Nhạc nềnRetroRoman_March

Lửa thiêu bến Sông Hồng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa gỗ mục nát của mật quán Thuận Phong Tiêu Cục vừa khép lại sau lưng, Cố Nhất Đao lập tức bị nuốt chửng bởi màn đêm đen kịt và cơn bão giông đang điên cuồng gào thét trên dòng Sông Hồng. Gió bão biên thùy rít lên từng hồi quỷ dị, mang theo những hạt mưa lớn như đá nện thẳng vào khuôn mặt sương gió của gã thợ săn. Mùi nước sông ngai ngái quyện với mùi bùn đất ẩm ướt xộc thẳng vào phế nang, mang đến một cảm giác ngột ngạt và lạnh buốt dồn dập.


Nhất Đao đứng sát mép nước, bóng người cao gầy dẻo dai hòa lẫn hoàn toàn vào bóng tối của bãi lau sậy cao ngập đầu người. Gã khẽ rùng mình khi luồng nước sông lạnh buốt tràn qua đôi bàn chân trần đi dép cỏ dày. Dưới lớp áo vải thô nhuộm vỏ chàm rách nát, vết thương độc tiễn ở bả vai trái chợt nhói lên đau buốt. Chất độc của rắn rết rừng sương mù dù đã được Trầm Lão Bản cô lập tạm thời bằng kim châm bạc, nhưng dưới cái lạnh thấu xương của nước sông đêm bão, làn da quanh vết sẹo đen kịt vẫn co rút lại, đau nhức nhối mạn tính như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào xương tủy.


Bên cạnh gã, gã khổng lồ A Lực thầm lặng như một khối đá tảng đen sạm. Bắp tay to như cột nhà của gã phu khuân vác khẽ siết chặt, giúp Nhất Đao buộc chặt lại ba túi dầu hỏa chống nước chế tạo bằng da thú bôi mỡ gấu sau lưng.


"Nhất Đao huynh," A Lực ghé sát tai gã, giọng nói ồm ồm bị tiếng sấm sét gầm rú át đi quá nửa, "Dòng nước hôm nay chảy xiết hơn thường lệ do bão lớn. Dưới chân cầu tàu gỗ phía Tây có rất nhiều đá ngầm nhọn hoắt. Huynh phải bơi sát đáy sông, nương theo dòng chảy ngược để tiếp cận mạn thuyền. Nếu nhô lên quá sớm, lính gác trên tháp canh đá sẽ phát hiện ra gợn nước ngay."


Nhất Đao không đáp lời. Gã chỉ lặng lẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén như chim ưng khóa chặt lấy ba bóng đen khổng lồ của những tháp canh đá đang ẩn hiện trong màn sương mù dày đặc phía xa. Gã đưa bàn tay phải quấn băng gạc thô lên, khẽ co duỗi các ngón tay. Nhờ có lớp Hoạt Huyết Cao màu xanh đậm của Thẩm Thanh đắp từ trước, khớp ngón tay bầm tím rách thịt do cú phản chấn Thiết Sa Chưởng của Tôn Võ đã giảm sưng đau năm phần, khôi phục lại cảm giác xúc giác cơ bản. Tuy nhiên, cái lạnh buốt của nước sông bắt đầu thấm qua lớp băng gạc, khiến các đầu ngón tay gã khẽ tê dại. Đây là một giới hạn vật lý tàn khốc mà gã thợ săn phải gánh chịu: không có chân khí hộ thể, cơ thể phàm nhân của gã hoàn toàn trần trụi trước sự tàn phá của tự nhiên.


Gã ngậm chặt chiếc ống tre rỗng dẻo dai vào miệng làm ống thở, siết chặt chuôi thanh Dao săn gãy mẻ nhẹ dắt bên hông đùi phải, rồi dứt khoát bước chân trần lao thẳng xuống dòng nước lũ lạnh buốt của Sông Hồng.


*Ùm...*


Tiếng nước bắn tóe bị tiếng sấm sét nổ vang trên bầu trời che lấp hoàn toàn. Dòng nước sông Hồng cuồn cuộn như một con quái thú khổng lồ lập tức nuốt chửng thân hình gã thợ săn. Cảm giác lạnh buốt tột cùng ập đến, khiến toàn bộ thớ cơ trên người Nhất Đao co rút dữ dội. Nước sông lạnh buốt như muốn đông cứng dòng máu trong huyết quản của gã. Vết thương ở bả vai trái đau nhói lên từng cơn cực độ, chất độc rắn bị kích thích bởi nhiệt độ thấp bắt đầu râm ran tê dại lan rộng ra nửa bả vai.


Nhất Đao cắn chặt ống tre, cố gắng giữ cho tinh thần không bị ngất đi vì lạnh và đau. Gã vận dụng Thần Đình Lục - Chương Ngưng Thần, tập trung toàn bộ ý chí sắt đá vào huyệt Thần Đình giữa hai chân mày để tịnh hóa tinh thần, ức chế cơn đau buốt. Hai bàn tay gã rẽ nước, đôi chân đạp mạnh nương theo dòng nước xiết, bơi lặn ngầm sát đáy sông đầy cát mịn và đá ngầm nhọn hoắt.


Trong bóng tối sâu thẳm dưới lòng sông, Nhất Đao di chuyển như một bóng ma thầm lặng. Gã không bộc phát bất kỳ luồng chân khí nào, cơ thể hoàn toàn không có dao động năng lượng, khiến gã trở nên vô hình trước mọi giác quan dò tìm của các võ giả trên bến tàu. Gã khéo léo lách qua những rạn đá ngầm nhọn hoắt, cảm nhận dòng nước chảy qua da thịt để điều chỉnh hướng bơi. Mỗi lần lồng ngực phồng lên vì thiếu dưỡng khí, gã lại khéo léo nhô nhẹ đầu ống tre lên mặt nước giữa những đám bọt sóng xóa nhòa để hít một hơi ngắn, rồi lại lập tức lặn sâu xuống đáy.


Sau hơn nửa canh giờ chống chọi với dòng nước xiết, Nhất Đao đã tiếp cận được khu vực Bến thuyền Sông Hồng phía Tây.


Từ dưới mặt nước nhìn lên, ba bóng thuyền lớn chở quặng sắt lậu hiện ra như những con quái vật khổng lồ đang neo đậu sát nhau. Những chiếc thuyền ba buồm rèn bằng gỗ sồi dày chìm sâu dưới lòng sông do sức nặng của hàng vạn cân quặng sắt huyền thạch bên trong. Sát bên cạnh chúng là hệ thống cầu tàu gỗ dốc đứng kiên cố, được nâng đỡ bởi những cột trụ gỗ lớn cắm sâu xuống đáy sông.


Nhất Đao nhẹ nhàng nhô đầu lên khỏi mặt nước dưới gầm cầu tàu gỗ. Đúng như A Lực đã chỉ điểm, đây là một góc chết vật lý hoàn hảo. Những cột trụ gỗ dày đặc và sàn cầu tàu phía trên đã che khuất hoàn toàn tầm nhìn của lính canh trên ba tháp canh đá cao mười trượng. Mùi gỗ mục ẩm ướt, mùi dầu thông bảo quản và mùi hăng hắc của quặng sắt huyền thạch xộc thẳng vào mũi gã.


Gã thợ săn áp sát vào mạn chiếc thuyền gỗ sồi đầu tiên. Tay phải gã khẽ rút thanh Dao săn gãy ra khỏi bao da thú ôm sát đùi. Gã dùng răng cắn chặt chuôi dao, tay trái nhanh chóng gỡ ba túi dầu hỏa chống nước sau lưng ra.


*Rắc... Phập...*


Nhất Đao dùng lưỡi dao mẻ nhẹ rạch một đường dứt khoát trên túi da thú. Luồng dầu hỏa nồng nặc lập tức chảy tràn ra, dính bám chặt vào sàn gỗ sồi khô ráo dưới gầm deck và những kiện quặng sắt dính đầy dầu thông bảo quản dễ cháy. Gã nhanh chóng tưới đều dầu hỏa lên cả ba chiếc thuyền neo đậu sát nhau. Sức nặng của quặng sắt khiến mạn thuyền chìm sâu, tạo điều kiện cho dầu hỏa len lỏi vào từng khe hở của các kiện hàng.


Bỗng nhiên, từ phía Đông bến sông bùng phát những tiếng chiêng trống gõ dồn dập kèm theo tiếng la hét náo loạn:


"Có cướp sông! Thuận Phong Tiêu Cục xuất bến giả! Mau bao vây phía Đông!"


Đó là tín hiệu nghi binh của Trương Hùng. Đúng như kế hoạch, toàn bộ lính tuần tra trên bến và cung thủ trên ba tháp canh đá lập tức bị thu hút sự chú ý về phía Đông. Những ánh đuốc đỏ rực dồn dập di chuyển về hướng đó, tiếng móng ngựa và tiếng thét vang rền một góc trời.


Nhất Đao biết cơ hội duy nhất đã đến. Gã rút từ trong bọc áo ra chiếc đá lửa bọc da thú khô ráo.


*Xoẹt! Xoẹt!*


Những tia lửa nhỏ bắn ra, lập tức bén vào thớ dầu hỏa nồng nặc trên sàn gỗ thuyền đầu tiên.


*Bùng!*


Một ngọn lửa đỏ rực đột ngột bùng phát, nhanh chóng nuốt chửng sàn gỗ sồi và các kiện quặng sắt dính dầu thông bảo quản. Sức nóng từ ngọn lửa bốc lên ngùn ngụt, xua tan cái lạnh buốt của nước sông nhưng cũng lập tức làm bả vai trái của Nhất Đao bị rách da nhẹ do tàn lửa bay trúng. Ngọn lửa nhanh chóng lan sang chiếc thuyền thứ hai và thứ ba, tạo thành một biển lửa rực trời giữa đêm bão giông.


"Bến tàu bị cháy! Có nội gián phía Tây!" Tiếng la hét kinh hoàng vang lên dồn dập từ phía tháp canh đá.


Nhất Đao nhanh chóng lặn xuống nước để rút lui. Nhưng ngay khi gã vừa nhô người lên sát chân cầu tàu gỗ để leo lên bờ, ba luồng kiếm khí sắc bén mang theo chân khí Ngưng Khí cảnh màu xám tro đột ngột chém thẳng xuống mặt nước nơi gã vừa đứng.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Nước sông bắn lên tung tóe cao hơn trượng, đá ngầm dưới đáy sông bị chém vỡ vụn. Ba tên tuần tra của Thiết Huyết Đường - Phân đà Biên Thùy cầm kiếm sắt tốt đang đứng trên cầu tàu gỗ nhìn xuống với ánh mắt sát khí đằng đằng.


"Nó ở dưới nước! Mau bắn tiễn!" Tên đi đầu gào thét.


Nhất Đao không hề hoảng hốt. Gã vận dụng Đầm Lầy Bộ Pháp, phân bổ trọng lượng cơ thể đều lên mười đầu ngón chân bám chặt lấy bề mặt cầu tàu gỗ trơn trượt dưới trời mưa giông bão bùng. Gã bộc phát tốc độ cực hạn, nhảy vọt lên cầu tàu gỗ trơn trượt như một con dã thú rừng sâu lướt nhanh không hề bị mất thăng bằng.


Tên lính đi đầu thấy bóng người lướt tới, gầm lên một tiếng, vung thanh kiếm sắt tốt đâm thẳng vào ngực Nhất Đao. Mũi kiếm mang theo luồng chân khí Ngưng Khí xé gió rít lên chói tai, dồn dập ép sát cự ly.


Nhất Đao nhắm chặt mắt, dùng Thính Phong Thuật lắng nghe quỹ đạo của mũi kiếm qua tiếng rít gió. Khi mũi kiếm chỉ còn cách ngực gã đúng một bước chân tròn, vùng vô kình Tịch Diệt Nhất Bộ lập tức tự động kích hoạt.


Một vòng sóng không khí vô hình mỏng manh gợn nhẹ lan tỏa rộng đúng một bước chân tròn xung quanh Nhất Đao.


*Xoạt...*


Luồng chân khí Ngưng Khí bao bọc trên lưỡi kiếm của tên tuần tra đột ngột biến mất hoàn toàn như bị một bàn tay vô hình dập tắt. Tên lính hẫng lực, gương mặt kiêu ngạo lập tức chuyển sang hoảng sợ tột cùng khi nhận thấy kiếm chiêu của mình bỗng chốc trở nên yếu ớt như một thanh sắt thường.


Nhất Đao không để lỡ một chớp mắt. Gã vung tay phải cầm ngược chuôi Dao săn gãy mẻ nhẹ, dùng sống dao dày cứng đỡ thẳng vào lưỡi kiếm đâm tới, đồng thời dồn toàn bộ lực cơ bắp cơ vai hông đùi từ bả vai trái gập mạnh dập xuống thô bạo.


*Keng... Rắc! rắc! rắc! rắc...*


Tiếng thép gãy rắc rùng rợn vang lên vang dội giữa màn mưa bão. Thanh kiếm sắt tốt rèn đúc kỹ của tên tuần tra vỡ vụn thành ba mảnh sắt vụn rơi vãi xuống sàn gỗ dưới đòn Chấn Lực Đoạn Kiếm thô bạo vật lý của gã thợ săn. Lực phản chấn cực mạnh dội ngược từ sống dao dày vào khớp vai và cổ tay phải của Nhất Đao, khiến xương cổ tay phải gã khẽ kêu lên một tiếng *khục* trầm đục, rạn nhẹ đau buốt dữ dội. Lòng bàn tay phải vốn đang đắp Hoạt Huyết Cao lại rỉ máu đỏ tươi qua thớ băng gạc.


Nhưng Nhất Đao không hề dừng lại. Gã dùng tay trái khóa chặt yết hầu tên lính đang hoảng loạn, vặn mạnh một góc chết bẻ gãy cổ hắn không tiếng động, rồi ném xác hắn cản đà tiến của hai tên đồng bọn phía sau.


Gã thợ săn định rút chiếc túi dầu hỏa dự phòng cuối cùng để châm lửa thiêu đốt trực diện tên chỉ huy tuần tra đang lao tới, nhưng mưa bão quá lớn xối xả dội xuống khiến mồi lửa đuốc dầu hỏa trong tay gã lập tức tắt lịm (thử nghiệm thất bại). Nhất Đao quyết định không ham chiến. Gã dùng Đầm Lầy Bộ Pháp lướt nhanh qua sàn cầu tàu gỗ trơn trượt, né tránh loạt mưa tên độc đang bắn dồn dập từ phía tháp canh đá xa xôi của Thần Tiễn Doanh.


Khi gã lướt qua mạn chiếc thuyền sắt lậu đang bốc cháy ngùn ngụt chuẩn bị chìm sâu xuống lòng sông Hồng, một tiếng nổ lớn từ khoang chứa quặng sắt lậu đột ngột bùng phát. Sức ép của vụ nổ hất tung một chiếc hòm thiếc nhỏ rỉ sét bay thẳng về phía gã.


Nhất Đao nhanh nhẹn vươn bàn tay phải đẫm máu chụp lấy chiếc hòm thiếc giữa không trung. Cảm giác kim loại rỉ sét lạnh buốt chạm vào lòng bàn tay tê dại. Gã không kịp suy nghĩ, giắt chiếc hòm thiếc vào bọc áo ngực lót giáp da, rồi dứt khoát nhảy lao xuống dòng sông Hồng chảy xiết từ phía bên kia cầu tàu để thoát thân thầm lặng dưới nước.


Dưới lòng sông lạnh buốt, Nhất Đao bơi ngầm hơn dặm đường thủy, lách qua các chốt chặn của hắc bang rồi trồi lên bờ sát bãi lau sậy hoang vắng phía Nam. Tại đây, phu xe Trần Tam gầy gò, da đen sạm đã chờ sẵn với cỗ xe ngựa cũ rách vai bên cạnh bụi rậm.


"Nhất Đao huynh! Mau lên xe!" Trần Tam hoảng sợ thì thầm, tay khẽ quất roi da đánh xe thúc ngựa chạy nhanh lách qua con đường đất đỏ gồ ghề biên thùy.


Nhất Đao leo lên thùng xe ngựa tối tăm, mệt mỏi tựa lưng vào vách gỗ rách nát. Bả vai trái bị rách da nhẹ do tàn lửa đang rát bỏng, cổ tay phải rạn nhẹ sưng tấy đau nhức nhối tột cùng, nhưng ánh mắt gã vẫn lạnh lùng tuyệt đối. Gã run rẩy dùng bàn tay trái mở chiếc hòm thiếc rỉ sét vừa nhặt được từ chiếc thuyền chở quặng sắt lậu bị cháy.


Bên trong chiếc hòm thiếc, dưới lớp vải dầu bảo quản dính đầy nước sông, hiện ra một bản vẽ cơ khí thô sơ bằng mực đen cổ xưa. Bản vẽ mô tả chi tiết cấu trúc của một loại mũi tên sắt nặng khảm quặng huyền thạch có khả năng xuyên thủng giáp sắt nặng của binh sĩ triều đình – bản vẽ vũ khí phá giáp quân dụng cấm kỵ.


Nhất Đao nín thở quan sát bản vẽ lạ, lồng ngực gã thắt lại. Đây không còn là một vụ buôn lậu quặng sắt thông thường của hắc bang biên thùy, mà là một âm mưu chế tạo vũ khí quân dụng quy mô lớn đe dọa đến cả hoàng triều đứng sau.


Đột nhiên, từ phía cổng thành phía Nam thị trấn biên thùy, tiếng tù và đồng rống lên từng hồi réo rắt báo động đỏ vang dội khắp núi rừng sương mù. Ánh đuốc của hàng trăm binh lính nha môn và võ giả hắc bang bắt đầu di chuyển dồn dập phong tỏa mọi lối ra vào thị trấn.


Giọng nói điên cuồng, khàn đặc của Độc Nhãn Long vang rền qua loa đồng vọng lại từ phía tháp canh bến tàu xa xôi:


"Toàn bộ Thần Tiễn Doanh nghe lệnh! Phong tỏa toàn bộ thị trấn biên thùy! Kẻ nào tìm được gã thợ săn vô kình mang theo hòm thiếc, thưởng trăm lượng bạc! Giết không tha!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!