Nhạc nềnTeatime

Ekip Sản Xuất Nghiệp Dư

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh của ngày thứ hai lười biếng rải những vệt sáng màu vàng nhạt xuống góc chợ hoang quận Thanh Vân. Gió sớm vẫn mang theo cái lạnh se sắt đặc trưng của vùng biên viễn, thổi qua những kẽ hở của rạp gỗ dã chiến, tạo nên những tiếng rít khe khẽ.


Đường Tấn Trò đứng bên chiếc bàn gỗ sồi đen, khẽ xoay nhẹ chiếc Trâm Gỗ Sồi trên búi tóc để định thần. Cổ họng người phàm của anh vẫn còn hơi đau nhẹ sau buổi thuyết trình kéo dài đêm qua, nhưng tinh thần thì vô cùng tỉnh táo. Trên bàn, phong thư màu đen thẫm đóng dấu sáp đỏ hình rắn độc của Sa Vạn Lý vẫn nằm im lìm dưới ánh nắng sớm. Tấn Trò chưa vội mở nó ra. Anh biết, trước khi đối đầu với cơn bão tiếp theo từ Thiết Sa Bang, việc cấp bách nhất lúc này là phải nâng cấp "phần cứng" và ổn định "nhân sự" cho đài phát thanh dã chiến của mình.


Với 500 điểm Rating tâm linh tích lũy được từ màn khóc lóc sám hối kinh điển của Thiết Đầu Đà đêm qua, hệ thống Sáng Thế Thần Đài đã chính thức nâng cấp kết giới gỗ lên Cấp 2, mở rộng bán kính bảo vệ tuyệt đối lên đúng 5 mét xung quanh chiếc Micro Gỗ Sơ Khai. Năm mét tuy không lớn, nhưng đối với một phàm nhân không có tu vi như anh, đó là cả một vùng an toàn vô giá.


"Đường đại ca... tôi... tôi mua khăn giấy tơ tằm về rồi đây."


Một giọng nói ồm ồm, run rẩy vang lên từ phía lối vào rạp gỗ. Thiết Đầu Đà – gã khổng lồ trọc lốc cao gần hai mét, cựu chiến tướng hung hãn của Thiết Sa Bang – đang lóng ngóng ôm một chồng hộp giấy mỏng manh bước vào. Gương mặt đầy sẹo dữ tợn của gã lúc này méo mó một cách tội nghiệp, cố gắng nặn ra một nụ cười mà gã cho là "thân thiện" nhất để đối diện với Đường Tiểu Muội đang quét dọn sân khấu.


Đường Tiểu Muội nhe răng cười, đón lấy chồng hộp giấy từ tay gã khổng lồ: "Thiết bảo vệ, sao anh đi mua có mấy hộp khăn giấy mà mặt mũi như sắp đi đánh trận thế kia?"


Thiết Đầu Đà gãi gãi cái đầu trọc lóc cứng như sắt của mình, mếu máo giải thích: "Tiểu Muội cô nương không biết đấy thôi. Tôi đã cố gắng nói chuyện vô cùng lịch sự theo đúng lời Đường đại ca dạy. Nhưng lão chủ tiệm tạp hóa vừa thấy tôi bước vào liền quỳ sụp xuống đất, khóc lóc dâng hết toàn bộ khăn giấy tơ tằm trong tiệm ra, rồi van xin tôi tha mạng cho cả gia đình lão. Tôi... tôi đã trả tiền sòng phẳng bằng linh thạch vụn rồi, nhưng lão cứ vừa khóc vừa chạy trốn, làm tôi đứng đờ người ra giữa phố như kẻ cướp ngày."


Đường Tấn Trò nghe vậy liền bật cười, vỗ vai gã khổng lồ: "Không sao, Thiết bảo vệ. Từ từ rồi phàm nhân trong thành sẽ quen với diện mạo mới của anh. Sự thành thật và lòng tốt luôn cần thời gian để chứng minh. Bây giờ, anh ra cổng rạp canh gác đi, hôm nay chúng ta có rất nhiều việc phải làm."


Thiết Đầu Đà ưỡn ngực, đứng thẳng tắp như một cột đồng ngay trước cổng rạp gỗ, cái đầu sắt rực sáng dưới ánh nắng sớm như một tấm biển quảng cáo an ninh vô cùng uy tín.


Đúng lúc này, một thanh niên gầy gò mặc bộ áo gấm cũ nát, khuôn mặt thanh tú nhưng lộ rõ vẻ mệt mỏi bước vào rạp gỗ. Tay gã luôn cầm chặt một chiếc bàn tính bằng gỗ trầm hương, ngón tay gẩy lách cách liên tục. Đó chính là Tiền Đa Đa, thiếu gia của một thương hội nhỏ bị phá sản, người vừa được Đường Tấn Trò chiêu mộ làm kế toán tài chính cho đài.


"Đường đại ca! Chúng ta không thể tiêu xài hoang phí thế này được!" Tiền Đa Đa vừa bước vào đã la ó, giơ cuốn sổ nợ dày cộp lên trước mặt Tấn Trò. "Sổ sách của tôi đang báo động đỏ đây này! Anh xem, tiền thuê Tằng lão đầu gia cố lại rạp gỗ và Ghế Nóng Sám Hối mất những mười lăm viên linh thạch vụn! Tiền mua dầu thắp sáng thô sơ mất mười đồng xu phàm nhân! Lại còn tiền mua Trà thảo mộc Thanh Giọng từ y sĩ Ngô Bản Thảo để bảo vệ cổ họng cho anh nữa! Cứ đà này, quỹ Rating của chúng ta sẽ cạn kiệt trước khi kịp phát sóng số tiếp theo mất!"


Tấn Trò ung dung rót một chén trà thảo mộc ấm nóng, nhấp một ngụm nhỏ để làm dịu dây thanh quản, rồi mỉm cười nói: "Tiền kế toán, bình tĩnh nào. Đầu tư vào cơ sở vật chất và bảo vệ giọng nói là khoản chi phí bắt buộc để nâng cao chất lượng chương trình. Rating tăng thì linh thạch tự khắc sẽ về. Anh xem, tôi đã mời được ai đến đây này."


Từ phía sau rạp gỗ, lão thợ mộc già còng lưng Tằng lão đầu bước ra, lưng đeo một chiếc túi da chứa đầy búa đinh rỉ sét. Lão vuốt chòm râu bạc phơ bám đầy mạt cưa, cười khà khà: "Đường tiểu hữu, chiếc Ghế Nóng Sám Hối kia ta đã gia cố bằng Gỗ sồi đen Thanh Vân cực kỳ chắc chắn rồi. Đảm bảo cho dù là tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ có đập bàn đập ghế điên cuồng cũng không thể làm sứt mẻ nổi một góc mộng gỗ."


"Tốt lắm, Tằng lão đầu," Tấn Trò gật đầu hài lòng. Anh quay sang góc sân khấu, nơi một thanh niên mặt đầy tàn nhang, tóc đỏ dựng ngược do bị lửa sém đang hí hoáy đấu nối các sợi dây leo linh lực phát sáng vào một bảng gỗ lớn. Đó là Chu Kỳ, tán tu hệ hỏa cấp thấp được thuê làm kỹ thuật viên ánh sáng dã chiến.


"Chu Kỳ, Bảng Đèn Led Linh Lực đã chuẩn bị xong chưa?" Tấn Trò hỏi.


Chu Kỳ gạt mồ hôi trên trán, cười toe toét: "Xong rồi Đường đại ca! Tôi đã dùng kỹ thuật điều khiển đốm lửa Xích Dương Quyết sơ cấp để kết nối linh lực vào bảng gỗ này. Chỉ cần tôi truyền hỏa diệm lực vào, bảng hiệu sẽ tự động đổi màu xanh, đỏ, vàng tùy theo ý muốn của anh để tạo hiệu ứng kịch tính cho sân khấu."


"Được rồi, tất cả mọi người tập hợp lại. Hôm nay chúng ta sẽ chạy thử nghiệm vận hành kỹ thuật toàn bộ hệ thống rạp gỗ cấp 2," Đường Tấn Trò vỗ tay ra hiệu, chính thức bắt đầu buổi tổng duyệt của ekip sản xuất nghiệp dư.


Nhưng ngay khi buổi thử nghiệm vừa bắt đầu, sự phối hợp vụng về của những thành viên mới đã lập tức tạo nên một mớ hỗn độn dở khóc dở cười.


Tằng lão đầu cầm cây búa gỗ gia truyền, gõ bôm bốp vào các mộng gỗ sồi đen dưới chân đế ghế nóng để kiểm tra độ chắc chắn. Tiếng búa vang lên chói tai, khiến Tiền Đa Đa đang đứng gần đó giật mình, ngón tay gẩy lệch một hạt bàn tính, gã hét lên: "Tằng lão đầu! Lão gõ nhẹ tay thôi! Lỡ làm hỏng mộng gỗ sồi đen đắt đỏ kia thì tiền đâu mà đền! Lão có biết một khối gỗ sồi đen Thanh Vân đáng giá bao nhiêu đồng xu phàm nhân không hả?"


Tằng lão đầu lườm gã kế toán một cái sắc lẹm, giơ cây thước mộc bằng gỗ sồi lên cảnh cáo: "Gã nhóc kiết lị kia, ngươi thì biết cái gì về mộc nghệ gia truyền! Không đóng chặt mộng gỗ, lúc ma đầu ngồi lên ghế nóng giãy giụa làm sập ghế thì ai chịu trách nhiệm?"


Cùng lúc đó, Đường Tấn Trò đứng ở trung tâm sân khấu, ra lệnh cho Chu Kỳ: "Chu Kỳ, chạy thử hiệu ứng ánh sáng hắt đỏ cảnh báo dối trá trên Bảng Đèn Led Linh Lực!"


"Có ngay, Đường đại ca!"


Chu Kỳ vận hành linh lực trong kinh mạch, ngón tay trỏ rực sáng một ngọn lửa đỏ thẫm, gã vung tay truyền hỏa diệm lực vào bảng gỗ. Nhưng vì quá hồi hộp trước sự quan sát của MC, Chu Kỳ lỡ tay vận hành linh lực quá mạnh.


*Bùm!*


Một luồng hỏa diễm lớn đột ngột bùng lên từ bảng hiệu, ngọn lửa đỏ rực như một con rồng lửa nhỏ mất kiểm soát, táp thẳng về phía Đường Tiểu Muội đang đứng ôm giỏ khăn giấy gần cánh gà.


"Tiểu Muội! Cẩn thận!"


Thiết Đầu Đà đang đứng gác ngoài cổng rạp gỗ, nhạy cảm phát hiện ra nguy hiểm. Gã không hề do dự, vận hành *Cương Thiết Hộ Thể Công* đến cực hạn, cả người gã lao vút vào trong rạp như một quả pháo đại. Gã dùng cái đầu sắt to như quả dưa hấu, cứng như thép rèn của mình lao thẳng ra phía trước, che chắn hoàn toàn cho Đường Tiểu Muội trước luồng hỏa diễm đang táp tới.


*Boong... oàng!*


Một tiếng va chạm kim loại trầm đục, vang dội vang lên rợn người. Luồng hỏa diễm bạo lực đập trúng vào cái đầu sắt rực sáng của Thiết Đầu Đà liền bị dội ngược trở lại, vỡ vụn thành hàng vạn tàn lửa nhỏ li ti bay rợp trời như một màn pháo hoa dã chiến.


Cái đầu sắt của Thiết Đầu Đà hoàn toàn vô sự, thậm chí dưới sức nóng của ngọn lửa, nó còn được "đánh bóng" trở nên sáng loáng, phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh như một viên kim cương khổng lồ. Nhưng ngọn lửa bị dội ngược lại thì không tha cho những người xung quanh.


Hàng vạn tàn lửa đỏ rực bay thẳng về phía Tiền Đa Đa đang ôm bàn tính đứng tính toán chi phí.


"Áaaa! Cháy! Cháy áo tôi rồi!"


Tiền Đa Đa hét lên thảm thiết, nhảy dựng lên như một con khỉ bị đốt đuôi. Một tàn lửa lớn đã rơi trúng vào vạt áo lụa cũ nát của gã, nhanh chóng thiêu rụi một góc áo và sém luôn một mảng tóc mai bên tai trái của gã kế toán tội nghiệp. Gã vừa dập lửa trên áo vừa khóc ròng, gẩy bàn tính kêu lách cách liên tục: "Trời đất ơi! Bộ áo lụa gia truyền của tôi! Sém mất một góc áo mất đứt năm viên linh thạch vụn rồi! Chu Kỳ! Tên tán tu phá hoại kia, ta sẽ trừ tiền lương thắp sáng của ngươi!"


Chu Kỳ mặt mũi đen nhẻm vì khói súng, cuống cuồng cúi đầu xin lỗi: "Tiền kế toán, tôi xin lỗi! Tôi thực sự không cố ý mà! Tại linh lực của bảng đèn led nhạy quá..."


Cả rạp gỗ dã chiến bỗng chốc rơi vào một màn hỗn loạn dở khóc dở cười. Thiết Đầu Đà đứng ngơ ngác gãi đầu sắt, Đường Tiểu Muội vừa hoảng sợ vừa buồn cười ôm giỏ khăn giấy, còn Tiền Đa Đa và Chu Kỳ thì đang đuổi nhau vòng quanh chiếc ghế nóng.


Đường Tấn Trò khẽ thở dài, lắc đầu ngao ngán trước sự phối hợp vụng về của cái gọi là "ekip chuyên nghiệp". Anh chậm rãi xòe chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' ra, phe phẩy nhẹ nhàng. Một luồng gió mát rượi, mang theo quy tắc tịnh hóa dịu nhẹ của kết giới gỗ cấp 2 lập tức lan tỏa khắp bán kính năm mét, thổi tắt hoàn toàn những tàn lửa còn sót lại và làm dịu đi cơn giận dữ của Tiền Đa Đa.


Anh bước lại gần, đưa tay vuốt nhẹ chiếc Trâm Gỗ Sồi trên búi tóc. Một luồng hơi ấm tĩnh lặng tỏa ra từ chiếc trâm cài, đi thẳng vào tâm trí của từng thành viên trong ekip, khiến sự hỗn loạn, nóng nảy trong lòng họ lập tức biến mất, thay vào đó là một sự bình tĩnh đến lạ lùng.


"Tất cả dừng lại, đứng nghiêm túc nghe tôi nói," Đường Tấn Trò cất giọng trầm ấm, truyền cảm qua chiếc Micro Gỗ Sơ Khai. Giọng nói của anh tuy không lớn, nhưng nhờ hiệu ứng của kết giới, nó đi thẳng vào màng nhĩ của từng người, mang theo một uy nghiêm phàm nhân bất khả xâm phạm.


Cả ekip lập tức đứng im thin thít, cúi đầu nhìn MC phàm nhân với ánh mắt đầy nể phục.


"Chúng ta không phải là một đám lưu manh đường phố tụ tập làm trò hề, cũng không phải là một gánh hát dạo rẻ tiền," Đường Tấn Trò nghiêm nghị nói, ánh mắt sắc sảo lướt qua từng khuôn mặt. "Chúng ta là một ekip sản xuất talkshow chuyên nghiệp của vương triều! Mỗi người trong các bạn đều sở hữu những tài năng vô giá, nhưng nếu không có sự gắn kết và phân công lao động rõ ràng, chúng ta sẽ tự hủy hoại rạp gỗ này trước khi kẻ thù tìm đến."


Anh chỉ tay vào Tiền Đa Đa: "Tiền Đa Đa, nhiệm vụ của anh là quản lý sổ sách, kiểm soát chi phí mua sắm vật liệu gia cố và khăn giấy tơ tằm. Không được tự ý dùng linh thạch vụn giả để thanh toán cho đối tác, điều đó sẽ hủy hoại uy tín của đài."


Tiền Đa Đa đỏ mặt cúi đầu, lén giấu hai viên linh thạch vụn giả dưới tay áo ra sau lưng. Gã vừa bị Tằng lão đầu dùng thước mộc gõ vào tay phát hiện lúc nãy.


"Chu Kỳ, nhiệm vụ của cậu là điều phối hiệu ứng ánh sáng hắt trên Bảng Đèn Led Linh Lực. Cậu phải học cách kiểm soát hỏa diệm lực của mình, chỉ dùng ngọn lửa dịu nhẹ màu xanh lam khi khách mời u sầu, màu vàng khi họ thật lòng, và màu đỏ khi họ tức giận. Tuyệt đối không được phóng hỏa diễm bừa bãi làm sém tóc đồng nghiệp."


Chu Kỳ vội vàng chắp tay: "Rõ, Đường đại ca! Tôi sẽ luyện tập kiểm soát linh lực thắp sáng hằng ngày!"


"Tằng lão đầu, lão phụ trách bảo trì và nâng cấp phần cứng rạp gỗ, đảm bảo chiếc Ghế Nóng Sám Hối luôn ở trạng thái hoạt động tốt nhất. Thiết Đầu Đà, anh là Trưởng ban an ninh, nhiệm vụ của anh là bảo vệ trật tự xếp hàng của khán giả tu sĩ ngoài kết giới, ngăn chặn chen lấn xô đẩy và bảo vệ an toàn cho Đường Tiểu Muội."


Thiết Đầu Đà ưỡn ngực lớn tiếng: "Rõ! Thiết Đầu Đà thề dùng cái đầu sắt này bảo vệ an toàn tuyệt đối cho rạp gỗ!"


Sự phân công lao động rõ ràng, khoa học theo mô hình hiện đại của Đường Tấn Trò lập tức lập lại trật tự cho cả ekip. Sự vụng về ban đầu dần biến mất, thay vào đó là một quy trình vận hành nhịp nhàng, chuyên nghiệp đến kinh ngạc. Chu Kỳ bắt đầu điều khiển đốm lửa thắp sáng bảng hiệu một cách ổn định, tỏa ra những luồng ánh sáng dịu nhẹ đầy tính nghệ thuật. Tằng lão đầu đóng chặt các mộng gỗ sồi đen chắc chắn, còn Tiền Đa Đa thì hài lòng ghi chép các khoản chi tiêu minh bạch vào sổ sách.


Đường Tấn Trò mỉm cười nhìn rạp gỗ dã chiến cấp 2 đã được nâng cấp hoàn chỉnh. Với đội ngũ nhân sự ổn định này, anh tự tin có thể nâng tầm quy mô phát sóng lên mốc Rating E (Phát triển), thu hút đông đảo phàm nhân và tán tu nghèo khổ đến xem show để tích lũy thêm điểm Rating nâng cấp kết giới.


Nhưng ngay vào thời khắc bầu không khí ấm áp, vui vẻ đang bao trùm cả rạp gỗ, một bóng người gầy gò, hớt hải từ ngoài chợ hoang chạy xộc vào trong rạp.


Đó là Cố Nhất Phàm – trưởng ban săn tin hoàng gia của đài. Mặt gã cắt không còn một giọt máu, mồ hôi đầm đìa, tay cầm cuốn sổ da dê run rẩy dữ dội. Gã chạy thẳng đến bên Đường Tấn Trò, thở không ra hơi:


"Đường đại ca! Biến... biến lớn rồi!"


Thiết Đầu Đà lập tức bước lên một bước, cái bóng khổng lồ bao phủ lấy gã săn tin: "Cố Nhất Phàm, có chuyện gì mà cuống cuồng lên thế? Có tôi ở đây, ai dám đến phá hoại rạp gỗ?"


Cố Nhất Phàm nuốt nước bọt cái ực, run rẩy nói: "Sa Vạn Lý... bang chủ Thiết Sa Bang đã nổi điên hoàn toàn sau khi biết Thiết Đầu Đà phản bội! Gã đã bỏ ra một khoản tiền khổng lồ... năm mươi viên linh thạch hạ phẩm..."


"Năm mươi viên linh thạch hạ phẩm?!" Tiền Đa Đa đứng bên cạnh nghe thấy con số khổng lồ ấy liền rụng rời tay chân, chiếc bàn tính trầm hương suýt chút nữa rơi rụng xuống đất. "Đó... đó là cả một gia tài của một gia tộc tu tiên nhỏ! Sa Vạn Lý điên thật rồi sao? Gã bỏ ra nhiều tiền thế để làm gì?"


Cố Nhất Phàm run rẩy mở cuốn sổ da dê ra, giọng nói lạc đi vì sợ hãi:


"Gã đã thuê Độc Nhãn Long – sát thủ chuyên nghiệp khét tiếng nhất vùng phàm thành Thanh Vân này! Độc Nhãn Long là tu sĩ Luyện Khí tầng 5, sở hữu thanh trường kiếm gãy mũi và chiêu thức Vô Ảnh Kiếm Chiêu cực kỳ tàn bạo. Gã nhận nhiệm vụ... phải lấy bằng được đầu của Đường đại ca ngoài giờ phát sóng đêm nay!"


Không khí ấm áp vui vẻ trong rạp gỗ dã chiến trong nháy mắt đông cứng lại. Sự im lặng đáng sợ bao trùm khắp không gian bán kính năm mét của kết giới.


Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt lo sợ về phía Đường Tấn Trò. Ai cũng biết gã sát thủ Độc Nhãn Long tàn bạo ra sao, và Đường Tấn Trò – người sáng lập ra đài truyền hình đường phố này – vĩnh viễn chỉ là một người phàm trần không có lấy một tia tu vi chiến đấu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!