Nhạc nềnTeatime

Ám Sát Lúc Nửa Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Thành hoang Thanh Vân khi về đêm lạnh lẽo và u ám như một nghĩa địa khổng lồ bị bỏ hoang. Gió rít qua những khe nứt của bức tường thành phía Tây, mang theo hơi ẩm của sương độc từ khu rừng phía Bắc dội về, thổi bùng lên những âm thanh ma quái. Tại góc rìa thành tồi tàn, Căn nhà tranh vách đất của hai anh em Đường Tấn Trò đứng im lìm dưới bóng tối đặc quánh. Gian phòng ngoài tối đen như mực, chỉ có ánh đèn dầu leo lét từ phòng viết kịch bản của Tấn Trò hắt ra một vệt sáng vàng nhạt, mỏng manh như sắp bị bóng đêm nuốt chửng.


Đường Tấn Trò ngồi trước bàn gỗ, khẽ xoa hai bàn tay phàm nhân vào nhau để tìm kiếm chút hơi ấm. Gió đêm lùa qua khe cửa đất nứt nẻ khiến vạt áo vest màu lam nhạt sờn cũ của anh khẽ lay động. Dù cơ thể phàm trần đang mệt mỏi sau một ngày dài dọn dẹp và phân công công việc cho cả ekip mới, đầu óc anh lúc này lại tỉnh táo đến lạ lùng. Đầu ngón tay anh vân vê chiếc Trâm Gỗ Sồi cài trên búi tóc gọn gàng, cảm nhận luồng ấm áp dịu nhẹ từ di vật của mẹ nuôi tỏa ra, xoa dịu đi sự căng thẳng đang nhen nhóm trong lồng ngực.


Trong túi áo ngực sát thân thể của anh, lá Bùa Ẩn Khí Tiêu Thất – món bảo vật ẩn khí cõi âm do Phán quan Tiêu Thất bí mật tặng – đang tỏa ra một luồng u minh khí mát lạnh, bao phủ lấy thần hồn phàm nhân của anh. Nhờ có lá bùa này, Đường Tấn Trò hoàn toàn vô hình trước mọi luồng thần thức dò xét từ xa của các tu sĩ cấp cao. Sa Vạn Lý hay bất kỳ kẻ thù nào ngoài kia đều không thể dùng thần niệm để định vị chính xác vị trí của anh, trừ khi chúng dùng mắt thường để tìm kiếm.


Ở góc phòng, chú khuyển A Phúc – chú chó hoang lông vàng mập mạp với chiếc tai cụp một bên – đang nằm cuộn tròn như một quả bóng vàng lớn. Chiếc chuông đồng nhỏ đeo trên cổ nó thỉnh thoảng khẽ leng keng theo nhịp thở đều đặn. Đường Tiểu Muội, em gái nuôi của anh, đã ngủ say ở gian phòng bên cạnh từ lâu. Mọi thứ dường như chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối của đêm muộn.


Nhưng Đường Tấn Trò biết, sự tĩnh lặng này chỉ là lớp vỏ bọc cho một cuộc đi săn tàn bạo đang cận kề. Lời cảnh báo hớt hải của Cố Nhất Phàm vào chiều muộn vẫn vang vọng bên tai anh: Sa Vạn Lý đã bỏ ra năm mươi viên linh thạch hạ phẩm để thuê sát thủ một mắt Độc Nhãn Long lấy đầu anh đêm nay. Năm mươi viên linh thạch hạ phẩm – một cái giá quá hời để lấy mạng một người phàm không có nửa điểm tu vi chiến đấu.


*Gừ... gừ...*


Một tiếng gầm gừ cực thấp, mang theo sự cảnh giác tột độ bỗng nhiên vang lên từ cổ họng của A Phúc. Chú chó vàng mập mạp đột ngột dựng đứng hai tai, bốn chân chống thẳng xuống đất, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn chằm chằm về phía cánh cửa gỗ rách nát của nhà tranh. Chiếc đuôi ngắn ngủn của nó dựng ngược, toàn bộ lông tơ trên lưng dựng đứng lên như những chiếc gai nhỏ.


Đường Tấn Trò lập tức nín thở. Anh khẽ rùng mình khi cảm nhận được một luồng sát khí lạnh buốt, tanh nồng mùi máu đang âm thầm thẩm thấu qua vách đất, khiến nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm mạnh xuống mức đóng băng.


"Đến rồi sao?" Tấn Trò nghĩ thầm, tay phải anh khẽ thọc vào túi áo, nắm chặt lấy một viên Linh thạch hạ phẩm nguyên vẹn – phần thưởng rating bùng nổ mà anh luôn cất giữ như một chiếc phao cứu sinh cuối cùng.


*Ầm!*


Cánh cửa gỗ mỏng manh của căn nhà tranh vách đất bỗng chốc vỡ vụn thành hàng vạn mảnh vụn bắn tung tóe. Một luồng kiếm áp màu xám tro, sắc bén và lạnh lẽo như gió bão mùa đông, quét thẳng vào trong phòng. Giữa làn bụi đất mù mịt, một bóng người gầy nhom mặc hắc y ôm sát hiện ra như một bóng ma bước ra từ cõi chết. Gã đeo một chiếc băng vải đen che khuất mắt trái, tay cầm thanh trường kiếm gãy mũi rỉ sét nhưng tỏa ra luồng kiếm khí lam nhạt rợn người.


Đó chính là Độc Nhãn Long – sát thủ chuyên nghiệp Luyện Khí tầng 5. Đôi mắt phải còn lại của gã lóe lên tia nhìn lạnh lùng, tàn độc, khóa chặt lấy bóng dáng phàm nhân của Đường Tấn Trò.


Không một lời thoại thừa thãi của kẻ phản diện, Độc Nhãn Long vung kiếm gãy mũi đâm thẳng về phía trước. Chiêu thức *Vô Ảnh Kiếm Chiêu* nhanh như một tia chớp xám, mũi kiếm rạch đôi khoảng không khí, mang theo tiếng rít chói tai nhắm thẳng vào cổ họng Đường Tấn Trò.


Sát ý ập đến quá nhanh và bạo liệt. Bản năng sinh tồn phàm nhân của Đường Tấn Trò hét lên điên cuồng. Anh không cố gắng chạy trốn theo một đường thẳng – điều đó là tự sát trước tốc độ của tu sĩ Luyện Khí tầng 5. Tấn Trò lấy đà, lăn lộn một vòng cực kỳ chật vật ngay trên nền đất bụi bặm, né tránh mũi kiếm tử thần trong gang tấc.


*Xoẹt!*


Mũi kiếm gãy của Độc Nhãn Long đâm sầm vào chiếc bàn viết kịch bản, chẻ đôi chiếc bàn gỗ thường làm hai nửa một cách dễ dàng.


Đường Tấn Trò vừa gượng dậy liền chộp lấy chiếc gối bông trên giường ngủ, dồn toàn lực ném mạnh về phía khuôn mặt của Độc Nhãn Long để cản tầm nhìn của gã. Cùng lúc đó, anh thò tay vào túi quần, rút ra một bọc bột ớt đỏ tươi định ném ra để tạo màn khói mù chạy trốn.


Nhưng người tính không bằng trời tính. Ngay khi Đường Tấn Trò vung tay ném bọc bột ớt, một luồng gió đêm lạnh buốt từ cánh cửa vỡ vụn bỗng nhiên thổi ngược vào trong phòng.


*Phù!*


Màn bột ớt đỏ thẫm không những không bay vào mắt sát thủ, mà bị gió thổi ngược lại toàn bộ vào mặt Đường Tấn Trò.


"Khụ! Khụ khụ khụ! Mẹ kiếp... gió ngược!"


Đường Tấn Trò sặc sụa nước mắt nước mũi, ho liên tục đến mức phổi như muốn nổ tung. Khuôn mặt anh đỏ bừng, hai mắt cay xè không thể mở ra nổi. Tình thế trong nháy mắt rơi vào khủng hoảng cực độ. Gã sát thủ Độc Nhãn Long chỉ cần vung nhẹ kiếm là có thể kết liễu mạng sống phàm nhân của anh ngay lập tức.


*Gâu! Gâu! Gâu!*


Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng vàng mập mạp lao vút ra từ góc tối. A Phúc không hề sợ hãi tu vi Luyện Khí của sát thủ, chú chó vàng dũng cảm xông lên, há cái miệng rộng cắn chặt lấy ống quần hắc y của Độc Nhãn Long. Nó dùng cả thân hình mập mạp của mình ghì chặt xuống đất, cố gắng kéo giật gã sát thủ ra sau.


"Súc sinh! Cút ra!"


Độc Nhãn Long tức giận quát lớn, gã vận hành linh lực chấn động nhẹ, hất văng chú chó vàng mập mạp ra xa đập vào vách đất. A Phúc kêu lên một tiếng đau đớn, nhưng hành động dũng cảm của nó đã kéo dài cho Đường Tấn Trò ba giây vô giá.


Nhờ ba giây ấy, Đường Tấn Trò nén cơn đau rát ở mắt, loạng choạng lao thẳng ra cửa sau, chạy trốn ra khoảng sân sau nhà tranh – nơi anh đặt chiếc bàn dẫn chương trình và chiếc Ghế Nóng Sám Hối của rạp gỗ dã chiến.


Sân sau tối tăm và lạnh lẽo. Trên chiếc bàn gỗ sồi đen Thanh Vân vững chãi, chiếc Micro Gỗ Sơ Khai vẫn nằm im lìm, mộc mạc và không phát ra nửa điểm linh quang. Vì lúc này đã quá giờ phát sóng, hệ thống kết giới gỗ cấp 2 hoàn toàn tắt lịm, Đường Tấn Trò lúc này chỉ là một người phàm trần không có bất kỳ sự bảo vệ nào.


*Vút!*


Độc Nhãn Long ngự kiếm đuổi theo sát nút. Gã lướt đi trên không trung sát mặt đất bằng *Tật Phong Kiếm Quyết*, tốc độ nhanh như một cơn gió lốc màu xám. Chỉ trong chớp mắt, gã đã chắn ngay trước mặt Đường Tấn Trò. Thanh trường kiếm gãy mũi rực sáng kiếm khí lam nhạt, mũi kiếm sắc lạnh dừng lại, chỉ thẳng vào giữa trán của Đường Tấn Trò, cách đúng một xăng-ti-mét.


Sát khí lạnh buốt từ mũi kiếm truyền thẳng vào da thịt trán, khiến Đường Tấn Trò có cảm giác như một tảng băng đang áp chặt vào đầu mình. Chỉ cần Độc Nhãn Long khẽ đẩy tay tới trước một phân, đầu anh sẽ bị đâm xuyên qua.


"Phàm nhân ngu xuẩn," Độc Nhãn Long cất giọng khàn khàn, lạnh lùng đầy khinh bỉ. "Ngươi tưởng cái kết giới rạp gỗ của ngươi là vạn năng sao? Ngoài giờ phát sóng, ngươi chỉ là một con kiến hôi để ta tùy ý chà đạp. Nhận lấy cái chết đi!"


Đứng trước mũi kiếm tử thần, Đường Tấn Trò bỗng nhiên không còn hoảng loạn ho sặc sụa nữa. Sự bình tĩnh đến kỳ lạ của một MC chuyên nghiệp đối diện với áp lực trực tiếp bộc phát. Anh khẽ đưa tay trái lên, xòe chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' ra phe phẩy một cách nhẹ nhàng trước ngực, nặn ra một nụ cười ung dung tự tại, áp dụng thủ đoạn *Im lặng vàng* để tạo áp lực tâm lý ngược lại cho đối thủ.


"Độc Nhãn Long," Đường Tấn Trò cất giọng trầm ấm, truyền cảm tự nhiên dù cổ họng vẫn còn hơi rát. "Ngươi có biết quy tắc đầu tiên của một MC chuyên nghiệp là gì không?"


Độc Nhãn Long hơi khựng lại trước phong thái quá đỗi bình tĩnh của mục tiêu phàm nhân. Đôi mắt phải của gã khẽ nheo lại đầy nghi ngờ: "Cái gì?"


"Đó là... chương trình có thể tạm hoãn, nhưng kết giới thì luôn có nguồn năng lượng dự phòng!"


Ngay khi câu nói vừa dứt, tay phải của Đường Tấn Trò – vốn đã âm thầm đặt lên chiếc Micro Gỗ Sơ Khai trên bàn từ lúc nào – nhanh như chớp nhét viên Linh thạch hạ phẩm nguyên vẹn vào khe khảm của mảnh vỡ Sáng Thế Thần Đài.


*Oàng!*


Một cột ánh sáng vàng óng rực rỡ đột ngột từ trên trời giáng thẳng xuống sân sau nhà tranh, xua tan hoàn toàn bóng tối đặc quánh của đêm muộn. Màng kết giới gỗ cấp 2 với bán kính đúng năm mét lập tức được kích hoạt khẩn cấp, bao phủ toàn bộ khoảng sân nhỏ.


Luật 'MC không thể chạm' chính thức online!


Thanh trường kiếm gãy mũi của Độc Nhãn Long đang chỉ thẳng vào trán Đường Tấn Trò bỗng nhiên đâm sầm vào một màng chắn ánh sáng vàng kim vô hình. Một tiếng *Keng* thanh giòn vang lên, toàn bộ lực lượng kiếm khí tà ác của tu sĩ Luyện Khí tầng 5 bị dội ngược trở lại 100%.


Chưa dừng lại ở đó, dưới quy tắc biến đổi hài hước của kết giới gỗ, thanh trường kiếm gãy mũi rỉ sét đầy sát khí trên tay Độc Nhãn Long bỗng nhiên phát ra một tiếng *bùm* khói trắng nhỏ.


Khi khói trắng tan đi, Độc Nhãn Long bàng hoàng phát hiện thanh kiếm sắc bén của mình đã biến mất vĩnh viễn. Thay vào đó, gã đang cầm chặt một chiếc gậy mát-xa lưng bằng gỗ sồi nhẵn nhụi, phần đầu gậy được đẽo gọt thành hình một bàn tay nhỏ múp míp trông vô cùng ngộ nghĩnh.


"Cái... cái gì thế này?!" Độc Nhãn Long trợn tròn mắt, nhìn trân trân vào chiếc gậy mát-xa lưng trên tay mình. Gã theo bản năng vận hành linh lực để vung chiêu, nhưng kinh mạch trong người bỗng chốc ngưng trệ hoàn toàn, không thể cảm nhận được một chút linh khí nào nữa. Gã lúc này không khác gì một người phàm trần yếu ớt.


Trong cơn bàng hoàng cực độ, gã sát thủ theo thói quen đưa chiếc gậy gỗ sồi lên... khẽ gãi gãi vào cái lưng đang ngứa ngáy của mình một cách vô thức.


*Bộp!*


"Chào mừng quý khách đến với chương trình talkshow đêm muộn đặc biệt của chúng tôi!"


Giọng nói ấm áp, đầy lôi cuốn của Đường Tấn Trò vang lên qua chiếc Micro Gỗ Sơ Khai, truyền thẳng vào màng nhĩ của Độc Nhãn Long.


Ngay lập tức, chiếc Ghế Nóng Sám Hối bằng gỗ sồi đen Thanh Vân đặt giữa sân sau phát ra một lực hút vô hình cực mạnh. Độc Nhãn Long không kịp phản ứng, cả cơ thể gã bị kéo bay về phía trước, mông gã chạm mạnh vào mặt ghế gỗ sồi đen và bị hàn chết cứng tại đó.


*Rắc rắc... vút!*


Bốn vòng xích ánh sáng vàng kim nhạt xuất hiện từ hư không, khóa chặt lấy cổ tay và cổ chân gã sát thủ một mắt vào tay vịn ghế. Luật 'Ghế Nóng Tuyệt Đối' đã khóa chặt gã, phong ấn toàn bộ tu vi bạo lực của tu sĩ Luyện Khí tầng 5.


Độc Nhãn Long hoảng loạn giãy giụa điên cuồng, nhưng chiếc ghế sồi đen Thanh Vân cứng như bàn thạch không hề lung lay nổi một phân. Gã gầm thét: "Thả ta ra! Tên phàm nhân tà ác kia! Ngươi đã dùng tà thuật gì để khống chế ta? Ta là sát thủ chuyên nghiệp, ta không bao giờ ngồi im chịu nhục thế này!"


Đường Tấn Trò ung dung bước lại gần, ngồi lên mép bàn gỗ sồi đen, tay cầm chiếc Micro Gỗ Sơ Khai, tay kia phe phẩy chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' một cách lịch lãm. Đôi mắt anh khẽ nheo lại, vận dụng kỹ năng *Đọc vị cơ mặt* để quan sát từng chuyển động nhỏ nhất của cơ mặt và ánh mắt phải của gã sát thủ.


"Độc Nhãn Long tôn kính," Đường Tấn Trò mỉm cười nhẹ nhàng, giọng nói trầm ấm đầy bao dung tỏa ra một tần số xoa dịu thần kinh. "Chúng ta hãy bỏ qua những lời đe dọa bạo lực vô ích đó đi. Bây giờ, luật chơi rất đơn giản: Tôi hỏi, ngươi trả lời thật lòng. Nếu nói dối... kết giới này có những hình phạt vô cùng thú vị dành cho mông của ngươi đấy."


Độc Nhãn Long hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi chỗ khác đầy cứng đầu: "Hừ! Sát thủ một khi đã nhận nhiệm vụ thì sống chết có số, tuyệt đối không bao giờ phản bội khách hàng! Ngươi có giết ta, ta cũng không nói một chữ!"


"Ồ, khí phách lắm," Đường Tấn Trò gật đầu tán thưởng. "Vậy chúng ta bắt đầu bằng câu hỏi khởi động nhé. Ai là kẻ đã bỏ ra năm mươi viên linh thạch hạ phẩm để thuê ngươi đến đây lấy đầu tôi đêm nay?"


Độc Nhãn Long nhắm nghiền mắt phải, lớn tiếng bịa đặt: "Không có ai cả! Là ta tự muốn đến giết ngươi vì ngứa mắt với cái rạp gỗ này!"


[Hệ thống cảnh báo: Khách mời nói dối trắng trợn trên Ghế Nóng Sám Hối! Kích hoạt Luật 'Nói Thật Hoặc Ăn Tát'!]


*Vút... Bốp!*


Một bàn tay khổng lồ dệt bằng luồng sáng màu hồng nhạt, bán trong suốt đột ngột ngưng tụ từ hư không phía sau chiếc ghế sồi đen, vỗ một cú cực mạnh và giòn giã vào mông của Độc Nhãn Long.


"Áaaa! Mẹ kiếp! Đau chết ta rồi!"


Độc Nhãn Long hét lên đau đớn, cả thân hình gã nảy lên trên ghế nhưng mông vẫn bị hút chặt cứng. Cú tát linh lực không gây sát thương vật lý, nhưng nó đánh thẳng vào thần hồn và hệ thần kinh, tạo ra một cơn đau rát tê tái mông vô cùng hài hước.


Đường Tấn Trò mỉm cười, gõ nhẹ chiếc quạt giấy chữ 'Đức' lên lòng bàn tay: "Tôi đã cảnh báo rồi mà. Nào, câu hỏi tiếp theo: Ai là kẻ chủ mưu?"


Độc Nhãn Long nghiến răng chịu đựng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, gã tiếp tục chối cãi: "Là... là một vị thương nhân giàu có ở phía Đông thành! Ta thề là thật!"


*Vút... Bốp! Bốp!*


Lần này là hai cú tát liên tiếp vang lên giòn giã. Bàn tay hồng nhạt vỗ bôm bốp vào mông gã sát thủ, kèm theo một luồng điện kết giới giật nhẹ khiến gã sát thủ một mắt phải nhảy dựng lên, mặt mũi méo mó, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.


"Aaa! Tha cho ta! Đừng tát nữa! Mông ta nát mất rồi!" Độc Nhãn Long gào khóc mếu máo, vẻ lạnh lùng kiêu ngạo của một sát thủ chuyên nghiệp hoàn toàn sụp đổ chỉ sau ba cú tát mông linh lực.


Đường Tấn Trò đưa micro lại gần mặt gã, cất giọng ấm áp dỗ dành: "Ngoan nào, nói thật đi thì mông sẽ hết đau. Sự thành thật luôn mang lại sự thanh thản. Ai đã thuê ngươi?"


Độc Nhãn Long khóc nức nở, đôi mắt phải sưng đỏ nhìn Đường Tấn Trò với sự sợ hãi tột độ, gã mếu máo khai nhận:


"Sa Vạn Lý! Là Sa Vạn Lý – bang chủ Thiết Sa Bang! Gã tức giận vì Thiết Đầu Đà phản bội hoàn lương, nên đã bỏ ra năm mươi viên linh thạch hạ phẩm để thuê ta ám sát ngươi đêm nay! Ta khai thật rồi! Đừng tát mông ta nữa!"


Đường Tấn Trò mỉm cười hài lòng. Anh khẽ gật đầu, ra hiệu cho màng kết giới dừng hình phạt. Anh quan sát kỹ chuyển động mắt của Độc Nhãn Long, nhận thấy đồng tử của gã giãn nở tự nhiên, nhịp thở dồn dập nhưng chân thật – gã đã khai thật lòng.


Tuy nhiên, ngay vào khoảnh khắc Đường Tấn Trò chuẩn bị tuyên bố kết thúc buổi tra khảo dã chiến này, Độc Nhãn Long bỗng nhiên rùng mình một cái. Gã sát thủ nhìn Đường Tấn Trò bằng ánh mắt đầy lo sợ và lo lắng, khẽ mím môi, run rẩy nói nốt những thông tin thầm kín giấu sâu trong lòng:


"Đường... Đường đại ca... ta khuyên ngươi nên chạy trốn khỏi thành Thanh Vân này ngay lập tức đi. Sa Vạn Lý điên thật rồi. Gã biết kết giới rạp gỗ của ngươi là bất khả xâm phạm đối với vũ khí và đao kiếm tầm gần..."


Gã sát thủ nuốt nước bọt cái ực, giọng nói lạc đi vì sợ hãi:


"Nên... nên gã không định dùng vũ lực nữa! Sa Vạn Lý đang lên kế hoạch thâm độc nhất... Gã đã liên kết với tà tu độc dược, chuẩn bị âm thầm đầu độc toàn bộ nguồn nước uống và trà thảo mộc của rạp gỗ talkshow vào buổi phát sóng tiếp theo! Gã muốn hủy hoại giọng nói của ngươi và đầu độc toàn bộ khán giả phàm nhân để triệt hạ tận gốc cái talkshow này!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!