Nhạc nềnTeatime

Sát Khí Trong Đám Đông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bụi đất mù mịt từ vết nứt sâu hoắm trên mặt đất vẫn chưa kịp lắng xuống. Đạo kiếm khí khổng lồ của Thẩm Vô Kỵ vừa rồi sượt qua sát ranh giới mười lăm mét của kết giới cực hạn, để lại một vệt cháy sém đen ngòm như một lời cảnh cáo đầy mùi máu tanh. Gió chợ hoang thổi thốc qua, cuốn theo cát bụi bám đầy lên những tấm ván gỗ sồi của rạp dã chiến, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở.


Phía dưới khán đài, hàng vạn phàm nhân và tán tu cấp thấp hoảng loạn rúm ró, chen chúc nhau lùi sâu vào trong màng sáng kết giới màu vàng óng. Họ giống như một đàn cừu non bị dồn vào góc chuồng, mắt tròn xoe kinh hãi nhìn Thẩm Vô Kỵ đang đứng ngạo nghễ trên tửu lầu đối diện. Không một ai dám thò chân ra ngoài ranh giới mười lăm mét kia dù chỉ một phân, bởi bên ngoài màng sáng kia là vùng phong tỏa kiếm khí rực sáng lam quang của đệ tử Thanh Vân Kiếm Phái.


Đứng trên bục dẫn chương trình, Đường Tấn Trò khẽ chỉnh lại cổ áo vest cổ trang vải thô màu lam nhạt đã sờn cũ của mình. Chàng thanh niên phàm nhân hai mươi sáu tuổi không có nửa điểm tu vi ấy khẽ vuốt chiếc Trâm Gỗ Sồi cài trên búi tóc gọn gàng để định thần. Luồng ấm áp dịu nhẹ từ di vật của mẹ nuôi truyền qua đầu ngón tay, giúp nhịp tim phàm nhân của anh giữ được sự bình ổn tuyệt đối trước uy thế của đại lão Trúc Cơ.


Anh khẽ phe phẩy chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' bằng tay trái đầy phong thái ung dung, tay phải siết chặt chiếc Micro Gỗ Sơ Khai khảm mảnh vỡ Sáng Thế Thần Đài đang tỏa ra linh quang vàng nhạt ấm áp.


"Thẩm trưởng lão," Đường Tấn Trò đưa chiếc micro lên sát miệng, cất giọng trầm ấm, truyền cảm đặc trưng vang dội qua hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh, xoa dịu đi sự ngột ngạt của uy thế Trúc Cơ. "Ngài vung kiếm oai phong thế kia, rạch đất làm đôi, có phải định dọa phàm nhân chúng ta không? Ngài là đại lão Trúc Cơ danh môn chính phái, thế mà lại đi bắt nạt đám dân nghèo không có nửa điểm tu vi, truyền ra ngoài e là không được nho nhã cho lắm đâu nhỉ?"


Thẩm Vô Kỵ đứng trên tửu lầu cao, tay cầm trường kiếm rực sáng lam quang, khinh bỉ cười lạnh một tiếng. Gã không thèm đáp lời một phàm nhân rác rưởi như Đường Tấn Trò, chỉ phất tay ra lệnh cho đệ tử siết chặt vòng vây kiếm khí bên ngoài, quyết tâm bóp nghẹt nguồn Rating của đài bằng cách phong tỏa vật lý.


Giữa lúc không khí đang ngột ngạt đến cực điểm, một mùi hương vô cùng quái dị bỗng nhiên thoảng qua trong gió. Mùi hương này không giống mùi rác rưởi của chợ hoang, cũng không phải mùi tỏi nồng nặc của Bạch Diện Thư Sinh để lại, mà là một mùi máu tươi ấm nóng, rỉ sét và đầy oán niệm tà ác.


Chú khuyển A Phúc – chú chó hoang lông vàng mập mạp đang nằm cuộn tròn dưới gầm bàn dẫn chương trình – bỗng nhiên dựng đứng hai tai. Chiếc đuôi ngắn ngủn của nó ngừng ngoáy hoàn toàn. Chiếc chuông đồng nhỏ đeo trên cổ nó phát ra tiếng *leng keng* dồn dập khi nó đứng phắt dậy, nhe nanh gầm gừ hừ hừ.


*Gâu! Gâu! Gâu!*


A Phúc sủa vang báo động, tiếng sủa tần số cao cắt ngang bầu không khí im lặng ngột ngạt. Đôi mắt thông minh của nó găm chặt về phía Tây của rạp gỗ, nơi hàng trăm phàm nhân đang chen chúc nhau sát sạt để trốn tránh kiếm áp bên ngoài.


Lạc Vô Trần, người hộ vệ u sầu đứng im như tượng ở góc sân khấu, lập tức cảm nhận được sự bất thường. Thanh kiếm cổ Vô Trần rực sáng lam quang trong tay gã khẽ rung lên bần bật, phát ra tiếng kiếm minh u uất. Gã khẽ nhíu mày, tiến lại gần bục dẫn chương trình, thì thầm bằng giọng lạnh lùng:


"Đường đại ca, có sát khí cực mạnh ẩn giấu trong đám đông. Không phải kiếm khí của Thanh Vân Kiếm Phái bên ngoài, mà là... ma khí khát máu cực kỳ đậm đặc đang lan tỏa từ phía Tây khán đài."


Đường Tấn Trò khẽ gật đầu, ánh mắt anh hơi nheo lại. Anh nâng chiếc Micro Gỗ Sơ Khai lên, vận hành kỹ năng 'Đọc vị cơ mặt' và 'Lắng nghe chủ động'. Trong tầm mắt phàm nhân của anh, dòng chảy cảm xúc của hàng vạn phàm nhân đang hiển thị một màu xám xịt của sự sợ hãi. Nhưng ở góc phía Tây, giữa đám đông chen chúc, có một điểm sáng màu đỏ tươi như máu đang nhấp nháy điên cuồng.


Đó là một gã thanh niên mặc đạo bào rách nát thêu họa tiết dơi máu mờ nhạt, khuôn mặt trắng bệch như xác chết, đôi môi đỏ tươi một cách dị thường. Hắn chính là Huyết Ma Tử – một ma tu tà đạo chuyên luyện tà công hút máu người, kẻ vừa mới lẻn vào hàng ghế khán giả đông đúc.


Trong đầu Huyết Ma Tử lúc này đang cuộn trào những suy nghĩ điên cuồng và tàn bạo. Hắn vốn là kẻ khát máu, coi phàm nhân như nguồn cung cấp huyết khí rẻ tiền để luyện công. Thấy Thẩm Vô Kỵ phong tỏa bên ngoài rạp gỗ, hắn liền nảy ra ý định tàn sát vài phàm nhân ngay bên trong kết giới. Chỉ cần hắn giết chết vài người tại đây, danh tiếng 'vùng an toàn tuyệt đối' của talkshow sẽ sụp đổ hoàn toàn. Thẩm Vô Kỵ sẽ có cớ xông vào san phẳng nơi này, còn hắn thì thu hoạch được một lượng huyết khí dồi dào.


Huyết Ma Tử khẽ liếm đôi môi đỏ rực, móng vuốt nhọn hoắt dưới ống tay áo đen khẽ run lên vì hưng phấn. Hắn liếc nhìn một đứa bé phàm nhân nghèo khổ đang ngồi bệt dưới đất khóc lóc ngay bên cạnh mình, bàn tay gầy trơ xương của hắn bắt đầu ngưng tụ huyết quang tanh tưởi.


Thế nhưng, ngay khi hắn vừa vận hành tà công, hắn bỗng nhận ra linh khuyển A Phúc và kiếm sĩ Lạc Vô Trần đang nhìn chằm chằm về phía mình.


"Hừ! Bị phát hiện rồi sao? Lũ chó săn nhạy bén thật!"


Huyết Ma Tử cười sằng sặc đầy điên cuồng, đôi mắt hóa thành màu đỏ ngầu tàn bạo. Hắn biết mình không thể ẩn nấp được nữa, quyết định ra tay tàn sát bạo lực ngay lập tức trước khi kết giới kịp phản ứng. Hắn vung mạnh tay phải, vận hành Huyết Khí Trảo, năm ngón tay mọc dài ra như móng vuốt quỷ, rực lên luồng huyết quang tanh tưởi lao thẳng về phía cổ họng đứa trẻ phàm nhân bên cạnh.


"Sát nhân rồi! Ma tu! Có ma tu khát máu!"


Khán giả xung quanh hoảng loạn tột độ, chen lấn xô đẩy nhau chạy trốn, làm đổ vỡ hàng loạt hàng ghế đầu bằng gỗ sồi đen Thanh Vân phát ra những tiếng rắc gãy cơ học.


Lạc Vô Trần lướt đi như một bóng ma màu đen, thanh kiếm Vô Trần vung lên một đạo kiếm quang màu lam rực rỡ định chém đứt cánh tay của ma tu. Nhưng ngay khi kiếm chiêu chuẩn bị xuất ra, gã khựng lại giữa chừng. Đám đông phàm nhân xung quanh đang chen chúc quá đông đúc và hỗn loạn. Nếu gã chém một kiếm này, kiếm khí sắc bén chắc chắn sẽ ngộ sát hàng chục phàm nhân vô tội đang đứng sát sạt bên cạnh Huyết Ma Tử.


"Không được! Sân khấu quá đông người!"


Lạc Vô Trần cắn răng, mặt cắt không còn một giọt máu, đành phải cưỡng chế thu hồi kiếm thế. Nhục thân gã bị chấn động ngược lại bởi linh lực phản phệ, khiến lồng ngực ê ẩm thoi thóp nhẹ, gã lùi lại một bước đầy bất lực.


Thấy Lạc Vô Trần bị kẹt, Huyết Ma Tử càng thêm đắc ý. Móng vuốt huyết sắc của gã chỉ còn cách cổ họng đứa trẻ phàm nhân chưa đầy ba tấc, sát khí tanh tưởi đã làm cháy sém cả vạt áo rách của đứa trẻ.


Đường Tấn Trò trên bục dẫn chương trình không hề do dự. Anh biết mình là một người phàm, không thể dùng sức mạnh vật lý để đối đầu với ma tu khát máu. Nhưng anh có quy tắc kết giới! Anh lập tức hướng chiếc Micro Gỗ Sơ Khai về phía Huyết Ma Tử, hét lớn:


"Khách mời tiếp theo, xin mời ngồi im nghe hỏi!"


Ngay lập tức, màng sáng kết giới gỗ cực hạn bỗng nhiên co rút lại, tập trung toàn bộ linh quang vàng óng rực rỡ dồn về phía Tây. Một luồng sáng kỳ lạ, bán trong suốt bùng phát từ chiếc micro, bao phủ lấy Huyết Ma Tử ngay khi móng vuốt rực máu của hắn chuẩn bị chạm vào mục tiêu...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!