Nhạc nềnTeatime

Phiên Tòa Công Lý Đường Phố

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sáng tại Góc chợ hoang Thanh Vân chưa kịp tan hết thì đã bị xé toạc bởi một luồng linh quang vàng óng rực rỡ. Màng sáng của Kết giới gỗ cực hạn vươn rộng đúng mười lăm mét xung quanh chiếc bàn dẫn chương trình, dựng lên một bức tường ánh sáng bất khả xâm phạm.


Bên trong ranh giới ấy, một cảnh tượng vô cùng kỳ quặc đang diễn ra khiến hàng ngàn phàm nhân vây quanh phải dụi mắt kinh ngạc. Năm mươi lính canh chấp pháp của nha môn Thanh Vân Thành, những kẻ vừa mới ban nãy còn hung hãn vung gậy gỗ chấp pháp đòi san phẳng rạp talkshow, giờ đây đều bị đóng băng cứng ngắc. Kẻ thì đang trong tư thế co một chân định nhảy vọt, kẻ thì vung gậy quá đầu, kẻ lại nhe răng trợn mắt nhưng không thể nhúc nhích dù chỉ một sợi tóc. Tất cả trông không khác gì những pho tượng đồng thô kệch được xếp đặt một cách lộn xộn.


Nằm ngoài rìa kết giới mười lăm mét, thuế quan Tiền Hữu Tài hoang mang tột độ. Gã béo phì lùi lại mấy bước sát sạt vào chiếc xe ngựa chở tiền thuế, đôi mắt ti hí híp đầy mỡ trợn tròn kinh hãi. Gã nhìn năm mươi thuộc hạ tinh anh của mình bỗng chốc biến thành những bức tượng đứng tấn dưỡng sinh, mồ hôi lạnh trên trán tuôn ra như tắm, làm trôi đi cả lớp phấn trang điểm rẻ tiền trát trên mặt.


"Yêu... yêu thuật! Đây chắc chắn là yêu thuật tà môn!" Tiền Hữu Tài gào lên, giọng nói béo phì run rẩy dữ dội. "Đường Tấn Trò! Ngươi dám dùng tà pháp chống đối mệnh quan triều đình! Nha môn sẽ không tha cho ngươi!"


Đường Tấn Trò đứng trên bục gỗ cao của sân khấu, bộ vest cổ trang vải thô màu lam nhạt sờn cũ khẽ lay động theo gió. Anh khẽ vuốt chiếc Trâm Gỗ Sồi cài trên búi tóc gọn gàng để định thần, rồi phe phẩy chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' bằng tay trái đầy phong thái ung dung. Tay phải anh nâng chiếc Micro Gỗ Sơ Khai lên sát miệng, cất giọng trầm ấm, truyền cảm vang dội qua hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh:


"Tiền thuế quan, sáng sớm tinh mơ ngài đã dẫn quân đến rạp gỗ của ta biểu diễn đứng tấn dưỡng sinh thế này, quả là chu đáo quá. Nhưng rạp của ta là nơi đối thoại ôn hòa, nghiêm cấm mọi hành vi bạo lực. Nếu ngài đã đến rồi, sao không vào trong làm một chén trà thảo mộc Thanh Giọng cho mát cổ họng? Ngài đứng ngoài kia la hét thế, ta sợ ngài khản cổ mất."


"Bản quan không thèm uống thứ trà rác rưởi của ngươi!" Tiền Hữu Tài vừa nói vừa định quay lưng leo lên xe ngựa tháo chạy. Gã thừa biết nếu không có năm mươi lính canh bảo vệ, cái thân xác phàm nhân béo ú này của gã chẳng khác nào một miếng thịt mỡ di động.


Thế nhưng, Đường Tấn Trò làm sao có thể để gã chạy thoát dễ dàng như vậy? MC phàm nhân mỉm cười sắc sảo, khẽ lắc nhẹ đầu Micro Gỗ Sơ Khai:


"Hệ thống, mời khách mời danh dự của chúng ta lên ghế nóng!"


[Hệ thống phản hồi: Kích hoạt quy tắc 'Ghế Nóng Tuyệt Đối'! Tiêu hao 50 điểm Rating tâm linh! Cưỡng chế bắt giữ mục tiêu Tiền Hữu Tài!]


*Vút!*


Một dải lụa ánh sáng vàng kim từ mặt đất bỗng nhiên phóng ra, quấn chặt lấy vòng eo đầy mỡ của Tiền Hữu Tài. Gã béo phì chưa kịp kêu lên một tiếng thì cả thân hình nặng hơn hai trăm cân đã bị kéo bay bổng lên không trung, lướt qua ranh giới mười lăm mét kết giới và rơi thẳng xuống sân khấu.


*Bịch! Rắc...*


Tiền Hữu Tài rơi mông xuống chiếc Ghế Nóng Sám Hối đặt giữa sân khấu. Chiếc ghế làm bằng gỗ sồi đen Thanh Vân gia cố chắc chắn khẽ kêu lên một tiếng trầm đục trước trọng lượng khổng lồ của gã. Ngay lập tức, bốn vòng xích ánh sáng vàng kim nhạt xuất hiện từ hư không, khóa chặt hai cổ tay và hai cổ chân gã vào tay vịn ghế sồi. Tu vi phàm nhân của gã hoàn toàn bị phong ấn, mông như bị hàn chết vào mặt ghế sồi đen, không thể nhúc nhích dù chỉ một phân.


"Á! Buông bản quan ra! Tên nghịch tặc này! Ngươi có biết bản quan có quan hệ với các quan viên cao cấp tại Hoàng đô Đại Càn không?!" Tiền Hữu Tài gào thét, hai chân ra sức giãy giụa nhưng những sợi xích ánh sáng vô hình càng siết chặt hơn, phát ra những tia điện linh lực nhè nhẹ khiến gã tê tái cả người.


Đường Tấn Trò bước lại gần chiếc bàn dẫn chương trình gỗ sồi đen. Anh khẽ gõ nhẹ Quạt Giấy Chữ 'Đức' xuống mặt bàn dẫn, ra hiệu cho Cố Nhất Phàm đang đứng dưới cánh gà.


Cố Nhất Phàm lóng ngóng bước ra, một tay ôm chặt cuốn sổ da heo đen xù xì, một tay che giấu cái vạt quần sau mông bị rách tả tơi lộ cả chiếc quần đùi màu đỏ hoa hòe. Gã luồn cuốn sổ dưới gầm bàn dâng lên cho Đường Tấn Trò, miệng lẩm bẩm: "Đường đại ca, sổ quỹ đen đây rồi. Huynh phải đòi lại công lý cho tiểu thương chúng tôi bấy lâu nay nhé!"


"Yên tâm đi, Nhất Phàm. Trưởng ban săn tin của ta đã lập công lớn, lát nữa ta sẽ thưởng cho chú hai hộp kẹo hồ lô của Linh Nhi," Đường Tấn Trò mỉm cười, đón lấy cuốn sổ da heo đen xù xì.


Nhìn thấy cuốn sổ bọc da heo đen xù xì trên tay Đường Tấn Trò, đôi mắt hí của Tiền Hữu Tài bỗng chốc trợn ngược lên vì kinh hoàng. Gã nhận ra ngay lập tức vật phẩm quen thuộc vốn được giấu kỹ dưới viên gạch thứ ba phòng ngủ tư dinh của mình.


"Sổ... Sổ quỹ đen của ta! Sao nó lại ở trong tay ngươi?!" Tiền Hữu Tài lắp bắp, mồ hôi hột tuôn ra như mưa, lăn dài trên cái cằm nọng mỡ.


Đường Tấn Trò khẽ lật nhẹ trang bìa cuốn sổ, cất giọng trầm ấm vang dội qua loa phóng thanh:


"Tiền thuế quan, ngài nói cuốn sổ này là của ngài sao? Nhưng ban nãy ngài vừa cáo buộc ta tội vu khống mệnh quan triều đình, tội đáng chu di tam tộc cơ mà? Ngài nói ngài một đời thanh liêm, một xu cũng không tham, vậy cuốn sổ da heo đen ghi chép chằng chiu này là thứ gì?"


Tiền Hữu Tài dù trong lòng hoảng sợ tột độ nhưng bản năng của một quan tham lâu năm giúp gã nhanh chóng lấy lại vẻ mặt chai lỳ, ngụy biện gào lên:


"Đây là vu khống! Cuốn sổ đó là giả mạo! Chắc chắn là do lũ phàm nhân rác rưởi các ngươi tự viết ra để hãm hại bản quan! Chữ viết trong đó không phải của ta! Dấu ấn sáp đỏ cũng là giả! Bản quan một đời thanh bạch, một lòng vì dân vì nước, trời đất chứng giám!"


*Oong...*


Ngay khi những lời thề thốt "thanh liêm" giả tạo vừa dứt khỏi miệng Tiền Hữu Tài, chiếc Micro Gỗ Sơ Khai trên tay Đường Tấn Trò bỗng nhấp nháy một luồng linh quang màu hồng nhạt quái dị.


[Hệ thống cảnh báo: Khách mời nói dối trắng trợn trên Ghế Nóng Sám Hối! Kích hoạt Luật 'Nói Thật Hoặc Ăn Tát'! Tiêu hao 15 điểm Rating tâm linh!]


*Vút!*


Từ trong khoảng không vô hình phía sau chiếc ghế sồi đen, một bàn tay khổng lồ dệt bằng luồng sáng màu hồng nhạt bỗng nhiên ngưng tụ. Bàn tay ấy to như cái mâm đồng, năm ngón tay múp míp rực sáng.


*Bốp! Bốp! Bốp!*


Ba tiếng tát giòn giã vang dội thẳng vào mông Tiền Hữu Tài. Lực tát tuy không gây thương tích vật lý nghiêm trọng nhưng mang theo sóng âm chấn động tinh thần cực mạnh. Tiếng bôm bốp vang vọng qua hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh truyền đi xa cả năm trăm mét, khiến toàn bộ khu chợ hoang đều nghe rõ mồn một.


"Á!!! Đau chết bản quan! Mông của ta nứt ra rồi!" Tiền Hữu Tài hét lên một tiếng chói tai như heo bị chọc tiết, cả thân hình béo múp nảy dựng lên trên ghế nóng, gương mặt méo mó vì đau đớn và nhục nhã.


Hàng vạn khán giả phàm nhân vây quanh kinh ngạc nín thở trong giây lát, rồi lập tức bùng nổ những tiếng cười rộ lên như sấm truyền. Vương Lão Ngũ – gã đồ tể bán thịt lợn vạm vỡ – dẫn đầu đám đông Phàm Nhân Minh vỗ tay rầm rầm, tiếng hét cổ vũ vang dội cả góc chợ hoang:


"Đánh hay lắm! Đáng đời tên quan tham thối nát!"


Đường Tấn Trò gõ nhẹ Quạt Giấy Chữ 'Đức' xuống bàn dẫn chương trình, ra hiệu cho khán giả im lặng bằng Luật 'Khán Giả Im Lặng'. Anh đưa Micro Gỗ Sơ Khai sát mặt Tiền Hữu Tài, cất giọng trầm ấm đầy mỉa mai:


"Tiền thuế quan, ngài nói chữ viết trong sổ là giả mạo sao? Vậy để ta đọc thử trang thứ ba cho bàn dân thiên hạ cùng nghe nhé. 'Ngày mười lăm tháng ba, nhận năm mươi linh thạch hạ phẩm của Thiết Sa Bang để nhắm mắt làm ngơ cho bọn chúng đóng cửa hầm mỏ phàm nhân, bắt giữ ba trăm phàm nhân làm nô lệ lao động khổ sai'. Tiền đại nhân, ngài giải thích thế nào về khoản thu nhập ngoài luồng ngọt ngào này?"


Tiền Hữu Tài mặt xám ngoét như tro tàn, gã nghiến răng trợn mắt, cố gắng dùng chút sức tàn cuối cùng để chối cãi:


"Ta không biết! Đó là do Thiết Sa Bang tự ý ghi chép vu khống ta! Bản quan chưa từng nhận một viên linh thạch nào của bọn chúng!"


*Bốp! Bốp! Bốp!*


Bàn tay ánh sáng hồng nhạt lại xuất hiện, giáng thêm ba cú tát bôm bốp nữa vào mông gã béo phì. Lần này lực tát mạnh hơn, khiến Tiền Hữu Tài giãy giụa như một con cá trắm đen bị ném lên bờ cát.


"Á! Đừng tát nữa! Ta nói! Ta nói thật!" Tiền Hữu Tài mếu máo gào lên, nước mắt nước mũi tuôn chảy ròng ròng làm nhòe nhoẹt cả phấn son trên mặt. Dưới tác dụng cưỡng chế của Luật 'Nói Thật Hoặc Ăn Tát', gã hoàn toàn mất đi quyền kiểm soát cơ miệng. Cái miệng của gã tự động đóng mở liên tục, đọc to vanh vách những dòng chữ ghi chép trong sổ quỹ đen bằng một giọng đọc vô cùng truyền cảm và rõ ràng:


"Ngày mười tám tháng ba... nhận hối lộ của Sa Vạn Lý ba trăm linh thạch vụn để tăng thuế môn bài của tiểu thương chợ hoang lên gấp ba lần... đút túi riêng hai trăm linh thạch... Ngày hai mươi tháng ba, nhận năm mươi linh thạch hạ phẩm của Triệu gia để bao che cho Triệu Công Tử cưỡi linh thú tông bị thương mười phàm nhân..."


Tiếng tự thú của Tiền Hữu Tài qua hệ thống loa phóng thanh vang vọng khắp các ngõ ngách phàm thành Thanh Vân. Từng câu, từng chữ trần trụi bóc trần bộ mặt tham lam thối nát của gã mệnh quan triều đình bấy lâu nay vẫn luôn miệng nói lời nhân nghĩa đạo đức.


Hàng vạn phàm nhân nghèo khổ dưới khán đài im lặng lắng nghe, khuôn mặt của họ từ ngơ ngác chuyển dần sang phẫn nộ tột độ. Những người mẹ mồ hôi nhễ nhại nuôi con thơ, những tiểu thương già nua còng lưng bán trà nước kiếm từng đồng xu phàm nhân, những phu khuân vác bị đánh đập dã man... tất cả đều cảm nhận được nỗi uất hận nghẹn ngào tích tụ suốt mười năm qua bùng nổ.


"Tên quan tham thối nát! Ngài ăn xương máu của chúng tôi để béo múp thế kia à!"


"Đòi lại tiền thuế cho chúng tôi! Đòi lại công lý cho phàm nhân!"


Vương Lão Ngũ đỏ gay mặt vì giận dữ, gã đồ tể vung con dao phay mổ lợn rực sáng bóng loáng lên trời gầm vang:


"Anh em Phàm Nhân Minh đâu! Có cái gì ném cái đó! Đập chết tên quan tham thối nát này cho ta!"


*Ào Ào Ào!*


Cơn mưa trứng thối, rau héo, wilted cabbage và đậu phụ thối bỗng chốc rợp trời phóng thẳng về phía Ghế Nóng Sám Hối.


Tiền Hữu Tài kinh hoàng co rúm người lại, nhưng mông gã bị xích chặt cứng vào ghế sồi đen, hoàn toàn làm bia đỡ đạn sống cho cơn giận dữ của dân chúng. Một quả trứng thối đập thẳng vào trán gã, lòng đỏ trứng tanh tưởi chảy ròng ròng xuống mắt. Một cây bắp cải héo đập trúng chiếc mũ quan thuế quan nhầu nát màu xám của gã, khiến nó lệch vẹo sang một bên hông.


"Á! Cứu mạng! Bản quan... ta biết lỗi rồi! Đừng ném nữa!" Tiền Hữu Tài mếu máo khóc lóc gào thét u sầu, cả thân hình béo phì ngập ngụa trong đống rác rưởi rau nát và trứng thối bốc mùi nồng nặc.


Đường Tấn Trò đứng cách đó ba bước chân, màng kết giới gỗ cực hạn tự động kích hoạt tính năng lọc bụi bẩn và mùi hôi thối, giúp anh và chiếc bàn dẫn chương trình luôn sạch sẽ, không dính một giọt lòng đỏ trứng nào. Anh nhìn Tiền Hữu Tài đang khóc lóc thảm hại trên ghế nóng, khẽ thở dài một tiếng u sầu. Sự chân thành và lòng thấu cảm sâu sắc của một phàm nhân mồ côi giúp anh thấu hiểu được nỗi đau khổ của hàng vạn dân chúng nghèo khổ bị áp bức dưới chân quyền lực bạo lực.


"Tiền thuế quan, ngài thấy chưa?" Đường Tấn Trò nói bằng giọng trầm ấm, đi thẳng vào màng nhĩ đối thủ. "Sức mạnh của ngài nằm ở chiếc ấn đồng thuế quan và lệnh bài niêm phong kia. Nhưng khi ngài tước đoạt tiếng nói của phàm nhân, ngài cũng đã tự tay chôn vùi đi lòng nhân đạo của chính mình. Sự thật luôn là liều thuốc đắng nhất cho những kẻ đạo đức giả."


Tiền Hữu Tài hoàn toàn sụp đổ phòng tuyến kiêu ngạo. Gã quỳ rụp đầu xuống mặt bàn dẫn chương trình, khóc rống lên như một đứa trẻ sám hối tội lỗi:


"Ta sai rồi! Ta tham lam! Ta sẽ bồi thường toàn bộ linh thạch tham ô cho tiểu thương! Xin Đường đại ca tha mạng! Xin dân chúng tha mạng!"


[Hệ thống thông báo: Buổi phát sóng 'Phiên Tòa Công Lý Đường Phố' đạt mốc Rating D (Bùng nổ) cực đại! Thu hoạch 1500 điểm Rating tâm linh từ sự đồng cảm phẫn nộ của khán giả!]


Đường Tấn Trò khẽ gõ nhẹ Quạt Giấy Chữ 'Đức' xuống bàn dẫn, tuyên bố kết thúc phần tra hỏi:


"Hệ thống, giải phóng khách mời và trục xuất cưỡng chế ra ngoài kết giới!"


[Hệ thống phản hồi: Kích hoạt quy tắc 'Tuyên bố kết thúc'! Tiêu hao 50 điểm Rating! Trục xuất đối tượng Tiền Hữu Tài!]


*Vút!*


Bốn vòng xích ánh sáng vàng kim lập tức biến mất. Một luồng gió vàng kim ấm áp xuất hiện từ lòng đất, cuốn phăng cả thân hình béo phì ngập ngụa trứng thối của Tiền Hữu Tài bay nhẹ nhàng ra ngoài rìa mười lăm mét kết giới dã chiến, rơi bịch xuống đống bùn đất chợ hoang trong tư thế vô cùng nhếch nhác.


Cùng lúc đó, màng sáng kết giới gỗ cực hạn khẽ nhấp nháy, giải trừ phong tỏa đóng băng cho năm mươi lính canh chấp pháp nha môn. Đội lính canh vừa được tự do di chuyển liền hoảng sợ nhìn thấy sư tôn quan thuế của mình đang bò lê lết dưới đất, mặt mũi đầy trứng thối dính bết. Họ vội vàng vứt hết gậy gỗ chấp pháp, cuống cuồng kéo gã béo phì Tiền Hữu Tài leo lên xe ngựa tháo chạy trối chết khỏi khu chợ hoang trong sự la ó, ném đá phản đối dữ dội của hàng vạn phàm nhân Phàm Nhân Minh.


"Chiến thắng rồi! Công lý thuộc về phàm nhân chúng ta!"


Vương Lão Ngũ và dân chúng ôm chầm lấy nhau khóc nức nở vì vui sướng. Danh tiếng của talkshow khóc lóc của Đường Tấn Trò một lần nữa vang dội khắp phàm thành Thanh Vân như một tòa án công lý cảm xúc tối cao.


Đường Tấn Trò đứng trên sân khấu, mỉm cười nhìn đám đông hân hoan hỷ lạc. Anh khẽ vuốt lại nếp áo vest màu lam nhạt sờn cũ của mình, cài chặt chiếc Trâm Gỗ Sồi lên tóc, chuẩn bị tuyên bố kết thúc buổi phát sóng trực tiếp hôm nay.


Thế nhưng, đúng lúc bầu không khí đang náo nhiệt tột độ, một luồng khí thế lạnh lùng, cao nhã bỗng nhiên rạch đôi đám đông phàm nhân nghèo khổ.


Từ trong bóng tối của các dãy nhà đổ nát quanh chợ hoang, một nam tử nho nhã mặc áo bào trắng tinh khiết, không dính một hạt bụi trần, từ từ bước ra. Gã tay cầm chiếc quạt giấy thêu bài thơ đạo lý, khuôn mặt điển trai nho nhã nhưng đôi mắt phượng lại tỏa ra ánh nhìn lạnh lùng, khinh bỉ tột cùng hướng thẳng về phía Đường Tấn Trò.


Bạch Diện Thư Sinh bước dừng lại ngay sát ranh giới kết giới mười lăm mét, khẽ xòe quạt giấy che nửa khuôn mặt, cất giọng nói nho nhã đầy mị hoặc nhưng lạnh buốt xương tủy:


"Một kẻ phàm nhân không có nửa điểm tu vi, lại dám dùng trò hề nói chuyện dung tục để làm nhục mệnh quan triều đình, phá hoại trật tự tu tiên. Đường Tấn Trò, cái talkshow khóc lóc của ngươi... quả là sự sỉ nhục lớn nhất đối với giới tu sĩ cao quý chúng ta."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!