền dọc theo thớ cơ bắp cánh tay, rỉ chút máu tươi qua lớp băng gạc thô rách bám đầy muội than. Bả vai trái bị tàn lửa bỏng sượt qua cũng rát bỏng, nhưng gã thợ săn vẫn giữ cho nhịp thở của mình đều đặn, tĩnh lặng đến mức như một cái cây chết đứng giữa rừng già.


"Nhất Đao huynh," tiếng Trần Tam khàn khàn vọng vào từ phía đầu xe, "Lối rẽ vào lò rèn cũ của Lâm đại sư đang bị niêm phong nghiêm ngặt lắm. Bọn tuần tra Thiết Huyết Đường cắm chốt ngay ngã ba ngõ Thạch Bản. Tôi chỉ có thể thả huynh ở bìa rừng dẻ gai phía sau lò rèn, rồi tôi phải đánh xe đi vòng hướng Tây để đánh lạc hướng Thần Tiễn Doanh. Huynh phải đi bộ lách qua lối cửa sau lò rèn mới mong tránh được mắt bọn gác."


Nhất Đao không mở mắt, chỉ khẽ hừ một tiếng trầm đục trong cổ họng để xác nhận. Gã đưa bàn tay trái không bị thương vào bọc áo ngực lót giáp da báo đen đã rách nát, chạm vào bề mặt kim loại lạnh buốt của chiếc hòm thiếc nhỏ rỉ sét nhặt được từ bến sông. Bản vẽ vũ khí phá giáp quân dụng nằm im lìm bên trong đó, mang theo một bí mật đáng sợ vượt tầm một hắc bang địa phương. Gã thợ săn hiểu rằng, để giải mã thứ này và tìm ra sơ đồ cấu trúc của Mỏ sắt hoang phế – nơi Lâm Thiết Chủy đang bị giam cầm – gã bắt buộc phải đột nhập trở lại lò rèn hoang phế.


*Hự...*


Chiếc xe ngựa khựng lại đột ngột sát bìa rừng. Nhất Đao lách người trượt xuống thùng xe nhanh như một cái bóng xám. Chân gã đi dép cỏ dày đạp lên thảm lá mục ẩm ướt không hề phát ra một tiếng động nhỏ nhặt nào. Gã khẽ vẫy tay ra hiệu cho Trần Tam đánh xe đi tiếp, rồi lập tức hạ thấp trọng tâm mông đùi, dùng Đầm Lầy Bộ Pháp luồn lách qua những bụi gai tre rậm rạp hướng về phía lò rèn cũ.


Lò rèn của Lâm Thiết Chủy nằm im lìm trong góc tối tăm hẻo lánh của thị trấn biên thùy. Mái hiên bằng lá cọ rách nát vốn dĩ ám đầy bụi than đen nay đã bị dán hai dải niêm phong bằng giấy bản màu vàng úa của quan phủ hủ bại, trên có đóng dấu triện đỏ của Thiết Huyết Đường. Không gian xung quanh lạnh lẽo đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua các khe hở của tường đất nứt nẻ và tiếng nước mưa nhỏ giọt xuống những đống than xỉ rỗng tuếch.


Nhất Đao tiếp cận bức tường đá cũ rạn nứt phía sau lò rèn. Gã rà bàn tay trái dọc theo các kẽ đá rêu phong, tìm thấy một phiến đá nhô ra nhẹ. Đây là lối vào ngầm bí mật dẫn xuống hầm lò nung mà chỉ gã và Lâm Thiết Chủy biết. Gã dùng lực vai trái gồng cứng đẩy nhẹ phiến đá dịch chuyển, một lối nứt hẹp tối tăm hiện ra bốc lên mùi ẩm mốc và mùi rỉ sắt nồng nặc.


Sử dụng thủ đoạn Trườn Đất Áp Sát, Nhất Đao khéo léo bò trườn qua khe đá hẹp để chui vào trong hầm lò tối tăm. Gã nín thở, toàn thân dán sát vào nền đất nện ẩm ướt. Cơn đau từ cổ tay phải rạn xương nhói lên dữ dội khi gã phải dùng nó làm điểm tì gượng dậy, nhưng gã thợ săn chỉ khẽ cắn chặt môi, không để lộ một tiếng rên rỉ.


Trong bóng tối bao trùm của hầm lò nung nguội lạnh, Nhất Đao bỗng nghe thấy một tiếng sột soạt rất khẽ của chiếc chổi tre quét lá sân trước. Gã lập tức siết chặt chuôi thanh Dao săn gãy mẻ nhẹ dắt bên hông đùi phải, vành tai giật giật nhạy bén định vị hướng âm thanh phát ra.


Một bóng người già nua, lưng còng nặng đang khom núp dưới gầm bệ lò nung nguội tắt, tay cầm cây chổi tre cũ kỹ run rẩy quét nhẹ những hạt bụi than để ngụy trang lối vào hầm ngầm. Đó chính là Lão Cát – gia nhân già quét dọn lò rèn trung thành của Lâm Thiết Chủy.


"Lão Cát," Nhất Đao khàn giọng gọi khẽ, âm thanh phát ra cực kỳ nhỏ nhẹ chỉ đủ để người đối diện nghe thấy.


Lão già quét dọn giật mình suýt đánh rơi cây chổi tre. Khi nhận ra bóng dáng cao gầy, vai khòm đặc trưng của gã thợ săn làng Sương Mù, đôi mắt mờ đục của lão Cát bỗng đỏ hoe rưng rưng nước mắt. Lão vội vàng buông chổi, đi khập khiễng tới nắm chặt lấy cánh tay Nhất Đao, miệng thều thào những âm thanh ú ớ không thành tiếng do lão bị câm bẩm sinh. Lão chỉ tay liên tục xuống phía nền gạch đất nện dưới đòn bệ lò nung, rồi lại chỉ ra hướng cổng trước đầy vẻ hoảng sợ.


Nhất Đao lập tức hiểu ý lão. Gã vỗ nhẹ vào bả vai lão Cát để trấn an, rồi khẽ gật đầu chỉ vào vết thương sưng tấy của mình. Lão Cát vội vàng lách người dẫn Nhất Đao xuống sâu hơn dưới hầm lò nung tối tăm, nơi có những bao tải than rỗng xếp chồng chất để ngụy trang.


Đột nhiên, tiếng xích sắt va chạm lách cách cùng tiếng bước chân nặng nề dồn dập vang lên từ phía cửa trước lò rèn. Ánh lửa đỏ lòm của đuốc dầu hắt qua các khe cửa gỗ mục nát, rọi những vệt sáng quỷ dị xuống nền đất tối tăm.


*Rầm!*


Cánh cửa liếp bị đá văng thô bạo. Hai tên lính gác tuần tra của Thiết Huyết Đường cầm giáo sắt tốt bước vào lò rèn kiểm tra đột xuất. Tiếng cười hống hách, thô bỉ của chúng vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng lạnh lẽo:


"Mẹ kiếp, trời mưa bão thế này mà đường chủ vẫn bắt chúng ta đi tuần cái lò rèn rác rưởi này. Gã thợ rèn cụt chân đã bị nhốt sâu dưới mỏ sắt lậu ba mươi trượng rồi, còn gã thợ săn vô kình kia chắc cũng đã bị Thần Tiễn Doanh bắn chết ghim xác dưới bến sông Hồng từ đêm qua."


"Cứ cẩn thận thì hơn. Độc Nhãn Long đại nhân đang tức giận điên cuồng vì mất hòm thiếc bản vẽ. Mau lục soát kỹ hầm lò nung phía dưới xem có dấu vết gì mới không!"


Nghe thấy tiếng bước chân của hai tên lính gác đang tiến dần về phía lối xuống hầm ngầm, Nhất Đao lập tức lùi sâu vào góc tối nhất sau đống than sắt thô dưới hầm lò. Gã nín thở hoàn toàn, gập người thu gọn cơ thể sát đất bùn lạnh buốt. Vùng vô kình Tịch Diệt Nhất Bộ trong phạm vi 1 bước được gã chuẩn bị sẵn sàng kích hoạt, nhưng gã thợ săn hiểu rõ: gã đang bị thương nặng ở cổ tay phải, nếu nổ ra chiến đấu giết chóc tại đây sẽ lập tức đánh động đến toàn bộ Thần Tiễn Doanh đang tuần tra ráo riết bên ngoài ngõ Thạch Bản, đẩy cả gã và lão Cát vào chỗ chết.


*Cộc... Cộc...*


Mũi giáo sắt của tên lính đi đầu chọc mạnh dồn dập vào các bao tải than rỗng sát mặt Nhất Đao. Mũi giáo sắt sắc bén chỉ cách vành tai gã đúng ba phân, luồng kình lực sơ cấp của Tụ Khí cảnh nhị trọng trên mũi giáo làm những hạt bụi than bay mù mịt bám vào phế nang gã thợ săn, gây ngột ngạt phổi dữ dội. Nhất Đao phải vận dụng Thần Đình Lục - Chương Ngưng Thần cực hạn, dồn toàn bộ tinh thần lực vào huyệt Thần Đình giữa hai chân mày để ức chế cơn ho đang trực trào rát cổ họng, gánh chịu cơn đau đầu dữ dội như búa bổ.


Nhận thấy tình thế ngàn cân treo sợi tóc, lão Cát đứng ở sân trước quyết định mạo hiểm mạng sống để bảo vệ truyền nhân của chủ nhân. Lão cố tình vung tay làm rơi chiếc búa rèn sắt nặng ba mươi cân xuống bệ đá lò rèn phía ngoài.


*Keng! Rầm!*


Tiếng động kim loại va chạm cực lớn vang lên chói tai giữa đêm mưa bão. Hai tên lính gác tuần tra lập tức khựng lại, quay ngoắt mũi giáo hướng ra phía sân trước:


"Kẻ nào ở ngoài đó? Mau ra đây!"


Chúng vội vã rút chân chạy ngược lên phía trên để kiểm tra tiếng động lạ. Nhất Đao tận dụng chớp mắt vàng ngọc đó, nhanh chóng trườn ra khỏi đống than sắt thô. Gã lách người sát bệ lò nung, rà bàn tay trái tìm kiếm ngăn bí mật được Lâm Thiết Chủy thiết kế ngầm dưới đống tro tàn của lò sưởi cũ.


*Cạch...*


Một phiến gạch đất nung nhỏ dịch chuyển, lộ ra một chiếc hộp sắt mỏng dính đầy mỡ gấu bảo quản chống ẩm. Nhất Đao nhanh tay giật chốt hộp sắt, rút ra một mảnh da thú cũ nát dính muội than đen kịt – mật thư viết tay của Lâm Thiết Chủy gửi lại trước khi bị bắt giữ dã man.


Gã thợ săn nhanh chóng nhét mật thư vào bọc áo ngực lót giáp da sát cạnh bản vẽ vũ khí phá giáp dính nước sông. Gã không rút lui qua lối cửa sau vì sợ hai tên lính tuần quay lại vây bắt lão Cát. Nhìn thấy đường ống khói lò rèn cũ bị bám đầy bụi than đen kịt dẫn thẳng lên mái tranh dốc đứng, Nhất Đao quyết định dồn lực đùi mông bám bít chân trần lách người bò ngược lên đường ống khói hẹp hòi, thoát thân thầm lặng ra ngoài mái nhà tranh ẩm ướt.


Từ trên mái tranh trơn trượt dốc đứng dưới trời mưa giông xối xả, Nhất Đao ẩn nấp sau bụi cây dẻ gai rậm rạp nhìn xuống. Gã thấy hai tên lính tuần đang điên cuồng tát tai lão Cát dã man vì cho rằng lão già câm làm phiền giấc ngủ của chúng, nhưng lão Cát vẫn nhẫn nhục cúi đầu quét dọn quét bụi than, tuyệt đối giữ im lặng bảo mật lối vào hầm lò ngầm.


Nhất Đao siết chặt nắm tay phải quấn băng gạc thô, cơ vai trái rỉ máu nóng hổi dưới mưa giông lạnh buốt. Gã thề sẽ bắt Thiết Huyết Đường phải trả giá đắt cho từng vết roi da trên người những phàm nhân nghĩa khí này.


Gã nhanh chóng lướt nhẹ dọc theo mái nhà dốc dốc đá, nhảy xuống bụi rậm bìa rừng dẻ gai để rút lui an toàn hướng về phía y quán Nhân Hòa Đường của Trầm Lão Bản dưỡng thương chân.


Nửa canh giờ sau, dưới ánh đèn dầu lạc chao đảo lung linh trong mật thất y quán Nhân Hòa Đường nghèo nàn, Nhất Đao cùng Thẩm Thanh trải phẳng mảnh da thú mật thư dính muội than đen kịt lên bàn gỗ mục.


Mật thư được viết bằng những nét chữ run rẩy, nguệch ngoạc của Lâm Thiết Chủy trước đêm định mệnh bị bắt đi. Trên mảnh da thú vẽ chi tiết sơ đồ mật đạo cấu trúc ngầm của Mỏ sắt hoang phế sâu ba mươi trượng dưới lòng đất biên thùy – nơi giam giữ ông. Nhưng điều khiến đồng tử Cố Nhất Đao co rút lại tột độ, sát khí bùng phát lạnh buốt căn phòng chính là những dòng chữ cuối cùng ghi chép về tình trạng của người thầy già:


"Nhất Đao... Lôi Thiết Đao đã ra lệnh cho Trương Đao Phủ dùng dao mổ xẻ cắt đứt một phần gân cổ tay của ta để ép ta phải ký khế ước rèn đúc hàng vạn mũi tên phá giáp quân dụng cho vương phủ... Ta thà chết chịu đựng tra tấn chứ không rèn vũ khí tàn sát phàm nhân... Đừng đến cứu ta... Hãy mang Thần Đình Lục chạy trốn tiến vào Vân Châu..."


Bàn tay phải quấn băng gạc thô của Nhất Đao siết chặt đến mức thớ gạc rách bục ra, máu đỏ tươi rỉ xối xả xuống nền gỗ mục nát kêu lên tiếng tanh tách dứt khoát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!