Nhạc nềnRetroRoman_March

Đột nhập chợ đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối ở Chợ đen Biên Thùy không đơn thuần là sự thiếu vắng ánh sáng, mà là một thứ màn sương đặc quánh, nồng nặc mùi lưu huỳnh, rỉ sắt và hơi ẩm của đất bùn thối rữa. Nằm sâu trong một thung lũng đá vôi hoang phế sát rìa rừng sương mù, nơi đây là chốn dung thân duy nhất của những kẻ sống ngoài vòng pháp luật, nơi giao dịch của phàm nhân lam lũ và những võ giả tà môn cấp thấp. Dưới những mái lều rách nát bằng da thú mục, ánh đèn bão chao đảo hắt ra những vệt sáng vàng vọt, quỷ dị lên những gương mặt che kín bằng mặt nạ gỗ hoặc khăn thô.


Cố Nhất Đao kéo thấp chiếc mặt nạ da thú cũ nát ôm sát khuôn mặt ngăm đen sương gió. Gã khòm đôi vai rộng đặc trưng của một thợ săn hoang dã, hòa mình vào đám đông bước đi thầm lặng. Vết thương do kịch độc của mũi tên bắn lén bên bả vai trái vẫn nhói lên từng cơn đau buốt rát mạn tính dưới cái lạnh thấu xương của đêm biên thùy, nhưng gã cố giữ cho nhịp thở của mình đều đặn, tĩnh lặng như một cái cây chết. Ở hông đùi phải gã, thanh Dao săn gãy nặng mười cân nằm im lìm trong bao da thú ôm sát, sẵn sàng bộc phát bất cứ lúc nào. Khớp ngón tay phải của gã vẫn còn bầm tím, rỉ máu nhẹ qua lớp băng gạc thô rách sau buổi khổ luyện Thính Phong Thuật tàn khốc với Sư phụ mù ban trưa, nhưng ý chí phục hận giải cứu Lâm Thiết Chủy và tìm kiếm Tiểu Muội đã lấn át toàn bộ nỗi đau thể xác.


Nhất Đao lách qua một sạp hàng bày bán những thanh kiếm sắt rỉ sét, tiến về góc tối nhất của chợ đen, nơi một gã lùn gầy guộc đang ngồi xổm trên một tấm bao tải rách. Gã mặc bộ quần áo vá trăm mảnh bếch bát bốc mùi hôi, đôi mắt hí láo liên dưới chiếc mũ sụp sâu và hàm răng vàng khè đang nhai nhai một mẩu rễ cây khô. Đó chính là Tiêu Lưu Tử, kẻ mật báo khôn ngoan nhất thị trấn biên thùy.


"Mật hiệu?" Tiêu Lưu Tử không ngẩng đầu, giọng gã rít qua kẽ răng vàng khè, tai khẽ giật giật nghe tiếng bước chân trần bám đất dứt khoát của Nhất Đao.


"Sương mù mỏ sắt, máu nhuộm lưỡi đao," Nhất Đao khàn giọng đáp, âm thanh trầm thấp như tiếng gió rít qua khe đá.


Tiêu Lưu Tử khẽ giật mình, đôi mắt hí lập tức ngước lên nhìn vóc dáng cao gầy khòm vai của gã thợ săn. Gã lùn khẽ cười khục khục trong cổ họng, hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu: "A, hóa ra là vị khách quý dám bẻ gãy đan điền của Tôn Bưu ngay trên phố. Gan của anh quả thực lớn hơn trời đất biên thùy này rồi. Có biết Thiết Huyết Đường đang lùng sục ráo riết khắp các ngõ hẻm ngoài kia không?"


Nhất Đao không đáp lời thừa thãi. Gã đưa bàn tay phải quấn băng gạc rướm máu vào bọc áo, lấy ra vài mảnh Bạc Vụn Biên Thùy ném xuống tấm bao tải rách phát ra tiếng *cạch* khô khốc. "Ta cần thông tin về bến thuyền vận chuyển sắt lậu của Thiết Huyết Đường. Và ta cần mua một đấu Huyền Thiết Sa."


Tiêu Lưu Tử nhanh như cắt vơ lấy mấy mảnh bạc vụn nhét vào tay áo, đôi mắt hí lấp lánh sự tham lam nhưng cũng đầy cảnh giác. Gã ghé sát tai Nhất Đao thì thầm: "Sắt lậu của phân đà Thiết Huyết Đường đều được gom về mỏ sắt hoang phế dưới lòng đất sâu ba mươi trượng, sau đó vận chuyển ngầm qua Tuyến đường vận chuyển Sông Hồng để đưa thẳng về thành Vân Châu cung cấp cho một thế gia kiếm pháp chống lưng phía sau. Đêm mai sẽ có một chuyến thuyền lớn neo đậu tại bến sông. Còn về Huyền Thiết Sa... thứ cát sắt đen nặng nề đó chỉ có ở đáy đầm lầy Hắc Thủy, ta đã tích trữ sẵn một đấu ở hòm thiếc dưới chân lều. Nhưng anh lấy thứ cát sắt rác rưởi đó làm gì? Phàm nhân không có chân khí dẫu có chọc tay vào cát nóng trăm năm cũng chẳng thể luyện thành ngoại công Thiết Sa Chưởng đâu."


"Không phải việc của ngươi," Nhất Đao lạnh lùng ngắt lời, cúi người xách lấy túi da chứa Huyền Thiết Sa nặng trịch mà Tiêu Lưu Tử vừa lôi ra từ hòm gỗ rỉ sét. Sức nặng của cát sắt đen dội thẳng vào khớp ngón tay phải đang bầm tím khiến gã khẽ nhíu mày, nhưng thớ cơ cánh tay phàm nhân vạm vỡ nhanh chóng siết chặt giữ vững túi da.


Nhất Đao vừa định quay người lút sâu vào bóng tối sương mù của chợ đen, thì một luồng sát khí nóng ấm, cương mãnh tột độ đột ngột ập tới từ phía sau lưng gã. Không khí xung quanh như bị nén chặt lại bởi một luồng kình lực thô bạo.


"Đứng lại! Gã khòm vai kia!" Một giọng nói hung hãn, vang rền như tiếng sấm rống lên cắt ngang tiếng thì thầm hỗn loạn của chợ đen.


Đám đông phàm nhân xung quanh hoảng sợ dạt ra hai bên như bầy cừu gặp sói dữ. Từ trong sương mù bước ra là một thanh niên cao to vạm vỡ, mặc chiếc áo sát nách hở ngực để lộ những thớ cơ bắp cuồn cuộn gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Hai bàn tay hắn thô to khác thường, làn da tay đen sạm cứng ngắc như đá tảng và lấp lánh một lớp ánh sáng đen bóng do luyện Thiết Sa Chưởng tà môn. Đó chính là Tôn Võ, thiên tài ngoại công Thiết Sa Chưởng đệ nhị trọng của Thiết Huyết Đường, kẻ đang dẫn đầu toán tuần tra hắc bang phong tỏa khu vực chợ ngầm.


Tiêu Lưu Tử hoảng sợ tột độ, lập tức rụt cổ lủi sâu vào bóng tối sau lều da thú rách nát. Nhất Đao khựng bước chân trần bám chặt đất cát ẩm, gã không quay đầu ngay, nhưng thính giác nhạy bén từ Thính Phong Thuật đã giúp gã ghi nhận chính xác khoảng cách của đối thủ phía sau: đúng sáu bước chân.


"Vóc dáng khòm vai của thợ săn hoang dã... bả vai trái có vết thương rỉ máu... bàn tay phải quấn băng gạc thô..." Tôn Võ bước tới, đôi bàn tay đen bóng Thiết Sa Chưởng khẽ siết chặt tạo ra tiếng xương khớp kêu răng rắc rùng rợn. Ánh mắt hắn đỏ ngầu sát khí khóa chặt vào lưng Nhất Đao. "Ngươi chính là gã thợ săn phế vật đã giết Hắc Hổ và đấm vỡ đan điền của Tôn Bưu! Hôm nay ta sẽ dùng Thiết Sa Chưởng đập nát toàn bộ xương sườn của ngươi dâng đầu cho phân đà chủ!"


Nhất Đao thở ra một hơi dài bằng lồng ngực phàm nhân, điều hòa nhịp tim đang đập mạnh. Gã biết rõ nhược điểm chí mạng của mình: Vùng vô kình tịch diệt chỉ giới hạn đúng trong phạm vi 1 bước chân tròn xung quanh cơ thể. Đối đầu với cao thủ ngoại công dồi dào chân khí ở cự ly sáu bước là vô cùng nguy hiểm nếu đối thủ phóng khí kình tầm trung. Gã bắt buộc phải nhử đối thủ áp sát cận cự ly.


*Vút!*


Tôn Võ không hề nói lời thừa thãi, hắn dẫm mạnh chân xuống đất cát bốc lên một luồng cát bụi, cơ thể vạm vỡ lao tới như một con gấu đen hung hãn. Hắn vận chân khí dồn dập vào lòng bàn tay phải, biến bàn tay đen sạm thành một khối thép nung đỏ bừng bừng kình lực, tung đòn Thiết Sa Chưởng đấm thẳng trực diện vào giữa ngực Nhất Đao từ khoảng cách ba bước. Khí kình áp lực nóng ấm xé rách sương mù dồn dập ập tới.


Nhất Đao không hề lùi lại. Gã hạ thấp trọng tâm mông đùi, dùng Đầm Lầy Bộ Pháp bám chặt chân trần xuống đất cát trơn trượt, nghiêng người lách qua một bên góc chết trong chớp mắt nhờ phản xạ nhạy bén của thợ săn rừng sâu. Cú đấm Thiết Sa Chưởng của Tôn Võ sượt sát qua ngực Nhất Đao, kình lực nóng ấm thổi tung vạt áo vải thô nhuộm vỏ chàm rách nát.


Ngay khi lách đòn, tay phải Nhất Đao nhanh như chớp giật rút phăng thanh Dao săn gãy bên hông đùi. Gã vung sống dao thô dày nặng mười cân chặn đứng nắm đấm đen bóng của Tôn Võ khi đối thủ định xoay chuyển hướng đánh.


*KENG! Rắc!*


Một tiếng va chạm vật lý thô bạo giữa thép nguội và da thịt cứng như đá vang lên khô khốc, chấn động dữ dội cả một góc chợ đen. Lực phản chấn cực mạnh dội ngược từ sống dao gãy vào khớp cổ tay và bả vai trái chấn thương của Nhất Đao, khiến gã tê rần toàn bộ cơ cánh tay phải, máu cam rỉ ra nơi khóe môi. Thanh Dao săn gãy huyền thạch thô dày bị mẻ một vết nhỏ nham nhở dọc lưỡi đao rỉ sét.


Tôn Võ cũng bị lực va chạm vật lý nặng mười cân đánh bật lùi lại nửa bước. Hắn nhìn bàn tay đen bóng không hề sứt mẻ của mình, cười gằn đầy kiêu ngạo tột cùng: "Ngoại công Thiết Sa Chưởng của ta cứng hơn sắt thép! Thanh dao gãy của ngươi chỉ là rác rưởi! Chết đi!"


Nhất Đao không hề nao núng trước lời khiêu khích. Gã đã phân tích kỹ lưỡng nhược điểm tốc độ của đối thủ: bàn tay Tôn Võ di chuyển chậm hơn do dồn quá nhiều trọng lực chân khí vào lòng bàn tay cầm lực. Gã quyết định dùng cơ thể làm mồi nhử.


Nhất Đao chủ động lao thẳng vào, vung dao đâm trực diện vào lồng ngực Tôn Võ. Tôn Võ cười lớn khinh bỉ, hắn không thèm tránh né mà dùng bả vai giáp ngực xích sắt dày lót dưới áo cộc đón đỡ đòn đâm. Thanh dao săn gãy đâm trúng giáp xích sắt phát ra tiếng *xoẹt* lửa chói tai nhưng không thể xuyên thủng lớp phòng ngự dày đặc.


"Mắc bẫy rồi!" Tôn Võ gầm lên, bàn tay trái đen bóng của hắn lập tức chộp lấy sống dao gãy của Nhất Đao giữ chặt, đồng thời xoay người tung chưởng thứ hai bằng bàn tay phải tích tụ toàn bộ chân khí Tụ Khí cảnh nhị trọng, áp sát tàn bạo định đập nát sọ Nhất Đao trong khoảng cách chưa đầy một bước chân.


Thế nhưng, nụ cười kiêu ngạo trên gương mặt hung tợn của Tôn Võ bỗng nhiên đông cứng lại.


*Vút... Ù...*


Ngay khi bàn tay phải đầy chân khí của Tôn Võ bước vào phạm vi đúng 1 bước chân tròn xung quanh cơ thể Nhất Đao, Vô Kình Tịch Diệt Luật lập tức tự động kích hoạt cực hạn. Một vòng sóng không khí vô hình, mỏng manh gợn nhẹ lan tỏa rộng đúng một bước chân tròn tĩnh lặng xung quanh gã thợ săn.


Trong chớp mắt, luồng chân khí đỏ rực bốc hỏa trên bàn tay phải của Tôn Võ vụt tắt ngấm hoàn toàn, giống như một ngọn nến nhỏ nhoi bị ném vào giữa cơn bão tuyết lạnh buốt. Lớp ánh sáng đen bóng bảo hộ biến mất không dấu vết. Bàn tay cứng như thép đá bỗng chốc trở lại trạng thái da thịt phàm nhân mềm yếu thường, các thớ cơ co rút hẫng lực tột cùng do mất đi chỗ dựa năng lượng.


"Cái... cái gì thế này?! Chân khí của ta đâu rồi?!" Tôn Võ trợn trừng đôi mắt ngầu đỏ đầy sự kinh hoàng, hoảng sợ tột cùng khi cảm thấy cơ thể mình bỗng chốc trở nên yếu ớt như một phàm nhân không biết võ công.


Nhất Đao không để cho đối thủ có một hơi thở để suy nghĩ. Gã buông chuôi dao săn gãy đang bị khóa chặt, tận dụng cơ hội đối thủ đang hoang mang hẫng lực. Gã vươn hai bàn tay chai cứng như thép nguội, bám chặt lấy mười đầu ngón tay thô ráp của Tôn Võ. Lấy đà xoay hông đùi dứt khoát, Nhất Đao dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể phàm nhân lực lưỡng thực hiện đòn bẻ ngược thô bạo.


*RĂNG RẮC! RẮC!*


Tiếng xương ngón tay và khớp cổ tay bị bẻ gãy nát vụn răng rắc ghê rợn vang rền ngõ hẹp tối tăm. Những ngón tay đen sạm của Tôn Võ bị vặn ngược hoàn toàn theo góc chết bẻ gãy gân cốt.


"A... A...AAAAAA!"


Tôn Võ thét lên một tiếng thảm thiết rách cả cổ họng, tiếng hét đau đớn tột cùng vang vọng khắp Chợ đen Biên Thùy khiến tất cả những kẻ ẩn nấp phải rùng mình nổi da gà. Gã thiên tài ngoại công kiêu ngạo ngã quỵ xuống đất cát bẩn thỉu, ôm chặt lấy bàn tay phải gãy nát rỉ máu đen giãy giụa điên cuồng trong vũng bùn loãng.


Nhất Đao lùi lại nửa bước, nhặt thanh Dao săn gãy găm chặt vào bao da đùi. Gã lạnh lùng nhìn đối thủ đang quằn quại dưới chân. Tiếng thét thảm thiết của Tôn Võ đã đánh động toàn bộ khu chợ ngầm.


*Tút... Tút...*


Từ phía xa sương mù, tiếng sáo tre báo động dồn dập vang lên. Tiếng bước chân sắt thép nện rầm rập của lính tuần tuần tra Thiết Huyết Đường đang từ khắp các ngả đường đổ về vây quét ngõ hẹp.


"Mẹ kiếp! Có biến động lớn! Chạy mau!" Tiếng la hét hỗn loạn bùng phát khắp chợ đen khi phàm nhân bắt đầu tháo chạy tán loạn.


Tôn Võ điên cuồng chịu đựng cơn đau buốt rách thịt xương, gã dùng tay trái còn lại gạt nước mưa cố gắng lết cơ thể vạm vỡ bò trốn chạy sâu vào bóng tối sương mù hẻo lánh của chợ đen để giữ mạng sống. Trong lúc giãy giụa bò lết hoảng loạn, một mảnh da thú nhỏ cuộn tròn có đóng dấu niêm phong đỏ rực bất ngờ rơi ra từ trong giáp ngực rách nát của hắn xuống vũng bùn loãng ngay sát chân Nhất Đao.


Nhất Đao nhanh như cắt cúi người nhặt lấy mảnh da thú cuộn tròn dính đầy bùn đất đen. Gã khẽ hé mở một góc mật chỉ, đôi mắt sắc như chim ưng lập tức co rút lại tột độ dưới ánh sáng vàng vọt của đèn bão chao đảo.


Trên mảnh da thú ghi rõ dòng chữ lệnh thu quặng sắt lậu biên thùy có khắc dấu ấn đỏ rực hình kiếm thủy của Trầm gia – đệ nhất thế gia kiếm pháp hàng đầu thành Vân Châu phồn hoa.


Chân tướng đáng sợ đã lộ diện: Thiết Huyết Đường biên thùy thực chất chỉ là công cụ tay sai thu gom sắt lậu cho thế gia võ học Vân Châu.


*Rầm! Rầm!*


Tiếng rào chắn gỗ ở cổng ra vào chợ đen bị lính gác Thiết Huyết Đường đóng sập, chặn đứng lối thoát duy nhất của thung lũng đá vôi hoang phế. Ánh đuốc đỏ rực của hàng chục tuần tra võ giả cầm đao đang tiến sát ngõ hẹp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!