Nhạc nềnRetroRoman_March

Dưỡng thương và mật ước

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm của vùng biên thùy Vân Châu lách qua những khe hở của cánh cửa liếp rạn nứt, mang theo cái lạnh ẩm ướt đặc trưng của rừng già tràn vào phòng. Trong không gian tối tăm của Nhân Hòa Đường, mùi hăng nồng của thuốc bắc quyện chặt với mùi máu tanh nhạt nhẽo chưa kịp tan. Cố Nhất Đao nằm trên tấm phản gỗ thô, đôi mắt sắc bén như chim ưng đăm đăm nhìn lên những đường lạt tre ám khói trên trần nhà. Mỗi nhịp thở sâu của gã đều kéo theo một cơn đau nhói buốt ở lồng ngực trái – nơi xương sườn bị rạn nứt sau những cú va đập tàn khốc vào đá ngầm dưới lòng sông Biên Thùy.


Bả vai trái của gã, nơi trúng phải độc tiễn của Thần Tiễn Tiêu, vẫn âm ỉ nóng rát như có hàng ngàn con kiến lửa đang gặm nhấm thớ thịt. Ba mũi kim châm bằng bạc thô dài hai tấc của Trầm Lão Bản vẫn cắm sâu vào các huyệt đạo quanh xương đòn, giữ cho độc tính của loài rắn rết Vạn Linh Sơn không thể theo mạch máu chảy ngược về tim. Trên vết thương, lớp Hoạt Huyết Cao màu xanh đậm tỏa ra một luồng hơi lạnh buốt, cố gắng xoa dịu làn da đã bắt đầu hoại tử nhẹ.


Nhất Đao khẽ cử động ngón tay phải. Lòng bàn tay gã – vốn bị roi sắt quấn rách thịt sâu trong đêm hỏa hoạn làng Sương Mù – đã được băng bó kỹ lưỡng bằng lớp gạc thô tẩm thuốc mỡ. Cảm giác đau đớn thực tế từ da thịt nhắc nhở gã rằng gã vẫn chỉ là một phàm nhân bằng xương bằng thịt, không có chân khí hộ thể như những kẻ mạnh ngoài kia. Nhưng bên dưới lớp băng gạc ấy, gã vẫn cảm nhận được chiếc còi xương thú của em gái Cố Tiểu Muội dính đầy máu huyết thệ mà gã đang nắm chặt.


"Tiểu Muội... Sư phụ..."


Ý nghĩ về người em gái đang mất tích và người thầy Lâm Thiết Chủy đang bị giam cầm, tra tấn dã man dưới hầm mỏ sắt lậu sâu ba mươi trượng khiến lồng ngực Nhất Đao thắt lại. Cơn phẫn nộ tột cùng dâng lên, lấn át cả nỗi đau thể xác. Gã thợ săn không thể nằm chờ chết ở đây. Gã phải đứng dậy, phải đi tìm tung tích của em gái và tìm cách đột nhập vào mỏ sắt lậu.


Nhất Đao nghiến chặt răng, dồn lực vào hai chân định gượng ngồi dậy. Thế nhưng, ngay khi gã vừa nhấc vai lên khỏi phản gỗ, một cơn co rút dữ dội từ gân chân phải bỗng bộc phát. Luồng khí lạnh tích tụ dưới sông ngầm Biên Thùy dường như đã ăn sâu vào khớp gối, khiến toàn bộ cơ đùi gã cứng đờ như đá tảng. Cơn đau đột ngột khiến gã mất đà, bả vai trái chấn thương đập mạnh trở lại phản gỗ. Vết rách sâu ở vai trái lập tức bục ra, máu tươi đỏ rực rỉ qua lớp Hoạt Huyết Cao, nhuộm đỏ một mảng gạc thô.


"Tôi đã bảo anh tuyệt đối không được vận lực cơ bắp cơ mà! Anh muốn tự phế bỏ đôi chân của mình sao?"


Một giọng nói thanh tao nhưng vô cùng kiên quyết vang lên từ phía cửa phòng. Thẩm Thanh bước vào, tay bưng một khay gỗ chứa bộ kim châm bạc thô và một bát thuốc đen kịt đang bốc khói nghi ngút. Nhìn thấy vết máu tươi đang loang ra trên vai Nhất Đao, đôi mày thanh tú của nàng khẽ nhíu lại đầy nghiêm nghị.


Không đợi Nhất Đao kịp phản ứng, Thẩm Thanh đặt mạnh khay gỗ xuống bàn. Nàng nhanh nhẹn tiếp cận giường bệnh, những ngón tay thon dài nhưng lạnh buốt dứt khoát ấn mạnh vào huyệt Độc Tỵ quanh khớp gối phải của gã. Cú bấm chuẩn xác và thô bạo của một người am hiểu y lý khiến Nhất Đao khẽ rên rỉ một tiếng trầm khàn trong cổ họng.


"Nằm yên!" Thẩm Thanh quát nhẹ. Nàng rút nhanh một mũi kim châm bạc thô từ hộp gỗ, đâm thẳng vào huyệt Túc Tam Lý ở chân phải gã. Mũi kim bạc thấu xương truyền vào một luồng kích thích mạnh mẽ, ngay lập tức giải tỏa cơn co rút của gân chân, buộc đôi chân đang căng cứng của gã phải thả lỏng hoàn toàn.


Nhất Đao giật mình trước sự dứt khoát của nàng học giả phàm nhân. Theo bản năng của một thợ săn bị dồn vào đường cùng, gã tập trung tinh thần lực, dồn toàn bộ ý niệm lên huyệt Thần Đình giữa hai chân mày để kích hoạt vô kình phòng thủ. Gã không hề có chân khí, nhưng sự bộc phát tinh thần lực cực hạn của gã bỗng tạo ra một vòng sóng không khí vô hình mỏng manh lan tỏa rộng đúng một bước chân tròn xung quanh phản gỗ.


*Phựt!*


Ngọn nến dầu lạc đang cháy chao đảo trên chiếc bàn gỗ nhỏ sát giường bỗng nhiên vụt tắt hoàn toàn, như thể có một bàn tay vô hình vừa bóp nghẹt lấy dưỡng khí xung quanh. Căn phòng rơi vào bóng tối mờ ảo của buổi sương sớm.


Thẩm Thanh khựng lại, đôi mắt thông tuệ của nàng bừng lên sự kinh ngạc tột độ nhưng không hề có chút sợ hãi. Nàng đứng sát cạnh Nhất Đao, cảm nhận rõ rệt luồng chân khí hộ thể sơ cấp mỏng manh trong cơ thể mình vừa bị triệt tiêu hoàn toàn ngay khi nàng bước vào phạm vi một bước của gã.


"Lại là cơ chế này..." Thẩm Thanh thầm thì, nàng nhanh tay châm lại ngọn nến, ánh lửa vàng vọt một lần nữa hắt lên gương mặt hốc hác, ngăm đen của gã thợ săn. "Vô kình của anh... quả nhiên hoạt động dựa trên sự ngưng tụ tinh thần lực cực hạn ở huyệt Thần Đình. Nhưng anh có biết việc vận kình cưỡng ép khi hệ thần kinh trung ương đang bị nhiễm độc rắn rết sẽ dẫn đến hậu quả gì không? Nó sẽ làm rạn nứt các mạch máu thái dương của anh, khiến anh bị liệt não vĩnh viễn trước khi kịp cứu em gái mình!"


Nói đoạn, Thẩm Thanh đưa tay chỉ vào vết máu cam mỏng đang rỉ ra từ khóe mũi của Nhất Đao. Đó là cái giá phải trả cho việc quá tải thần kinh lực khi cố tình vận kình trong trạng thái suy kiệt.


Nhất Đao khẽ lau vệt máu cam, gã nhìn Thẩm Thanh, giọng khàn đặc: "Tôi không có thời gian. Sư phụ đang bị tra tấn dưới mỏ sắt lậu. Em gái tôi... chiếc còi xương thú của nó dính đầy máu. Tôi phải đi."


"Anh đi bằng đôi chân tàn phế này sao?" Thẩm Thanh thẳng thắn cắt lời gã. Nàng bê đến một bát nước thuốc ngâm chân bốc khói nghi ngút, tỏa ra mùi hương thanh khiết của Băng Tâm Thảo Thô và vị nồng ấm của Hỏa Linh Chi Thô. "Bát nước thuốc này được pha chế từ Thạch Nhũ Linh Tuyền mà cha tôi cất công hứng từng giọt trong hang động sâu của núi Thần Núi. Nó có nồng độ khoáng chất cực cao, kết hợp với dược tính tịnh hóa của Băng Tâm Thảo để đả thông hệ thần kinh bị tổn thương của anh. Mau ngâm chân vào!"


Nhất Đao nhìn bát nước thuốc đen kịt, rồi nhìn vào đôi mắt kiên định của Thẩm Thanh. Gã hiểu rằng nàng nói đúng. Một gã thợ săn không thể đi săn với đôi chân co rút gân cốt. Gã thở ra một hơi dài, cam chịu hạ hai chân trần xuống, ngập sâu vào làn nước thuốc nóng ấm.


Một cảm giác rát buốt dữ dội lập tức chạy dọc từ lòng bàn chân lên đến tận đỉnh đầu, khiến các mạch máu thái dương của gã giật giật mạnh mẽ. Nhưng ngay sau đó là một luồng hơi mát lạnh, thanh tịnh từ Băng Tâm Thảo thẩm thấu vào xương tủy, xoa dịu hoàn toàn cơn đau nhức mạn tính của khớp gối. Nhất Đao khẽ nhắm mắt, cảm nhận hệ thần kinh trung ương của mình đang dần phục hồi dưới tác động của y học thực chứng phàm nhân.


"Nghe đây," Thẩm Thanh ngồi xuống chiếc ghế tre đối diện, nàng khẽ lật mở cuốn sách da thú cũ nát của *Thần Đình Lục* đặt trên đùi Nhất Đao. "Tôi đã giải mã xong Chương Ngưng Thần đầu tiên. Cuốn sách này ghi chép rằng, thể chất vô kình của dòng họ Cố biên thùy thực chất là một loại huyết thống đặc biệt triệt tiêu toàn bộ năng lượng tự nhiên nhân tạo xung quanh. Để mở rộng phạm vi tịch diệt từ một bước lên một bước rưỡi hoặc xa hơn, anh không thể luyện tập bằng cách tụ khí như võ giả, mà phải rèn luyện tinh thần lực cực hạn thông qua việc thiền định tĩnh lặng dưới Thạch Nhũ Linh Tuyền."


Nàng chỉ ngón tay vào đồ hình huyệt đạo đỏ rực trên trang sách cổ: "Nước khoáng chất tinh khiết của Thạch Nhũ Linh Tuyền trong các hang động sâu chính là mỏ neo vật lý giúp giữ vững ý thức của anh khi tinh thần lực bộc phát ra ngoài cơ thể. Đây là phương pháp khoa học thực tế, hoàn toàn không có sự giả tạo của chân khí võ học."


Nhất Đao chăm chú lắng nghe, gã khẽ vuốt ve lưỡi thanh dao săn gãy rỉ sét dắt bên hông. Tri thức y lý của Thẩm Thanh đã mở ra cho gã một con đường hoàn toàn mới – một con đường phản nghịch lại toàn bộ hệ thống võ đạo chân khí thống trị thiên hạ.


"Thầy Nhất Đao! Con đã giã xong khóm Hỏa Linh Chi rồi!"


Một tiếng gọi nhỏ nhẹ nhưng gan góc vang lên từ phía cửa phòng. Cậu bé mồ côi mười bốn tuổi A Ngưu bước vào, hai bàn tay nhỏ nhắn của nó bám đầy thâm tím và bụi đất đen của lò rèn. Trên tay nó là chiếc chày đồng giã thuốc bám đầy nhựa đỏ hoạt huyết. Đôi mắt tròn sáng xán lạn của thằng bé nhìn Nhất Đao với sự tôn sùng và kiên định tột cùng.


Nhất Đao nhìn đứa trẻ mồ côi còn sống sót duy nhất của làng Sương Mù. Gia đình nó đã bị Thiết Huyết Đường tàn sát trong biển lửa, ngôi nhà tranh của nó cũng chỉ còn là đống tàn tro. Sự căm thù võ giả sâu sắc trong đôi mắt thằng bé chính là hình ảnh phản chiếu của chính Nhất Đao năm xưa.


Gã thợ săn khẽ vẫy tay gọi A Ngưu lại gần. Gã đặt bàn tay quấn băng gạc thô lên bả vai gầy guộc nhưng săn chắc của thằng bé, giọng trầm ấm: "A Ngưu... Từ hôm nay, con sẽ là đệ tử ký danh đầu tiên của ta. Ta hoàn toàn không có chân khí để dạy con luyện công, cũng không thể giúp con bay nhảy như các thiên tài võ đường Vân Châu. Thứ duy nhất ta có thể truyền thụ cho con... là kỹ năng đặt bẫy thú rừng sâu, cách ẩn nấp hơi thở và quyền kỹ chiến đấu sa trường thô bạo nhất của một phàm nhân để tự vệ. Con có chịu gánh chịu đau đớn khổ luyện không?"


A Ngưu nghe vậy, đôi mắt nó bỗng đỏ hoe nhưng không hề rơi một giọt nước mắt hèn nhát nào. Thằng bé quỳ sụp xuống đất nện, dập đầu ba cái thật mạnh trước phản gỗ của Nhất Đao, giọng nói lỳ lợm vang lên dứt khoát: "Đệ tử A Ngưu xin thề chịu đựng mọi khổ luyện tàn khốc nhất! Con thà chết bằng quyền kỹ phàm nhân chứ quyết không bao giờ cúi đầu trước lũ võ giả tàn bạo!"


Nhất Đao đỡ A Ngưu dậy, gã rút chiếc còi xương thú dính máu huyết thệ từ trong tay ra, trao vào bàn tay nhỏ nhắn của thằng bé: "Giữ lấy chiếc còi này. Đây là tín vật của Tiểu Muội. Hãy rèn luyện thể lực thật tốt tại Thuận Phong Tiêu Cục của Trương Hùng đại ca. Khi ta trở về từ mỏ sắt lậu, ta sẽ kiểm tra sức bền cơ bắp của con."


Thẩm Thanh lặng lẽ quan sát cảnh nhận đệ tử mộc mạc nhưng đầy nghĩa khí ấy. Nàng biết, A Ngưu chính là mỏ neo trách nhiệm mới giữ gìn nhân tính cho Nhất Đao không bị sát niệm nuốt chửng trong đêm tối phục hận.


Chờ A Ngưu lui ra ngoài sắc thuốc, Thẩm Thanh khẽ bước đến chiếc hòm gỗ nhỏ ở góc phòng, lấy ra một vật thể nặng nề được bọc kín trong lớp vải chàm dính máu khô. Nàng đặt nó lên bàn gỗ, nhẹ nhàng gỡ bỏ lớp vải.


Đó là đầu mũi tên đồng nặng mà Trầm Lão Bản đã dùng kim châm bạc thô để trích xuất ra từ bả vai trái của Nhất Đao. Đầu tên bằng sắt thô dày rỉ sét nhẹ, nhưng dưới ánh nến vàng vọt, Nhất Đao bỗng phát hiện ra một vết khắc rãnh nhỏ vô cùng tỉ mỉ ở phần chuôi tên.


Thẩm Thanh dùng một chiếc kim bạc gạt bỏ lớp độc tố rắn đen kịt bám trên rãnh khắc, để lộ ra một biểu tượng hình chim ưng đang sải cánh bay lượn giữa trời xanh.


"Đây không phải là binh khí của Thiết Huyết Đường," Thẩm Thanh ngẩng đầu nhìn Nhất Đao, đôi mắt nàng đượm buồn và đầy sự lo ngại sâu sắc. "Cha tôi trước khi quy ẩn từng làm ngự y trong hoàng triều. Ông nhận ra ngay biểu tượng chim ưng này. Đây là mật hiệu ngầm của Ám Tiễn Các – tổ chức sát thủ hoàng gia trực thuộc vương phủ của vương gia phản loạn Chu Hoài An ở kinh thành."


Nhất Đao đồng tử co rút lại tột độ. Gã siết chặt chuôi thanh dao săn gãy rỉ sét bên hông đùi phải.


"Ý cô là..." Nhất Đao khàn giọng hỏi.


"Thiết Huyết Đường biên thùy thực chất chỉ là một quân cờ tay sai," Thẩm Thanh khẳng định, giọng nàng run rẩy nhẹ trước quy mô tàn khốc của chân tướng. "Chúng tàn sát làng Sương Mù và bắt giữ Lâm đại sư rèn tên phá giáp là theo mệnh lệnh mật từ vương phủ Chu Hoài An để chuẩn bị cho một âm mưu tạo phản trang bị quân đội quy mô lớn. Mũi tên độc bắn lén anh ở bìa rừng... chính là do sát thủ hoàng gia hỗ trợ hắc bang thực hiện."


Cục diện đã hoàn toàn vượt ra ngoài ân oán giang hồ biên thùy nhỏ nhặt. Một bóng đen quyền lực khổng lồ từ kinh thành đang bao trùm lên số phận của gã thợ săn phàm nhân và ngôi làng Sương Mù hoang tàn.


*Cạch.*


Cánh cửa gỗ y quán bỗng nhiên bị đẩy ra một khe nhỏ. Trầm Lão Bản bước vào với gương mặt nhợt nhạt, hơi thở gấp gáp bốc mùi thuốc bắc dồn dập. Lão nhìn Nhất Đao, giọng nói thâm trầm đầy sự hoảng hốt:


"Nhất Đao... Có biến rồi. Bọn tuần tra Thiết Huyết Đường đang điên cuồng lục soát khắp thị trấn. Bản cáo thị dán lệnh truy nã anh là quốc tặc phá hoại trị an biên giới... vừa được dán sát vách y quán của chúng ta ở đầu ngõ Thạch Bản rồi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!