Nhạc nềnTeatime

Phiên Tòa Lột Mặt Quan Tham

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Câu hỏi của Đường Tấn Trò giống như một gáo nước đá dội thẳng vào đầu Tiền Hữu Tài giữa mùa đông giá rét. Gương mặt béo phì, bóng lưỡng mỡ hành của lão quan thuế lập tức cứng đờ, đôi môi thâm tái run rẩy bần bật, hai con mắt ti hí trợn trừng lên đầy kinh hãi. Lão không thể hiểu nổi, một phàm nhân không có nửa điểm tu vi như Đường Tấn Trò làm sao có thể biết được bí mật động trời này. Cuốn sổ quỹ đen ghi chép toàn bộ tiền thuế tham ô và hối lộ của lão vốn được chôn giấu kỹ lưỡng dưới lớp gạch lát nền ngay dưới gầm giường phòng ngủ, xung quanh còn bố trí ba tầng bùa cảnh báo cơ mà?


"Ngươi... ngươi nói bậy bạ gì đó!" Tiền Hữu Tài cố lấy giọng hống hách để che giấu sự hoảng loạn đang cào xé trong lồng ngực, gã gầm lên, chiếc bụng mỡ nảy lên bần bật trên mặt Ghế Nóng Sám Hối. "Bản quan là quan thanh liêm do triều đình sắc phong! Thu thuế chợ hoang hoàn toàn là vì lợi ích quốc gia, vì ngân khố của vương triều Đại Càn! Ngươi dám ngậm máu phun người, vu khống mệnh quan triều đình, tội này đáng chu di tam tộc!"


*Oong...*


Ngay khi những lời tuyên bố "thanh liêm" đầy giả tạo của Tiền Hữu Tài vừa dứt, chiếc Micro Gỗ Sơ Khai trên tay Đường Tấn Trò bỗng nhấp nháy một luồng linh quang màu hồng nhạt quái dị.


[Hệ thống cảnh báo: Khách mời nói dối trắng trợn trên Ghế Nóng Sám Hối! Kích hoạt Luật 'Nói Thật Hoặc Ăn Tát'!]


*Vút! Bốp!*


Một bàn tay khổng lồ dệt bằng luồng sáng màu hồng nhạt, bán trong suốt bỗng nhiên ngưng tụ từ hư không phía sau chiếc ghế sồi đen, vỗ một cú cực kỳ giòn giã và mạnh mẽ thẳng vào mông Tiền Hữu Tài. Tiếng bôm bốp vang dội qua hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh, truyền đi xa cả năm trăm mét, khiến toàn bộ khu chợ hoang đều nghe rõ mồn một.


"Á!!! Mông của ta!" Tiền Hữu Tài hét lên một tiếng chói tai như heo bị chọc tiết, cả thân hình béo múp nảy dựng lên nhưng mông vẫn bị xích ánh sáng vàng kim của kết giới khóa chặt cứng vào mặt ghế sồi đen Thanh Vân. Gã đau đớn đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, hai tay ôm lấy mông xoa liên tục, diện mạo vô cùng thảm hại.


Khán giả phàm nhân bên dưới (Phàm Nhân Minh) lặng đi một giây trước cú tát linh lực đầy hài hước, rồi ngay lập tức vỡ òa thành một trận cười rung trời chuyển đất. Vương Lão Ngũ – gã đồ tể vạm vỡ – cười đến mức rơi cả con dao phay mổ lợn xuống đất, đập đùi đen đét: "Ha ha ha! Đáng đời lão quan tham béo phì! Nói dối một câu là ăn tát một cái! Đường đại ca, tát thêm vài phát nữa cho lão tỉnh ngộ đi!"


Đường Tấn Trò đứng trên bục dẫn chương trình, khẽ phe phẩy chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' đầy phong thái ung dung, lịch lãm. Anh đưa micro lên sát miệng, cất Giọng nói ấm áp trầm bổng đặc trưng của mình:


"Tiền đại nhân, ngài thấy đấy, kết giới của ta không thích nghe những lời dối trá. Nếu ngài còn tiếp tục khăng khăng mình thanh liêm, ta e rằng cái mông béo của ngài sẽ bị tát đến mức nở hoa mẫu đơn giống như dải lụa trên cổ Đội trưởng Thôi đây đấy."


Nghe nhắc đến tên mình, Thôi Phán – lúc này đang ngồi trên chiếc ghế nóng bên cạnh với dải lụa hồng thêu hoa mẫu đơn quấn quanh cổ – mặt đỏ gay gắt vì nhục nhã. Gã nghiến răng kèn kẹt, cố gắng vận hành luồng linh lực Luyện Khí tầng bốn trong đan điền để bứt đứt xích ánh sáng, đồng thời âm thầm vận dụng thần niệm truyền tin cầu cứu ra bên ngoài:


*(Lũ ăn hại ngoài kia đâu rồi! Mau xông vào cứu ta! San phẳng cái rạp gỗ này!)*


Thế nhưng, luồng thần niệm truyền tin của gã vừa mới phóng ra khỏi đại não liền chạm phải màng sáng vàng rực của Kết giới gỗ cấp 3.


*Xẹt... xẹt... xẹt!*


Một luồng điện linh lực nhẹ màu xanh lam lập tức giật ngược trở lại đại não Thôi Phán, khiến gã co giật bần bật, tóc tai dựng ngược, hai mắt trợn ngược trắng dã.


[Hệ thống cảnh báo: Phát hiện khách mời cố ý sử dụng thần niệm truyền tin bạo lực ngoài giờ cho phép! Cưỡng chế chặn đứng tuyệt đối!]


"Đội trưởng Thôi, đừng tốn công vô ích," Đường Tấn Trò khẽ mỉm cười châm biếm, nhìn Thôi Phán đang run rẩy thở ra một làn khói đen nhỏ. "Trong phạm vi mười mét kết giới này, mọi sóng thần thức hay linh lực bạo lực của ngài đều bị đóng băng hoàn toàn. Ngài có gào thét rách cổ họng bằng thần niệm thì bên ngoài cũng chỉ nghe thấy tiếng muỗi kêu mà thôi."


Nói xong, Đường Tấn Trò khẽ gõ quạt giấy xuống bàn dẫn, ra hiệu hướng về phía cánh gà:


"Trưởng ban săn tin Cố Nhất Phàm, mang tang vật lên đây cho khán giả cùng chiêm ngưỡng nào!"


Từ trong bóng tối của cánh gà, Cố Nhất Phàm – gã tán tu lừa đảo gầy gò, mắt la mày lém – hớn hở bước ra. Trên tay gã ôm khư khư một cuốn sổ da dê cũ kỹ bám đầy bụi đất và mạt cưa, gương mặt hếch lên đầy tự hào. Gã bước đến trước bàn dẫn chương trình, cung kính đặt cuốn sổ lên mặt bàn gỗ sồi đen, rồi quay xuống khán giả phàm nhân cúi chào một cái thật sâu theo phong cách rạp xiếc.


"Kính thưa toàn thể bà con cô bác phàm nhân và tán tu nghèo khổ của thành hoang Thanh Vân!" Cố Nhất Phàm dùng giọng nói lanh chanh của mình hét lớn. "Để có được cuốn sổ da dê thơm mùi đất cát này, tiểu nhân đã phải vận dụng bí pháp 'Vô ảnh bộ pháp' đột nhập vào phòng ngủ của quan thuế Tiền đại nhân lúc nửa đêm, lật từng viên gạch lát nền lên mới đào ra được! Đây chính là cuốn sổ quỹ đen ghi chép chi tiết từng xu, từng cắc hối lộ mà lão béo này đã nhận từ Thiết Sa Bang và các thương hội thối nát!"


Nhìn thấy cuốn sổ da dê quen thuộc, Tiền Hữu Tài hoàn toàn đổ sụp phòng tuyến tinh thần. Gã rú lên một tiếng kinh hoàng, mặt cắt không còn một giọt máu: "Cuốn sổ... cuốn sổ của ta! Làm sao... làm sao ngươi có thể tìm ra nó? Trận pháp cảnh báo của ta đâu?"


"Trận pháp cảnh báo bằng linh thạch vụn của ngài quả thực rất tốt," Đường Tấn Trò khẽ lật giở từng trang sổ da dê, giọng nói trầm ấm vang lên đều đặn qua loa phóng thanh. "Nhưng ngài quên mất một điều: ta và Cố Nhất Phàm đều là những kẻ không có tu vi cao thâm, không hề mang theo dao động linh lực mạnh mẽ. Trận pháp của ngài chỉ canh phòng tu sĩ cấp cao, chứ làm sao đề phòng nổi một gã trộm vặt phàm nhân dùng xà beng cạy gạch lát nền?"


Khán giả bên dưới cười rộ lên rầm rộ. Sự thận trọng và kiêu ngạo của quan thuế tu sĩ cuối cùng lại bị đánh bại bởi một thủ đoạn phàm nhân thô sơ nhất.


Đường Tấn Trò hắng giọng, đưa Micro Gỗ Sơ Khai lại gần cuốn sổ quỹ đen, bắt đầu đọc to từng dòng chữ viết bằng mực Chu Sa đỏ chói:


"Ngày mùng năm tháng ba, nhận của bang chủ Sa Vạn Lý ba mươi viên linh thạch vụn để lờ đi vụ Thiết Sa Bang cướp bóc tiệm thuốc của phàm nhân nghèo ngoại thành... Ngày mùng mười tháng ba, nhận mười lăm viên linh thạch vụn để ký lệnh niêm phong sai sự thật quán rượu của Lý Tứ đại nhân... Ngày mười lăm tháng ba, nhận năm mươi linh thạch vụn để bao che cho sòng bạc Thiết Sa Bang bóc lột sức lao động nô lệ phàm nhân..."


Mỗi dòng chữ Đường Tấn Trò đọc lên giống như một nhát búa nện thẳng vào uy tín đạo đức giả của Tiền Hữu Tài. Dân chúng Phàm Nhân Minh bên dưới nghe đến đâu, lòng căm phẫn dâng cao đến đó. Những tiếng la ó, chửi bới bắt đầu bùng nổ khắp khán đài.


"Lão quan tham thối nát! Hóa ra tiền mồ hôi nước mắt của chúng ta đều chui vào túi của ngươi và Thiết Sa Bang!"


"Đập chết lão béo đi! Trả lại công lý cho phàm nhân nghèo khổ!"


Tiền Hữu Tài hoảng sợ tột độ, gã gào thét ngụy biện: "Giả! Toàn bộ đều là giả mạo! Cuốn sổ đó là do các ngươi tự viết ra để vu khống bản quan! Dân chúng ngu muội, các ngươi đừng tin lời tên phàm nhân điên rồ này!"


*BỐP! BỐP!*


Hai cú tát linh lực liên tiếp giáng mạnh vào mông Tiền Hữu Tài, mạnh đến mức chiếc ghế sồi đen Thanh Vân cũng phải rung lắc nhẹ. Tiền Hữu Tài hét lên đau đớn, mông nóng ran như lửa đốt, nước mắt tuôn rơi như mưa sa.


[Hệ thống cảnh báo: Khách mời liên tục nói dối trắng trợn! Hình phạt Luật 'Nói Thật Hoặc Ăn Tát' tăng gấp đôi công suất!]


"Đau quá! Ta khai! Ta khai thật lòng!" Tiền Hữu Tài hoàn toàn đổ sụp, gã khóc mếu máo, chiếc bụng mỡ run rẩy theo tiếng nấc nghẹn ngào. "Cuốn sổ đó là thật! Toàn bộ số tiền hối lộ đều là thật! Ta béo phì thế này... thực chất là vì quá lo lắng sợ hãi! Cha mẹ ta thuở nhỏ nghèo đói chết dọc đường, ta sợ cái đói, sợ cái nghèo đến mức điên cuồng tích lũy linh thạch! Ta nhận tiền của Sa Vạn Lý chỉ để xây dựng một hầm chứa vàng bạc dưới đất để cảm thấy an toàn... Ta sai rồi! Hu hu sám hối!"


Tiếng khóc lóc thảm hại của quan thuế Tiền Hữu Tài vang vọng khắp hang cùng ngõ hẻm của khu chợ hoang qua hệ thống loa phóng thanh. Sự thật trần trụi về nỗi sợ hãi nghèo đói tuổi thơ của lão cuối cùng đã bộc lộ hoàn toàn, bẻ gãy mọi sự cứng đầu hống hách ban đầu.


Cùng lúc đó, Thôi Phán quấn dải lụa hồng trên cổ cũng không thể chịu đựng nổi áp lực tâm lý. Gã biết nếu mình không khai thật, cái mông của gã cũng sẽ bị tát đến nát bấy. Thôi Phán cúi đầu gục xuống ghế nóng, khóc nức nở:


"Ta cũng khai! Ta nhận của Sa Vạn Lý năm mươi linh thạch vụn để dẫn quân đến đây niêm phong rạp gỗ! Ta vốn là một lính canh nghèo khổ, phấn đấu mười năm mới lên được chức đội trưởng, nhưng tiền lương bèo bọt không đủ mua đan dược tu luyện cho con trai! Ta sợ con trai mình vĩnh viễn làm phàm nhân rác rưởi bị người ta bắt nạt... nên mới nhắm mắt nhận tiền hối lộ của hắc bang... Ta không muốn làm quan tham... hu hu!"


Cả hai quan viên quyền lực nhất nha môn Thanh Vân Thành lúc này ôm nhau khóc lóc thảm thiết ngay trên Ghế Nóng Sám Hối. Sự thấu cảm tâm lý sâu sắc của Đường Tấn Trò đã lột bỏ hoàn toàn lớp vỏ bọc hách dịch, đạo đức giả của họ, phơi bày những vết thương lòng thầm kín nhất trước bàn dân thiên hạ.


Khán giả phàm nhân bên dưới im lặng trong giây lát. Sự căm phẫn ban đầu bỗng nhiên chùng xuống, nhường chỗ cho một sự đồng cảm cảm xúc kỳ lạ. Nhiều người dân nghèo cũng thầm rơi lệ khi nghĩ đến nỗi sợ nghèo đói và tình yêu thương con cái bế tắc của chính mình.


[Hệ thống thông báo: Buổi phát sóng đạt đỉnh điểm cảm xúc sám hối! Rating tăng vọt bùng nổ! Tích lũy thêm 1500 điểm Rating tâm linh! Quỹ hiện tại đạt 4950 points!]


Giữa lúc bầu không khí đang vô cùng lắng đọng, Tiền Đa Đa – gã kế toán tài chính chi li của đài – bỗng nhiên mắt sáng rực lên khi nhìn thấy chiếc túi tiền bằng gấm thêu chỉ vàng thò ra từ thắt lưng của Tiền Hữu Tài.


"Rương tiền hối lộ! Tiền hối lộ của lão béo chắc chắn giấu trong này!" Tiền Đa Đa lanh chanh xông lên sân khấu, thò tay giật phăng túi tiền gấm ra, rồi vội vàng rút ra một thỏi vàng lớn lấp lánh rực rỡ.


"Ui da!" Tiền Đa Đa sướng rơn người, vội vàng đưa thỏi vàng lên miệng cắn thử một cái thật mạnh để kiểm tra độ thật giả.


*Cộp... Rắc!*


Một tiếng rạn nứt giòn giã vang lên. Tiền Đa Đa ôm chặt lấy quai hàm, mặt nhăn nhó như khỉ ăn ớt, phun ra một chiếc răng sứt cùng một thỏi vàng... bọc chì đen thui bên trong.


"Răng... răng vàng của ta!" Tiền Đa Đa mếu máo gào lên đau đớn. "Lão béo thối nát này! Đến cả vàng hối lộ mà cũng làm giả bọc chì! Ta sứt mất một chiếc răng rồi!"


Đường Tấn Trò bật cười lắc đầu, dùng quạt giấy gõ nhẹ vào đầu Tiền Đa Đa: "Đa Đa, ta đã bảo ngài bao nhiêu lần rồi, tham lam tài sản bất chính sẽ gặp báo ứng ngay lập tức. Hãy giao túi tiền đó cho người có thẩm quyền xử lý."


Nói xong, Đường Tấn Trò hướng ánh mắt về phía khán đài phàm nhân, nhìn thẳng vào lão phu tử Tề Hằng đang đứng nghiêm trang vuốt râu:


"Tề phu tử, ngài đã chứng kiến toàn bộ phiên tòa công lý này rồi chứ? Luật pháp vương triều Đại Càn quy định thế nào về tội tham ô hối lộ của mệnh quan địa phương?"


Tề Hằng bước ra khỏi đám đông phàm nhân, chậm rãi tiến về phía rạp gỗ. Lão phu tử râu dài vuốt thẳng, mặc áo nho sĩ màu xanh đậm sạch sẽ, tay ôm chặt cuốn luật thư vương triều Đại Càn. Ánh mắt lão nhìn Đường Tấn Trò chứa đựng sự tán thưởng và kính phục tuyệt đối.


"Theo luật pháp Đại Càn," Tề Hằng cất giọng dõng dạc, uy nghiêm vang vọng khắp chợ hoang. "Mệnh quan nhận hối lộ của hắc bang, niêm phong trái phép tài sản phàm nhân sẽ bị bãi chức ngay tại chỗ, tịch thu toàn bộ gia sản và áp giải về hoàng đô chịu hình phạt lao dịch mười năm! Bản phu tử sẽ đích thân viết sớ dâng lên quan phủ hoàng gia Đại Càn để thực thi công lý!"


Nghe lời phán quyết đanh thép của Tề Hằng, hàng vạn phàm nhân đồng loạt vỗ tay reo hò rầm rộ. Thôi Phán và Tiền Hữu Tài nhục nhã cúi đầu, xích ánh sáng vàng kim của kết giới từ từ nới lỏng, cưỡng chế trục xuất hai gã ra ngoài rìa kết giới trong trạng thái ngơ ngác, mất sạch hoàn toàn uy thế chức quyền.


Thế nhưng, ngay khi Thôi Phán vừa bước chân ra khỏi ranh giới kết giới mười mét, dải lụa hồng trên cổ gã bỗng nhiên biến đổi trở lại thành thanh kiếm dài chấp pháp rỉ sét. Gã quay đầu lại nhìn Đường Tấn Trò bằng ánh mắt đầy căm hận và nham hiểm, cười khẩy một tiếng lạnh ngắt:


"Đường Tấn Trò! Ngươi thắng phiên tòa này thì đã sao? Bản đội trưởng bị bãi chức, nhưng ngươi cũng đừng hòng sống yên ổn! Bang chủ Sa Vạn Lý đã liên kết với Hồi Âm Các phương Bắc rồi! Thiên tài đàn tranh Tạ Thính Phong của bọn họ chuẩn bị dựng sân khấu hoành tráng ngay đối diện rạp gỗ này để phát sóng một buổi 'hòa nhạc tà thuật'! Tiếng đàn tranh của hắn chứa mị thuật gây nghiện cực mạnh, sẽ cướp sạch toàn bộ khán giả phàm nhân và hút cạn linh khí của ngươi! Rạp gỗ talkshow khóc lóc của ngươi chuẩn bị dẹp tiệm đi là vừa!"


Nói xong, Thôi Phán và Tiền Hữu Tài dắt díu nhau chạy trốn nhục nhã vào bóng tối, để lại một lời cảnh báo đầy áp lực mới đè nặng lên không gian trường quay.


Đường Tấn Trò khẽ nhíu mày, đứng im lặng dưới ánh nắng ban mai rực rỡ của chợ hoang. Gió từ đỉnh núi Thanh Vân thổi về, làm tà áo vest vải thô màu lam nhạt khẽ lay động, chiếc Trâm Gỗ Sồi trên tóc tỏa ra luồng ấm áp dịu nhẹ như muốn nhắc nhở anh về những giông bão lớn hơn sắp sửa kéo đến.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!