Nhạc nềnTeatime

Lột Mặt Nạ Thư Sinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù ban sớm chưa kịp tan hết trên những mái ngói rêu phong của thành hoang Thanh Vân đã bị hơi nóng hừng hực từ lòng người thiêu rụi sạch sẽ. Hôm nay là trưa ngày thứ bảy, thời điểm diễn ra cuộc quyết đấu ngôn từ vô tiền khoáng hậu giữa một phàm nhân – Hòa Giải Viên Hoàng Gia mới sắc phong Đường Tấn Trò – và một tu sĩ danh tiếng lẫy lừng, kẻ được xưng tụng là bậc thầy đạo lý Bạch Diện Thư Sinh.


Ngay từ sáng sớm, Góc chợ hoang Thanh Vân đã chật kín người đến mức con kiến cũng khó lòng bò lọt. Đám đông phàm nhân nghèo khổ mang theo cả ghế đẩu, rổ khoai lang luộc và dưa hấu đến chiếm chỗ. Ngay cả những tán tu kiêu ngạo hằng ngày chỉ biết vung đao múa kiếm hôm nay cũng chịu hạ mình, đứng chen chúc ngoài rìa để hóng hớt kịch hay.


Phía sau cánh gà rạp gỗ dã chiến, không khí bận rộn không kém phần căng thẳng. Đường Tấn Trò khẽ chỉnh lại cổ áo vest cổ trang bằng vải thô màu lam nhạt sờn cũ, đôi mắt nhắm hờ để giữ tinh thần tỉnh táo. Trên búi tóc gọn gàng của anh, chiếc Trâm Gỗ Sồi phát ra luồng ấm áp dịu nhẹ, xoa dịu đi sự mệt mỏi sau một đêm dài suy tính.


"Đường đại ca! Tiểu đệ về rồi đây! Không phụ sự kỳ vọng của huynh, tiểu đệ suýt chút nữa là hiến tế cả cái mạng nhỏ này ở khu ổ chuột rồi!"


Cố Nhất Phàm hớt hải lao vào hậu trường, vạt quần sau mông vốn đã rách từ trước nay lại rách thêm một mảng lớn, lộ ra chiếc quần đùi đỏ hoa hòe vô cùng bắt mắt. Gương mặt gã đen nhẻm vì muội than, hai quầng mắt thâm quầng như gấu trúc nhưng đôi mắt lại sáng rực lên vì phấn khích. Gã run rẩy dâng lên một cuộn giấy thô bọc da dê thắt nút kỹ lưỡng:


"Đây! Danh sách chi tiết không thiếu một xu, không sót một người! Toàn bộ hai mươi mốt nạn nhân bị gã lừa tình lừa tiền trong vòng ba năm qua quanh thành Thanh Vân này! Cái bang của lão hành khất Thất Chỉ đã phải lục tung từng hòm thư, tra hỏi từng cô hầu gái mới gom đủ bằng chứng đanh thép này đấy!"


Đường Tấn Trò mở mắt, nhận lấy cuộn giấy thô. Anh khẽ mở ra đọc, những dòng chữ viết bằng mực tàu rẻ tiền hiển thị rõ ràng từng cái tên, môn phái, thời gian và thủ đoạn lừa gạt tinh vi của Bạch Diện Thư Sinh. Khóe môi chàng MC phàm nhân khẽ cong lên thành một nụ cười sắc sảo. Anh vỗ mạnh vào vai Cố Nhất Phàm:


"Làm tốt lắm, Nhất Phàm. Trận chiến trưa nay, ta sẽ cho gã thư sinh đạo đức giả này biết thế nào là sức mạnh của sự thật trần trụi. Chút nữa chú bảo Thiết Đầu Đà sắp xếp cho những nữ tu có tên trong danh sách này ngồi ở ba hàng ghế đầu tiên dưới khán đài. Nhớ phát cho họ mỗi người một rổ trứng thối và cà chua nát, bảo là quà khuyến mãi của đài chúng ta."


Cố Nhất Phàm trợn tròn mắt, rồi gã cười khùng khục đầy láu cá, vội vàng chạy đi sắp xếp.


Đúng giờ Ngọ, khi ánh mặt trời rực rỡ nhất chiếu thẳng xuống đỉnh đầu, tiếng Chuông Định Âm vang lên ba tiếng đanh gọn, dẹp tan mọi tiếng ồn ào náo loạn dưới khán đài. Đường Tấn Trò ung dung bước ra sân khấu, tay trái phe phẩy chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' đầy phong thái lịch lãm, tay phải cầm chặt chiếc Micro Gỗ Sơ Khai tỏa ra linh quang vàng nhạt ấm áp. Kết giới gỗ cực hạn lập tức được kích hoạt, bao phủ bán kính mười lăm mét xung quanh anh một màng sáng vô hình nhưng kiên cố như bàn thạch.


"Chào mừng quý vị khán giả đến với số phát sóng đặc biệt trưa nay của Talkshow Khóc Lóc!" Giọng nói trầm ấm, truyền cảm của Đường Tấn Trò vang dội qua Loa Gỗ Phóng Thanh, đi thẳng vào màng nhĩ của từng người nghe. "Hôm nay, chúng ta hân hạnh đón tiếp một vị khách mời vô cùng đặc biệt, người luôn miệng nói lời nhân nghĩa, lấy thiên đạo làm lẽ sống – Bạch Diện Thư Sinh đại nhân!"


Từ trong đám đông, Bạch Diện Thư Sinh lướt đi nhẹ nhàng như một đám mây trắng, tà áo nho sĩ tinh khiết không một gợn bụi bay bay theo làn gió. Gã khẽ xòe chiếc quạt xếp ngọc thạch thêu thơ đạo lý, nụ cười ôn hòa giả tạo nở trên môi. Gã đứng ngay sát rìa kết giới mười lăm mét, cất giọng nho nhã đầy mị lực:


"Đường Tấn Trò, bản thư sinh hôm nay bước lên đây không phải để tham gia trò hề khóc lóc của ngươi, mà là để dùng chính nghĩa thiên đạo vạch trần thói vô lại của ngươi trước bàn dân thiên hạ! Ngươi có giỏi thì cứ dùng cái miệng phàm nhân kia mà tranh biện với ta!"


Đường Tấn Trò không hề tức giận, anh khẽ mỉm cười lịch lãm, tay trái đưa quạt giấy ra hiệu mời:


"Thư sinh đại nhân quả là người có dũng khí. Sân khấu đã dựng, ghế nóng đã sẵn sàng. Nếu ngài thực sự quang minh chính đại, cớ sao lại đứng ngoài rìa mười lăm mét kia để nói chuyện? Chẳng lẽ một bậc cao nhân Luyện Khí tầng bốn như ngài lại sợ hãi một phàm nhân không có nửa điểm tu vi như ta sao? Hay là... ngài có tật giật mình, sợ chiếc ghế nóng này sẽ phơi bày những bí mật đen tối mà ngài hằng che giấu?"


Lời khích tướng của Đường Tấn Trò đánh thẳng vào lòng tự tôn cực cao của Bạch Diện Thư Sinh. Dưới khán đài, hàng vạn phàm nhân bắt đầu xầm xì bàn tán:


"Đúng thế, sao gã thư sinh kia cứ đứng ngoài rìa thế kia? Có giỏi thì bước vào ngồi ghế nóng đi chứ!"


"Chắc là sợ bị lộ tẩy chuyện gì rồi! Cao nhân cái gì mà nhát gan thế!"


Nghe những lời bàn tán xầm xì xung quanh, mặt Bạch Diện Thư Sinh khẽ biến sắc. Gã tự phụ vào tài hùng biện ngụy biện đạo lý của mình bấy lâu nay chưa từng bại dưới tay ai, lại nghĩ Đường Tấn Trò chỉ là một phàm nhân nói nhảm dễ dàng bị đè bẹp. Gã cười lạnh một tiếng, bước qua màng sáng kết giới rực rỡ và tiến thẳng về phía chiếc Ghế Nóng Sám Hối:


"Hừ! Bản thư sinh một đời thanh bạch, có gì mà phải sợ cái ghế gỗ rách nát này của ngươi? Ta sẽ ngồi đây cho ngươi tâm phục khẩu phục!"


Thế nhưng, ngay khi mông của Bạch Diện Thư Sinh vừa chạm vào mặt gỗ sồi đen Thanh Vân của chiếc Ghế Nóng Sám Hối, một tiếng *oong* trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất. Luật 'Ghế Nóng Tuyệt Đối' lập tức được kích hoạt rực rỡ!


Bốn vòng xích ánh sáng vàng kim từ trong hư không xuất hiện, khóa chặt cổ tay và cổ chân gã vào tay vịn ghế. Đồng thời, toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng bốn trong kinh mạch gã bỗng chốc bị đóng băng hoàn toàn, phong ấn tuyệt đối mọi tu vi bạo lực.


"Cái... cái gì thế này?!" Bạch Diện Thư Sinh hoảng loạn tột độ, gã cố gắng vận hành công pháp để bứt đứt xích ánh sáng nhưng cơ thể hoàn toàn vô lực, mông gã như bị hàn chết vào mặt ghế sồi không thể nhúc nhích nổi một phân. Gã gầm lên đầy giận dữ: "Đường Tấn Trò! Ngươi dùng tà thuật gì phong ấn tu vi của ta?! Thả ta ra ngay lập tức!"


Đường Tấn Trò phe phẩy quạt giấy bước lại gần, gương mặt nở một nụ cười vô cùng ấm áp nhưng ánh mắt lại sắc sảo như dao cạo:


"Thư sinh đại nhân xin bớt giận. Đây không phải là tà thuật, mà là quy tắc chân thật của rạp gỗ talkshow chúng ta. Kẻ nào ngồi lên đây đều phải tuân thủ luật chơi: Chỉ có sự thật mới được phép tồn tại."


Bạch Diện Thư Sinh cắn răng, nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh giả tạo. Gã khẽ vung chiếc quạt xếp ngọc thạch thêu thơ đạo lý bằng tay phải vẫn còn cử động nhẹ được, định bụng phát tán làn hương mị hoặc ngọt ngào để mị hoặc tinh thần của Đường Tấn Trò và khán giả xung quanh nhằm lật ngược thế cờ.


Thế nhưng, ngay khi làn hương vừa bay ra khỏi cánh quạt, màng sáng kết giới gỗ cực hạn bỗng nhiên lóe lên một luồng linh quang màu vàng óng. Luật cấm vũ khí và mị bảo lập tức tự động vận hành!


*Vút... Xèo!*


Làn hương mị hoặc ngọt ngào của hoa sen bỗng chốc bị kết giới chuyển hóa một cách dở khóc dở cười thành một mùi tỏi nồng nặc, cay xè bốc lên nghi ngút khắp sân khấu.


"Hắt xì! Hắt xì! Ôi mẹ ơi, mùi tỏi ở đâu ra mà nồng nặc thế này?!"


Bạch Diện Thư Sinh bị mùi tỏi xông thẳng vào mũi, không nhịn được mà hắt hơi liên tục mười mấy cái, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, khuôn mặt điển trai nho nhã bỗng chốc đỏ gay, méo mó vô cùng thảm hại. Dưới khán đài, phàm nhân đồng loạt cười rộ lên sặc sụa:


"Ha ha ha! Cao nhân chính phái hóa ra thích ăn tỏi sống trước khi lên sóng sao?"


"Mùi tỏi này quả là... thanh tịnh thoát tục vô cùng! Ha ha ha!"


Đường Tấn Trò đưa tay che mũi, khẽ lắc đầu cười châm biếm: "Thư sinh đại nhân quả là người có khẩu vị độc đáo. Nhưng giờ đã đến giờ làm việc chính thức rồi. Chúng ta hãy bắt đầu phiên tòa lột mặt nạ ngụy quân tử của ngài nhé."


Anh nâng chiếc Micro Gỗ Sơ Khai lên sát miệng, kích hoạt tính năng Micro Chân Thật dệt bằng linh tơ vàng bảo vật hoàng gia vừa được mật sứ ban tặng. Luồng linh quang vàng kim rực rỡ bao phủ lấy chiếc micro thô sơ, tạo ra một áp lực tinh thần vô hình đè nặng lên thần hồn của gã thư sinh.


"Bạch Diện Thư Sinh đại nhân," Đường Tấn Trò cất giọng trầm ấm đầy sức hút lôi cuốn. "Ngài luôn miệng nói mình là bậc quân tử hướng về thiên đạo, một lòng thanh tịnh, coi khinh tiền tài danh lợi hồng trần. Vậy ta xin hỏi ngài câu hỏi đầu tiên: Ngài có quen biết một nữ tu sĩ ngoại môn của Thanh Vân Kiếm Phái tên là Tạ Dao không?"


Bạch Diện Thư Sinh khẽ giật mình, nhưng gã vẫn cố giữ vẻ mặt chính trực, ngẩng cao đầu dõng dạc nói:


"Bản thư sinh quen biết rộng rãi, đệ tử chính phái ai ai cũng kính trọng ta. Tạ Dao muội muội là bằng hữu tâm giao thanh khiết của ta, chúng ta chỉ cùng nhau đàm đạo về thiên đạo nhân nghĩa, tuyệt đối không có nửa điểm tư tâm vật chất tầm thường! Ta thề trước trời đất!"


*Oong... BZZZT!*


Ngay khi lời thề thốt dối trá vừa dứt khỏi miệng gã, chiếc Micro Chân Thật bỗng nhấp nháy luồng linh quang màu hồng nhạt quái dị. Kích hoạt Luật 'Nói Thật Hoặc Ăn Tát' phiên bản nâng cấp hoàng gia – Sấm sét tâm linh tự đánh vào thần hồn!


Một luồng điện quang mỏng manh màu hồng nhạt từ mặt ghế nóng bỗng dưng bùng phát, giật thẳng vào mông và thần hồn của Bạch Diện Thư Sinh.


"Á!!! Mông của ta! Thần hồn của ta! Tê tái quá!"


Bạch Diện Thư Sinh hét lên một tiếng chói tai, cả thân hình béo múp nảy dựng lên trên ghế nóng, hai mắt trợn ngược, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Dưới tác dụng cưỡng chế khai thật của kết giới cực hạn, khuôn miệng gã bỗng tự động mở ngoác ra, gào thét vanh vách những lời tự thú ngoài ý muốn:


"Ta nói dối! Ta nói dối! Ta không hề đàm đạo thiên đạo với nàng! Ta thấy nàng là nữ tu sĩ ngoại môn nhẹ dạ hám danh, lại có chút linh thạch tích lũy, nên mới dùng lời lẽ ngọt ngào dụ dỗ nàng! Ta hứa hẹn sẽ cùng nàng song tu trọn đời, thực chất là để dụ nàng đưa cho ta ba trăm viên linh thạch vụn gia bảo! Sau khi nhận được tiền, ta liền mang đi bao nuôi hai đào hát nổi tiếng ở lầu xanh Hồng Kiều chơi bời thâu đêm suốt sáng! Ta còn phong tỏa truyền tin, coi nàng như rác rưởi rũ bỏ vĩnh viễn!"


*Ầm!*


Lời tự thú trắng trợn, đê tiện vang dội qua hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh truyền đi khắp thành phố. Dưới khán đài, một thiếu nữ mặc áo bào Thanh Vân Kiếm Phái màu lam nhạt bỗng đứng bật dậy, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt xinh đẹp đầy căm hận. Đó chính là Tạ Dao! Cô bé khóc nức nở chỉ tay vào gã thư sinh:


"Bạch Diện Thư Sinh! Ngươi... ngươi tên súc sinh lừa đảo! Ngươi trả lại linh thạch vụn gia bảo cho ta!"


Đám đông phàm nhân và nữ tu sĩ xung quanh lập tức phẫn nộ gào thét dữ dội:


"Đồ đê tiện! Ngụy quân tử lừa tình lừa tiền của con gái người ta!"


"Đập chết gã đi!"


Bạch Diện Thư Sinh hoảng loạn tột độ, mặt cắt không còn một giọt máu. Gã muốn ngậm miệng lại nhưng cơ hàm hoàn toàn bị kết giới khống chế, không thể tự chủ. Gã nhìn Đường Tấn Trò bằng ánh mắt đầy van xin, kinh hãi.


Nhưng Đường Tấn Trò vẫn đứng im lặng mỉm cười sắc sảo dưới ánh đèn hắt của kết giới. Anh khẽ phe phẩy quạt giấy, tiếp tục đưa ra câu hỏi thứ hai bằng giọng nói trầm ấm đầy áp lực:


"Ồ, hóa ra ba trăm viên linh thạch của Tạ Dao muội muội được ngài tiêu xài ở lầu xanh Hồng Kiều một cách vui vẻ như thế sao? Vậy ta lại xin hỏi ngài câu hỏi tiếp theo: Thế còn hai mươi mốt vạn đồng xu phàm nhân và chiếc trâm cài tóc bằng ngọc bích của Vương phu nhân – góa phụ nghèo khổ ở phố Tây thành Thanh Vân – thì ngài đã 'thử thách tâm cảnh' của bà ấy ra sao?"


Bạch Diện Thư Sinh mồ hôi vã ra như tắm, gã biết nói dối sẽ bị giật điện tê tái thần hồn, nhưng nếu nói thật thì danh tiếng gã sẽ hủy hoại hoàn toàn. Gã cắn chặt răng định im lặng phòng thủ.


Đường Tấn Trò khẽ nhíu mày, ra hiệu tay trái cho quỷ hiệu ứng Nhi Nhi dưới gầm sân khấu.


*U sầu...*


Tiếng sáo u sầu, ai oán bỗng dưng nổi lên kèm theo làn khói sương mù màu lam nhạt tỏa ra nghi ngút quanh ghế nóng. Đồng thời, Đường Tiểu Muội dưới cánh gà khéo léo vận hành kỹ năng 'Khóc mồi chuyên nghiệp', hai mắt mếu máo rơi lệ lã chã, cầm hộp khăn giấy tơ tằm mềm mại tiến lại gần bàn dẫn chương trình.


Sự cộng hưởng cảm xúc cực mạnh của kết giới cực hạn kết hợp với âm nhạc u sầu đánh thẳng vào phòng tuyến tinh thần cuối cùng của gã thư sinh. Dưới áp lực của sấm sét tâm linh chực chờ bùng phát dưới mông, Bạch Diện Thư Sinh hoàn toàn đổ sụp, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, khóc mếu máo khai nhận tội lỗi:


"Ta khai! Ta khai hết! Vương phu nhân là góa phụ tội nghiệp, tích lũy được chút tiền xu phàm nhân để nuôi con ăn học. Ta giả vờ làm bậc trượng phu nho nhã, hứa hẹn sẽ cưới bà ấy làm thê tử, chăm sóc con trai bà ấy nên người để lừa gạt chiếc trâm cài tóc ngọc bích gia bảo và toàn bộ số tiền tiết kiệm! Chiếc trâm đó ta mang đi bán ở chợ đen được năm mươi linh thạch vụn để mua quạt xếp ngọc thạch này làm màu quyến rũ người khác! Ta là tên cầm thú! Ta không bằng heo chó!"


"Trời đất ơi! Gã thư sinh này quả thực là súc sinh! Đến cả tiền nuôi con của góa phụ nghèo gã cũng không tha!"


"Đập chết gã đi! Đồ cặn bã của giới tu tiên!"


Dân chúng phẫn nộ tột độ, hàng vạn cánh tay vung lên điên cuồng. Tạ Dao và các nữ tu nạn nhân ngồi ở hàng ghế đầu không thể kiềm chế nổi cơn giận, đồng loạt vơ lấy trứng thối và cà chua nát trong rổ quà khuyến mãi ném tới tấp lên sân khấu.


*Bép! Bép! Bép!*


Trứng thối và cà chua chín nát đập liên tục vào mặt, vào đầu Bạch Diện Thư Sinh. Lớp phấn trang điểm mịn màng rẻ tiền trên mặt gã bị nước trứng thối và cà chua nát ăn mòn, chảy nhòe nhoẹt bẩn thỉu. Bộ áo bào nho sĩ trắng tinh khiết giờ đây bám đầy rác rưởi, bốc mùi hôi thối nồng nặc. Gã thư sinh ngạo mạn ngày nào giờ đây khóc lóc thảm hại, mếu máo cúi đầu chịu trận trên ghế nóng.


Đường Tấn Trò gõ nhẹ Quạt Giấy Chữ 'Đức' xuống bàn dẫn chương trình, tuyên bố kết thúc phần phỏng vấn:


"Bạch Diện Thư Sinh đại nhân, ngài đã thừa nhận toàn bộ tội lừa tình lừa tiền của hai mươi mốt nạn nhân trước trời đất và toàn thể dân chúng Thanh Vân Thành. Rạp gỗ talkshow của ta tuyên bố: Ngài hoàn toàn không có tư cách đạo đức để tồn tại ở thành phố này nữa!"


Anh vận hành kỹ năng 'Tuyên bố kết thúc' của hệ thống, gõ mạnh quạt xuống bàn:


"Trục xuất!"


*Vút!*


Một luồng gió vàng kim ấm áp từ trong kết giới bùng phát, bứt đứt xích ánh sáng khóa mông gã thư sinh, cuốn phăng thân hình bẩn thỉu, bốc mùi hôi thối của Bạch Diện Thư Sinh bay thẳng ra ngoài rìa kết giới mười lăm mét, rơi lộn nhào xuống đất trong tư thế úp mặt vô cùng hài hước.


"Đồ lừa đảo! Trả tiền cho chúng ta!"


Hàng trăm nữ tu nạn nhân và phàm nhân phẫn nộ lập tức lao vào, cầm chổi tre, gậy gộc và dép rơm vây đánh tơi bời gã thư sinh ngụy quân tử đang mất sạch tu vi bạo lực tạm thời. Tiếng chửi bới, tiếng kêu cứu thảm hại của Bạch Diện Thư Sinh vang vọng khắp con phố khi gã ôm đầu chạy trốn nhục nhã khỏi thành Thanh Vân vĩnh viễn.


[Hệ thống thông báo: Buổi phát sóng trực tiếp 'Phiên tòa lột mặt Bạch Diện Thư Sinh' thành công rực rỡ! Điểm Rating tâm linh bùng nổ đạt mốc Rating D! Ký chủ nhận được 2000 điểm Rating tâm linh tích lũy!]


Đường Tấn Trò đứng trên bục gỗ cao, khẽ thở phào nhẹ nhõm, cất chiếc Micro Gỗ Sơ Khai vào ngăn kéo bàn dẫn. Chiến thắng vĩ đại này giúp danh tiếng của đài phát thanh dã chiến đạt đến đỉnh cao chưa từng có trong lịch sử phàm thành.


Thế nhưng, niềm vui chưa kịp trọn vẹn, bầu trời phía trên Góc chợ hoang Thanh Vân bỗng nhiên tối sầm lại. Một luồng kiếm áp khổng lồ, lạnh buốt và sắc bén như băng tuyết từ xa cuồn cuộn quét tới, đè nặng lên đỉnh đầu từng phàm nhân dưới khán đài.


Từ trên tửu lầu đối diện, Thẩm Vô Kỵ – Trưởng lão ngoại môn Thanh Vân Kiếm Phái – đang đứng nhìn xuống rạp gỗ bằng ánh mắt đầy sát khí lạnh lùng. Danh dự của kiếm phái ngoại vi đã bị Đường Tấn Trò hủy hoại hoàn toàn sau khi đệ tử Bạch Diện Thư Sinh bị lột mặt nạ nhục nhã bấy lâu.


"Đường Tấn Trò! Một tên phàm nhân rác rưởi không có tu vi, lại dám dùng yêu thuật làm nhục đệ tử kiếm phái ta, phá hoại trật tự tu tiên!" Giọng nói mang theo linh lực Trúc Cơ của Thẩm Vô Kỵ vang lên như sấm truyền, khiến vách đất xung quanh rạn nứt dữ dội. "Hôm nay, Thanh Vân Kiếm Phái ta chính thức phong tỏa cái rạp gỗ rách nát này! Kẻ nào dám bước vào xem biểu diễn, chém không tha!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!