Trường Quay Đêm Muộn Tại Nghĩa Địa
Bóng đêm như một tấm lụa đen khổng lồ nuốt chửng lấy Nghĩa địa hoang sau núi Thanh Vân. Sương mù cõi âm dày đặc, cuồn cuộn dâng lên từ những nấm mồ hoang lạnh lẽo, mang theo cái lạnh thấu xương và tiếng rên rỉ mơ hồ của những oán linh cô đơn. Đây là vùng cấm u ám nhất ngoại thành Thanh Vân, nơi ngay cả những tán tu Luyện Khí kỳ cũng không dám bén mảng tới vào ban đêm.
Nhưng ngay giữa bãi đất hoang đầy bia mộ nứt vỡ ấy, một quầng sáng màu vàng nhạt ấm áp bỗng nhiên bừng sáng, đẩy lùi làn sương xám xịt trong bán kính đúng năm mét. Đó chính là rạp gỗ dã chiến của Đường Tấn Trò, được bảo vệ bởi Kết giới gỗ cấp 2 bất khả xâm phạm.
Trên bục gỗ sồi đen, Đường Tấn Trò đứng chỉnh lại vạt áo vest cổ trang màu lam nhạt sờn cũ của mình. Chiếc Trâm Gỗ Sồi cài trên búi tóc tỏa ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, giúp cơ thể phàm nhân của anh chống chọi lại cái lạnh cắt da của nghĩa địa. Tay phải anh siết chặt chiếc Micro Gỗ Sơ Khai, nơi mảnh vỡ Sáng Thế Thần Đài khảm ở đầu đang nhấp nháy những tia sáng xám tro mờ nhạt.
"Đến giờ rồi anh trai! Lên đồ hoành tráng chào sân nào!"
Đường Tiểu Muội đứng dưới cánh gà hét lớn, hai tay bưng một giỏ đầy cánh hoa hồng dại đỏ thắm, lấy hết sức bình sinh tung mạnh lên trời để tạo hiệu ứng chào sân lung linh cho anh trai.
*Vút... Ào!*
Một cơn gió nghĩa địa lạnh buốt bỗng nhiên thổi thốc qua khe nứt kết giới. Thay vì bay lượn lờ lãng mạn, cả nắm cánh hoa hồng dại bị gió cuốn phăng, đập thẳng vào mặt Đường Tấn Trò khi anh vừa mới hé miệng định nói câu mở màn.
"Khụ... oẹ... khụ!"
Đường Tấn Trò ho sặc sụa, nhổ ra hai cánh hoa dại dính trên môi, mặt đen lại. Anh lườm cô em gái nuôi đang rụt cổ cười trừ dưới cánh gà: "Tiểu Muội... lần sau tung hoa thì nhớ nhìn hướng gió nhé. Suýt nữa là anh trai em nghẹt thở vì nghệ thuật rồi."
Ở góc sân khấu, quỷ hồn dọn dẹp A Sâm – linh hồn bán trong suốt mặc áo vải thô rách nát – đang chăm chỉ cầm cây chổi tre quét dọn những chiếc lá sồi khô rụng. Thấy cánh hoa hồng dại rơi vãi, A Sâm lập tức bay lơ lửng tới quét lia lịa, thậm chí quét luôn cả những làn khói sương mờ ảo của các oán linh đang tò mò ghé đầu vào rìa kết giới.
"Quét sạch... phải sạch sẽ... rác rưởi cõi âm cũng phải quét..." A Sâm lẩm bẩm đầy nghiêm túc, khiến mấy oán linh ngoài kết giới sợ hãi rụt cổ lại.
"Được rồi, dẹp trò hề qua một bên nào," Đường Tấn Trò ho khan một tiếng, khôi phục lại phong thái lịch lãm của một MC chuyên nghiệp. Anh bước lại gần chiếc lư hương bằng đồng cổ kính do Sư thái Tĩnh Tâm tặng, khẽ thắp lên một nén Hương trầm Tĩnh Tâm.
Làn khói hương màu xám nhạt tỏa ra mùi thơm ngát của đàn hương tinh khiết, nhanh chóng bao phủ không gian rạp gỗ, làm dịu đi ba mươi phần trăm sát ý bạo lực và sự u ám của nghĩa địa hoang.
Lúc này, Lạc Vô Trần mới chậm rãi bước lên sân khấu. Kiếm sĩ trẻ mặc hắc y rách nát, khuôn mặt tuấn tú u ám không một tia sinh khí. Gã ôm chặt thanh kiếm cổ 'Vô Trần' gỉ sét trong lòng, ngồi xuống chiếc Ghế Nóng Sám Hối đặt ở trung tâm rạp gỗ.
*Rắc... Rắc!*
Ngay khi mông Lạc Vô Trần vừa chạm vào mặt ghế gỗ sồi đen Thanh Vân, Luật 'Ghế Nóng Tuyệt Đối' lập tức kích hoạt. Bốn vòng xích ánh sáng vàng kim nhạt xuất hiện từ hư không, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết khóa chặt cổ tay và cổ chân gã, phong ấn tạm thời toàn bộ tu vi Luyện Khí tầng sáu của kiếm sĩ u sầu.
Lạc Vô Trần không hề giãy giụa. Gã chỉ ngước đôi mắt sưng đỏ vằn tia máu nhìn Đường Tấn Trò, giọng nói khàn đặc đầy u uất:
"Đường thí chủ... ta đã thực hiện đúng lời hứa, lên sóng đêm muộn của ngươi. Nhưng hãy nhớ kỹ điều kiện của ta: nếu lời nói của một phàm nhân như ngươi không thể bẻ gãy nỗi oán hận này, ta sẽ tự sát ngay tại đây. Thanh kiếm Vô Trần này... sẽ uống máu của chủ nhân nó."
Đường Tấn Trò không trả lời ngay. Anh đưa tay ra hiệu bằng ngón út trái xuống gầm sân khấu.
Quỷ hiệu ứng Nhi Nhi – chú quỷ hài nhỏ bé bằng quả dưa hấu đang ẩn nấp dưới sàn gỗ – lập tức hiểu ý. Nó chu mỏ thổi mạnh vào chiếc sáo trúc nhỏ. Một luồng gió sương mù màu lam nhạt tỏa ra dưới gầm sân khấu kèm theo tiếng sáo u sầu, réo rắt vang vọng khắp nghĩa địa hoang.
Nhưng có lẽ vì quá phấn khích, Nhi Nhi lỡ thổi lộn sang một khúc nhạc đám cưới vui nhộn tưng bừng.
*Tét... tò... te...*
Đường Tấn Trò giật nảy mình, vội vàng gõ mạnh Quạt Giấy Chữ 'Đức' xuống bàn dẫn chương trình, trợn mắt nhìn xuống gầm sân khấu. Nhi Nhi giật mình, vội vàng đổi tông giọng, tiếng sáo trúc tức khắc chuyển sang khúc nhạc sầu u uất, thê lương đến thấu tận tâm can.
Liễu Như Yên ôm cây đàn tỳ bà 'Thương Tâm' từ trong bóng tối bước ra. Mỹ nhân u sầu mặc váy lụa màu lam nhạt sờn cũ khẽ cúi đầu chào khán giả, rồi những ngón tay thon dài của cô bắt đầu gảy nhẹ lên dây đàn làm bằng tơ tằm băng giá.
*Tưng... Tùng... Xoảng...*
Tiếng đàn tỳ bà u sầu vang lên, kết hợp với khói hương trầm tạo thành Nhạc sầu tịnh hóa oán khí diện rộng. Thanh âm thê lương ấy đi xuyên qua màng kết giới, truyền thẳng vào tai hàng vạn oán linh đang lảng vảng ngoài nghĩa địa hoang. Những oán linh tà ác vốn đầy sát khí bỗng chốc khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu dịu đi, chúng từ từ ngồi xếp hàng ngăn nắp ngoài rìa kết giới, chăm chú lắng nghe khúc nhạc sám hối cõi âm.
Đường Tấn Trò cầm Micro Gỗ Sơ Khai, vận dụng kỹ năng Lắng nghe chủ động do Đạo trưởng mù Tông Ngộ truyền dạy. Anh nhắm mắt lại, tập trung tinh thần tối đa. Trong tâm trí phàm nhân của anh, biểu đồ nhịp tim của Lạc Vô Trần hiện lên phát sáng nhấp nhô dữ dội – nhịp đập lồng ngực gã đập nhanh và hỗn loạn như nổi trống trận, chứa đựng sự sợ hãi, oán hận và cảm giác tội lỗi cực hạn.
Đường Tấn Trò mở mắt ra, nhìn Lạc Vô Trần bằng Ánh mắt bao dung rực rỡ ấm áp như ánh trăng rằm. Anh cất giọng trầm ấm, nhẹ nhàng dẫn dắt:
"Lạc huynh đệ, ngươi ôm chặt thanh kiếm gỉ sét này suốt mười năm qua, không phải vì ngươi muốn báo thù, mà là vì ngươi sợ hãi đúng không? Ngươi sợ hãi mỗi khi buông kiếm ra, ngươi sẽ phải đối diện với sự thật rằng... ngươi là người duy nhất sống sót trong đêm diệt môn kinh hoàng ấy."
Lạc Vô Trần chấn động, lồng ngực phập phồng dữ dội. Gã mím chặt môi, thanh kiếm gỉ sét trong lòng run lên bần bật: "Ngươi... ngươi câm miệng! Ngươi là một phàm nhân thì biết cái gì? Đêm đó, lửa cháy ngút trời, máu chảy thành sông... Cha ta, mẹ ta, các sư huynh đệ đều chiến đấu đến giọt máu cuối cùng! Chỉ có ta... một kẻ hèn nhát bị cha đẩy vào mật đạo, trơ mắt nhìn gia tộc bị diệt môn! Ta đáng lẽ phải chết cùng họ!"
"Nhưng họ muốn ngươi sống!"
Giọng nói của Đường Tấn Trò bỗng nhiên nâng cao, khuếch đại qua Loa Gỗ Phóng Thanh vang dội khắp nghĩa địa hoang, át cả tiếng gió rít:
"Mười năm qua, ngươi luôn tự trách bản thân hèn nhát. Ngươi tu luyện kiếm đạo u sầu để hành xác, ngươi muốn tự sát để tạ tội với vong hồn cha mẹ. Nhưng ta muốn hỏi ngươi một câu chí mạng: Đêm diệt môn đó, khi cha ngươi dùng chút tàn lực cuối cùng đẩy ngươi vào mật đạo... ngươi có nhớ nụ cười cuối cùng của ông ấy không?"
Lạc Vô Trần bỗng khựng lại. Đôi mắt gã trợn trừng, ký ức kinh hoàng đêm diệt môn mười năm trước vốn bị gã cố ý khóa chặt nay đột ngột tràn về như lũ cuốn dưới áp lực câu hỏi của MC.
Trong làn khói sương mù màu lam nhạt do Nhi Nhi thổi ra, hình ảnh minh họa mờ ảo của ký ức hiện lên sống động phía sau sân khấu nhờ ánh sáng kết giới. Đó là hình ảnh một người đàn ông trung niên vạm vỡ, người đầy máu, đang dùng tấm lưng chắn trước mũi kiếm của kẻ thù, nhưng gương mặt ông quay lại nhìn đứa con trai nhỏ dưới mật đạo lại nở một nụ cười vô cùng nhẹ nhõm, ấm áp.
"Cha..." Lạc Vô Trần run rẩy thốt lên, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má kiếm sĩ.
"Đúng vậy, ông ấy đã cười!" Đường Tấn Trò bước lại gần, đặt tay lên vai Lạc Vô Trần, giọng nói đầy thấu cảm: "Nụ cười đó không chứa đựng hận thù, không chứa đựng sự oán trách. Ông ấy cười là vì ông ấy biết đứa con trai duy nhất của mình đã được an toàn. Sự sống sót của ngươi không phải là tội lỗi, mà là di nguyện vĩ đại nhất, là niềm hy vọng duy nhất của cả Lạc gia! Ngươi muốn tự sát để tạ tội, nhưng thực chất ngươi đang dùng cái chết để trốn tránh nỗi đau, ngươi đang tự tay bóp nát niềm hy vọng cuối cùng của cha mẹ ngươi dưới suối vàng!"
"Không... ta không muốn trốn tránh... ta..." Lạc Vô Trần nghẹn ngào, lồng ngực run rẩy kịch liệt.
Đường Tiểu Muội dưới cánh gà lập tức khóc mồi chuyên nghiệp, nước mắt rơi lã chã mếu máo: "Hu hu... cha mẹ anh thương anh như vậy... sao anh lại muốn chết... hu hu..."
Tiếng khóc của Tiểu Muội như giọt nước tràn ly. Lạc Vô Trần hoàn toàn đổ sụp phòng tuyến tinh thần cuối cùng. Gã vùi đầu vào hai tay, khóc nức nở, khóc rống lên như một đứa trẻ mồ côi bị bỏ rơi bấy lâu. Những giọt nước mắt nóng hổi chứa đựng nỗi u uất, oán hận tích tụ mười năm qua trút xuống như mưa.
*Hộp Khăn Giấy Ma Thuật* trên bàn tự động cảm biến độ ẩm, liên tục nhả ra từng tờ khăn giấy tơ tằm mềm mại đẩy về phía gã.
Ngay khi Lạc Vô Trần buông bỏ hoàn toàn hận thù và cảm giác tội lỗi, một hiện tượng kỳ vĩ bỗng nhiên xảy ra.
*Keng... Keng... Keng...*
Thanh kiếm cổ 'Vô Trần' gỉ sét trong lòng gã bỗng nhiên rung lên bần bật, phát ra tiếng kiếm鳴 thanh thoát vang dội khắp nghĩa địa hoang. Toàn bộ lớp gỉ sét mười năm qua tự động bong tróc, rơi lả tả xuống đất, lộ ra thân kiếm màu lam thuần khiết rực rỡ như bầu trời đầy sao.
Một luồng kiếm ý u sầu nhưng vô cùng thanh thản, mạnh mẽ bỗng nhiên bộc phát từ người Lạc Vô Trần, phóng thẳng lên chín tầng mây, xua tan hoàn toàn mây đen và sương mù cõi âm quanh nghĩa địa hoang.
Lạc Vô Trần đột phá kiếm đạo ngay trên sóng nhờ buông bỏ hận thù! Kiếm tâm của gã từ u uất chuyển hóa thành kiếm đạo bảo vệ hòa bình vĩ đại!
[Hệ thống thông báo: Khách mời hóa giải tâm ma thành công! Rating bùng nổ đạt mốc đột phá! Tích lũy nhận được 5000 điểm Rating tâm linh!]
[Hệ thống nâng cấp: Kích hoạt thành công Kết giới gỗ cấp 3! Bán kính bảo vệ tuyệt đối mở rộng lên đúng 10 mét xung quanh rạp gỗ!]
Màng bảo vệ ánh sáng vàng rực rỡ bỗng chốc bộc phát, phát ra tiếng chuông đồng ngân vang nhè nhẹ định thần, bao phủ toàn bộ nghĩa địa hoang dã.
Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn, từ trong bóng tối sâu thẳm ngoài rìa kết giới mới nâng cấp, một luồng tử khí đen ngòm, tà ác bỗng nhiên cuộn trào dữ dội. Làn khói đen kịt như một con mãng xà khổng lồ xông thẳng vào rạp gỗ, gầm thét đòi lấy mạng Đường Tấn Trò.
Một giọng nói già nua, khàn đặc đầy sát khí vang lên từ trong bóng tối:
"Đường Tấn Trò! Ngươi dám tịnh hóa oán linh nghĩa địa của lão phu, cướp mất vạn quỷ luyện công! Hôm nay, Quỷ Môn Phái ta sẽ dùng thần hồn phàm nhân của ngươi để đền mạng!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!