Nhạc nềnTeatime

Kẻ Đạo Đức Giả Thách Đấu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh của ngày thứ sáu vừa mới ló rạng qua những rặng tre già bao quanh thành hoang Thanh Vân, rọi những vệt sáng vàng nhạt xuống khu chợ hoang lụp xụp. Mùi trứng thối, mùi rau nát quyện lẫn với tử khí từ nghĩa địa hoang đêm qua vẫn còn thoang thoảng trong không khí, tạo nên một thứ hỗn hợp mùi vị vô cùng đặc trưng của khu ổ chuột tu tiên này. Thế nhưng, hàng vạn phàm nhân và tán tu nghèo khổ vây quanh rạp gỗ talkshow của Đường Tấn Trò dường như chẳng hề bận tâm đến điều đó. Họ vẫn đang phấn khích tột độ sau màn vạch trần ngoạn mục gã quan thuế tham lam Tiền Hữu Tài.


Giữa bầu không khí huyên náo ấy, sự xuất hiện đột ngột của nam tử áo trắng tự xưng là Bạch Diện Thư Sinh giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đám đông đang hừng hực khí thế. Gã đứng ở khoảng cách mười lăm phẩy một mét – chính xác là chỉ cách rìa ngoài của màng sáng kết giới gỗ cực hạn đúng một cái móng tay. Khoảng cách này vô cùng khôn ngoan, vừa đủ để gã không bị quy tắc phong ấn tu vi của kết giới chạm tới, vừa đủ gần để giọng nói nho nhã nhưng đầy mị lực của gã truyền thẳng vào tai mọi người.


Bạch Diện Thư Sinh khẽ xòe chiếc quạt giấy thêu bài thơ đạo lý bằng một động tác vô cùng thanh tao. Gã khẽ phe phẩy quạt, một làn hương thơm ngọt ngào, dịu mát như hoa sen sớm mai từ cánh quạt từ từ lan tỏa ra xung quanh. Đây chính là chiếc quạt xếp ngọc thạch – một loại mị bảo tầm thấp có khả năng phát ra hương thơm gây ảo giác nhẹ, khiến người nghe vô thức nảy sinh lòng tin tưởng và thiện cảm đối với người cầm quạt.


"Hừ, một lũ phàm nhân ngu muội, chỉ biết hùa theo những trò hề dung tục," Bạch Diện Thư Sinh khẽ thở dài, giọng nói của gã tuy không lớn nhưng nhờ tu vi Luyện Khí tầng bốn chống đỡ, nó vang lên rõ mồn một bên tai mỗi người. Gã liếc nhìn Đường Tấn Trò bằng ánh mắt đầy khinh bỉ: "Đường Tấn Trò, ngươi tự xưng là Hòa Giải Viên Hoàng Gia, tự xưng là kẻ lắng nghe tổn thương để chữa lành thế giới. Nhưng thực chất, ngươi chỉ là một kẻ phàm nhân vô lại, dùng những lời lẽ thô tục, xảo quyệt để kích động lòng tham, bới móc đời tư của người khác nhằm mua vui cho đám đông thấp kém này. Hành vi của ngươi có khác gì kẻ đê tiện bôi nhọ thanh danh của giới tu sĩ tôn quý chúng ta?"


Lời buộc tội đanh thép, đầy tính đạo lý của Bạch Diện Thư Sinh lập tức khiến đám đông phàm nhân xôn xao. Mấy cô nương phàm nhân và vài nữ tu sĩ ngoại môn đứng hàng ghế đầu bỗng chốc đỏ mặt khi nhìn thấy dung mạo tuấn tú, phong thái nho nhã của gã thư sinh áo trắng. Dưới tác động âm thầm của làn hương mị hoặc tỏa ra từ chiếc quạt giấy, một số người bắt đầu lung lay ý chí.


"Nghe gã nói cũng có lý... Tu sĩ chúng ta vốn là những bậc cao nhân thoát tục, sao có thể ngồi trên cái ghế nóng kia để khóc lóc mếu máo như trẻ con được?"


"Đúng vậy, talkshow này tuy vui thật, nhưng có vẻ hơi... hạ thấp phẩm giá của người tu tiên."


Những tiếng xầm xì bàn tán bắt đầu nhen nhóm ngoài rìa đám đông. Áp lực dư luận vô hình bắt đầu đè nặng lên sân khấu rạp gỗ.


Đường Tấn Trò đứng trên bục gỗ cao, bộ vest cổ trang vải thô màu lam nhạt sờn cũ khẽ lay động. Anh không hề tỏ ra hoảng hốt trước lời buộc tội chí mạng của đối phương. Trái lại, đôi mắt anh khẽ nheo lại, tập trung vận hành kỹ năng 'Đọc vị cơ mặt' và 'Lắng nghe chủ động' – những kỹ năng phàm nhân được rèn luyện đến cảnh giới tối cao nhờ những bài học của Đạo trưởng mù Tông Ngộ.


Trong tầm mắt của Đường Tấn Trò, khuôn mặt của Bạch Diện Thư Sinh bỗng chốc hiện lên dưới một góc nhìn hoàn toàn khác. Dưới lớp da mặt điển trai, mịn màng kia, các cơ vùng khóe mắt của gã khẽ giật nhẹ một nhịp rất nhỏ khi gã nhìn vào những chiếc túi trữ vật của các nữ tu sĩ trẻ tuổi dưới khán đài. Nhịp thở của gã tuy cố giữ vẻ ung dung nhưng lại có phần dồn dập, lồng ngực khẽ phập phồng không đều khi gã nói đến hai chữ 'đạo đức'.


'Gã này... đang cực kỳ căng thẳng. Và cái ánh mắt kia... đó không phải là ánh mắt của một bậc thánh nhân chính trực, mà là ánh mắt của một tên thợ săn đang rình mồi. Gã đang nhắm vào túi tiền của các cô gái nhẹ dạ,' Đường Tấn Trò thầm phân tích trong đầu. Một nụ cười sắc sảo khẽ thoáng qua trên môi anh.


Anh khẽ vuốt chiếc Trâm Gỗ Sồi cài trên búi tóc gọn gàng để định thần, cảm nhận luồng ấm áp dịu nhẹ tỏa ra xoa dịu đi chút căng thẳng phàm nhân. Anh nâng chiếc Micro Gỗ Sơ Khai lên sát miệng, định bụng kích hoạt tính năng Micro Chân Thật để ép gã phải nói thật lòng. Thế nhưng, ngay khi anh vừa vận hành ý niệm, một tiếng bíp lạnh lùng của hệ thống Sáng Thế Thần Đài vang lên trong đầu:


[Hệ thống cảnh báo: Mục tiêu Bạch Diện Thư Sinh đang đứng ngoài ranh giới Kết giới gỗ cực hạn (15.1 mét). Không thể kích hoạt quy tắc 'Ghế Nóng Tuyệt Đối' và tính năng Micro Chân Thật cưỡng chế nói thật. Ký chủ chỉ có thể sử dụng năng lực ngôn từ phàm nhân để đối phó.]


Đường Tấn Trò khẽ chậc lưỡi trong lòng. 'Khôn ngoan đấy gã thư sinh kia. Đứng ngoài ranh giới mười lăm mét để thách đấu sao? Ngươi nghĩ đứng ngoài kết giới là ta không thể trị được ngươi?'


Anh phe phẩy chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' bằng tay trái đầy phong thái ung dung lịch lãm, bước lên sát mép sân khấu gỗ sồi đen, nhìn thẳng vào mắt Bạch Diện Thư Sinh đứng đối diện. Giọng nói trầm ấm, truyền cảm của anh vang lên qua hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh, dập tắt hoàn toàn những tiếng xầm xì bàn tán của đám đông:


"Bạch Diện Thư Sinh đại nhân, ngài nói năng nho nhã, đạo lý cao thâm quả là khiến ta mở mang tầm mắt. Nhưng ngài nói talkshow của ta dung tục, hạ thấp phẩm giá tu sĩ, vậy ta xin hỏi ngài một câu: Thế nào là cao nhã, thế nào là dung tục?"


Bạch Diện Thư Sinh khẽ cười lạnh, gõ nhẹ chiếc quạt giấy vào lòng bàn tay:


"Cao nhã là tu tâm dưỡng tính, hướng về thiên đạo, một lòng thanh tịnh, không màng hồng trần tục khí. Còn dung tục chính là kẻ mang những vết thương lòng, những sự yếu đuối hèn nhát của bản thân ra phơi bày trước bàn dân thiên hạ để cầu xin sự đồng cảm rẻ mạt của đám đông thấp kém này. Tu sĩ chính phái chúng ta thà chết chứ không bao giờ cúi đầu khóc lóc trước phàm nhân!"


"Hay cho câu 'thà chết chứ không khóc lóc'!" Đường Tấn Trò cười lớn, tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp khu chợ hoang. Anh đột ngột thu quạt giấy lại, chỉ thẳng về phía gã thư sinh: "Vậy ta lại xin hỏi ngài câu thứ hai: Một kẻ luôn miệng nói lời thanh tịnh, hướng về thiên đạo như ngài, tại sao tháng trước lại mượn tạm của Linh nhi muội muội – một nữ tu sĩ ngoại môn của Thanh Vân Kiếm Phái – ba trăm viên linh thạch vụn với lời hứa hẹn 'cùng nhau song tu, trọn đời bên nhau'? Để rồi sau khi nhận được tiền, ngài liền phong tỏa truyền tin, biến mất không sủi tăm, khiến cô bé khóc đến sưng cả mắt bấy lâu nay?"


*Ầm!*


Câu hỏi bất ngờ của Đường Tấn Trò giống như một quả bom nổ tung giữa đám đông. Kỹ năng 'Chuyển hướng dư luận' đã được anh vận dụng một cách hoàn hảo. Thay vì tranh luận về những lý thuyết triết học tu tiên trừu tượng rắc rối, anh kéo tuột cuộc đối thoại về chủ đề tình cảm gia đình, nhân duyên hồng trần thực tế – nơi mà phàm nhân dễ dàng thấu hiểu và phán xét nhất.


Khuôn mặt điển trai của Bạch Diện Thư Sinh bỗng chốc cứng đờ. Một tia hoảng hốt cực kỳ nhỏ thoáng qua trong đôi mắt phượng của gã, nhưng gã nhanh chóng che giấu bằng cách vung mạnh chiếc quạt giấy, lớn tiếng ngụy biện:


"Ngươi... ngươi ngậm máu phun người! Bản thư sinh hành sự quang minh chính đại, làm sao có thể làm ra chuyện đê tiện đó? Đó chỉ là một thử thách tâm cảnh của ta dành cho Linh nhi muội muội, giúp cô ấy nhận ra sự vô thường của tài vật hồng trần để vững bước trên con đường tu tiên mà thôi! Tu sĩ mượn linh thạch để tu luyện, sao có thể coi là lừa gạt?!"


"Ồ, hóa ra lừa tiền lừa tình cũng được phong làm 'thử thách tâm cảnh' sao? Ngài ngụy biện đạo lý quả là đỉnh cao của sự vô liêm sỉ," Đường Tấn Trò cười mỉa mai, đưa mắt nhìn xuống khán đài. Anh thấy một số nữ tu sĩ nhẹ dạ bấy lâu nay tôn sùng Bạch Diện Thư Sinh bắt đầu có những ánh mắt hoài nghi, nhìn gã bằng vẻ mặt đầy cảnh giác.


Tuy nhiên, Bạch Diện Thư Sinh vẫn là kẻ xảo quyệt. Gã nhận thấy lòng tin của đám đông đối với mình đang bị lung lay, liền vội vàng vung quạt giấy giải phóng thêm một luồng hương thơm mị hoặc nồng đậm hơn. Gã lớn tiếng thách thức, giọng nói mang theo linh lực chấn nhiếp tinh thần phàm nhân:


"Đường Tấn Trò! Ngươi chỉ là một kẻ phàm nhân miệng lưỡi trơn trượt, chuyên dùng những lời bịa đặt vu khống để bôi nhọ danh dự của ta! Ngươi có giỏi thì bước ra ngoài cái kết giới rách nát kia, cùng ta tranh luận đạo lý một trận quang minh chính đại trước toàn thành! Ngươi có dám không?!"


Áp lực dư luận một lần nữa dội ngược lại phía rạp gỗ. Đám đông khán giả nín thở chờ đợi câu trả lời của chàng MC phàm nhân. Họ biết rõ Đường Tấn Trò hoàn toàn không có tu vi, nếu bước ra ngoài kết giới mười lăm mét kia, chỉ cần một cái búng tay của gã tu sĩ Luyện Khí tầng bốn cũng đủ để anh tan xương nát thịt.


Đường Tấn Trò khẽ mỉm cười sắc sảo. Anh khẽ gõ nhẹ Quạt Giấy Chữ 'Đức' vào lòng bàn tay phải, đưa Micro Gỗ Sơ Khai lên miệng, dõng dạc tuyên bố:


"Thách đấu sao? Được! Ta, Đường Tấn Trò, chính thức nhận lời thách đấu tranh luận đạo lý chính tà của ngài! Nhưng rạp gỗ của ta có quy tắc của rạp gỗ. Số phát sóng ngày mai, lúc mặt trời lên đúng đỉnh đầu, ta mời ngài bước lên sân khấu này, ngồi lên chiếc Ghế Nóng Sám Hối kia để đối thoại trực tiếp trước hàng vạn dân chúng Thanh Vân Thành!"


Anh khẽ liếc nhìn gã thư sinh bằng ánh mắt đầy khiêu khích:


"Nếu ngài thực sự quang minh chính đại, một đời thanh bạch như ngài nói... ngài có dám ngồi lên chiếc ghế nóng của ta để trời đất chứng giám cho lời nói của ngài hay không?"


Bạch Diện Thư Sinh nghe vậy liền cười lạnh đầy tự tin. Gã tự phụ vào tài hùng biện ngụy biện đạo lý của mình bấy lâu nay chưa từng bại dưới tay ai, lại càng tin rằng một tên phàm nhân không có tu vi như Đường Tấn Trò không thể có đủ kiến thức triết lý để bẻ gãy được những lời đạo giáo cao thâm của gã. Gã xòe quạt giấy, cất giọng kiêu ngạo:


"Có gì mà không dám? Ngày mai, bản thư sinh sẽ bước lên cái rạp gỗ rách nát này của ngươi, dùng đạo lý chính phái để đập tan cái trò hề dung tục của ngươi trước mặt bàn dân thiên hạ! Chúng ta hãy chờ xem ai mới là kẻ phải nhục nhã khóc lóc cầu xin sự tha thứ!"


Dứt lời, Bạch Diện Thư Sinh vung tay áo choàng trắng, lướt nhẹ thân hình lùi lại phía sau rồi biến mất vào trong bóng tối của các dãy nhà đổ nát quanh chợ hoang, để lại một bầu không khí căng thẳng bao trùm khắp trường quay dã chiến.


Khán giả phàm nhân xôn xao bàn tán rồi cũng từ từ giải tán, trong lòng ai nấy đều mang một nỗi lo âu mơ hồ về số phận của chàng MC phàm nhân vào ngày mai.


Đường Tấn Trò bước lại gần bàn dẫn chương trình gỗ sồi đen, cất chiếc Micro Gỗ Sơ Khai vào ngăn kéo bí mật. Anh khẽ thở dài một tiếng u sầu, cảm nhận sự kiệt sức tinh thần đè nặng lên đôi vai phàm nhân sau cuộc đối đầu trí óc căng thẳng bấy lâu.


"Đường đại ca... ngày mai huynh định đối phó với gã thế nào?" Cố Nhất Phàm lóng ngóng chạy lên sân khấu, gương mặt gầy nhom đầy vẻ lo lắng. Gã khẽ kéo vạt quần sau mông bị rách để che giấu chiếc quần đùi đỏ hoa hòe: "Gã Bạch Diện Thư Sinh đó nổi tiếng là kẻ mồm mép tép nhảy, ngụy biện đạo lý cực kỳ đáng sợ. Huynh lại không thể dùng kết giới phong ấn gã nếu gã không nói dối..."


Đường Tấn Trò khẽ mỉm cười, đôi mắt anh rực sáng dưới ánh hoàng hôn đỏ thẫm đang từ từ buông xuống thành hoang:


"Nhất Phàm, ngụy quân tử sợ nhất không phải là nắm đấm, mà là sự thật trần trụi. Ta cần chú làm cho ta một việc đêm nay."


Anh ghé sát tai Cố Nhất Phàm, nói bằng giọng trầm ấm đầy bí ẩn:


"Chú có đúng một đêm. Hãy dùng toàn bộ mạng lưới Cái Bang Thanh Vân của chú, đào bới tận gốc rễ quá khứ lừa tình lừa tiền của gã. Ta muốn có một danh sách chi tiết: Tên tuổi, môn phái, thời gian và exact số lượng linh thạch gã đã lừa gạt của ít nhất hai mươi nạn nhân nữ tu sĩ bấy lâu nay. Ngày mai, ta sẽ biến cái sân khấu này thành một phiên tòa phán quyết đạo đức thực sự dành cho gã."


Cố Nhất Phàm nghe vậy bỗng trợn tròn mắt kinh ngạc, rồi gã lập tức nở một nụ cười láu cá quen thuộc, vỗ mạnh vào ngực mình:


"Yên tâm đi Đường đại ca! Cái việc đào bới scandal này là sở trường của tiểu đệ rồi! Đêm nay, tiểu đệ sẽ thức trắng đêm để lột sạch mọi bí mật đen tối dưới cái áo choàng trắng tinh khiết kia của gã!"


Gió đêm bắt đầu thổi lạnh buốt qua khu chợ hoang Thanh Vân, kéo dài những bóng đen u tối của rạp gỗ dã chiến xuống mặt đất cằn cỗi, như báo hiệu cho một trận chiến bão táp ngôn từ vô cùng khốc liệt đang chờ đón chàng MC phàm nhân vào ngày mai.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!