Đêm không ngủ ở bến tàu
Bóng tối của Chợ đen Biên Thùy rách nát dần lùi lại phía sau, nhưng tiếng sáo tre báo động réo rắt của truy binh Thiết Huyết Đường vẫn đuổi theo sát nút như bầy sói đói ngửi thấy mùi máu. Cố Nhất Đao khòm đôi vai rộng, bước những bước dài, dứt khoát trên nền đất đá lởm chởm. Gã không dùng khinh công bay nhảy như những võ giả kiêu ngạo, mà di chuyển bằng bản năng hoang dã của một thã thợ săn rừng sương mù: hạ thấp trọng tâm, bám chặt mười đầu ngón chân trần xuống đất cát ẩm ướt, luồn lách qua những khe đá vôi hẹp mà chỉ có thú rừng mới biết lối.
Tay trái gã siết chặt túi da chứa Huyền Thiết Sa nặng trịch vừa mua được từ Tiêu Lưu Tử. Thứ cát sắt đen nặng nề này liên tục va đập vào hông gã phát ra những tiếng *bịch bịch* trầm đục, nhưng gã đã khéo léo dùng vạt áo choàng vải thô nhuộm vỏ chàm bọc kín để triệt tiêu âm thanh ma sát. Ở hông bên kia, thanh Dao săn gãy nặng mười cân nằm im lìm trong bao da thú ôm sát đùi phải, lưỡi đao mẻ một vết nhỏ nham nhở sau cú va chạm với Thiết Sa Chưởng của Tôn Võ vẫn còn vương vệt máu khô của kẻ bại trận.
Sau nửa canh giờ luồn lách qua những ngóc ngách hiểm trở nhất của thung lũng đá vôi, Nhất Đao đã hoàn toàn cắt đuôi được toán truy binh đang hò hét phong tỏa ngoài cổng chợ đen. Gã băng qua một bãi lau sậy cao ngập đầu người, hướng thẳng về phía một kho chứa hàng cũ nát, bốc mùi ẩm mốc và nước sông ngai ngái nằm hẻo lánh sát mép nước. Đây là một mật quán ẩn dật của Thuận Phong Tiêu Cục, đồng minh phàm nhân duy nhất gã có thể tin cậy lúc này.
*Cộc. Cộc cộc. Cộc.*
Nhất Đao gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ mục nát theo đúng nhịp điệu của thợ săn đêm. Cửa lập tức hé mở, một bàn tay vạm vỡ, thô ráp thò ra kéo mạnh gã vào trong rồi nhanh chóng đóng sập chốt sắt.
"Nhất Đao! Ngươi vẫn còn sống!"
Giọng nói trầm hùng, hào sảng như sấm rền vang lên trong khoảng tối của kho hàng. Đó là Trương Hùng, Đại tiêu đầu của Thuận Phong Tiêu Cục. Nam tử trung niên cao lớn, mặt vuông chữ điền với bộ râu quai nón rậm rạp bước ra từ sau những kiện hàng gỗ. Gã mặc chiếc giáp da thô sần sùi bám đầy bụi đường, vai đeo thanh đại đao nặng bốn mươi cân, ánh mắt lộ rõ vẻ mừng rỡ xen lẫn lo âu khi nhìn thấy gã thợ săn biên thùy.
"Tiêu Lưu Tử báo tin ngươi bị Tôn Võ vây sát ở chợ đen, ta đã định dẫn anh em tiêu cục đến cướp người." Trương Hùng vỗ mạnh vào bả vai phải của Nhất Đao, nhưng lập tức khựng lại khi nhìn thấy bàn tay phải của gã thợ săn. "Tay ngươi..."
Dưới ánh đèn dầu lạc tù mù treo trên cột gỗ, khớp ngón tay và mu bàn tay phải của Nhất Đao sưng tấy lên một mảng lớn, làn da rách nát rỉ ra những vệt máu đỏ tươi xen lẫn bầm tím dữ dội. Đây là cái giá phải trả khi gã dùng tay trần bẻ gãy khớp tay cứng như đá của Tôn Võ mà không có chân khí bảo hộ. Cơn đau nhức nhối dội thẳng vào hệ thần kinh khiến ngón tay gã khẽ run rẩy.
Nhất Đao không đáp lời, gã thản nhiên đặt túi Huyền Thiết Sa xuống đất, rồi từ trong bọc ngực áo lấy ra một hũ sứ nhỏ màu xanh đậm. Đó là Hoạt Huyết Cao – loại thuốc mỡ hồi phục gia truyền mà học giả Thẩm Thanh đã trao cho gã trước khi gã rời y quán Nhân Hòa Đường. Nhất Đao dùng ngón tay trái quệt một lớp cao dày, thô bạo đắp thẳng lên vết thương rách nát ở tay phải.
*Xèo...*
Một luồng hơi lạnh buốt như băng tuyết lập tức thấm sâu qua da thịt, len lỏi vào tận xương tủy lòng bàn tay. Cơn đau nhức nhối do phản chấn kình lực dịu đi rõ rệt, thớ cơ bắp co rút dần giãn ra, khôi phục lại năm phần cảm giác xúc giác. Nhất Đao khẽ thở hắt ra một hơi, ánh mắt gã lạnh lùng nhìn Trương Hùng: "Ta không sao. Nhìn cái này đi."
Gã rút từ trong bọc áo ngực ra mảnh da thú dính đầy bùn đất đen – mật chỉ thu giữ được từ người Tôn Võ – rồi trải thẳng lên mặt chiếc bàn gỗ mục nát giữa kho hàng.
Trương Hùng cau mày cúi người sát ánh đèn dầu để quan sát. Khi nhìn thấy vết khắc niêm phong đỏ rực hình kiếm thủy sắc bén ở góc mảnh da thú, đồng tử của Đại tiêu đầu Thuận Phong Tiêu Cục đột ngột co rút lại, gương mặt vuông chữ điền biến sắc mặt hoàn toàn.
"Đây là... kiếm thủy niêm phong của Trầm gia thành Vân Châu!" Giọng Trương Hùng trầm xuống, chứa đựng sự kinh hoàng tột độ. "Ngươi lấy thứ này ở đâu ra?"
"Từ trên người Tôn Võ," Nhất Đao khàn giọng đáp, đôi mắt sắc như chim ưng khóa chặt lấy vẻ mặt của Trương Hùng. "Thiết Huyết Đường biên thùy chỉ là tay sai. Trầm gia mới là kẻ đứng sau gom quặng sắt lậu. Chúng dùng sắt để làm gì?"
Trương Hùng im lặng một hồi lâu, bàn tay gã vô thức siết chặt lấy chuôi thanh đại đao đeo sau lưng. Gã thở dài, giọng nói mang theo sự căm hờn tột cùng của một phàm nhân tiêu đầu quanh năm lăn lộn trên các tuyến đường vận chuyển đầy máu và nước mắt:
"Trầm gia là đệ nhất thế gia kiếm pháp thành Vân Châu, danh tiếng lẫy lừng khắp biên thùy. Nhưng ít ai biết, để duy trì hàng vạn thanh danh kiếm sắc bén cho đệ tử tông môn và cung cấp vũ khí cho quan quân triều đình, chúng cần một lượng quặng sắt huyền thạch khổng lồ. Thiết Huyết Đường đã chiếm đoạt mỏ sắt hoang phế của triều đình, bắt hàng trăm phàm nhân làm nô lệ khai mỏ ngày đêm dưới hầm tối sâu ba mươi trượng. Toàn bộ số quặng sắt lậu chất lượng cao đó không được vận chuyển bằng đường bộ vì tai mắt quan phủ, mà được đưa ngầm qua Tuyến đường vận chuyển Sông Hồng để đưa thẳng về Vân Châu tránh thuế."
Trương Hùng chỉ ngón tay thô ráp lên tấm bản đồ da dê cũ nát trải trên bàn, vẽ một đường thẳng men theo dòng sông đỏ lòm:
"Tuyến đường thủy này bắt đầu từ bãi mỏ hoang, chạy ngầm qua các khe núi đá vôi rồi đổ ra Bến thuyền Sông Hồng. Đêm mai, Thiết Huyết Đường sẽ cho một chuyến thuyền lớn neo đậu tại bến sông để bốc dỡ quặng sắt lậu xuất khẩu sang Vân Châu. Nếu chuyến thuyền này rời bến thành công, phân đà Thiết Huyết Đường sẽ nhận được một lượng lớn đan dược chân khí từ Trầm gia để tiến cấp tu vi, áp bức dân nghèo biên thùy càng thêm tàn bạo. Ngược lại, nếu chúng ta chặt đứt mạch máu tài chính này, phân đà của Lôi Thiết Đao sẽ lâm vào cảnh kiệt quệ, dọn đường cho kế hoạch đột nhập giải cứu Lâm Thiết Chủy của ngươi."
Ánh mắt Cố Nhất Đao lóe lên một tia sát khí lạnh buốt. Gã nhìn chằm chằm vào vị trí Bến thuyền Sông Hồng trên bản đồ, bàn tay phải đã bớt sưng tấy khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ phát ra những tiếng *cộc cộc* đều đặn:
"Đêm mai, chúng ta đột kích. Dùng lửa thiêu rụi toàn bộ bến thuyền và thuyền chở sắt lậu của chúng."
Trương Hùng lập tức lắc đầu dứt khoát, giọng gã nghiêm trọng: "Ngu ngốc! Nhất Đao, ngươi quá khinh thường sự bố phòng của hắc bang rồi. Bến thuyền Sông Hồng là huyết mạch của chúng. Ở đó có ba tháp canh bằng đá kiên cố cao hơn mười trượng, mỗi tháp canh đều được trang bị cung nỏ quân dụng tầm bắn xa đến tám mươi bước. Lính canh gác trên tháp đều là những võ giả Tụ Khí cảnh có nhãn lực tinh tường. Nếu ngươi cầm đuốc xông vào bến tàu trống trải, ngươi sẽ bị bắn thành một cái tổ ong trước khi kịp ném một mồi lửa xuống thuyền!"
Không khí trong kho hàng bỗng chốc trở nên ngột ngạt, im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng sóng vỗ oạp oạp vào chân cầu tàu gỗ bên ngoài. Nhất Đao cau mày suy tính. Gã biết Trương Hùng nói đúng. Thể chất vô kình tịch diệt của gã chỉ hoạt động trong phạm vi một bước chân tròn, hoàn toàn vô dụng trước những mũi tên đồng nặng bắn lén từ khoảng cách năm mươi bước.
Đúng lúc đó, một bóng người khổng lồ bước ra từ góc tối của kho hàng. Gã đàn ông này cao hơn hai mét, bắp tay to như cột nhà đen sạm vì nắng gió bến tàu, lồng ngực vạm vỡ lộ ra dưới chiếc áo cộc rách vai bám đầy bụi than sắt và mùi mồ hôi dầu nồng nặc. Đó là A Lực, phu khuân vác bến tàu có sức khỏe phi thường bẩm sinh, người rất kính trọng Nhất Đao vì bản lĩnh dám đứng lên chống lại giới võ giả hống hách.
A Lực bước tới bên bàn, đặt một thanh đòn gánh bằng tre già vạn năm dẻo dai xuống đất, giọng gã ồm ồm như tiếng bò rống:
"Đại tiêu đầu nói phải đó, Nhất Đao huynh. Ta làm phu khuân vác ở bến sông Hồng đã mười năm, ta biết rõ cách bố phòng của chúng. Thuyền chở sắt lậu của hắc bang là loại thuyền ba buồm lớn rèn bằng gỗ sồi dày, neo đậu sát nhau dưới chân cầu tàu gỗ. Lính canh trên tháp đá có tầm nhìn bao quát toàn bộ mặt bến, nhưng có một góc chết vật lý mà chúng không thể nhìn thấy."
A Lực dùng ngón tay to bè bám đầy vết chai sạn vẽ một sơ đồ thô sơ lên mặt bàn gỗ:
"Đó là khoảng trống bên dưới gầm cầu tàu gỗ dốc đứng sát mép nước. Các thuyền sắt lậu được neo đậu nép sát vào vách đá để tránh dòng nước xiết. Nếu huynh có thể tiếp cận từ dưới nước, lặn ngầm dưới dòng sông chảy xiết rồi nhô lên ngay dưới gầm cầu tàu, huynh sẽ hoàn toàn tránh được tầm mắt của cung thủ trên tháp canh."
Nhất Đao ánh mắt sáng lên, gã nhìn A Lực: "Ý kiến hay. Ta sẽ bơi lặn ngầm dưới sông, tiếp cận mạn thuyền dưới gầm cầu tàu, dùng dao săn gãy cắt đứt dây neo rồi kéo cả ba chiếc thuyền ra giữa dòng sông chảy xiết, thả trôi tự do để thiêu rụi chúng ở vùng hạ lưu an toàn."
Nghe đến đây, A Lực khẽ lắc đầu, nở một nụ cười grim đầy chua chát:
"Young brother, huynh nghĩ quá đơn giản rồi. Những chiếc thuyền đó không phải chở củi khô hay da thú nhẹ nề. Mỗi chiếc thuyền đều được chất đầy hàng vạn cân quặng sắt huyền thạch thô ráp thu hoạch từ bãi mỏ lậu. Trọng lượng của chúng cực kỳ khủng khiếp, mớn nước chìm sâu dưới lòng sông. Dòng nước Sông Hồng mùa này lại chảy xiết, đá ngầm lởm chởm. Dẫu có mười gã khổng lồ như ta cùng kéo, cũng không thể di chuyển nổi một chiếc thuyền sắt lậu đi ngược dòng nước hay kéo ngang mạn thuyền thủ công. Huynh bắt buộc phải phóng hỏa thiêu rụi chúng ngay tại chỗ, ngay dưới chân cầu tàu gỗ của phân đà!"
Lời nói của A Lực như một gáo nước lạnh dội thẳng vào kế hoạch của Nhất Đao. Gã siết chặt chuôi dao săn gãy rỉ sét loang lổ bên hông đùi phải. Sức nặng ngàn cân của quặng sắt lậu là một trở ngại vật lý thực tế mà không một loại mưu kế hay thể chất vô kình nào có thể thay đổi được. Gã bắt buộc phải điều chỉnh chiến thuật.
"Nếu vậy, chúng ta sẽ đốt chúng ngay tại bến," Nhất Đao lạnh lùng nói, giọng gã đanh lại như thép nguội. "Ta sẽ bơi lặn ngầm dưới sông, mang theo các túi dầu hỏa buộc chặt bằng da thú chống nước. Khi tiếp cận được mạn thuyền dưới gầm cầu tàu gỗ, ta sẽ dùng dao rạch túi dầu, tưới thẳng lên các kiện quặng sắt dính đầy dầu thông bảo quản và sàn gỗ khô ráo sát deck thuyền rồi châm lửa thiêu rụi. Nhưng khi lửa bùng cháy, lính canh trên tháp đá chắc chắn sẽ phát hiện ra biến động ngầm."
Trương Hùng khẽ vuốt cằm râu quai nón rậm rạp, ánh mắt gã lóe lên sự tinh khôn của một tiêu đầu dày dạn kinh nghiệm chiến đấu giang hồ thực tế:
"Chuyện đó cứ để Thuận Phong Tiêu Cục lo. Đêm mai, ta sẽ cho ba chiếc thuyền vận tải lớn của tiêu cục xuất bến giả hướng về phía Đông bến sông, giả vờ gõ chiêng thổi kèn náo loạn để tạo nghi binh báo động có river bandits tấn công tiêu cục. Toàn bộ lính canh trên tháp đá và đội tuần tra bến tàu chắc chắn sẽ bị thu hút sự chú ý về phía Đông để bảo vệ hàng hóa giao thương. Đó sẽ là cơ hội duy nhất để ngươi lặn xuống nước từ phía Tây hoang vắng, tiếp cận mạn thuyền sắt lậu không tiếng động."
Nhất Đao gật đầu đồng ý. Kế hoạch phối hợp tác chiến giữa phàm nhân tiêu sư và thợ săn vô kình đã được thống nhất hoàn toàn. Đây không phải là cuộc chiến của một kẻ độc hành kiêu ngạo, mà là sự đồng lòng phản kháng của cả một giai tầng phàm nhân bị áp bức tàn bạo dưới đáy giang hồ biên thùy.
Để chuẩn bị cho chuyến đột kích đêm mai, Nhất Đao và Trương Hùng phải tiêu tốn rất nhiều thời gian và công sức tại mật quán. Họ bí mật chế tạo các túi da thú chống nước để chứa dầu hỏa thiêu, chuẩn bị các ống tre rỗng dẻo dai dùng làm ống thở khi lặn sâu dưới dòng nước lạnh buốt của Sông Hồng, và mài dũa lại những mảnh sắt vụn chất lượng tốt để chế tạo bẫy cơ khí phòng hờ. Mỗi một hành động chuẩn bị đều đòi hỏi sự tính toán tỉ mỉ đến từng chi tiết vật lý thực tế, không có chỗ cho sự sai sót.
*Ầm... Ầm...*
Từ phía chân trời xa xôi ngoài sông Hồng, tiếng sấm sét trầm đục bắt đầu rền vang rùng rợn. Những đám mây giông đen kịt, nặng trĩu hơi nước cuồn cuộn kéo đến che phủ hoàn toàn ánh trăng biên thùy nghèo nàn. Gió sông bắt đầu rít lên từng hồi lạnh buốt, thổi bay những hạt mưa giông đầu mùa đầu tiên lách qua khe hở mái tôn rách nát của kho hàng, dội thẳng vào mặt gã thợ săn.
Mưa giông bão bùng đã bắt đầu đổ xuống bến sông Hồng, báo hiệu một đêm huyết chiến đầy gió bão sắp sửa diễn ra.
Nhất Đao đứng dậy, dắt chặt thanh Dao săn gãy mẻ nhẹ vào bao da hông đùi phải, xách túi da Huyền Thiết Sa nặng trịch chuẩn bị di chuyển vào vị trí phục kích bờ sông phía Tây. Nhưng ngay khi gã vừa đặt tay lên chốt cửa gỗ, Trương Hùng bước tới, bàn tay vạm vỡ giữ chặt lấy bả vai trái đang quấn băng gạc sưng tấy của gã.
Gương mặt Đại tiêu đầu Thuận Phong Tiêu Cục chưa bao giờ nghiêm trọng đến thế dưới ánh đèn dầu chao đảo sắp tắt. Gã ghé sát tai Nhất Đao, giọng nói trầm khàn chứa đựng một sự cảnh báo hiểm họa chí mạng:
"Nhất Đao, hãy nghe rõ lời ta. Bến thuyền Sông Hồng đêm nay không chỉ có đám lính tuần tra rác rưởi. Độc Nhãn Long – phó đà chủ tàn bạo chuyên dùng độc của Thiết Huyết Đường – đã trực tiếp dẫn đầu đội cung thủ tinh nhuệ nhất của Thần Tiễn Doanh đến đóng chốt canh gác nghiêm ngặt để bảo vệ lô quặng sắt này. Bọn chúng sử dụng loại cung tre vạn năm có tầm bắn xuyên sương mù và độc tiễn kịch độc rắn rết đã từng bắn lén khiến ngươi suýt chết ở bìa rừng lần trước. Chỉ cần ngươi để lộ một gợn sóng nhỏ dưới lòng sông, mưa tên độc của chúng sẽ ghim chặt ngươi xuống đáy sông Hồng vĩnh viễn!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!