Lệnh Cấm Từ Nha Môn
Bóng đêm u ám của Nghĩa địa hoang sau núi Thanh Vân như bị xé toạc bởi một luồng tử khí đen ngòm, đặc quánh. Từ trong làn sương mù xám xịt cõi âm, Lão quỷ Âm Ty – tà tu khét tiếng của Quỷ Môn Phái – bước ra với bộ dạng gầy trơ xương, khuôn mặt xám ngoét bám đầy tử khí. Lão mặc chiếc đạo bào rách rưới thêu hình đầu lâu ghê rợn, tay cầm chiếc chuông gọi hồn đen phát ra những tiếng kêu lách cách đầy oán niệm. Luồng tử khí cuồn cuộn như một con mãng xà khổng lồ, mang theo sát ý ngập trời xông thẳng về phía rạp gỗ talkshow dã chiến.
"Đường Tấn Trò! Ngươi dám dùng tà thuật tịnh hóa oán linh của ta, phá hỏng vạn quỷ trận mà ta tốn công luyện chế bấy lâu!" Lão quỷ Âm Ty gầm lên, giọng nói khàn đặc như tiếng hai mảnh xương cọ sát vào nhau. "Hôm nay, ta sẽ rút gân lột da ngươi, biến thần hồn phàm nhân của ngươi thành con quỷ sai sai khiến vĩnh viễn!"
Đứng trên bục gỗ sồi đen, Đường Tấn Trò – chàng thanh niên phàm nhân hai mươi sáu tuổi diện bộ vest cổ trang vải thô màu lam nhạt sờn cũ – vẫn giữ phong thái ung dung đến lạ lùng. Anh khẽ vuốt chiếc Trâm Gỗ Sồi cài trên búi tóc gọn gàng, cảm nhận luồng ấm áp dịu nhẹ từ di vật của mẹ nuôi tỏa ra xoa dịu đi chút lạnh lẽo cõi âm. Tay phải anh siết chặt chiếc Micro Gỗ Sơ Khai, nơi mảnh vỡ Sáng Thế Thần Đài khảm ở đầu đang nhấp nháy linh quang vàng óng.
"Lão quỷ đại ca à," Đường Tấn Trò đưa micro lên miệng, cất giọng trầm ấm, truyền cảm đặc trưng qua Loa Gỗ Phóng Thanh vang vọng khắp nghĩa địa. "Nửa đêm nửa hôm không lo đi ngủ dưỡng nhan, lại chạy ra nghĩa địa lắc chuông gọi hồn. Ngài nhìn làn da xám ngoét và mái tóc rụng gần hết của mình đi, thức khuya tột độ thế này bảo sao Quỷ Môn Phái các ngài không có đệ tử trẻ tuổi nào chịu gia nhập."
"Ngươi... tên phàm nhân miệng lưỡi trơn trượt! Chết đi!"
Lão quỷ Âm Ty điên tiết, vung mạnh chiếc chuông gọi hồn đen. Luồng tử khí đen ngòm lập tức hóa thành hàng vạn khuôn mặt oán linh gào thét, nhe nanh vuốt lao thẳng vào rạp gỗ. Thế nhưng, ngay khi luồng tử khí vừa chạm vào ranh giới bán kính mười mét của Kết giới gỗ cấp 3 mới nâng cấp, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra.
*Oong...*
Màng sáng kết giới rực sáng lên một màu vàng kim ấm áp, phát ra tiếng chuông đồng ngân vang nhè nhẹ định thần. Luồng tử khí tà ác đâm sầm vào màng sáng liền bị tước đoạt hoàn toàn oán niệm, chuyển hóa một cách dở khóc dở cười thành những bong bóng xà phòng lấp lánh bay đầy trời. Những oán linh hung hãn bỗng chốc ngơ ngác, há hốc mồm nhìn những bong bóng xà phòng rồi tự động ngồi xếp hàng ngăn nắp ngoài rìa kết giới, vẻ mặt vô cùng thư thái.
Cùng lúc đó, Lạc Vô Trần – kiếm sĩ trẻ tuổi vừa được giải tỏa hoàn toàn tâm ma u uất – chậm rãi bước lên tiền tuyến. Thanh kiếm cổ 'Vô Trần' trên tay gã lúc này đã rũ sạch hoàn toàn lớp gỉ sét mười năm, lộ ra thân kiếm màu lam thuần khiết rực rỡ như bầu trời đầy sao. Lạc Vô Trần khẽ liếc nhìn Lão quỷ Âm Ty, kiếm quang màu lam bộc phát rực rỡ, chém ra một đạo kiếm khí thanh thản nhưng mạnh mẽ vô song, quét sạch hoàn toàn tàn dư tử khí ngoài kết giới.
"Sư tôn... à không, lão tà tu," Lạc Vô Trần cất giọng lạnh lùng nhưng thanh thản. "Oán linh ở đây đã được Đường đại ca tịnh hóa, họ không còn muốn làm công cụ chém giết cho ngươi nữa. Hãy thu hồi tà pháp đi."
Lão quỷ Âm Ty bị kiếm khí chấn lùi lại mấy bước, ngực phập phồng, phun ra một ngụm máu đen do tà pháp phản phệ. Lão nhìn thanh kiếm rực sáng của Lạc Vô Trần, rồi lại nhìn màng kết giới bất khả xâm phạm của Đường Tấn Trò với ánh mắt kinh hoàng tột độ. Lão nhận ra mình hoàn toàn không thể làm gì được tên phàm nhân này bên trong vùng không gian kỳ quái kia.
"Được... được lắm! Các ngươi chờ đó! Quỷ Môn Phái ta sẽ không bỏ qua chuyện này!" Lão quỷ gầm gừ một tiếng, vội vàng hóa thành một làn khói đen lủi thủi chạy trốn vào bóng tối sâu thẳm của núi Thanh Vân.
"A Sâm, dọn dẹp hiện trường đi em," Đường Tấn Trò thở phào, ra hiệu cho quỷ hồn dọn dẹp A Sâm.
A Sâm bay lơ lửng ra ngoài, vừa quét dọn đống gỉ sét rơi vãi của thanh kiếm Vô Trần vừa lẩm bẩm: "Sạch sẽ... rạp gỗ phải sạch sẽ... tà tu chạy trốn cũng phải quét sạch dấu chân..."
***
Sáng hôm sau, ánh mặt trời rực rỡ xua tan đi cái lạnh lẽo cõi âm của đêm qua. Tại Góc chợ hoang Thanh Vân, không khí lại trở nên náo nhiệt lạ thường. Hương thơm ngào ngạt từ những chiếc bánh bao nhân thịt nóng hổi của Tôn Đại Nương tỏa ra khắp nơi. Vương Lão Ngũ – gã đồ tể vạm vỡ bán thịt lợn – đang dẫn đầu đám đông phàm nhân và tán tu nghèo khổ hăng hái dọn dẹp, xếp bàn ghế gỗ sồi đen để chuẩn bị cho buổi phát sóng talkshow tiếp theo.
Thế nhưng, sự bình yên ấy không kéo dài được lâu. Từ phía đầu phố, tiếng bước chân rầm rập vang lên dồn dập. Một toán nha dịch mặc giáp đồng sáng loáng, tay cầm gậy chấp pháp nặng nề rẽ đám đông bước vào. Dẫn đầu toán quân là một gã trung niên mặc giáp đồng hầm hố, mặt đỏ gay gắt, eo đeo thanh kiếm dài chấp pháp – đó chính là Đội trưởng lính canh Thôi Phán. Đi bên cạnh gã là một lão béo lùn mặc quan phục thuế quan nhàu nát màu xám, bụng phệ thắt đai đồng, khuôn mặt bám đầy mỡ hành dịch – quan thuế Tiền Hữu Tài.
Đám đông phàm nhân lập tức im bặt, lo sợ nép sang hai bên. Ai cũng biết Thôi Phán và Tiền Hữu Tài là hai kẻ hách dịch, tham lam nhất nha môn Thanh Vân Thành, chuyên đi bóp nặn tiền của tiểu thương nghèo khổ. Đứng núp sau lưng họ là vài tên thuộc hạ của Thiết Sa Bang đang cười khẩy đầy nham hiểm. Rõ ràng, bang chủ Sa Vạn Lý sau những thất bại liên tiếp đã dùng một khoản tiền đút lót khổng lồ để mượn tay quan phủ tiêu diệt rạp gỗ.
Thôi Phán bước tới trước rạp gỗ, vung mạnh tấm lệnh bài niêm phong bằng đồng có dấu đỏ quan phủ, giọng nói hống hách vang lên:
"Đường Tấn Trò đâu! Bước ra đây cho bản đội trưởng! Ngươi tụ tập phàm nhân trái phép, gây mất trật tự trị an, truyền bá tà thuyết khóc lóc làm lung lay chí khí của tu sĩ thành Thanh Vân! Hôm nay, nha môn chính thức ban hành lệnh niêm phong rạp gỗ này! Kẻ nào chống đối sẽ bị tống giam vào ngục tối!"
Nghe thấy lệnh niêm phong, cộng đồng phàm nhân (Phàm Nhân Minh) bắt đầu nhốn nháo hoảng sợ. Vương Lão Ngũ nổi giận lôi đình, vung con dao phay mổ lợn lớn rực sáng sát khí xông lên: "Mẹ kiếp cái lũ quan tham này! Đường đại ca mang lại tiếng cười, giúp trị an thành phố tốt hơn, các ngươi nhận tiền hối lộ của Thiết Sa Bang nên mới đến đây sách nhiễu đúng không? Lão năm ta hôm nay liều mạng với các ngươi!"
"Vương đại thúc, đừng manh động!"
Một bàn tay thon dài, lạnh lùng khẽ đặt lên vai Vương Lão Ngũ. Lạc Vô Trần ôm thanh kiếm cổ Vô Trần đã rũ sạch gỉ sét bước ra, dùng vỏ kiếm nhẹ nhàng nhưng kiên quyết chặn con dao phay của gã đồ tể lại. "Bước vào kết giới mang theo hung khí sẽ phạm vào quy tắc an toàn của Đường đại ca. Hãy để anh ấy tự giải quyết."
Đường Tấn Trò từ trong cánh gà rạp gỗ thong thả bước ra sân khấu. Anh mặc bộ vest cổ trang vải thô màu lam nhạt sờn cũ nhưng phong thái vô cùng lịch lãm, tay cầm chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' khẽ phe phẩy trước ngực. Đôi mắt anh nhìn Thôi Phán và Tiền Hữu Tài với vẻ dò xét đầy châm biếm.
"Đội trưởng Thôi, quan thuế Tiền đại nhân," Đường Tấn Trò mỉm cười, giọng nói ấm áp truyền cảm vang lên qua chiếc Micro Gỗ Sơ Khai cầm trên tay. "Sáng sớm tinh mơ hai vị đại nhân đã dẫn quân đến thăm rạp gỗ của phàm nhân ta, thật là rồng đến nhà tôm. Có điều, lệnh niêm phong này... hình như dấu đỏ hơi mờ thì phải?"
Tiền Hữu Tài bụng phệ bước lên, hếch cái cằm đầy mỡ nhìn Đường Tấn Trò khinh bỉ: "Tên phàm nhân rác rưởi! Bớt nói nhảm đi! Hôm nay nếu ngươi không nộp đủ phí môn bài hoạt động... một trăm viên linh thạch hạ phẩm mỗi tuần, thì đừng trách nha môn ta vô tình!"
"Một trăm linh thạch hạ phẩm một tuần?" Đường Tấn Trò bật cười thành tiếng, gõ nhẹ chiếc quạt giấy vào lòng bàn tay. "Tiền đại nhân quả là có cái bụng chứa được cả thiên hạ, thu phí môn bài của một rạp gỗ phàm nhân mà đòi mức giá ngang với tửu lầu lớn nhất hoàng đô. Sa Vạn Lý chắc chắn đã hứa chia cho ngài không ít phần trăm trong số đó nhỉ?"
"Câm miệng! Ngươi dám vu khống quan triều đình!" Thôi Phán đỏ mặt tía tai, vung tay ra lệnh cho đám nha dịch: "Đập phá cái rạp gỗ rách nát này cho ta! Tịch thu toàn bộ đạo cụ!"
Bốn tên nha dịch hung hãn vung gậy chấp pháp nặng nề, hùng hổ bước qua ranh giới mười mét của Kết giới gỗ cấp 3.
*Xoạt... Oong!*
Một luồng linh quang vàng óng bất ngờ lóe lên dịu nhẹ từ dưới đất. Ngay khi bước chân của bốn tên nha dịch vừa vượt qua ranh giới, bốn cây gậy chấp pháp bằng gỗ cứng nặng trịch trên tay chúng bỗng nhiên biến mất lập tức. Thay vào đó, mỗi tên nha dịch bỗng thấy tay mình nhẹ bẫng, nhìn xuống thì thấy mình đang cầm... một chiếc quạt giấy rách nát thêu hoa hòe lòe loẹt.
Bốn tên nha dịch đứng hình giữa sân khấu, ngơ ngác nhìn chiếc quạt giấy trên tay, rồi vô thức phe phẩy quạt cho nhau giữa trời nắng.
Khán giả phàm nhân xung quanh chứng kiến cảnh tượng ấy bỗng im lặng trong một giây, rồi đồng loạt vỡ òa tiếng cười vang dội. Vương Lão Ngũ cười sặc sụa, đập đùi đen đét: "Ha ha ha! Quan binh nha môn đi dẹp loạn mà mang quạt giấy đi hầu quạt à? Thật là chu đáo quá đi!"
[Hệ thống tiêu hao: 50 điểm Rating tâm linh để duy trì Luật cấm vũ khí và chuyển hóa đạo cụ.]
Thôi Phán chứng kiến thuộc hạ làm trò hề, mặt mũi tối sầm lại vì nhục nhã. Gã điên cuồng rút thanh kiếm dài chấp pháp bên hông ra, kiếm khí Luyện Khí tầng bốn rực sáng: "Lũ vô dụng! Tránh ra! Để bản đội trưởng tự tay chém chết tên phàm nhân làm trò tà thuật này!"
Gã vung kiếm lướt nhanh tới, mũi kiếm sắc bén mang theo sát khí lạnh ngắt đâm thẳng vào ngực Đường Tấn Trò.
Đường Tấn Trò không hề né tránh, cũng không hề biến sắc. Anh chỉ đưa chiếc Micro Gỗ Sơ Khai lên sát miệng, vận dụng kỹ năng **Loa phóng thanh chấn nhiếp** hét lớn một tiếng:
"IM LẶNG!"
*OÀNG!*
Một luồng sóng âm màu vàng kim hữu hình hình phễu từ chiếc Loa Gỗ Phóng Thanh phóng ra, quét sạch toàn bộ sát khí xung quanh. Sóng âm chấn động mạnh mẽ khiến Thôi Phán và đám nha dịch đứng hình ngay lập tức, tai ù đi, đầu óc choáng váng đứng chôn chân tại chỗ.
Ngay trong khoảnh khắc Thôi Phán bị đứng hình, thanh kiếm dài chấp pháp trên tay gã vừa bước vào phạm vi mười mét kết giới liền bị tước đoạt vật lý hoàn toàn. Thanh kiếm bay vút lên trời, xoay tròn vài vòng rồi biến đổi một cách kỳ diệu thành một dải lụa hồng thêu hoa mẫu đơn rực rỡ, nhẹ nhàng rơi xuống quấn quanh cổ Thôi Phán như một chiếc khăn quàng cổ điệu đà.
Thôi Phán đứng đờ người, một tay cầm chiếc quạt giấy rách, cổ quấn dải lụa hồng thêu hoa mẫu đơn, gương mặt hung tợn kết hợp với dải lụa hồng tạo nên một diện mạo vô cùng hài hước, châm biếm.
"Đội trưởng Thôi," Đường Tấn Trò phe phẩy chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức', bước lại gần mỉm cười lịch lãm. "Dải lụa hồng này thực sự rất hợp với nước da ngăm đen của ngài đấy. Ngài muốn múa lụa hầu khán giả, hay là muốn ngồi xuống chiếc ghế nóng này để chúng ta cùng tâm sự về số tiền hối lộ năm mươi linh thạch vụn của Sa Vạn Lý?"
Tiền Hữu Tài đứng phía sau xe ngựa chở tiền thuế chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng ấy, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên mặt béo. Gã nhận ra mọi tu vi bạo lực của lính canh đều bị vô hiệu hóa hoàn toàn bởi cái rạp gỗ quái dị này. Gã run rẩy định lén lút leo lên xe ngựa chạy trốn.
Thế nhưng, một lực hút vô hình, ấm áp từ kết giới bỗng nhiên phát tác, nhẹ nhàng kéo cả Tiền Hữu Tài béo phì và Thôi Phán đang ngơ ngác tiến về phía sân khấu, cưỡng chế đẩy hai gã ngồi sụp xuống hai chiếc **Ghế Nóng Sám Hối** đặt sẵn giữa trường quay.
*Rắc... Rắc!*
Bốn vòng xích ánh sáng vàng kim nhạt lập tức xuất hiện, khóa chặt mông và phong ấn toàn bộ tu vi của hai quan viên thối nát.
Tiền Hữu Tài hoảng loạn giãy giụa, chiếc bụng mỡ nảy lên bần bật trên ghế nóng nhưng không thể nhúc nhích nổi một phân. Gã biết mình đã rơi vào bẫy, liền cố lấy giọng hách dịch dọa nạt để che giấu sự sợ hãi cực độ bên trong:
"Đường... Đường Tấn Trò! Ngươi dám hành hung quan viên triều đình! Ngươi có biết ta là ai không? Ta là quan thuế của Thanh Vân Thành! Hôm nay, nếu ngươi không nộp đủ phí môn bài một trăm linh thạch hạ phẩm mỗi tuần... ta sẽ báo cáo lên Thành chủ phàm nhân, khép ngươi vào tội phản nghịch vương triều, chu di tam tộc!"
Ở dưới khán đài, giữa đám đông phàm nhân đang xầm xì bàn tán, lão phu tử Tề Hằng mặc áo nho sĩ màu xanh đậm, tay cầm cuốn luật thư vương triều Đại Càn, đang chăm chú quan sát Đường Tấn Trò với ánh mắt đầy suy tư và tán thưởng.
Đường Tấn Trò đứng trên bục dẫn chương trình, khẽ gõ chiếc quạt giấy chữ 'Đức' xuống bàn gỗ sồi đen, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng sắc bén của một chuyên gia tâm lý học hành vi. Anh nhìn thẳng vào gương mặt béo phì đang vã mồ hôi của Tiền Hữu Tài, mỉm cười đầy ẩn ý:
"Một trăm linh thạch hạ phẩm một tuần? Quan thuế đại nhân quả là có cái bụng chứa được cả thiên hạ... và cả cuốn sổ quỹ đen tham ô giấu dưới gạch phòng ngủ của ngài nữa nhỉ?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!