Nhạc nềnTeatime

Ly Nước Trái Cây Của Ma Đầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Móng vuốt đỏ lòm rực mùi máu tanh của Huyết Ma Tử chỉ còn cách cổ họng đứa trẻ phàm nhân chưa đầy ba tấc. Sát khí cuồn cuộn từ móng vuốt ấy nóng giãy, khiến vạt áo rách rưới của đứa nhỏ bắt đầu cháy sém, bốc lên một làn khói đen khét lẹt. Đứa trẻ khóc không thành tiếng, đôi mắt nhỏ bé trợn trừng nhìn tử thần đang cận kề.


Dưới khán đài, hàng trăm phàm nhân nhắm nghiền mắt, không ít người đã bật khóc vì bất lực. Họ biết rõ, trước sức mạnh tàn bạo của một ma tu Luyện Khí tầng sáu, mạng sống của phàm nhân chỉ như cỏ rác dưới gót giày. Lạc Vô Trần đứng cách đó năm bước chân, lồng ngực gã ê ẩm thoi thóp nhẹ, kiếm ý u sầu trong tay gã run lên bần bật nhưng không thể xuất chiêu. Gã sợ kiếm khí sắc bén của mình sẽ xé toạc cả những người dân vô tội đang chen chúc như nêm cối xung quanh gã ma tu.


"Chết đi! Lũ kiến hôi!" Huyết Ma Tử gầm rú điên cuồng, khóe miệng ngoác ra nụ cười khát máu.


Nhưng ngay vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Đường Tấn Trò – chàng MC phàm nhân không có nửa điểm tu vi – vẫn đứng sừng sững trên bục dẫn chương trình rạp gỗ. Bộ vest cổ trang vải thô màu lam nhạt sờn cũ của anh khẽ bay nhẹ theo luồng sát khí. Đôi mắt anh không có lấy một nét hoảng sợ, ngược lại còn rực sáng lên một luồng sáng sắc sảo của kẻ nắm giữ quy tắc trò chơi. Anh nâng chiếc Micro Gỗ Sơ Khai lên sát miệng, cất giọng trầm ấm, vang dội dịu nhẹ qua hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh:


"Kết giới gỗ cực hạn, kích hoạt tính năng chuyển hóa cảm xúc! Khách mời tiếp theo, xin mời ngồi im nghe hỏi!"


*Uỳnh!*


Một tiếng nổ trầm đục nhưng vô thanh vang lên từ sâu dưới lòng đất chợ hoang Thanh Vân. Màng sáng kết giới gỗ cực hạn – vốn đang bao phủ bán kính đúng mười lăm mét xung quanh chiếc micro – bỗng nhiên bùng phát một luồng linh quang vàng óng rực rỡ như ánh mặt trời buổi ban trưa. Luồng ánh sáng ấy không mang theo sát thương vật lý, nhưng lại cứng cáp như kim cương vô hình, quét qua toàn bộ không gian rạp gỗ.


Ngay khi luồng ánh sáng vàng óng chạm vào Huyết Ma Tử, một cảnh tượng vô cùng dở khóc dở cười đã xảy ra.


Luồng huyết khí đỏ thẫm, tàn bạo đang ngưng tụ trên Huyết Khí Trảo của gã ma tu bỗng nhiên khựng lại giữa không trung. Thay vì bùng nổ thành một vụ nổ đẫm máu, toàn bộ lượng huyết khí tà ác ấy bị một lực hút vô hình từ kết giới kéo mạnh, xoáy tròn liên tục như một cơn lốc xoáy nhỏ.


Mùi máu tanh nồng nặc, lợm giọng của ma tu trong nháy mắt biến mất sạch sẽ. Thay vào đó, một mùi hương vô cùng ngọt ngào, thơm phức của dâu tây chín mọng bỗng nhiên lan tỏa khắp rạp gỗ dã chiến. Luồng huyết khí đỏ lòm kia co rút lại, cô đặc lại, rồi hóa thành một dòng chất lỏng màu đỏ hồng rực rỡ, lấp lánh dưới ánh đèn hắt sân khấu.


*Xoẹt... Ào!*


Dòng chất lỏng màu đỏ hồng ấy bỗng nhiên phun bắn ra xung quanh như một vòi nước cứu hỏa bị vỡ áp lực. Nhưng dưới sự điều phối chuẩn xác của quy tắc kết giới, những tia nước đỏ hồng ấy không hề làm bẩn quần áo của bất kỳ ai. Chúng bay lượn lờ giữa không trung đầy nghệ thuật, rồi rơi xuống một cách hoàn hảo, rót đầy vào từng chiếc cốc tre, bát sành rách nát mà những khán giả phàm nhân đang cầm trên tay để uống nước trà thảo mộc.


Vương Lão Ngũ – gã đồ tể bán thịt lợn ở chợ hoang – đang nhắm mắt chờ chết bỗng ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào sát mũi. Gã hé một con mắt ra, nhìn chiếc cốc tre trong tay mình bỗng chốc đầy ắp một thứ nước màu đỏ hồng sủi bọt mịn màng. Gã ngơ ngác đưa lên mũi ngửi, rồi rụt rè nhấp một ngụm nhỏ.


"Trời đất ơi! Ngọt... ngọt quá! Đây là nước dâu tây! Lại còn có cả đá lạnh nữa!" Vương Lão Ngũ hét lớn đầy kinh ngạc, khuôn mặt thô kệch bừng sáng lên niềm vui sướng.


Hàng trăm phàm nhân xung quanh thấy vậy cũng rụt rè uống thử. Tiếng xôn xao bàn tán vang lên khắp rạp gỗ dã chiến:


"Đúng là nước dâu tây ngọt ngào! Thơm quá!"


"Ma tu khát máu vung vuốt ra lại biến thành nước trái cây sao? Đường tiên sinh quả là thần tiên sống!"


Huyết Ma Tử đứng hình ngay tại chỗ. Gã nhìn bàn tay phải của mình – nơi đáng lẽ phải đẫm máu phàm nhân – lúc này chỉ còn dính một chút nước dâu tây dính dính, ngọt lịm. Gã hoang mang tột độ, đưa ngón tay lên liếm thử một cái, rồi rú lên đầy tức giận:


"Yêu thuật! Đây là yêu thuật gì?! Huyết Ma Thần Công của lão tử sao lại biến thành nước dâu tây?! Ta muốn giết ngươi!"


Huyết Ma Tử điên cuồng vung móng vuốt định lao về phía Đường Tấn Trò trên bục dẫn chương trình. Nhưng gã vừa mới nhấc chân lên, Luật 'Ghế Nóng Tuyệt Đối' của kết giới cực hạn đã tự động vận hành.


*Rắc! Rắc!*


Bốn vòng xích ánh sáng vàng kim nhạt bỗng nhiên ngưng tụ từ hư không, khóa chặt lấy cổ tay và cổ chân của Huyết Ma Tử. Một lực kéo vô cùng mạnh mẽ và bất khả kháng từ mặt đất bùng phát, kéo tuột gã ma tu khát máu bay thẳng lên sân khấu, ném mạnh mông gã ngồi sụp xuống chiếc Ghế Nóng Sám Hối bằng gỗ sồi đen đặt giữa rạp.


*Bịch!*


Cú ngã khiến quai hàm Huyết Ma Tử suýt chút nữa rơi ra ngoài. Gã gầm thét, vận hành toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng sáu trong đan điền hòng nổ tung sợi xích ánh sáng. Nhưng gã càng vận công, vòng xích ánh sáng càng siết chặt, phong ấn hoàn toàn 100% tu vi tà tặc của gã. Đan điền của gã lạnh ngắt, không thể cảm nhận được một tia huyết khí nào nữa. Gã bị khóa chặt cứng mông trên mặt ghế sồi đen Thanh Vân, không thể tự ý nhấc mông lên dù chỉ một phân.


"Thả ta ra! Tên phàm nhân rác rưởi kia! Ngươi có biết sư tôn của ta là ai không?! Lão nhân gia chỉ cần một ngón tay là bóp chết cả nhà ngươi!" Huyết Ma Tử gào thét, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí trừng trừng nhìn Đường Tấn Trò.


Đường Tấn Trò khẽ mỉm cười lịch lãm. Anh bước lại gần chiếc bàn dẫn chương trình, tay trái khẽ phe phẩy chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' đầy phong thái ung dung tự tại, tay phải siết chặt chiếc Micro Gỗ Sơ Khai khảm mảnh vỡ Sáng Thế Thần Đài đang nhấp nháy linh quang vàng nhạt ấm áp. Chiếc Trâm Gỗ Sồi cài trên búi tóc gọn gàng của anh phát ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, giữ cho nhịp tim phàm nhân của anh luôn ở trạng thái bình ổn tuyệt đối.


"Huyết Ma Tử đại ca," Đường Tấn Trò đưa chiếc micro lên sát miệng, cất giọng trầm ấm, truyền cảm vang dội khắp khu chợ hoang Thanh Vân qua hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh. "Ngài ở đây gào thét đe dọa phàm nhân, thế mà mông lại bị khóa chặt trên ghế nóng sám hối của đài chúng tôi, xem ra lời đe dọa này hơi thiếu tính thuyết phục đấy nhỉ?"


"Ngươi..." Huyết Ma Tử tức giận đến mức mặt đỏ bừng, gã há miệng định cắn lưỡi tự sát để bảo vệ kiêu ngạo cuối cùng của một ma tu tà đạo.


Nhưng gã vừa mới nhe răng ra, Luật 'Ghế Nóng Tuyệt Đối' đã cưỡng chế cơ hàm của gã, biến cú cắn lưỡi tàn bạo thành một cái ngáp dài vô cùng hài hước.


"Oáp..." Huyết Ma Tử ngơ ngác ngáp một cái thật to trước mặt hàng vạn khán giả, nước mắt sinh lý chảy ra ròng ròng.


Dưới khán đài, đám đông phàm nhân vỡ òa tiếng cười vang dội:


"Ha ha ha! Gã ma tu khát máu kia đang ngáp ngủ kìa!"


"Chắc gã thức khuya luyện tà công nhiều quá nên buồn ngủ đấy!"


Sự nhục nhã dâng lên tột độ trong lòng Huyết Ma Tử. Gã muốn chửi bới, muốn tàn sát, nhưng cơ thể gã hoàn toàn bất lực dưới sự áp chế tuyệt đối của kết giới gỗ cực hạn. Đường Tấn Trò khẽ gõ nhẹ chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' lên mặt bàn dẫn chương trình, thu hút sự chú ý của gã ma tu, đôi mắt anh chuyển sang trạng thái 'Ánh mắt bao dung' nhìn thấu nhân tâm.


"Huyết Ma Tử," Đường Tấn Trò cất giọng trầm ấm, chậm rãi đi vào phần phỏng vấn tâm lý. "Chúng ta hãy tạm thời gác lại chuyện chém giết và ma đạo sang một bên. Tôi muốn hỏi ngài một câu hỏi chân thật lòng mình. Tại sao ngài lại thèm khát máu người đến mức điên cuồng như vậy? Có phải... ngài thực sự thèm khát máu, hay ngài chỉ đang thèm khát một bữa ăn ấm nóng bốc khói mà thôi?"


Huyết Ma Tử giật mình, đôi mắt đỏ ngầu khẽ rụt lại một chút. Gã gầm lên đầy phòng thủ: "Nói nhảm! Lão tử luyện Huyết Ma Thần Công, hút máu người để tăng tiến tu vi! Máu tươi là thứ mỹ vị nhất thiên hạ! Ta cần gì bữa ăn ấm nóng tầm thường của phàm nhân các ngươi?!"


*Oong...*


Ngay khi lời nói dối ngạo mạn ấy vừa dứt, chiếc Micro Gỗ Sơ Khai trên tay Đường Tấn Trò bỗng nhấp nháy luồng linh quang hồng nhạt quái dị.


[Hệ thống cảnh báo: Khách mời nói dối trắng trợn trên Ghế Nóng Sám Hối! Kích hoạt Luật 'Nói Thật Hoặc Ăn Tát'!]


*Bốp!*


Một bàn tay khổng lồ dệt bằng luồng sáng màu hồng nhạt, bán trong suốt bỗng nhiên ngưng tụ từ hư không phía sau chiếc ghế sồi đen, vỗ một cú cực kỳ giòn giã và mạnh mẽ thẳng vào mông Huyết Ma Tử. Tiếng bôm bốp vang dội qua hệ thống loa gỗ, truyền đi xa cả năm trăm mét.


"Á!!! Mông của ta!" Huyết Ma Tử hét lên một tiếng chói tai, cả thân hình gầy nhom nảy dựng lên nhưng mông vẫn bị xích ánh sáng hút chặt vào mặt ghế gỗ sồi đen.


"Khán giả của đài chúng tôi đều là những người văn minh, họ không thích nghe những lời dối trá hời hợt," Đường Tấn Trò lắc đầu thở dài, ánh mắt anh nhìn thẳng vào mắt Huyết Ma Tử đầy thấu cảm sâu sắc. "Để tôi giúp ngài nhớ lại nhé. Năm năm tuổi... đêm đông tuyết rơi tầm tã ngoại thành Thanh Vân. Một đứa trẻ mồ côi gầy gò, rách rưới bị cha mẹ bỏ rơi trong một căn nhà hoang đổ nát. Đứa trẻ ấy đã phải nhịn đói suốt ba ngày ba đêm, bụng đói cồn cào như có ngàn con kiến cắn xé. Khi gã bò ra đường tìm kiếm thức ăn, thứ duy nhất gã tìm thấy giữa đống tuyết lạnh giá là xác một con chó hoang đã đông cứng, bên cạnh là một vũng máu tươi đã hóa băng..."


Giọng nói trầm ấm, truyền cảm của Đường Tấn Trò như một làn sóng âm ấm áp, đi xuyên qua màng nhĩ, găm thẳng vào sâu trong ký ức tăm tối nhất của Huyết Ma Tử. Dưới tác dụng của Micro Chân Thật và tính năng chiếu hình ảnh của kết giới, bức tường phía sau sân khấu rạp gỗ bỗng nhiên phát ra luồng linh quang mờ ảo, hiển thị sống động hình ảnh một đứa bé gầy trơ xương đang khóc lóc thảm thiết, liếm láp vũng máu đông trên nền tuyết lạnh giá để sinh tồn.


Huyết Ma Tử nhìn chăm chằm vào bức hình chiếu ký ức ấy, toàn thân gã run lên bần bật. Những ký ức đau buồn, tủi nhục bấy lâu nay gã cố gắng dùng sự tàn bạo của ma đạo để che giấu bỗng chốc bị lột trần hoàn toàn trước bàn dân thiên hạ.


"Đừng... đừng chiếu nữa!" Huyết Ma Tử gào lên, giọng nói gã không còn vẻ hung hãn tàn bạo nữa, mà bắt đầu run rẩy, nghẹn ngào. "Ta không muốn nhớ lại! Ta ghét cái đêm đông đó! Ta ghét cái cảm giác đói khát đó!"


"Vì quá đói khát, vì sợ hãi cái chết cô độc trong đêm đông lạnh giá, ngài mới chọn con đường huyết ma," Đường Tấn Trò bước lại gần, đặt tay lên vai gã ma tu đầy bao dung. "Ngài nghĩ rằng chỉ cần mình trở nên tàn bạo, chỉ cần mình hút máu người, mình sẽ không bao giờ phải chịu đựng cái đói khát lạnh lẽo của đứa trẻ năm năm tuổi kia nữa. Nhưng ngài lầm rồi. Sự tàn bạo chỉ làm ngài thêm cô độc, và cơn đói khát trong tâm hồn ngài sẽ vĩnh viễn không bao giờ được lấp đầy bằng máu tươi phàm nhân."


Dưới cánh gà sân khấu, Đường Tiểu Muội đứng im lặng, nước mắt cô bé đã rơi lã chã từ lúc nào (Khóc mồi chuyên nghiệp). Cô bé nhanh nhẹn rút từ trong giỏ tre ra một tờ khăn giấy tơ tằm mềm mại, tẩm hương thảo mộc thanh mát, bước lên sân khấu đặt nhẹ vào tay gã ma tu đang run rẩy.


Huyết Ma Tử nhìn tờ khăn giấy trắng tinh, ngửi thấy mùi hương thảo mộc ấm áp dễ chịu, phòng tuyến tinh thần cuối cùng của gã hoàn toàn đổ sụp. Gã vồ lấy tờ khăn giấy, úp mặt vào lòng bàn tay khóc rống lên nức nở như một đứa trẻ bị bỏ rơi:


"Hu hu hu! Ta đói lắm! Đêm đó lạnh quá! Không có ai cho ta một cái bánh bao nóng cả! Ai cũng xua đuổi ta! Ta chỉ muốn sống thôi mà! Tại sao ông trời lại đối xử với ta như vậy?! Hu hu hu!"


Tiếng khóc sám hối, u sầu của gã ma tu Luyện Khí tầng sáu vang vọng khắp khu chợ hoang qua hệ thống loa phóng thanh. Hàng vạn phàm nhân dưới khán đài im lặng nín thở. Sự căm ghét, sợ hãi đối với ma tu khát máu bấy lâu nay bỗng chốc tan biến sạch sẽ, nhường chỗ cho sự đồng cảm và lòng thương cảm sâu sắc trước bi kịch tuổi thơ của một con người.


[Hệ thống thông báo: Tịnh hóa hoàn toàn sát ý chiến đấu của Huyết Ma Tử! Nhận được 2000 điểm Rating tâm linh bùng nổ từ khán giả xem trực tiếp!]


Đường Tấn Trò mỉm cười hài lòng. Anh khẽ vỗ vai Huyết Ma Tử, chờ gã khóc cạn nước mắt và lau sạch mặt bằng khăn giấy tơ tằm mềm mại. Khi gã ma tu đã bình tĩnh lại, tu vi tà tặc trong người gã đã bị tịnh hóa hoàn toàn, không còn một tia sát khí bạo lực nào nữa.


"Huyết Ma Tử," Đường Tấn Trò dõng dạc tuyên bố qua micro. "Hôm nay ngài đã thành thật đối diện với tổn thương tuổi thơ của mình, kết giới của đài chúng tôi sẽ miễn xá tội chết cho ngài. Nhưng tội quấy rối trường quay và đe dọa phàm nhân thì không thể bỏ qua. Phạt ngài làm nhân viên phục vụ nước dâu tây miễn phí cho toàn bộ khán giả phàm nhân trong ba buổi phát sóng tiếp theo của đài! Ngài có phục không?"


Huyết Ma Tử mếu máo gật đầu, khuôn mặt trắng bệch lúc này lộ ra vẻ thật thà, ngoan ngoãn kỳ lạ:


"Tôi... tôi phục. Tôi sẽ đi bưng nước dâu phục vụ mọi người..."


Thiết Đầu Đà đứng bên cạnh sân khấu liền nhanh nhẹn bưng ra một chiếc khay tre lớn chứa đầy những cốc nước dâu tây đỏ hồng, ngọt ngào bốc khói đá lạnh mát rượi, nhét vào tay Huyết Ma Tử. Gã ma tu khát máu khét tiếng ngày nào giờ đây ngoan ngoãn bưng khay nước đi xuống khán đài, mếu máo đưa từng cốc nước dâu phục vụ phàm nhân nghèo khổ dưới sự hướng dẫn nghiêm túc của Thiết Đầu Đà.


Tiếng cười vui vẻ, hân hoan lại ngập tràn khắp Góc chợ hoang Thanh Vân. Nhưng niềm vui sướng của cả rạp gỗ bỗng chốc bị cắt đứt một cách phũ phàng.


*Ầm... uỳnh!*


Bầu trời phía trên phàm thành Thanh Vân bỗng nhiên tối sầm lại một cách bất thường giữa ban ngày. Những đám mây đen oán khí dày đặc từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn kéo đến, che khuất hoàn toàn ánh mặt trời rực rỡ.


Một luồng kiếm áp khổng lồ, lạnh buốt xương tủy và đầy sát khí tàn bạo từ khoảng không xa xôi phía Bắc bỗng nhiên giáng xuống, bao phủ toàn bộ thành phố. Màng sáng kết giới gỗ cực hạn của Đường Tấn Trò bỗng nhiên rung lên bần bật, phát ra những tiếng kêu *ong ong* cảnh báo nguy hiểm cấp độ lớn cuối tập.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!