Thử thách Thính Phong Thuật
Sương mù buổi sớm ngập ngụa và đặc quánh như hồ loãng, nuốt chửng những mái nhà tranh rách nát của ngõ Thạch Bản vào một màu xám xịt, lạnh lẽo. Trầm Lão Bản đứng sát khe cửa liếp, hơi thở lão dồn dập bốc ra làn khói mỏng mùi thuốc bắc. Lão ngoảnh lại, gương mặt già nua nhợt nhạt cắt không còn giọt máu: "Nhất Đao, bọn Thiết Huyết Đường đang cầm đao gõ cửa từng nhà đầu ngõ. Bản cáo thị truy nã vẽ hình cậu... chúng dán ngay đầu tường Nhân Hòa Đường rồi!"
Cố Nhất Đao ngồi trên phản gỗ, hai chân vẫn ngâm trong bát nước thuốc đen kịt đã nguội bớt. Gã không hề hoảng loạn. Đôi mắt sắc như chim ưng của gã khẽ nheo lại, tay phải gã dứt khoát rút hai chân ra khỏi bát thuốc. Những thớ cơ đùi phải vốn co rút cứng đờ như đá tảng sau đêm trôi sông ngầm Biên Thùy, giờ đây nhờ dược tính của Thạch Nhũ Linh Tuyền và Băng Tâm Thảo đã giãn ra mềm mại, lấy lại được sáu phần linh hoạt. Gã cầm lấy thanh Dao săn gãy rỉ sét loang lổ đặt trên phản, dắt chặt vào bao da thú ôm sát đùi phải.
"Anh không được cử động mạnh!" Thẩm Thanh bước vội tới, tay nàng giữ chặt lấy bả vai trái đang quấn băng gạc đẫm máu của Nhất Đao. "Ba mũi kim châm bạc của cha tôi chỉ mới cô lập độc tính tạm thời. Vết chém rách cơ ở bả vai trái của anh nếu bục ra lúc này, độc tố rắn rết sẽ theo máu chảy ngược về tim ngay lập tức!"
"Nếu tôi ở lại, Thiết Huyết Đường sẽ thiêu rụi y quán này như cách chúng đã làm với làng Sương Mù." Nhất Đao khàn giọng đáp. Gã nhìn thẳng vào đôi mắt thông tuệ của Thẩm Thanh, lồng ngực rạn nứt xương sườn trái nhói lên đau đớn khi gã đứng thẳng dậy. "Tôi phải đi. A Ngưu đã được gửi gắm cho Trương Hùng tiêu đầu. Ở đây chỉ còn cha con cô. Tôi không thể để Nhân Hòa Đường gánh họa."
Thẩm Thanh cắn chặt môi. Nàng biết gã thợ săn này nói đúng. Giới võ giả hắc bang một khi đã lùng sục, chúng sẽ không ngại tàn sát cả y quán để diệt khẩu. Nàng nhanh tay nhét cuốn Thần Đình Lục rách nát vào bọc da thú đeo trước ngực gã, rồi cúi đầu buộc lại dải băng gạc bả vai trái cho thật chặt.
"Đi lối cửa sau, băng qua bãi rác vôi của thị trấn để tiến thẳng vào Rừng Sương Mù." Thẩm Thanh thì thầm, giọng nàng run rẩy nhưng kiên định. "Thần Tiễn Tiêu vẫn đang phục kích tầm xa. Anh chưa thể đấu với hắn khi chưa đả thông hoàn toàn thần kinh bả vai."
Nhất Đao gật đầu không lời. Gã lách mình qua cánh cửa sau của y quán, hòa thân hình cao gầy, khòm vai của một thợ săn hoang dã vào màn sương mù dày đặc. Gã di chuyển chân trần trên nền đất ẩm ướt, không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Sự tĩnh lặng của gã quỷ dị đến mức như một bóng ma xám trôi đi trong sương.
Băng qua bãi rác vôi hoang vắng đầy bụi trắng, Nhất Đao tiến sâu vào Rừng Sương Mù. Khu rừng nguyên sinh rậm rạp bao quanh làng cũ hiện ra với những thân cây dẻ cổ thụ cháy sém và địa hình dốc đá vôi trơn trượt. Gió rít qua các khe đá tạo ra âm thanh u uất. Vết thương bả vai trái của gã nhói buốt mạn tính dưới cái lạnh thấu xương của sương đêm. Nhất Đao cắn chặt răng, tay phải gã luôn đặt trên chuôi thanh Dao săn gãy rỉ sét bên hông. Gã biết rõ nhược điểm chí mạng của mình lúc này: Vùng vô kình tịch diệt của gã chỉ giới hạn đúng trong phạm vi 1 bước chân tròn. Nếu Thần Tiễn Tiêu bắn lén gã từ khoảng cách năm mươi bước ngoài tầm vô kình, gã sẽ chỉ là một tấm bia thịt.
"Muốn tránh được tên của Thần Tiễn Doanh, mắt anh không nhanh bằng tai đâu, gã thợ săn trẻ tuổi."
Một giọng nói trầm khàn, nửa tỉnh nửa điên đột ngột vang lên từ phía sau một gốc cây sồi mục nát. Nhất Đao giật mình khựng bước, tay phải gã lập tức rút phăng thanh Dao săn gãy, hạ thấp trọng tâm đùi mông bám chặt đất dốc đá.
Từ trong màn sương mù bước ra là một lão già ngoài sáu mươi tuổi, mặc bộ áo vải xám rách nát vá víu bốc mùi rượu nhạt. Đôi mắt lão đục ngầu không có tròng trắng, tay phải lão cầm một cây gậy tre đực xanh bóng loáng dẻo dai. Đó chính là Sư phụ mù - dị nhân thính giác vẫn thường bán gậy tre ở bìa rừng biên thùy.
"Ông là ai?" Nhất Đao cảnh giác hỏi, gã không hề cảm nhận được bất kỳ dao động chân khí nào từ cơ thể lão già mù. Lão hoàn toàn là một phàm nhân giống gã.
"Ta chỉ là một lão già mù bán gậy tre kiếm rượu nhạt qua ngày." Lão già mù cười khà khà, đôi tai lão khẽ giật giật nhạy bén theo nhịp thở dồn dập của Nhất Đao. "Nhưng ta biết cha anh - Cố Thiết Sơn - từng là gã thợ săn xuất chúng nhất vùng này. Và ta cũng biết... bả vai trái của anh đang rỉ máu đen do trúng độc tiễn của Thần Tiễn Tiêu. Một gã thợ săn mang thể chất vô kình quỷ dị mà lại bị bắn lén suýt chết, thật là nỗi sỉ nhục của dòng họ Cố!"
Nhất Đao đồng tử co rút lại: "Làm sao ông biết dòng họ Cố mang thể chất vô kình?"
Lão già mù không đáp. Lão khẽ gõ cây gậy tre xanh xuống nền đá vôi rêu phong phát ra tiếng *cộc* giòn dã. "Chân khí là thứ năng lượng giả tạo của giới võ học, nhưng tiếng gió rít của dây cung và hướng bay của mũi tên lại là quy luật vật lý thực tế của tự nhiên. Anh có thể triệt tiêu chân khí của đối thủ trong phạm vi một bước, nhưng nếu anh không thể nghe được tiếng gió rít từ khoảng cách năm mươi bước ngoài kia, anh sẽ chết trước khi kịp chạm vào vạt áo của chúng."
Lão già mù đột ngột vung cây gậy tre đực lên, chỉ thẳng vào mặt Nhất Đao: "Nhắm mắt lại! Để ta xem tai của gã thợ săn họ Cố có nhạy bén bằng một góc của cha anh năm xưa không!"
Nhất Đao nghiến răng, gã không hề do dự. Gã nhắm chặt hai mắt lại, đưa bản thân vào bóng tối hoàn toàn. Sương mù xung quanh dường như đậm đặc hơn, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ các thạch nhũ đá vôi vang lên trong tai gã.
*Vút!*
Cây gậy tre đực của lão già mù bất ngờ vụt thẳng vào bên tai phải của Nhất Đao nhanh như một tia chớp rít gió. Theo bản năng sinh tồn, Nhất Đao đưa tay phải quấn băng gạc thô lên đỡ đòn.
*Bốp!*
Cú vụt cực mạnh nện thẳng vào cổ tay phải của Nhất Đao, phát ra một tiếng nổ vật lý trầm đục. Cơn đau điếng dội ngược vào khớp xương tay phải vốn đang bầm tím rách da từ trận chiến trước, khiến thanh Dao săn gãy suýt chút nữa tuột khỏi tay gã.
"Ngu xuẩn!" Lão già mù quát lớn, cây gậy tre trong tay lão lại biến hóa khôn lường. "Bản năng tự vệ bằng mắt của anh đã hại anh rồi! Khi nhắm mắt, anh vẫn đang cố vẽ ra hình ảnh của cây gậy trong đầu bằng ảo ảnh. Hãy dùng tai nghe tiếng gió rít của tre đực phân tách không khí, chứ không phải dùng sức mạnh cơ bắp để chụp lấy gậy!"
Nhất Đao cắn chặt môi đến rớm máu, gã hít thở sâu bằng lồng ngực phàm nhân, cố gắng lọc bỏ mọi tiếng ồn tạp nham của Rừng Sương Mù. Gã tập trung tinh thần lực cực hạn dồn lên huyệt Thần Đình giữa hai chân mày để đả thông nhĩ căn. Mảnh ngọc bội họ Cố đeo trước ngực gã bỗng truyền ra một luồng hơi lạnh tịnh hóa tinh thần lực, xoa dịu cơn đau nhói ở bả vai trái.
Lão già mù im lặng quan sát sự thay đổi nhịp thở của Nhất Đao. Lão khẽ gật đầu, rồi bất ngờ quét gậy tre đực tầm thấp nhắm thẳng vào cổ chân phải của gã.
Nhất Đao không dùng mắt, nhưng vành tai gã khẽ giật giật nhẹ. Gã nghe thấy một tần số rung động cực mỏng của không khí bị xé rách ngay sát mặt đất ẩm. Gã lập tức đạp bùn lướt nhẹ gót chân phải lùi lại nửa bước.
*Sượt!*
Đầu gậy tre xanh sượt sát qua dép cỏ của Nhất Đao, chỉ chênh lệch đúng một phân. Gã đã tránh được cú quét chân đầu tiên nhờ thính giác.
"Tốt! Nhưng thế này thì sao?" Lão già mù cười khùng khục. Lão xoay người quắt gậy liên tiếp năm đòn dồn dập vào các điểm thái dương, yết hầu và bả vai trái chấn thương của Nhất Đao.
Nhất Đao dồn toàn bộ tinh thần lực lắng nghe hướng gió rít. Gã nghiêng đầu tránh đòn gậy vào thái dương, gập người tránh đòn đâm yết hầu. Thế nhưng, đến đòn thứ tư nhắm vào bả vai trái đang rỉ máu, Nhất Đao do nôn nóng muốn kết thúc cuộc thi đã cố tình dùng bàn tay phải quấn băng gạc chụp lấy thân gậy tre để khóa chặt lực đánh.
*Rắc!*
Lão già mù khẽ lách nhẹ cổ tay, cây gậy tre uốn cong dẻo dai như một con rắn xanh, trượt qua lòng bàn tay Nhất Đao và vụt mạnh liên tiếp vào các khớp ngón tay phải của gã. Tiếng xương khớp ngón tay kêu răng rắc ghê rợn vang lên trong khe đá. Nhất Đao đau đớn lùi lại ba bước, khớp ngón tay phải bầm tím dữ dội, máu tươi rỉ qua lớp gạc thô.
"Anh lại dùng sức mạnh cơ bắp thô bạo rồi!" Lão già mù hạ gậy, giọng lão nghiêm khắc tột cùng. "Vô kình của anh có thể triệt tiêu chân khí, nhưng gậy tre của ta không có một tia kình lực nào cả. Đó là lực vật lý thuần túy. Nếu anh cố dùng tay không để chặn đứng lực va đập vật lý nặng nề, anh chỉ tự làm gãy xương tay mình mà thôi! Hãy dùng bộ pháp Thính Phong Thuật để né tránh hoàn toàn, biến cơ thể anh thành một làn gió sương vô hình!"
Nhất Đao đứng lặng người giữa màn sương mù bão bùng. Những ngón tay phải đau nhức dữ dội, ê ẩm toàn bộ cơ cánh tay phải. Gã nhận ra sai lầm của mình: Gã đã quá phụ thuộc vào sức mạnh cơ bắp thợ săn bấy lâu nay. Đối phó với những mũi tên độc tầm xa của Thần Tiễn Tiêu, gã không thể dùng tay không đỡ tên, gã bắt buộc phải né tránh hoàn hảo nhờ thính giác.
Nhất Đao nhắm mắt lại lần nữa. Gã bỏ qua cơn đau nhói của khớp ngón tay bầm tím, dồn toàn bộ ý niệm Thần Đình Lục vào vành tai. Gã nghe thấy tiếng sương đêm ngưng tụ trên lá dẻ mục nát rơi xuống đất cát dứt khoát... *tách... tách...*
Lão già mù không nói một lời thừa thãi, lão đột ngột tung đòn gậy tre đực thứ sáu nhắm thẳng vào thái dương bên trái của Nhất Đao với tốc độ nhanh gấp đôi ban đầu.
Nhịp gió rít xé rách không khí rùng rợn dội thẳng vào tai Nhất Đao. Trong chớp mắt, gã không hề dùng tay đỡ, cũng không lùi lại. Gã chỉ nhẹ nhàng nghiêng đầu sang bên phải một góc chết đúng ba phân.
*Vút!*
Thân gậy tre xanh sượt sát qua vành tai trái của Nhất Đao, luồng gió lạnh buốt thổi tung vài sợi tóc đen xơ xác của gã. Đầu gậy đập mạnh vào tảng đá vôi phía sau phát ra tiếng nổ giòn dã, đất đá văng tung tóe.
Nhất Đao đã kích hoạt thành công kỹ năng Nghiêng Người Tránh Tiễn sơ cấp dựa trên Thính Phong Thuật.
Lão già mù thu gậy tre đực lại, chống gậy đứng im lặng giữa màn sương mù dày đặc. Đôi mắt đục ngầu của lão hướng về phía Nhất Đao, gương mặt kỳ quái bỗng hiện lên một nụ cười thâm trầm đầy sự kính phục: "Khá lắm... Con trai họ Cố quả nhiên mang huyết thống thính giác nhạy cảm cực hạn bẩm sinh. Anh chỉ mới né tránh được đòn gậy tre cơ bản của ta, nhưng đây chính là móng vuốt đầu tiên giúp anh sống sót trước loạn tiễn ngoài kia."
Nhất Đao mở mắt ra, gã cúi đầu cảm tạ dị nhân chỉ điểm: "Đa tạ tiền bối truyền thụ Thính Phong Thuật."
"Đừng vội mừng," Lão già mù bỗng hạ giọng, đôi tai lão khẽ giật mạnh hướng về phía thung lũng đầm lầy Hắc Thủy xa xôi. Gương mặt lão trở nên vô cùng nghiêm trọng, giọng nói trầm khàn vang lên đầy sự lo ngại: "Tiếng chim ưng báo hiệu của hắc bang đang lượn vòng trên bầu trời rừng sương mù rồi... Thần Tiễn Tiêu đang tập hợp toàn bộ lực lượng của Thần Tiễn Doanh tiến vào đầm lầy để săn lùng đầu của anh đấy!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!