Nhân Hòa cứu mạng, lập huyết thệ
Cái lạnh buốt của dòng nước lũ Biên Thùy từ từ rút lui khỏi nhận thức, nhường chỗ cho một cảm giác bỏng rát âm ỉ chạy dọc theo các thớ cơ ở bả vai trái. Trong bóng tối mênh mông của cơn hôn mê, Cố Nhất Đao mơ thấy tiếng gầm rú cuối cùng của Lão Hắc dưới cơn mưa giông. Tiếng răng nanh của chú chó săn già nghiến chặt vào thớ thịt bắp chân Thần Tiễn Tiêu, tiếng xương sườn của chính gã rạn nứt răng rắc khi va đập vào những rạn đá ngầm sắc nhọn dưới hạ lưu sông Biên Thùy.
"Hự..."
Một tiếng rên rỉ khàn đục thoát ra từ cổ họng khô khốc. Nhất Đao mở bừng mắt.
Trần nhà bằng tre già ám đầy khói bếp hiện ra trước mắt gã. Mùi hăng nồng của vỏ quế, vị đắng ngắt của nhân sâm và mùi đất ẩm xộc thẳng vào phế nang. Bản năng của một gã thợ săn hoang dã lập tức kích hoạt. Nhất Đao gồng cứng cơ bụng, tay phải quấn băng gạc thô rướm máu theo phản xạ giật mạnh xuống hông đùi để rút thanh dao săn gãy.
"Đừng cử động! Anh muốn rách toác cả động mạch vai sao?"
Một giọng nói thanh tao nhưng vô cùng kiên quyết vang lên ngay sát bên giường.
Một bàn tay nhỏ nhắn, thon dài nhưng lạnh buốt đè chặt lấy cổ tay phải đang run rẩy của Nhất Đao. Gã quay đầu, đồng tử co rút lại khi nhìn thấy một thiếu nữ khoảng hai mươi tuổi, mặc áo dài lụa thô màu xanh nhạt, tóc buộc đơn giản bằng một chiếc trâm tre dẻo dai. Đôi mắt nàng thông tuệ, sáng ngời dưới ánh đèn dầu lạc chao đảo, đang nhìn gã với vẻ nghiêm nghị.
Đó là Thẩm Thanh.
Nhất Đao thở dốc, lồng ngực rạn nứt xương sườn trái nhói lên đau đớn tột cùng, buộc gã phải nằm rạp trở lại tấm phản gỗ. Gã nhận ra thanh dao săn gãy của cha đã bị tước khỏi hông, nhưng bao da thú vẫn ôm sát đùi phải. Lòng bàn tay phải của gã – vốn bị roi sắt quấn rách thịt sâu ở cổng làng Sương Mù – giờ đây đã được rửa sạch bụi than, băng bó kỹ lưỡng bằng lớp gạc tẩm dược liệu mát lạnh.
"Đây là... đâu?" Nhất Đao khàn giọng hỏi, cổ họng gã bỏng rát như vừa nuốt phải than hồng.
"Nhân Hòa Đường. Y quán của cha tôi ở ngõ hẹp thị trấn biên thùy," Thẩm Thanh buông cổ tay gã ra, với lấy một chiếc khăn ấm vắt trên chậu đồng bên cạnh. "Phu xe Trần Tam đã tìm thấy anh nằm bất tỉnh nhân sự trên bãi cát ngầm hạ lưu sông Biên Thùy lúc rạng sáng. Nếu ông ấy không nhanh chóng chở anh đến đây bằng cỗ xe củi, chất độc rắn rết trên bả vai trái đã ăn mòn toàn bộ phổi của anh rồi."
Nói đoạn, nàng nhẹ nhàng lật lớp chăn vải thô lên. Bả vai trái của Nhất Đao lộ ra, sưng tấy đen kịt xung quanh vết thương do độc tiễn cắm sâu. Tuy nhiên, vết thương không còn rỉ ra dòng máu đen kịch độc nữa. Ba mũi kim châm bằng bạc thô dài hai tấc đang cắm ngập vào các huyệt đạo xung quanh bả vai và xương đòn của gã, giữ cho dòng máu độc không thể lan rộng. Phủ lên trên vết thương là một lớp thuốc mỡ màu xanh đậm, tỏa ra mùi hương thảo mộc cực kỳ thanh mát.
"Hoạt Huyết Cao gia truyền," một giọng nói thâm trầm, già nua vang lên từ phía cửa phòng.
Một lão già râu tóc bạc phơ, gương mặt hiền từ nho nhã nhưng đượm buồn bước vào. Lão mặc áo dài xám cũ kỹ bọc mùi thuốc bắc, tay bưng một bát thuốc đen kịt đang bốc khói nghi ngút. Đó chính là Trầm Lão Bản, y sĩ già ẩn dật của thị trấn biên thùy.
Lão đặt bát thuốc lên chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh giường, điều chỉnh lại gọng kính tre trên sống mũi rồi nhìn Nhất Đao bằng ánh mắt sâu xa: "Chất độc rắn rết từ cấm địa Vạn Linh Sơn vốn tính axit cực cao, phàm nhân trúng phải chỉ trong ba mươi nhịp thở sẽ thối rữa phế nang mà chết. May mắn thay, trong bọc da thú trước ngực anh có khóm Băng Tâm Thảo Thô dính bùn máu vẫn còn tươi nguyên. Con gái tôi đã dùng nhựa lạnh của nó kết hợp với kim châm bạc thô để khóa chặt huyệt đạo, cô lập độc tố."
Trầm Lão Bản khẽ thở dài, chỉ ngón tay gầy guộc vào bả vai trái của gã: "Ta đã châm cứu đả thông kinh mạch, dùng kim bạc giữ mạng cho anh suốt một ngày một đêm qua. Nhưng xương sườn trái của anh bị đá ngầm va đập rạn nứt nặng, cơ khớp chân bị co rút mạnh do nhiễm lạnh sâu dưới sông ngầm. Anh bắt buộc phải tĩnh dưỡng dưỡng thương ít nhất ba ngày, tuyệt đối không được vận lực thô bạo."
Nhất Đao không đáp. Gã im lặng quan sát xung quanh phòng. Căn phòng ngập tràn mùi thảo dược phơi khô, yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa gỗ rạn nứt. Gã nhắm mắt cảm nhận nhịp tim của mình. Dù bả vai trái vẫn đau nhức như có hàng ngàn mũi kim châm, nhưng luồng hơi lạnh từ mảnh ngọc bội họ Cố trước ngực và lớp Hoạt Huyết Cao đang hoạt động xoa dịu các thớ cơ co rút.
Thái độ ôn hòa, không một chút sát khí của hai cha con y sĩ phàm nhân khiến bản năng phòng thủ của gã thợ săn dần dịu xuống. Nhất Đao khẽ mở lòng bàn tay phải ra. Chiếc còi xương thú tự chế của em gái Cố Tiểu Muội vẫn được gã nắm chặt, muội than đen kịt đã bị nước sông gột rửa bớt, để lộ màu xương trắng đục lạnh lẽo.
"Tiểu Muội..." Nhất Đao thầm thì, lồng ngực gã thắt lại vì nỗi đau mất đi người thân.
Thẩm Thanh đứng bên cạnh, đôi mắt nàng chăm chú nhìn vào bả vai trái của gã, rồi đột ngột hạ giọng hỏi: "Cố tráng sĩ... Khi cha tôi tiến hành châm cứu giải độc cho anh, chúng tôi đã phát hiện ra một điều vô cùng quỷ dị trên cơ thể anh. Anh... hoàn toàn không có một tia chân khí nào trong đan điền?"
Nhất Đao khẽ giật mình, ánh mắt sắc bén như chim ưng lập tức khóa chặt lấy gương mặt Thẩm Thanh.
Nàng học giả trẻ tuổi không hề sợ hãi, ngược lại đôi mắt nàng bừng lên một sự hiếu kỳ khoa học tột độ: "Không chỉ có vậy. Khi tôi thử chạm vào mạch cổ tay anh để kiểm tra độc tố, toàn bộ luồng chân khí hộ thể sơ cấp mà tôi rèn luyện từ nhỏ bỗng dưng biến mất hoàn toàn. Nó không phải bị tiêu tán, mà là bị triệt tiêu về trạng thái không khí thường ngay khi bước vào phạm vi một bước xung quanh anh. Lôi Thiết Đao – phân đà chủ Thiết Huyết Đường – có phải cũng bị mất sạch nội lực vì cơ chế này khi đối đầu cận chiến với anh tại đầm lầy?"
Bí mật lớn nhất của thể chất gã đã bị lộ diện trước tri thức y lý của Thẩm Thanh.
Nhất Đao im lặng một lúc lâu, tiếng gió rít ngoài ngõ hẹp dường như càng lúc càng ngột ngạt. Cuối cùng, gã khẽ gật đầu, giọng trầm khàn: "Tôi bẩm sinh không thể tụ khí luyện công. Thể chất của tôi... triệt tiêu toàn bộ nội lực xung quanh trong phạm vi một bước chân tròn. Bất kỳ võ giả nào bước vào cự ly đó đều sẽ trở thành phàm nhân yếu ớt."
Trầm Lão Bản đứng bên cạnh nghe vậy, đôi mắt già nua sau gọng kính tre bỗng co thắt lại đầy chấn động. Lão vuốt chòm râu bạc, thầm thì đầy kinh hãi: "Vô Kình... Đây chẳng phải là thể chất Kim Cương Vô Kình trong truyền thuyết của dòng họ phàm nhân tiên cổ sao? Hóa ra... lời đồn về những hộ vệ phàm nhân chống lại giới luyện khí thời cổ xưa là có thật!"
"Chính vì thể chất đặc biệt này," Thẩm Thanh tiếp lời, đôi bàn tay nàng siết chặt cuốn sổ tay ghi chép cấu trúc huyệt đạo. "Nên khi anh bị Thần Tiễn Tiêu bắn lén từ khoảng cách năm mươi bước – hoàn toàn nằm ngoài phạm vi một bước tịch diệt – anh không có chân khí hộ thể để cản phá mũi tên, dẫn đến vết thương chí mạng này. Nếu anh muốn sống sót trước giới võ giả kiêu ngạo ngoài kia, anh bắt buộc phải tìm cách mở rộng phạm vi vô kình của mình."
Nhất Đao nghe đến hai chữ "Thần Tiễn Tiêu", sát tâm trong mắt gã bùng lên đỏ rực. Hình ảnh chú chó săn trung thành Lão Hắc bị gã sát thủ đâm chết dã man dưới cơn mưa giông hiện về rõ mồm một. Gã nghiến răng, cố gắng gượng dậy: "Lão Hắc đã chết... Chú Đại Ngưu đã chết... Tôi phải đi giải cứu sư phụ Lâm Thiết Chủy. Ông ấy đang bị Thiết Huyết Đường giam giữ."
"Anh đừng dại dột!" Thẩm Thanh vội vàng giữ bả vai phải của gã lại. "Anh có biết Lâm đại sư đang bị giam ở đâu không?"
Nhất Đao khựng lại, đôi mắt gã tối sầm đi. Gã chỉ biết sư phụ bị bắt đi, nhưng hoàn toàn không biết sào huyệt giam giữ của hắc bang nằm ở ngõ ngách nào trong thị trấn biên thùy này.
Trầm Lão Bản bước tới, đưa bát thuốc nóng cho Nhất Đao, giọng lão đầy u uất: "Lâm Thiết Chủy không bị giam ở ngục tối phân đà trên đồi cao đâu. Thiết Huyết Đường vô cùng xảo quyệt. Chúng đã bí mật áp giải ông ấy xuống mật đạo hầm mỏ sắt hoang phế sâu ba mươi trượng dưới lòng đất ở biên giới. Chúng cắt đứt một phần gân tay của ông ấy, ép buộc ông ấy phải rèn đúc loại tên sắt nặng phá giáp quân dụng cho thế lực chống lưng của chúng tại thành Vân Châu."
"Cắt đứt gân tay..."
Nhất Đao nghe đến đây, lồng ngực gã như có một ngọn lửa cuồng nộ thiêu đốt. Lâm Thiết Chủy là người duy nhất coi gã là đệ tử, người đã dùng đôi bàn tay chai sần để chỉ dạy gã từng đường búa mài dao, rèn luyện cho gã da thịt chịu lực chấn động. Giờ đây, một người thợ rèn phàm nhân cả đời lương thiện lại bị hắc bang tàn hại, chặt đứt gân tay cầm búa rèn.
Nhất Đao đón lấy bát thuốc đen ngắt bằng bàn tay phải quấn băng gạc run rẩy. Gã không ngần ngại uống cạn bát thuốc đắng ngắt trong một hơi, rồi dùng ngón tay cái quẹt đi vệt nước thuốc nơi khóe miệng.
Gã dứt khoát rút thanh dao săn gãy rỉ sét từ bao da đeo hông đùi phải ra. Lưỡi dao loang lổ vết rỉ sắt và vết máu khô khốc lấp loáng dưới ánh đèn dầu lạc. Nhất Đao dùng đầu lưỡi dao rạch một đường nhỏ ở lòng bàn tay phải, để mặc cho dòng máu đỏ tươi rỉ ra, nhỏ xuống chiếc còi xương thú của Tiểu Muội đặt trên phản gỗ.
"Tôi, Cố Nhất Đao, lập huyết thệ tại đây," giọng gã lạnh lùng, trầm ổn như đá tảng rừng sâu. "Bất kể là Thiết Huyết Đường hay thế lực chống lưng nào ở Vân Châu, kẻ nào chạm vào sư phụ và em gái tôi, tôi sẽ dùng thanh dao gãy này đập tan đan điền, bẻ gãy mọi khớp xương của chúng. Món nợ máu của Lão Hắc và chú Đại Ngưu, bắt buộc phải trả bằng đầu của Thần Tiễn Tiêu và Lôi Thiết Đao!"
Dòng máu nóng hổi thấm đẫm chiếc còi xương thú, tỏa ra một mùi tanh nhẹ quyện với mùi thuốc bắc của y quán. Thẩm Thanh và Trầm Lão Bản lặng người chứng kiến cảnh tượng bi tráng ấy. Họ nhận ra, gã thợ săn phàm nhân này mang một ý chí sắt đá vượt xa mọi cao thủ võ lâm kiêu ngạo dùng chân khí.
Thẩm Thanh khẽ thở ra một hơi, nàng bước đến chiếc hòm gỗ nhỏ ở góc phòng, lấy ra cuốn Thần Đình Lục rách nát và bọc da chứa khóm Băng Tâm Thảo Thô đã được sấy khô nhẹ dọc đường. Nàng đặt cuốn sách da thú cũ nát lên đùi Nhất Đao, ánh mắt đầy vẻ kiên định:
"Anh muốn giải cứu Lâm đại sư dưới hầm mỏ sâu ba mươi trượng, anh bắt buộc phải đối đầu với hàng chục cung thủ Thần Tiễn Doanh canh gác nghiêm ngặt. Thanh dao gãy của anh không thể cản phá loạn tiễn tầm xa nếu anh chỉ có phạm vi vô kình một bước. Nhưng tôi đã dịch được Chương Ngưng Thần đầu tiên của cuốn Thần Đình Lục này. Nếu anh chịu đựng được nỗi đau đớn tột cùng khi đả thông hệ thần kinh trung ương, tôi sẽ giúp anh mở rộng phạm vi vô kình tịch diệt lên một bước hoàn chỉnh."
Nhất Đao nhìn vào những dòng chữ cổ thô sơ trên cuốn sách da thú rách nát, bàn tay gã siết chặt chuôi dao săn gãy rỉ sét. Cuộc chiến sinh tử thực sự của phàm nhân chống lại giới võ đạo biên thùy, giờ mới chính thức bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!