Nước Mắt Của Ác Tặc Sắt
Góc chợ hoang Thanh Vân vào buổi sáng ngày thứ hai bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng kỳ dị. Tiếng gió rít qua những khe hở của rạp gỗ lụp xụp nghe u sầu như tiếng thở dài của một người lữ khách cô đơn. Đám đông phàm nhân đứng ngoài rìa kết giới ba mét nín thở, mắt trợn tròn nhìn gã khổng lồ Thiết Đầu Đà đang bị kẹt cứng trên chiếc Ghế Nóng Sám Hối. Cái đầu trọc lốc vốn rực sáng linh quang của gã giờ đây xám xịt lại, những thớ cơ bắp cuồn cuộn run rẩy không phải vì giận dữ, mà vì một nỗi bàng hoàng tột độ đang dâng lên từ tận đáy lòng.
Câu hỏi của Đường Tấn Trò như một mũi kim bạc, đâm thẳng vào huyệt đạo chí mạng nhất trong ký ức của gã ác tặc.
"Ngươi... ngươi nói láo!" Thiết Đầu Đà trợn ngược mắt, gầm lên một tiếng đầy tuyệt vọng để che giấu sự hoảng loạn đang cào xé lồng ngực. Gã cố gắng vận hành chút linh lực Luyện Khí tầng 5 còn sót lại trong đan điền, nhưng toàn bộ kinh mạch đã bị kết giới gỗ khóa chặt, mông gã như bị hàn chết vào mặt gỗ sồi đen Thanh Vân. "Lão tử là Thiết Đầu Đà! Lão tử sinh ra từ khe đá nứt trên đỉnh Thái Cổ, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt trăm năm mới hóa thành nhục thân thép! Mẹ đẻ cái gì? Gốc chuối cái gì? Ta không có mẹ! Ta là kẻ cô độc vô địch thiên hạ!"
Ngay khi những lời bịa đặt ngạo mạn ấy vừa dứt khỏi khuôn miệng rộng ngoác của gã, chiếc Micro Gỗ Sơ Khai trên tay Đường Tấn Trò bỗng nhấp nháy một luồng linh quang màu hồng nhạt cực kỳ quái dị.
[Hệ thống cảnh báo: Khách mời nói dối trắng trợn trên Ghế Nóng Sám Hối! Kích hoạt Luật 'Nói Thật Hoặc Ăn Tát'!]
*Vút!*
Từ trong khoảng không vô hình phía sau chiếc ghế sồi đen, một bàn tay khổng lồ dệt bằng luồng sáng màu hồng nhạt, bán trong suốt bỗng nhiên ngưng tụ. Bàn tay ấy to như cái mâm đồng, năm ngón tay múp míp nhưng tỏa ra một áp lực tinh thần khiến người ta phải lạnh sống lưng.
*Bốp! Bốp! Bốp!*
Ba tiếng vỗ giòn giã, đanh thép vang lên liên tiếp giữa trường quay dã chiến. Bàn tay linh lực màu hồng nhạt ấy không tát vào mặt, mà lại vỗ bôm bôm thẳng vào hai bên mông căng tròn, bọc giáp da báo rách nát của Thiết Đầu Đà. Lực tát không gây sát thương vật lý, nhưng sóng âm chấn động tinh thần phát ra từ cú tát lại vang dội vô cùng, truyền qua chiếc Loa Gỗ Phóng Thanh đi xa tới năm trăm mét.
"Áaaa! Đau... nhục nhã quá!" Thiết Đầu Đà hét lên một tiếng thất thanh, gương mặt đen sạm bỗng chốc đỏ bừng lên như quả gấc chín. Gã giãy giụa điên cuồng, nhưng hai vòng xích ánh sáng vàng kim nhạt càng siết chặt lấy cổ tay gã, bắt gã phải hứng trọn hình phạt hài hước này trước bàn dân thiên hạ.
Khán giả phàm nhân đứng ngoài kết giới im lặng mất hai giây, rồi đồng loạt phá lên cười rộ như sấm truyền. Vương Lão Ngũ, gã đồ tể bán thịt lợn, cười đến mức rơi cả miếng dưa hấu đang gặm dở xuống đất. Gã vỗ đùi bôm bốp, cười sặc sụa:
"Ha ha ha! Sinh ra từ khe đá đỉnh Thái Cổ cơ đấy! Đá tảng mà bị tát mông kêu giòn dã ghê chưa! Ôi trời đất ơi, đệ nhất chiến tướng của Thiết Sa Bang lại bị một bàn tay hồng phấn tát mông ngay giữa chợ hoang! Kịch hay, quả là kịch hay vô song!"
Đám lâu la hắc bang đứng ngoài rìa kết giới thấy đại ca bị sỉ nhục, mặt mũi đứa nào đứa nấy tái mét. Tên tiểu đệ cầm gậy gỗ định ném đá vào Đường Tấn Trò để giải cứu, nhưng đá vừa bay sát ranh giới ba mét đã bị màng sáng kết giới tước đoạt động năng, biến thành một quả táo ngọt rơi rụng xuống đất.
"Thả đại ca ra! Thằng phế vật kia, ngươi dùng tà thuật gì thế!" Đám lâu la hắc bang hét lên bất lực.
Trong lúc rạp gỗ dã chiến đang náo loạn bởi những tiếng cười châm biếm, Thiết Đầu Đà nhắm nghiền mắt, răng cắn chặt đến mức rỉ máu. Gã thà chết chứ không muốn tiếp tục chịu đựng sự nhục nhã này. Gã quyết định vận hành tà thuật bế khí, cố gắng cắn lưỡi tự sát để bảo toàn chút thể diện cuối cùng của một ác nhân.
Nhưng ngay khi gã vừa có ý định tự hủy, quy tắc bất khả xâm phạm của kết giới gỗ lại một lần nữa vận hành. Cơ hàm của Thiết Đầu Đà bỗng chốc bị khóa chặt cứng, hai hàm răng không thể khép lại nổi, chỉ có thể hé mở vô hại như một chú cá ngố đang há mồm thở oxy.
Đường Tấn Trò chậm rãi bước lại gần gã khổng lồ. Anh không cười, đôi mắt phàm nhân dưới búi tóc gọn gàng vẫn giữ được sự tĩnh lặng và bao dung sâu sắc. Anh khẽ vuốt nhẹ chiếc Trâm Gỗ Sồi cài trên đầu để giữ cho tâm trí luôn ấm áp, rồi đưa chiếc Micro Gỗ Sơ Khai lại gần khuôn mặt đang méo mó của Thiết Đầu Đà.
"Tự sát chỉ là cách trốn chạy hèn nhát nhất trước sự thật, Thiết Đầu Đà đại ca," Tấn Trò cất giọng trầm ấm, truyền cảm, từng lời nói đi thẳng vào tâm can đối thủ. "Anh dùng cái đầu sắt để đập nát mọi thứ, dùng bạo lực để bắt phàm nhân phải sợ hãi mình. Nhưng thực chất, anh chỉ đang sợ hãi. Anh sợ rằng nếu mình không đủ hung hãn, không đủ đáng sợ, thế giới này sẽ lại một lần nữa bỏ rơi anh, giống như người mẹ đẻ năm xưa đã bỏ lại đứa trẻ năm tuổi dưới gốc chuối sũng nước mưa."
Giọng nói của Tấn Trò bỗng chốc chùng xuống, mang theo một nỗi u sầu thấu cảm sâu sắc. Anh bắt đầu vận dụng kỹ năng 'Kể chuyện đồng cảm', khơi gợi lại những ký ức mồ côi nghèo khó của chính mình ở thế giới hiện đại để làm mồi cảm xúc:
"Tôi cũng là một đứa trẻ mồ côi, không cha không mẹ, trôi nổi giữa thế giới lạnh lẽo này. Tôi biết cảm giác đó... Cái cảm giác khi trời mưa bão tầm tã, bụng đói cồn cào, nhìn thấy những gia đình khác quây quần bên mâm cơm ấm áp, còn mình thì chỉ có thể đứng nép dưới hiên nhà rách nát, nhặt một chiếc bánh bao sũng nước mưa đất cát để nhai ngấu nghiến. Khi ấy, chúng ta khóc, nhưng tiếng khóc bị tiếng sấm sét át đi. Không một ai lắng nghe, không một ai ôm lấy chúng ta vào lòng..."
Lời kể u sầu của Tấn Trò như một làn sương mù xám xịt, bao phủ lấy toàn bộ không gian rạp gỗ. Dưới khán đài, tiếng cười đùa của phàm nhân bỗng chốc tắt lịm. Vương Lão Ngũ ngưng cười, đôi mắt thô lỗ bỗng đỏ hoe. Nhiều bà lão bán rau ngoài chợ hoang đã bắt đầu sụt sịt, lấy vạt áo lau nước mắt.
Đúng lúc bầu không khí u sầu đạt đến đỉnh điểm, Đường Tiểu Muội đứng dưới cánh gà hậu trường bỗng nhiên sụt sịt mũi. Cô bé vận hành kỹ năng 'Khóc mồi chuyên nghiệp' một cách hoàn hảo nhất. Đôi mắt to tròn lấp lánh của Tiểu Muội đỏ hoe, những giọt nước mắt như những viên pha lê lăn dài trên đôi má gầy gò tội nghiệp. Cô bé mếu máo, khóc nức nở thành tiếng:
"Hu hu... tội nghiệp quá... đứa trẻ dưới gốc chuối... chắc là lạnh lắm, đói lắm... hu hu..."
Tiếng khóc ngây thơ, đầy xúc động của Tiểu Muội như một cú hích cảm xúc cực mạnh, châm ngòi cho hiệu ứng khóc lây lan khắp đám đông khán giả phàm nhân. Nhiều người bắt đầu khóc theo cô bé tội nghiệp.
Tấn Trò khẽ gật đầu, thầm ra hiệu cho hệ thống. Anh quyết định chi ra 100 điểm Rating tâm linh vừa tích lũy được để kích hoạt tính năng chiếu hình ảnh ký ức tuổi thơ phía sau sân khấu.
[Hệ thống: Tiêu hao 100 điểm Rating tâm linh. Kích hoạt hiệu ứng chiếu ảnh ký ức tuổi thơ!]
*Vù...*
Bức tường ván gỗ sồi đen phía sau Ghế Nóng Sám Hối bỗng chốc mờ đi, linh quang vàng nhạt ngưng tụ thành một màn hình ánh sáng lớn. Trên màn hình hiện lên hình ảnh mờ ảo, u sầu của một đêm mưa bão tầm tã mười lăm năm trước.
Dưới gốc cây chuối sau hè rách nát, một đứa trẻ năm tuổi gầy gò, đầu ba chỏm đang quỳ rạp dưới vũng bùn đất nhão nhoét. Đứa trẻ ấy khóc không thành tiếng, đôi bàn tay nhỏ bé sưng đỏ vì lạnh đang ôm chặt lấy thân cây chuối đổ rạp. Phía xa, bóng dáng một người phụ nữ gầy gò mặc áo vải thô đang vội vã bước đi trong màn mưa, không một lần ngoảnh đầu lại nhìn đứa con trai tội nghiệp.
Đứa trẻ ấy chính là Thiết Đầu Đà thuở nhỏ.
Nhìn thấy hình ảnh ký ức chân thật ấy hiện lên sống động, phòng tuyến tinh thần cuối cùng của gã ác tặc sắt hoàn toàn đổ sụp. Cái đầu sắt cứng rắn nhất thành hoang Thanh Vân bỗng chốc gục xuống.
"Mẹ... Mẹ ơi... Tại sao mẹ lại bỏ con... Con đói lắm... Con lạnh lắm..."
Thiết Đầu Đà bật khóc rống lên như một đứa trẻ lên năm. Những giọt nước mắt nóng hổi, to bằng hạt đỗ tuôn rơi lã chã từ đôi mắt hung tợn, chảy dài qua những vết sẹo giang hồ dữ tợn trên mặt, làm ướt sũng cả bộ áo giáp da báo hầm hố. Gã khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào, đau đớn vang vọng khắp khu chợ hoang qua chiếc Loa Gỗ Phóng Thanh.
Đường Tiểu Muội nhanh nhẹn từ cánh gà chạy ra, bê chiếc giỏ tre chứa đầy 'Khăn giấy tơ tằm' tẩm hương thảo mộc thanh mát. Cô bé rút ra một tờ khăn giấy mềm mại, lễ phép đưa cho gã khổng lồ đang khóc mếu máo:
"Đại ca... anh lau nước mắt đi... đừng khóc nữa, anh trai em bảo khóc nhiều sẽ bị sưng mắt xấu xí lắm..."
Thiết Đầu Đà run rẩy nhận lấy tờ khăn giấy tơ tằm mềm mại. Gã xì mũi một tiếng thật lớn vang dội như sấm truyền, rồi liên tục rút hết tờ này đến tờ khác từ chiếc giỏ tre của Tiểu Muội để lau đi những giọt nước mắt sám hối muộn màng. Chỉ trong vòng mười phút ngắn ngủi, gã ác tặc sắt đã khóc cạn sạch cả ba hộp khăn giấy tơ tằm của đài.
"Đường... Đường MC... con xin lỗi... con sai rồi!" Thiết Đầu Đà mếu máo, giọng nói khàn đặc vì nghẹn ngào. "Con dùng cái đầu sắt này đi đánh đập phàm nhân, cướp đoạt linh thạch vụn của người nghèo... thực chất chỉ vì con sợ... con sợ nếu con không mạnh mẽ, không ác độc, bang chủ Sa Vạn Lý sẽ lại bỏ rơi con như mẹ con năm xưa... Con không muốn làm ác tặc nữa... Con muốn được mọi người yêu thương... hu hu..."
Ngay khi lời thú nhận chân thật nhất từ tận đáy lòng gã ác tặc vang lên, hệ thống Sáng Thế Thần Đài bỗng phát ra những tiếng chuông ngân vang rực rỡ trong tâm trí Đường Tấn Trò.
[Hệ thống thông báo: Buổi phát sóng đạt cao trào cảm xúc đỉnh điểm! Khách mời Thiết Đầu Đà hoàn toàn tịnh hóa tâm ma oán hận!]
[Tích lũy Rating tâm linh bùng nổ: +450 points! Current Rating: 500 points!]
[Chúc mừng ký chủ đạt đủ điều kiện nâng cấp hệ thống! Kích hoạt tiến trình nâng cấp Kết giới gỗ cấp 2 (Bán kính bảo vệ tuyệt đối mở rộng lên 5 mét)!]
Một luồng linh quang vàng óng rực rỡ từ trên trời cao giáng thẳng xuống rạp gỗ dã chiến, khiến màng sáng bảo vệ lập tức mở rộng ra bán kính năm mét, xua tan hoàn toàn không khí u ám, bụi bặm xung quanh.
Thiết Đầu Đà lúc này được giải phóng hoàn toàn khỏi xích ánh sáng của Ghế Nóng Sám Hối. Nhưng gã không hề vận hành tu vi để phản kháng hay bỏ chạy. Gã khổng lồ nặng gần ba trăm cân tự nguyện quỳ rụp hai đầu gối xuống nền đất cát, cúi đầu sát đất trước mặt Đường Tấn Trò và hàng vạn khán giả phàm nhân nghèo khổ:
"Tôi... Thiết Đầu Đà, xin thề trước vong linh tổ tiên phàm nhân Đường gia, từ nay về sau cải tà quy chính hoàn toàn! Tôi xin lỗi toàn bộ bà con cô bác chợ hoang Thanh Vân vì những tội ác trước đây! Nếu mọi người không chê, tôi xin nguyện làm bảo vệ nghiêm túc bảo vệ an toàn cho rạp gỗ talkshow này, không để bất kỳ kẻ nào của Thiết Sa Bang đến phá hoại nữa!"
Khán giả phàm nhân chứng kiến cảnh tượng vĩ đại ấy bỗng vỡ òa trong những tràng vỗ tay rầm rộ như sấm dậy. Vương Lão Ngũ dẫn đầu đám đông vỗ tay nhiệt liệt, la hét cổ vũ đầy phấn khích. Danh tiếng của 'Talkshow Khóc Lóc' trong nháy mắt đã khắc sâu vào tâm trí của từng người dân nghèo Thanh Vân Thành.
Đường Tấn Trò mỉm cười, đỡ Thiết Đầu Đà đứng dậy. Nhưng ngay khi gã khổng lồ đứng lên, từ trong túi áo giáp da báo rách nát của gã bỗng rơi ra một phong thư màu đen thẫm, có đóng dấu sáp đỏ hình rắn độc của bang chủ Sa Vạn Lý.
*Cạch...*
Phong thư rơi xuống ngay sát chân bàn gỗ sồi. Đường Tấn Trò khẽ nheo mắt, cúi xuống nhặt phong thư lên. Đó chính là một mật thư khẩn cấp chứa đựng những âm mưu thâm độc mới của Thiết Sa Bang đang chuẩn bị nhắm vào rạp gỗ dã chiến.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!