Kiếm Sĩ U Sầu Bên Hồ Trăng
Sương sớm của phàm thành Thanh Vân bao giờ cũng mang theo một mùi vị rất đặc trưng: nửa phần là mùi than củi rẻ tiền của những hộ phàm nhân nghèo khổ, nửa phần còn lại là oán khí u ám tích tụ từ những cuộc thanh trừng không dứt của giới tu sĩ.
Tại sân sau căn nhà tranh vách đất của Đường Tấn Trò, ánh bình minh yếu ớt khẽ lách qua những kẽ hở của hàng rào tre đổ nát. Độc Nhãn Long – gã sát thủ chuyên nghiệp Luyện Khí tầng năm từng khiến giang hồ Thanh Vân nghe danh mất vía – lúc này đang ngồi thu lu trên chiếc Ghế Nóng Sám Hối. Bộ hắc y ôm sát người của gã bám đầy bụi đất, mái tóc vốn bảnh bao nay đã bị kết giới giật điện rụng sạch, trọc lốc và bóng loáng dưới ánh nắng sớm.
Trên tay Độc Nhãn Long không còn thanh trường kiếm gãy mũi sắc bén, mà là một chiếc gậy mát-xa lưng bằng gỗ sồi nhẵn nhụi. Gã khẽ dùng đầu gậy hình bàn tay nhỏ múp míp gãi gãi cái lưng đang ngứa ngáy của mình, miệng lẩm bẩm một cách vô thức:
"Oan gia trái chủ... vạn sự tùy duyên... mông ta đau quá... Sa Vạn Lý hại ta rồi..."
Đường Tấn Trò bước ra sân sau, khẽ vươn vai một cái thật dài. Chàng thanh niên hai mươi sáu tuổi diện bộ vest cổ trang vải thô màu lam nhạt sờn cũ, búi tóc gọn gàng cài chiếc Trâm Gỗ Sồi phát ra luồng ấm áp dịu nhẹ. Đôi mắt anh vẫn còn hơi đỏ rát nhẹ do sự cố bột ớt bay ngược đêm qua, nhưng thần thái đã khôi phục lại vẻ lém lỉnh, tự tin vốn có.
"Chào buổi sáng, Độc Nhãn Long đại ca," Đường Tấn Trò mỉm cười, cất Giọng nói ấm áp trầm bổng đặc trưng của một MC chuyên nghiệp. "Đêm qua ngủ ngon chứ? Chiếc ghế sồi đen Thanh Vân của cha nuôi ta đóng có vừa mông anh không?"
Độc Nhãn Long rùng mình một cái, vội vàng ôm chặt chiếc gậy mát-xa lưng vào lòng, đôi mắt phải còn lại nhìn Đường Tấn Trò đầy kinh hãi:
"Đường đại ca... không, Đường tổ tông! Ta đã khai hết những gì biết rồi! Sa Vạn Lý thực sự muốn dùng độc dược tàn sát rạp gỗ của ngươi. Ngươi tha cho ta đi, ta thề từ nay về sau sẽ ăn chay niệm Phật, không bao giờ nhận nhiệm vụ ám sát nữa!"
"Yên tâm, ta là người làm truyền thông chữa lành, không thích chém giết," Đường Tấn Trò phe phẩy chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' mới nhặt được, ung dung nói. "Cứ ngồi đó tĩnh tâm đi. Lát nữa sẽ có người đến chăm sóc anh."
Đúng lúc đó, từ ngoài cổng tre, một bóng người mặc đạo y xám tro sạch sẽ bước vào. Đó là Sư thái Tĩnh Tâm, trụ trì của ni viện nhỏ phía Nam thành. Khuôn mặt bà từ bi, tĩnh lặng, cổ đeo tràng hạt bằng gỗ đàn hương tỏa ra mùi thơm ngát dịu nhẹ. Thấy Độc Nhãn Long đang ngồi mếu máo trên ghế nóng, bà khẽ niệm Phật hiệu rồi bước lại gần Đường Tấn Trò.
"Đường thí chủ, bần ni nghe tin đêm qua có tà tu đột nhập nhà tranh, lòng vô cùng lo lắng nên đã vội vã ghé qua," Sư thái Tĩnh Tâm nhẹ nhàng nói, tay nâng lên một chiếc lư hương bằng đồng cổ kính. "Đây là Hương trầm Tĩnh Tâm do ni viện tự tay bào chế từ đàn hương tinh khiết. Khi đốt lên, khói hương có khả năng làm dịu thần trí, giảm bớt ba mươi phần trăm sát ý bạo lực của những kẻ quá khích. Bần ni xin tặng thí chủ để hỗ trợ cho các buổi talkshow sắp tới."
Đường Tấn Trò sáng mắt lên, vội vàng đón lấy chiếc lư hương đồng cổ như đón lấy một bảo vật vô giá: "Đa tạ Sư thái! Có chiếc lư hương này kết hợp với kết giới gỗ của rạp dã chiến, ta tin chắc ngay cả những ma đầu hung hãn nhất cũng phải ngoan ngoãn ngồi nghe giảng đạo lý."
Sư thái Tĩnh Tâm nhìn chiếc gậy mát-xa lưng trên tay Độc Nhãn Long, khẽ thở dài: "Vạn vật chúng sinh đều có nhân quả. Sa Vạn Lý dùng độc kế đầu độc nguồn nước, dã tâm vô cùng tàn độc. Đường thí chủ định đối phó thế nào?"
Đường Tấn Trò thu quạt giấy lại, ánh mắt lóe lên tia sáng sắc sảo: "Sa Vạn Lý muốn đầu độc nguồn nước uống và trà thảo mộc Thanh Giọng của ta. Nhưng gã không biết rằng, ta đã có sự chuẩn bị. Nước giếng cổ sau nhà tuy tốt, nhưng để tịnh hóa hoàn toàn độc tính của tà tu, ta cần một nguồn nước mạnh mẽ hơn. Ta sẽ đến Hồ Linh Nguyệt để lấy nước tịnh tâm."
Hồ Linh Nguyệt nằm sâu trong rừng trúc xanh ngát phía Nam thành phố, quanh năm bao phủ bởi sương mù mờ ảo. Nước hồ trong vắt phản chiếu ánh trăng tròn, vốn nổi tiếng có khả năng tịnh hóa tâm trí và làm dịu đi sát khí của tu sĩ. Tuy nhiên, nơi đó cũng là vùng cấm hoang dã đầy rẫy nguy hiểm do linh khí thu hút nhiều yêu thú cấp thấp bảo vệ lãnh thổ.
Đường Tấn Trò xách chiếc xô gỗ sồi đen Thanh Vân cực nặng do A Ngưu chế tạo, một mình rảo bước tiến về phía rừng trúc Nam thành. Đi bên cạnh anh là chú khuyển A Phúc, chiếc chuông đồng nhỏ trên cổ nó khẽ leng keng theo từng bước chạy lon ton nghịch ngợm.
Khi bước chân vào bìa rừng trúc, không khí đột ngột trở nên lạnh lẽo. Sương mù xám xịt lượn lờ quanh các gốc trúc già, che khuất tầm nhìn tuyệt đối. Đường Tấn Trò khẽ rùng mình, tay trái siết chặt chiếc Trâm Gỗ Sồi trên búi tóc để giữ cho thần trí luôn tỉnh táo. Nhờ có chiếc Bùa Ẩn Khí Tiêu Thất giắt trong túi áo ngực, anh không hề bị chướng khí hay oán linh cô đơn trong rừng phát hiện.
Sau nửa canh giờ đi bộ mệt mỏi của người phàm, trước mắt Đường Tấn Trò bỗng mở ra một khoảng không gian rộng lớn. Hồ Linh Nguyệt hiện ra như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời sương sớm mờ ảo. Làn nước hồ phẳng lặng không một gợn sóng, tỏa ra một luồng linh quang màu lam nhạt thanh tịnh vô cùng dễ chịu.
*Leng keng...*
Chú chó A Phúc đột ngột dừng lại, hai tai dựng đứng, khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng. Đường Tấn Trò lập tức nín thở, nép mình sau một gốc trúc già lớn, phóng tầm mắt quan sát về phía bờ hồ.
Dưới ánh trăng tàn và sương sớm mờ ảo, một bóng người mặc hắc y rách nát đang đứng im như tượng ngay sát mép nước lạnh buốt của Hồ Linh Nguyệt. Đó là một kiếm sĩ trẻ tuổi có khuôn mặt vô cùng tuấn tú nhưng mặt mày u ám, xám xịt như tro tàn. Đôi mắt gã sưng đỏ, chứa đựng một nỗi u uất, tuyệt vọng cực hạn đến mức dường như cả thế giới này không còn bất kỳ điều gì có thể níu giữ được gã.
Trên tay kiếm sĩ trẻ ôm chặt một thanh trường kiếm gỉ sét đầy vết sứt mẻ. Đó chính là Lạc Vô Trần – một kiếm sĩ thiên tài u sầu mang nặng tâm lý tự ti và oán hận gia tộc.
"Cha... mẹ... mọi người đều đã chết," Lạc Vô Trần lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, nghẹn ngào đầy bất lực. "Con là kẻ sống sót duy nhất... là một phế vật vô dụng không thể bảo vệ gia tộc. Con sống trên đời này để làm gì nữa?"
Nói rồi, Lạc Vô Trần nhắm mắt lại, bước một chân xuống dòng nước lạnh buốt của hồ Linh Nguyệt, thanh kiếm gỉ sét từ từ đưa lên cổ họng, chuẩn bị tự sát để giải thoát khỏi chứng trầm cảm cực hạn bấy lâu.
Chứng kiến cảnh tượng tự hủy hoại đầy đau lòng ấy, Đường Tấn Trò không hề do dự. Anh biết mình chỉ là một người phàm không có tu vi, nếu xông ra dùng sức mạnh cơ bắp ngăn cản một kiếm sĩ Luyện Khí tầng sáu là hoàn toàn bất khả thi. Anh cần phải dùng vũ khí mạnh nhất của mình: ngôn từ và sự thấu cảm.
Đường Tấn Trò từ sau gốc trúc bước ra, bước đi ung dung, cất Giọng nói ấm áp trầm ấm vang vọng khắp mặt hồ tĩnh lặng:
"Thanh kiếm gỉ sét kia... chắc hẳn đã cùng ngươi trải qua rất nhiều đêm đông lạnh buốt, chứng kiến mọi giọt nước mắt bất lực của người sống sót duy nhất đúng không?"
*Xoẹt!*
Lạc Vô Trần giật mình mở mắt, đôi mắt sưng đỏ vằn tia máu khóa chặt lấy Đường Tấn Trò. Gã vung mạnh thanh kiếm gỉ sét, tạo ra một luồng kiếm khí u sầu màu xám tro chém sạt qua mặt đất cách chân Đường Tấn Trò chỉ một gang tay, gầm lên đầy cảnh giác:
"Kẻ nào?! Một tên phàm nhân không có nửa điểm tu vi... cút đi! Đừng lại gần đây, nếu không kiếm khí của ta sẽ chém ngươi làm hai nửa!"
Đường Tấn Trò không hề lùi bước. Anh đứng im dưới làn sương sớm, dùng ánh mắt bao dung nhìn thẳng vào đôi mắt đang run rẩy của kiếm sĩ trẻ. Đôi mắt phàm nhân của anh phát ra ánh sáng vàng nhạt ấm áp, không chứa đựng một chút phán xét, oán hận hay sợ hãi nào, chỉ có sự thấu cảm sâu sắc như một người anh trai lớn đang nhìn đứa em tội nghiệp.
"Ta chỉ là một người phàm đi lấy nước pha trà," Đường Tấn Trò nhẹ nhàng nói, từng bước tiến lại gần mép nước. "Nhưng ta nghe thấy tiếng lòng của ngươi đang khóc than dữ dội hơn cả tiếng gió rít ngoài kia. Lạc Vô Trần, ngươi không muốn chết vì hèn nhát, ngươi muốn chết vì gánh nặng tội lỗi của người sống sót duy nhất, có phải không?"
Lạc Vô Trần khựng lại hoàn toàn. Thanh kiếm gỉ sét trên tay gã khẽ run lên bần bật. Gã bàng hoàng kinh ngạc trước sự chân thành không chút sợ hãi của một người phàm trước mũi kiếm của mình. Những lời nói của Đường Tấn Trò như một mũi tên nhọn găm thẳng vào vết thương lòng sâu kín nhất mà gã luôn cố gắng che giấu.
"Ngươi... làm sao ngươi biết tên ta? Làm sao ngươi biết chuyện gia tộc ta?" Lạc Vô Trần lắp bắp hỏi, kiếm chiêu hoàn toàn bị rối loạn.
Đường Tấn Trò khẽ mỉm cười, định bước lên một bước nữa để kéo kiếm sĩ trẻ lên bờ. Nhưng hỡi ôi, mặt đất bên bờ Hồ Linh Nguyệt phủ đầy rêu xanh trơn trượt do linh khí trăng tròn ngưng tụ.
*Á!*
Đường Tấn Trò trượt chân một cái cực mạnh. Cả thân hình phàm nhân của anh loạng choạng, hai tay khua khoắng loạn xạ trong không trung, chiếc xô gỗ sồi đen nặng trịch văng ra xa, còn bản thân anh thì suýt nữa cắm đầu xuống hồ nước lạnh buốt.
"Đường đại ca! Cẩn thận!"
Lạc Vô Trần theo bản năng vung tay, một luồng linh lực nhu hòa phóng ra đỡ lấy thắt lưng Đường Tấn Trò, kéo anh đứng vững lại trên bờ đất.
Cảnh tượng trượt chân hài hước dở khóc dở cười ấy bỗng chốc làm tiêu tan hoàn toàn bầu không khí u ám, ngột ngạt ban đầu bên bờ hồ. Đường Tấn Trò dở khóc dở cười phủi phủi vạt áo vest dính đầy bùn đất, khẽ ho khan một tiếng để giữ lại chút phong thái MC:
"Khụ... đa tạ Lạc huynh đệ ra tay cứu giúp. Ngươi thấy đấy, ngay cả một người phàm trượt chân suýt chết đuối như ta còn cố gắng bám lấy bờ đất để sống, một kiếm sĩ thiên tài như ngươi sao lại dễ dàng buông xuôi như vậy?"
Lạc Vô Trần nhìn Đường Tấn Trò đang chật vật phủi bụi, khóe môi gã khẽ giật giật một cái. Nỗi u uất tột cùng trong lòng gã bỗng nhiên vơi đi một nửa một cách kỳ lạ. Gã cúi đầu, nhìn thanh kiếm gỉ sét 'Vô Trần' của mình, giọng nói u sầu nhỏ dần:
"Sống sót... thì có ích gì chứ? Gia tộc bị diệt môn chỉ trong một đêm, cha mẹ dùng cả tính mạng để đẩy ta vào mật đạo chạy trốn. Mỗi đêm nhắm mắt lại, ta đều nghe thấy tiếng gào thét của họ, cảm giác tội lỗi như ngàn vạn con kiến đang cắn xé tâm can. Ta thà chết đi còn hơn phải chịu đựng nỗi đau này hằng ngày."
Đường Tấn Trò bước lại gần, đặt tay lên vai Lạc Vô Trần. Thể chất phàm nhân của anh khẽ run lên vì cái lạnh của sương sớm, tinh thần lực tiêu hao khiến anh cảm thấy hơi đau đầu nhẹ. Nhưng giọng nói của anh vẫn vô cùng ấm áp, kiên định:
"Lạc huynh đệ, cha mẹ ngươi hy sinh tính mạng để ngươi được sống, không phải để ngươi dùng thanh kiếm này tự kết liễu đời mình bên hồ nước lạnh buốt này. Họ muốn ngươi được sống một cuộc đời an lành, tự tại. Sự tự sát của ngươi không phải là sự giải thoát, mà là sự phủ nhận hoàn toàn sự hy sinh vĩ đại của họ."
Những giọt nước mắt nóng hổi bỗng chốc trào ra từ khóe mắt sưng đỏ của Lạc Vô Trần. Gã quỳ sụp xuống bờ đất, ôm mặt khóc nức nở như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Thanh kiếm gỉ sét rơi xoảng xuống đất. Gánh nặng tội lỗi sống sót mười năm qua, lần đầu tiên được một người phàm thừa nhận và xoa dịu một cách chân thành nhất.
*Xào xạc...*
Từ trong bụi trúc rậm rạp gần đó, Cố Nhất Phàm – Trưởng ban săn tin của đài – hớt hải chạy ra, tay cầm cuốn sổ tay da dê bám đầy bụi than. Gã thở dốc, mắt la mày lém nhìn quanh rồi ghé sát tai Đường Tấn Trò báo cáo:
"Đường đại ca! Tôi đã dùng Mạng lưới thu thập scandal của Cái Bang Thanh Vân để điều tra kỹ lưỡng hồ sơ thù hận giang hồ của Lạc gia rồi. Đúng như anh đoán, kẻ đứng sau thảm án diệt môn Lạc gia mười năm trước thực chất là một thế lực tông môn cực lớn có liên quan mật thiết đến hoàng đô Đại Càn!"
Đường Tấn Trò khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên tia sáng quyết đoán. Anh quay sang Lạc Vô Trần vẫn đang quỳ khóc dưới đất, nâng gã dậy, nghiêm túc nói:
"Lạc huynh đệ, ngươi có muốn biết chân tướng thực sự kẻ đã hủy hoại gia tộc ngươi không? Ngươi có muốn đòi lại công lý cho cha mẹ mình mà không cần dùng bạo lực chém giết mù quáng không?"
Lạc Vô Trần ngẩng đầu, ánh mắt sưng đỏ hiện lên tia nhìn kinh ngạc và hy vọng nghẹn ngào: "Đòi lại công lý... không dùng bạo lực? Làm sao có thể chứ?"
"Được, vậy tối nay hãy tham gia buổi phát sóng talkshow đêm muộn đặc biệt của ta tại Nghĩa địa hoang sau núi Thanh Vân," Đường Tấn Trò xòe quạt giấy, phong thái vô cùng tự tin, lịch lãm. "Ta áp dụng Quy trình Biên kịch 3 hồi để thiết lập một kịch bản vạch trần tội ác hoàn hảo nhất. Ngươi sẽ ngồi lên Ghế Nóng Sám Hối, đối diện với ký ức thật sự của mình trước toàn bộ khán giả phàm thành."
Lạc Vô Trần im lặng nhìn Đường Tấn Trò hồi lâu. Gã nhặt thanh kiếm gỉ sét lên, ánh mắt u sầu bỗng chốc trở nên sắc bén lạ thường. Gã gật đầu, đưa ra điều kiện chí mạng:
"Được! Ta đồng ý lên sóng đêm muộn với ngươi. Nhưng ta có một điều kiện: Nếu tối nay ngươi không thể dùng cái gọi là 'thuyết trình tâm lý' thuyết phục được ta buông bỏ hận thù, ta sẽ dùng chính thanh kiếm gỉ sét này tự đâm vào ngực ngay trên sân khấu rạp gỗ của ngươi!"
Đường Tấn Trò đứng im dưới ánh đèn hắt mờ ảo của sương sớm, khẽ mỉm cười đầy bản lĩnh: "Thỏa thuận thế đi! Hẹn gặp lại ngươi vào giờ Tý đêm nay."
*Xào xạc... vút!*
Cố Nhất Phàm bỗng nhiên giật bắn mình, gã nhìn vào cuốn sổ tay da dê vừa nhấp nháy một luồng linh quang màu đen tà ác, hốt hoảng hét lên:
"Đường đại ca! Không xong rồi! Mạng lưới Cái Bang vừa truyền tin khẩn cấp: Lão quỷ Âm Ty – tà tu pháp sư gọi hồn của Quỷ Môn Phái – đang âm thầm tụ tập hàng vạn oán linh tà ác bao vây quanh nghĩa địa hoang ngoại thành để chuẩn bị phá hoại buổi ghi hình đêm nay của chúng ta!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!