Gã thợ săn không kình lực
Sương mù ở vùng biên thùy Vân Châu không giống như làn hơi nước mỏng manh của đồng bằng. Nó dày, đặc và mang theo cái lạnh buốt của núi đá vôi cát đỏ, quyện với mùi lá mục ẩm ướt của đại ngàn hoang sơ. Ở rìa ngoài cùng của làng Sương Mù, làn sương ấy như một tấm lụa xám khổng lồ nuốt chửng mọi bóng người bước vào gầm trời này.
Cố Nhất Đao ngồi xếp bằng trên chiếc bục gỗ nứt nẻ trong căn nhà tranh đổ nát của cha mình. Gã thợ săn hai mươi tư tuổi có vóc dáng cao gầy, bờ vai rộng hơi khòm xuống theo bản năng của một kẻ quen bò trườn dưới bụi gai rậm rạp. Mái tóc đen xơ xác của gã được buộc gọn gàng ra sau bằng một sợi dây da thú thô. Trên người gã là bộ áo vải thô nhuộm vỏ chàm đã rách nát nhiều chỗ, để lộ làn da ngăm đen đầy những vết sẹo cào xước dẻo dai. Gã tĩnh lặng đến mức nếu ai đó nhắm mắt lại, họ sẽ hoàn toàn không cảm nhận được sự tồn tại của gã. Không có một tia dao động chân khí, không có một nhịp thở thừa thãi. Gã giống như một thân cây chết đứng giữa rừng già.
Trước mặt Nhất Đao, đặt trên bệ thờ đất sét rạn nứt, là thanh Dao săn gãy – di vật duy nhất của cha gã, Cố Thiết Sơn. Thanh đoản đao bằng sắt thô dày này đã bị gãy mất một phần ba lưỡi từ nhiều năm trước, để lại một vết vát nham nhở và lớp rỉ sét loang lổ bám dọc sống đao nặng nề. Đối với giới võ giả lộng lẫy ngoài kia, đây chỉ là một mảnh sắt vụn không đáng một xu, nhưng đối với Nhất Đao, độ cứng vật lý phi thường của nó là thứ duy nhất gã có thể tin cậy.
Tiếng bước chân nhẹ nhưng thiếu vững chãi vang lên từ ngoài sân. Nhất Đao không ngẩng đầu, tay gã đã nhanh chóng luồn xuống dưới bệ thờ đất sét, giấu thanh dao gãy vào một khe hở bảo mật được đào sâu dưới nền đất nện.
"Nhất Đao, con vẫn ở đây à?"
Một lão thợ săn ngoài năm mươi bước vào qua cánh cửa liếp xập xệ. Đó là Cố Đại Ngưu, chú họ của gã. Lão Đại Ngưu có râu tóc chớm bạc, lưng hơi còng nhưng bước đi cực kỳ nhanh nhẹn của một kẻ cả đời đi săn rừng sương mù. Gương mặt sương gió của lão lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. Theo sau lão là Cố Tiểu Muội, cô bé phàm nhân mười hai tuổi lanh lợi. Tiểu Muội mặc bộ đồ vải vá víu, đôi mắt tròn xoe đầy sợ hãi, tay ôm chặt một chiếc còi xương thú tự chế đeo trước ngực.
"Chú Đại Ngưu, có chuyện gì vậy?" Nhất Đao khàn giọng hỏi, giọng trầm và lạnh như nước suối đêm.
Lão Đại Ngưu thở dài, ngồi sụp xuống chiếc ghế tre duy nhất trong góc nhà: "Bọn Thiết Huyết Đường lại đến rồi. Lần này là chính tên đầu mục Hắc Hổ dẫn đội tuần tra biên thùy tiến vào làng. Chúng nói sưu thuế tháng này phải tăng gấp đôi vì tổng đàn Vân Châu cần gom thêm dược liệu và quặng sắt lậu. Kẻ nào không nộp đủ bạc vụn hoặc da thú tốt... chúng sẽ tịch thu toàn bộ công cụ bằng sắt. Ngay cả cái cuốc rỉ của lão nông Trương Đại Thúc cũng bị chúng bẻ gãy rồi."
Nhất Đao siết chặt nắm tay, thớ cơ bắp trên cánh tay ngăm đen căng cứng như đá tảng. Luật cấm của Thiết Huyết Đường cực kỳ tàn khốc: phàm nhân ở làng Sương Mù tuyệt đối không được sở hữu binh khí bằng sắt. Mọi thợ săn chỉ được dùng cung tên gỗ và dao xương thú để sinh tồn. Kẻ nào tàng trữ sắt thép sẽ bị coi là mưu phản và bị ném vào đầm lầy Hắc Thủy cho thú ăn xác rỉa thịt.
"Anh Nhất Đao..." Tiểu Muội khẽ kéo vạt áo chàm rách của gã, giọng run rẩy: "Mấy tên lính tuần tra vừa đi qua ngõ nhà mình. Chúng nhìn em ghê lắm. Em sợ..."
Nhất Đao xoa đầu cô bé, ánh mắt sắc như ưng dịu lại đôi chút: "Đừng sợ. Tiểu Muội ở lại trong nhà với chú Đại Ngưu. Tuyệt đối không được ra ngoài rìa rừng lúc này. Anh ra ngoài xem thế nào."
"Con định đi đâu?" Lão Đại Ngưu lo lắng đứng bật dậy: "Nhớ kỹ, chúng ta là phàm nhân không có chân khí. Bọn Thiết Huyết Đường dù chỉ là bang chúng cấp thấp cũng đã đạt tới Hành Khí, Tụ Khí cảnh sơ cấp. Chúng có thể dùng khí kình bẻ gãy xương cốt người thường trong chớp mắt. Đừng dại dột mà đối đầu với chúng!"
"Con biết rõ mình là ai, chú Đại Ngưu." Nhất Đao nói ngắn gọn, khom người lách ra khỏi cửa tranh.
Gã biết rõ thế giới này tàn khốc thế nào đối với những phàm nhân không thể tụ khí như gã. Nhưng gã cũng biết một bí mật mà không một võ giả kiêu ngạo nào ngoài kia có thể ngờ tới: gã sở hữu một thể chất quỷ dị bẩm sinh. Một thể chất hoàn toàn không có nội lực, nhưng lại có khả năng triệt tiêu toàn bộ chân khí xung quanh trong phạm vi đúng một bước chân tròn. Chỉ cần gã áp sát cự ly gần chạm da, mọi đại cao thủ cũng sẽ trở thành người bình thường yếu ớt.
Nhưng hiện tại, phạm vi vô kình của gã quá ngắn – chỉ vỏn vẹn một bước chân. Để sống sót trước những đòn tấn công tầm xa của võ giả, gã bắt buộc phải dựa vào kỹ năng sinh tồn thực tế của một thợ săn hoang dã. Đó là Săn Thú Thập Nhị Thức.
Nhất Đao luồn lách qua những bụi tre gai rậm rạp sát bìa rừng sương mù. Gã di chuyển sát mặt đất ẩm ướt, hạ thấp trọng tâm mông đùi, bước đi nhẹ nhàng trên những lớp lá khô mục nát mà không phát ra bất kỳ tiếng động rào rạc nào. Gã bôi một lớp bùn đầm lầy lạnh buốt lên mặt và cánh tay để che giấu hơi ấm cơ thể, hòa mình hoàn toàn vào màu xám đen của đất đồi cát đỏ.
Từ phía xa, tiếng cười nói hống hách của bọn tuần tra Thiết Huyết Đường vang lên xé rách màn sương mù tĩnh lặng. Một tên tuần tra mặc võ phục đen thêu biểu tượng đầu hổ đỏ đang cầm trường đao sắt rỉ đi dọc lối mòn bìa rừng. Hắn là một võ giả Tụ Khí cảnh nhất trọng, bước đi nhanh nhẹn nhờ luồng chân khí sơ cấp lưu chuyển trong kinh mạch.
Đột nhiên, tên tuần tra dừng bước. Đôi mắt ti hí của hắn dán chặt vào vệt bùn ẩm bị lún nhẹ sát gốc cây cổ thụ. Đó là dấu chân của Nhất Đao khi gã vội vã di chuyển tránh né lúc nãy.
"Kẻ nào lén lút ở đây? Mau cút ra!" Tên tuần tra quát lớn, tay hắn siết chặt chuôi đao, chân khí sơ cấp dồn xuống lòng bàn chân giúp hắn lướt nhanh về phía bụi rậm nơi Nhất Đao đang ẩn nấp.
Nhất Đao nằm bất động dưới hố lá khô sâu nửa thước. Gã nín thở tuyệt đối, lồng ngực phàm nhân ép sát vào nền đất lạnh buốt. Lớp bùn đầm lầy cách nhiệt hoạt động hoàn hảo, ngăn chặn luồng chân khí dò tìm hơi ấm của tên võ giả kiêu ngạo.
Tên tuần tra bước đến sát rìa hố lá khô. Hắn nghi ngờ rút trường đao, vận chân khí chém loạn xạ vào bụi gai rậm rạp sát mặt Nhất Đao. Lưỡi đao sắc bén rít lên trong gió bão, chém đứt lìa những cành tre gai, chỉ cách gò má ngăm đen của gã thợ săn chưa đầy một phân. Những chiếc gai nhọn hoắt cào xước sâu vào bả vai trái của Nhất Đao, máu tươi rỉ ra nóng hổi trộn lẫn với bùn lạnh, mang theo cơn đau rát buốt thấu xương tủy. Nhất Đao cắn chặt môi đến rớm máu, gân xanh trên thái dương giật mạnh mẽ nhưng gã không hề phát ra một tiếng rên rỉ nhỏ nhặt nào.
Gã cần phải đánh lạc hướng tên võ giả này trước khi hắn phát hiện ra vị trí ẩn nấp thực sự dưới lớp lá. Nhất Đao lén thò bàn tay trái quấn băng gạc thô ra ngoài, nhặt một viên đá vôi nặng bằng nắm tay định ném ra xa. Nhưng đúng lúc đó, một luồng gió bão mạnh mẽ thổi ngược từ thung lũng dội lên vách đá, làm lệch quỹ đạo của viên đá khi gã vừa buông tay. Viên đá rơi bịch xuống một bụi cỏ cách tên tuần tra chỉ năm bước chân.
"Hửm? Ở đằng kia!" Tên tuần tra quay phắt người lại, ánh mắt đầy sát khí dán chặt vào bụi cỏ vừa phát ra tiếng động.
Nhất Đao lập tức nhận ra sai lầm vật lý này suýt chút nữa đã lấy mạng gã. Tên tuần tra di chuyển cực nhanh nhờ chân khí hỗ trợ bộ pháp, khoảng cách năm bước sẽ bị hắn rút ngắn trong chớp mắt. Nhất Đao không hề hoảng loạn. Với bản năng của một thợ săn lão luyện, gã nhanh chóng tính toán: tên võ giả này tuy di chuyển nhanh nhưng bước chân của hắn rất nặng nề do khinh công yếu, hắn chỉ biết cậy vào sức mạnh thô bạo của chân khí.
Tay phải Nhất Đao lặng lẽ bám vào một sợi dây leo gân thú mảnh được ngụy trang kín dưới lớp lá mục. Sợi dây này kết nối trực tiếp với một bẫy gỗ dập sập cỡ lớn treo trên cành cây già cách đó mười lăm bước chân – chiếc bẫy mà chú họ Cố Đại Ngưu dùng để săn bắn dã thú lớn rừng sâu.
Nhất Đao dùng lực cổ tay phàm nhân cực mạnh giật dứt khoát sợi dây gân thú.
*Rắc! Phầm!*
Từ phía xa, chiếc bẫy gỗ dập sập nặng nề rơi tự do từ trên cao xuống đá cứng, tạo ra tiếng động nổ lớn gầm rú và tiếng cành cây gãy rào rào kinh hoàng. Sương mù xung quanh lay động dữ dội theo chấn động vật lý.
Tên tuần tra giật nảy mình, thính giác của hắn bị đánh lừa hoàn toàn bởi tiếng động lớn dồn dập ở cự ly xa. Nghĩ rằng có phàm nhân phản kháng đang tháo chạy vào rừng sâu, hắn lập tức vận chân khí bộc phát tốc độ, nhảy lướt qua các bụi rậm hướng về phía tiếng bẫy gỗ sập dập dồn dập.
Nhất Đao đợi tiếng bước chân của tên tuần tra xa dần mới từ từ bò trườn đất ra khỏi hố lá khô. Bả vai trái của gã đẫm máu đỏ tươi, vết rách sâu do gai cào vẫn đang bỏng rát mạn tính dưới tác động của gió lạnh biên thùy. Gã dùng tay phải quệt vết máu trộn bùn trên mặt, ánh mắt sắc bén nhìn theo hướng tên tuần tra vừa biến mất.
Gã chỉ mới tạm thời đánh lạc hướng được kẻ địch nhờ am hiểu địa hình rừng sương mù, chưa hề lộ diện chiến đấu trực tiếp. Nhưng áp lực tột cùng đang đè nặng lên làng Sương Mù. Bọn Thiết Huyết Đường của Hắc Hổ đã bắt đầu phong tỏa các lối ra vào làng để cưỡng đoạt công cụ sắt.
Nhất Đao khom người di chuyển thầm lặng ngược hướng gió, nhanh chóng rút lui về phía ngôi nhà tranh đổ nát để chuẩn bị cho một cuộc đối đầu tàn khốc hơn sắp sửa bùng phát ngay trong đêm tối lạnh buốt này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!