Bóng Ma Của Danh Môn Chính Phái
Bầu trời phía trên thành hoang Thanh Vân vừa mới một khắc trước còn trong trẻo, nay đã bị một tầng mây đen kịt xám ngoét che phủ. Luồng kiếm áp Trúc Cơ khổng lồ từ xa giáng xuống như một bàn tay vô hình bóp nghẹt bầu không khí của cả khu chợ hoang.
Màng sáng của Kết giới gỗ cực hạn – vốn đang bao phủ bán kính đúng mười lăm mét xung quanh chiếc Micro Gỗ Sơ Khai của Đường Tấn Trò – bỗng nhiên rung lên bần bật. Những tiếng kêu *ong ong* cảnh báo nguy hiểm vang lên liên tục trong đầu anh, khiến thái dương anh giật nảy đau nhói.
Dưới khán đài, hàng trăm phàm nhân đang vui vẻ uống nước dâu tây bỗng chốc im bặt. Cảm giác ngọt ngào, mát lạnh của ly nước trái cây chưa kịp tan trên đầu lưỡi đã bị cái lạnh buốt xương tủy của kiếm khí dập tắt. Đứa trẻ phàm nhân vừa được cứu thoát khỏi móng vuốt của Huyết Ma Tử hoảng sợ khóc ré lên, ôm chặt lấy chân mẹ gã.
Huyết Ma Tử lúc này đang bưng chiếc khay tre đựng đầy cốc nước dâu, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây đã tịnh hóa thành màu đen trong trẻo, ngơ ngác nhìn lên bầu trời. Gã khẽ rùng mình, không phải vì sợ hãi, mà vì luồng kiếm áp kia quá mức quen thuộc. Đó là hơi thở của Thanh Vân Kiếm Phái – danh môn chính phái ngự trị phương viên trăm dặm, những kẻ luôn miệng nói lời trừ ma vệ đạo nhưng ra tay lại tàn độc vô cùng.
"Đường đại ca..." Huyết Ma Tử mếu máo, giọng nói run rẩy bộc lộ vẻ thật thà kỳ lạ. "Luồng kiếm áp này... là của Thẩm Vô Kỵ. Lão già đạo đức giả đó quả nhiên đã tới. Lão luôn thèm khát kết giới của huynh."
Đường Tấn Trò đứng trên bục dẫn chương trình bằng gỗ sồi đen, bộ vest cổ trang vải thô màu lam nhạt sờn cũ khẽ bay nhẹ theo gió lạnh. Gương mặt anh vẫn giữ được vẻ bình tĩnh lịch lãm của một MC chuyên nghiệp, nhưng ngón tay phàm nhân đang siết chặt chiếc Micro Gỗ Sơ Khai đã khẽ đổ mồ hôi lạnh. Anh đưa tay vuốt nhẹ chiếc Trâm Gỗ Sồi cài trên búi tóc gọn gàng, cảm nhận luồng ấm áp dịu nhẹ từ di vật của mẹ nuôi tỏa ra xoa dịu đi sự căng thẳng trong lồng ngực.
"Không sao, Huyết bảo vệ... à không, Huyết bồi bàn," Đường Tấn Trò khẽ mỉm cười, cất giọng trầm ấm qua micro để trấn an cả trường quay. "Cứ tiếp tục phát nước dâu cho khán giả đi. Khách đến chơi nhà thì phải đón tiếp chu đáo, dù khách có mang theo kiếm sắc cũng vậy."
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Tiếng đất đá nứt nẻ vang lên chói tai ngay sát rìa kết giới mười lăm mét. Từ trong đám bụi mù mịt, hàng chục đệ tử Thanh Vân Kiếm Phái mặc đạo bào màu lam sang trọng lướt tới như những bóng ma. Họ vung trường kiếm rực sáng lam quang, không một lời cảnh báo, chém mạnh xuống mặt đất ngay trước mặt những phàm nhân đang đứng xem show.
*Xoẹt! rắc!*
Một đường rãnh sâu hoắm, bốc khói xanh nghi ngút được vạch ra trên nền đất cằn cỗi, dừng lại đúng sát ranh giới mười lăm mét của kết giới gỗ cực hạn. Luồng kiếm khí sắc bén hắt ra khiến vài phàm nhân đứng gần đó bị rách vạt áo, hoảng sợ ngã lộn nhào ra sau.
"Thanh Vân Kiếm Phái chấp pháp!" Một tên đệ tử dẫn đầu có khuôn mặt kiêu ngạo, lưng đeo trường kiếm khảm ngọc bích, dõng dạc hét lớn. "Nơi đây đang tụ tập tà ma ngoại đạo, mê hoặc lòng người! Sư tôn có lệnh, thiết lập vòng phong tỏa kiếm khí nghiêm ngặt! Kẻ nào dám bước qua ranh giới này vào xem trò hề nói nhảm, sẽ bị coi là đồng bọn của ma môn, chém không tha!"
*Vút! Vút! Vút!*
Hàng chục đệ tử kiếm phái đồng loạt cắm trường kiếm xuống đất dọc theo đường rãnh. Linh lực trong kiếm kích hoạt, liên kết với nhau tạo thành một bức tường kiếm khí màu lam nhạt rực sáng, bao vây hoàn toàn rạp gỗ talkshow. Bức tường kiếm khí ấy tỏa ra áp lực tinh thần đè nặng, xua đuổi và ngăn cấm mọi phàm nhân hay tán tu cấp thấp bước vào.
Khán giả phàm nhân kinh hoàng tháo chạy. Họ muốn xem Huyết Ma Tử khóc lóc sám hối, họ muốn uống nước dâu tây ngọt ngào, nhưng trước lưỡi kiếm lạnh lùng của tu sĩ chính phái, lòng dũng cảm của người phàm nhanh chóng tan biến. Chỉ trong chớp mắt, khu vực ngoài kết giới mười lăm mét vốn đông nghịt người giờ đây trống trơn, chỉ còn lại bức tường kiếm khí màu lam nhạt đang run rẩy phát ra những tiếng kêu sắc bén.
[Hệ thống cảnh báo: Số lượng khán giả sụt giảm nghiêm trọng! Điểm Rating tâm linh đang tụt dốc không phanh!]
[Rating hiện tại: 6500 -> 5200 -> 4800... Cảnh báo: Nếu Rating tụt dưới mốc 3000, Kết giới gỗ cực hạn sẽ tự động co nhỏ lại còn bán kính 5 mét!]
Đường Tấn Trò khẽ nheo mắt nhìn bảng thông báo hệ thống màu đỏ nhấp nháy trong đầu. Đây chính là đòn hiểm độc nhất của Thẩm Vô Kỵ. Lão già Trúc Cơ này vô cùng nham hiểm. Lão biết rõ kết giới của Đường Tấn Trò là bất khả xâm phạm đối với lực lượng bạo lực tầm gần, nên lão không dại gì bước vào. Lão dùng đệ tử phong tỏa vật lý bên ngoài, cắt đứt nguồn khán giả phàm nhân – vốn là nguồn cung cấp Rating chủ yếu cho đài. Lão muốn bỏ đói Rating của anh, ép kết giới tự co nhỏ lại, để rồi khi màng bảo vệ biến mất, lão chỉ cần búng tay một cái là có thể lấy mạng phàm nhân của anh và cướp đoạt chiếc micro gỗ.
"Khốn nạn! Lũ ngụy quân tử Thanh Vân Kiếm Phái!"
A Ngưu – gã phàm nhân lực sĩ khuân vác – đỏ bừng mặt vì phẫn nộ. Gã vạm vỡ cơ bắp cuồn cuộn, hai tay siết chặt chiếc đòn gánh bằng tre đực dẻo dai, định lao ra ngoài kết giới để đập phá rào chắn kiếm khí. "Đường đại ca, để tôi ra ngoài dọn dẹp lũ chó săn này! Chúng dám bắt nạt phàm nhân nghèo khổ của chúng ta!"
"A Ngưu, dừng lại!"
Một bàn tay lạnh ngắt nhưng cứng như thép bỗng nhiên nắm chặt lấy vai A Ngưu, kéo mạnh gã lực sĩ lùi lại ba bước. Đó là Lạc Vô Trần. Chàng kiếm sĩ trẻ tuổi u sầu lúc này đã rũ sạch vẻ u uất bấy lâu, đôi mắt gã sáng rực như sao, tay phải ôm chặt thanh kiếm cổ Vô Trần đã rũ sạch gỉ sét rực sáng lam quang.
"Đừng ra ngoài," Lạc Vô Trần trầm giọng, khuôn mặt nghiêm nghị nhìn A Ngưu. "Bước ra ngoài ranh giới mười lăm mét, ngươi chỉ là một phàm nhân không có tu vi. Kiếm khí của chúng sẽ băm vằm ngươi thành trăm mảnh trong vòng một nhịp thở. Chúng đang cố tình khiêu khích để chúng ta bước ra khỏi vùng an toàn của MC."
Lạc Vô Trần khẽ liếc nhìn Đường Tấn Trò, hành động của gã lúc này bộc lộ sự trưởng thành vượt bậc sau khi được trị liệu tâm lý thành công. Gã hiểu rõ lối suy nghĩ tàn bạo của danh môn chính phái hơn ai hết. Gia tộc gã mười năm trước cũng bị tiêu diệt bởi những lời vu khống đạo đức giả tương tự.
"MC," Lạc Vô Trần ôm kiếm cúi đầu chào Đường Tấn Trò lịch sự. "Thẩm Vô Kỵ đang đứng ở đằng kia. Lão già đạo đức giả đó đang ngồi uống trà trên tửu lầu đối diện, dùng thần thức giám sát chúng ta. Để tôi ra ngoài kết giới, dùng kiếm đạo của mình phá vỡ vòng phong tỏa này."
Đường Tấn Trò khẽ giơ tay trái lên, xòe chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' ra phe phẩy nhẹ nhàng trước ngực để giữ phong thái ung dung. Anh liếc nhìn lên tầng hai của tửu lầu đối diện cách rạp gỗ khoảng ba mươi mét.
Quả nhiên, qua làn sương mù mờ nhạt, anh nhìn thấy một trung niên đạo mạo mặc đạo bào màu lam sang trọng đang ung dung ngồi vuốt chòm râu dê vuốt thẳng. Đó chính là Thẩm Vô Kỵ (Foreshadow). Trên bàn trà của lão đặt một thanh kiếm linh lực 'Thanh Phong' phát ra kiếm quang màu lam nhạt sắc bén. Lão nhìn về phía rạp gỗ của Đường Tấn Trò bằng ánh mắt đầy khinh bỉ và thèm khát quyền lực kết giới.
"Vô Trần, kiếm đạo của ngươi vừa mới đột phá, nhưng đối đầu trực diện với một đại lão Trúc Cơ kỳ và hàng trăm đệ tử tinh anh ngoài kết giới là hành vi tự sát," Đường Tấn Trò bình tĩnh phân tích, tông giọng trầm ấm của anh truyền đi đều đặn qua hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh. "Hơn nữa, nếu chúng ta dùng bạo lực để giải quyết bạo lực, thì cái talkshow chữa lành này của chúng ta có khác gì lũ giang hồ chém giết ngoài kia? Khán giả tin tưởng chúng ta vì chúng ta mang lại hòa bình, chứ không phải vì chúng ta có kiếm sắc hơn."
"Nhưng nếu cứ để thế này, Rating của đài sẽ cạn kiệt, kết giới sẽ co nhỏ lại," Tiền Đa Đa – gã kế toán chi li – mồ hôi vã ra như tắm, tay run rẩy gẩy bàn tính gỗ kêu lách cách liên tục. "Đường đại ca, chúng ta chỉ còn đúng 4200 điểm Rating thôi! Mỗi phút duy trì kết giới gỗ cực hạn này tốn tới 50 điểm! Chúng ta không trụ nổi quá hai tiếng đồng hồ đâu!"
Đường Tiểu Muội ôm chặt giỏ tre đựng khăn giấy tơ tằm sát ngực, gương mặt nhỏ nhắn ngập tràn sự lo lắng nhưng vẫn kiên định nhìn anh trai nuôi: "Anh hai, dù có thế nào em cũng sẽ không rời xa huynh. Nhưng phàm nhân ngoài kia... họ đang rất sợ hãi."
Đúng vậy, phía sau bức tường kiếm khí màu lam nhạt, hàng ngàn phàm nhân nghèo khổ của thành Thanh Vân đang hốt hoảng tụ tập ở các ngả đường. Họ cầm chổi tre, rổ rá đựng trứng thối, phẫn nộ nhìn đám đệ tử Thanh Vân Kiếm Phái hung hãn bảo kê rào chắn, nhưng không ai dám tiến lên trước lưỡi kiếm rực sáng linh lực. Sự áp bức tàn bạo của tu sĩ chính phái khiến lòng tự tôn của phàm nhân bị chà đạp dữ dội.
Giữa lúc không khí đang ngột ngạt đến cực điểm, một bóng đen gầy nhom bỗng nhiên lướt đi không tiếng động từ phía góc tường đổ nát sát rìa kết giới. Cứ sau mười bước chân lướt đi, bóng đen ấy lại phát ra một tiếng "sột soạt" nhẹ giống hệt tiếng chuột nhắt gặm gỗ.
"Một... hai... chín... sột soạt!"
Cố Nhất Phàm lộn nhào một vòng hoàn hảo, vạt quần sau mông rách tả tơi lộ ra chiếc quần đùi đỏ hoa hòe chói mắt, đáp xuống ngay bên cạnh bục dẫn chương trình của Đường Tấn Trò. Gã thở dốc hớt hải, hai quầng mắt thâm quầng vì mất ngủ nhưng đôi mắt lại sáng rực lên vì phấn khích.
"Đường đại ca! Tin tình báo khẩn cấp đây!" Cố Nhất Phàm ghé sát tai Đường Tấn Trò, giọng nói run rẩy đầy mưu mẹo. "Cái bang của lão hành khất Thất Chỉ vừa dò la được tin tức từ trong tửu lầu. Thẩm Vô Kỵ đã dâng hiến mỏ sắt đen khổng lồ của Thiết Sa Bang cho tổng tông để đổi lấy lệnh bài chấp pháp ngoại môn. Lão già đó đang cấu kết với nha môn địa phương, tuyên bố rạp gỗ của chúng ta là 'tà môn ngoại đạo' truyền bá tà thuyết phá hoại trật tự tu tiên. Lão muốn phong tỏa chúng ta đến chết Rating để kết giới tự co lại, sau đó lão sẽ trực tiếp ra tay cướp đoạt chiếc Micro Gỗ Sơ Khai khảm mảnh vỡ Sáng Thế Thần Đài của huynh!"
Đường Tấn Trò khẽ mỉm cười, ngón tay gõ nhẹ lên chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức'. Chân tướng đã hoàn toàn sáng tỏ. Thẩm Vô Kỵ không phải vì trừ ma vệ đạo, lão chỉ thèm khát quyền lực kết giới bất khả xâm phạm của chiếc micro gỗ cổ đại để làm của riêng nhằm thăng tiến quyền lực trong tông môn.
"Lão già đạo đức giả đó tính toán rất hay," Đường Tấn Trò khẽ híp mắt, ánh mắt anh rực sáng lên một luồng sáng sắc sảo của một MC truyền hình thực tế hiện đại. "Lão muốn chơi trò phong tỏa thông tin vật lý để bóp nghẹt chúng ta. Nhưng lão quên mất một điều... thế giới này tuy có kiếm khí sắc bén, nhưng truyền thông đại chúng mới là thứ có thể xuyên qua mọi rào chắn vật lý."
Anh quay sang nhìn chiếc Gương Linh Lực Dã Chiến cỡ lớn đang đặt ở góc sân khấu rạp gỗ. Tấm gương đồng cổ kính này do Quy Vô Danh lắp ghép từ các mảnh vỡ gương đồng cổ đại nhặt được ở chợ đen, có khả năng thu phát hình ảnh và âm thanh trực tiếp truyền đi khắp các gương đồng nhỏ trong thành.
"Nhất Phàm, Tiền Đa Đa, chuẩn bị đầy đủ linh thạch vụn cho ta," Đường Tấn Trò ra lệnh, giọng nói trầm ấm đầy tính thuyết phục và quyết đoán. "Hôm nay, chúng ta sẽ không dùng kiếm để phá vỡ vòng phong tỏa này. Chúng ta sẽ dùng chính chiếc Gương Linh Lực Dã Chiến này để tổ chức một buổi phát sóng trực tiếp đặc biệt nhất từ trước đến nay. Chúng ta sẽ chiếu thẳng bộ mặt ngụy quân tử tàn bạo của Thanh Vân Kiếm Phái lên bầu trời thành phố Thanh Vân cho hàng vạn người dân cùng chứng kiến!"
"Chiếu... chiếu lên bầu trời sao?!" Tiền Đa Đa trợn tròn mắt kinh ngạc, chiếc bàn tính suýt rơi khỏi tay. "Nhưng Đường đại ca, phát sóng công suất lớn như thế sẽ tiêu hao sạch sẽ toàn bộ linh thạch vụn dự phòng của chúng ta! Mỗi giờ phát sóng bầu trời tiêu hao tới 2000 viên linh thạch vụn đấy!"
"Tiền tài tiêu tán thì có thể kiếm lại nhờ Rating, nhưng nếu lòng tin của phàm nhân bị dập tắt, đài của chúng ta sẽ vĩnh viễn không thể tồn tại," Đường Tấn Trò kiên định nói, phong thái ung dung tự tại của anh truyền cảm hứng mạnh mẽ cho cả ekip. "Kích hoạt Gương Linh Lực Dã Chiến khẩn cấp cho ta!"
Lạc Vô Trần ôm kiếm đứng nghiêm trang bảo vệ bên cạnh bàn dẫn, Huyết Ma Tử mếu máo bưng khay nước dâu tây sẵn sàng phục vụ, Đường Tiểu Muội nhanh nhẹn lau dọn vệ sinh sân khấu chuẩn bị cho giờ phát sóng vàng. Cả ekip sản xuất phối hợp nhịp nhàng, tạo thành một tập thể truyền thông vô cùng chuyên nghiệp giữa bầu không khí ngột ngạt của kiếm áp tông môn.
Ngoài rìa kết giới mười lăm mét, bức tường kiếm khí màu lam nhạt vẫn rực sáng đầy đe dọa. Đám đệ tử Thanh Vân Kiếm Phái lăm lăm trường kiếm, kiêu ngạo cười cợt nhìn vào rạp gỗ cô độc. Phàm nhân lo sợ tụ tập đông đảo ngoài ngõ hẻm, không ai dám bước qua ranh giới kiếm khí rực sáng để vào xem biểu diễn.
Đường Tấn Trò đứng trên bục gỗ cao của sân khấu rạp dã chiến, tay phải nâng chiếc Micro Gỗ Sơ Khai lên sát miệng, tay trái khẽ xòe chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' đầy phong thái ung dung tự tại. Anh nhìn thẳng ra ngoài vòng vây kiếm khí, mỉm cười sắc sảo chuẩn bị truyền linh lực vụn kích hoạt thiết bị truyền hình dã chiến, chuẩn bị cho một trận chiến sóng linh lực trực tiếp vĩ đại phá vỡ hoàn toàn sự phong tỏa của danh môn chính phái.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!