Sổ Quỹ Đen Xuất Đầu Lộ Diện
Thành hoang Thanh Vân vào giờ Tý đêm muộn u ám và lạnh lẽo lạ thường. Những dải sương mù xám xịt từ nghĩa địa hoang núi Thanh Vân tràn vào, lướt qua những bức tường thành loang lổ vết nứt và những mái nhà tranh xập xệ của khu ổ chuột. Thế nhưng, trong phòng ngủ tư dinh của thuế quan Tiền Hữu Tài, bầu không khí lại hoàn toàn khác biệt. Căn phòng nồng nặc mùi trầm hương đắt tiền xen lẫn mùi mỡ hành từ mâm cỗ dở dang trên bàn.
Tiền Hữu Tài – gã béo phì mặc chiếc áo lụa mỏng dính đầy mỡ, bụng phệ vượt mặt thắt chiếc đai đồng bóng loáng – đang nằm ngửa trên chiếc giường gỗ sồi lớn, ngáy như sấm truyền. Tiếng ngáy của gã đều đặn, rít lên từng nhịp như bọc gió bị rách, thỉnh thoảng gã lại lẩm bẩm trong giấc mơ tham lam: "Thu thuế... thu thêm mười phần trăm... đứa nào không nộp... tịch thu... tịch thu hết..."
Ngay bên dưới gầm giường gã, một bóng đen gầy gò đang rón rén bò ra. Đó chính là Cố Nhất Phàm.
Là một tán tu Luyện Khí tầng một, tu vi của Cố Nhất Phàm thực chất chẳng mạnh hơn phàm nhân là bao. Chiêu bài tủ của gã là "Vô ảnh bộ pháp", nhưng khổ nỗi đây lại là bản thiếu mua ở chợ đen với giá ba viên linh thạch vụn. Hệ quả là cứ sau mười bước chân lướt đi không tiếng động, bộ pháp này lại tự động phát ra một tiếng "sột soạt" nhẹ giống hệt tiếng chuột nhắt gặm gỗ.
"Một... hai... ba... chín... sột soạt!"
Cố Nhất Phàm lập tức nín thở, áp sát tấm thân gầy nhom xuống sàn đá lạnh ngắt. Gã liếc nhìn lên giường. Tiền Hữu Tài khẽ cựa mình, gãi gãi cái bụng mỡ rồi lại tiếp tục ngáy pho pho.
Cố Nhất Phàm thở phào nhẹ nhõm, đưa tay quệt mồ hôi lạnh trên trán. Nhờ thông tin tình báo đắt giá từ đám trẻ ăn xin Cái Bang Thanh Vân thu thập được sau buổi talkshow của Triệu Công Tử ban sáng, gã đã xác định được mục tiêu. Viên gạch lát nền thứ ba tính từ mép chân giường gỗ sồi.
Gã rón rén bò đến vị trí viên gạch thứ ba. Viên gạch này nhìn bề ngoài hoàn toàn bình thường, nhưng nếu quan sát kỹ bằng nhãn lực của tu sĩ, sẽ thấy lớp vôi vữa xung quanh mỏng hơn hẳn các viên khác. Cố Nhất Phàm rút từ trong túi áo khoác nhiều túi ra bộ móc khóa kim cương – món bảo cụ bẻ khóa vạn năng mà gã vừa mượn tạm của Sở Lưu Hương trước giờ hành sự.
Gã khéo léo luồn đầu kim cương nhỏ xíu vào khe gạch, khẽ nhấc nhẹ.
*Cạch.*
Một tiếng động cơ học cực nhỏ vang lên. Viên gạch đá xanh từ từ dịch chuyển sang một bên, lộ ra một khoảng trống tối tăm bên dưới. Cố Nhất Phàm nín thở thò tay vào trong, đầu ngón tay gã lập tức chạm vào một vật thể cứng cáp, bọc bằng lớp da heo đen xù xì, tỏa ra mùi ẩm mốc và cả mùi tiền bạc ô uế.
Cuốn sổ quỹ đen của Tiền Hữu Tài!
Gã run rẩy lôi cuốn sổ ra. Ánh trăng mờ nhạt chiếu qua cửa sổ hắt lên bìa sổ, hiển thị rõ những hàng chữ ghi chép chằng chịt các khoản tiền hối lộ, trốn thuế và quỹ đen mà Tiền Hữu Tài đã bòn rút của tiểu thương chợ hoang Thanh Vân suốt mười năm qua, có cả chữ ký đóng dấu sáp đỏ của bang chủ Thiết Sa Bang Sa Vạn Lý và các gia tộc lớn.
"Tìm thấy rồi! Thần tài ơi, chúng ta phát tài rồi!" Cố Nhất Phàm mừng thầm, nhanh chóng nhét cuốn sổ vào lồng ngực áo khoác.
Thế nhưng, đúng lúc gã định lùi ra ngoài bằng Vô ảnh bộ pháp, chân gã bỗng vấp phải chiếc bô đồng đặt dưới gầm giường của Tiền Hữu Tài.
*Xoảng! Coong...*
Tiếng đồng chói tai vang dội khắp căn phòng tĩnh mịch.
"Đứa nào?! Đứa nào dám cướp tiền thuế của bản quan?!"
Tiền Hữu Tài giật nảy mình bật dậy trên giường, đôi mắt hí ti hí híp đầy mỡ bỗng chốc trợn tròn. Gã nhìn thấy một bóng đen gầy gò đang cuống cuồng bò ra từ gầm giường.
"Có trộm! Kẻ trộm! Lính đâu! Bắt lấy nó cho ta!" Tiền Hữu Tài gào thét khản cổ, giọng nói béo phì vang vọng khắp tư dinh.
Cố Nhất Phàm kinh hoàng, không kịp nghĩ nhiều, liền vận hành toàn bộ linh lực mỏng manh trong đan điền, thi triển Vô ảnh bộ pháp bản thiếu tháo chạy. Gã nhảy vọt qua cửa sổ phòng ngủ, nhưng do tu vi quá thấp và hoảng loạn, gã trượt chân ngã lộn nhào từ lầu hai xuống đống rơm rạ ở sân sau, rách toạc cả vạt quần sau mông, để lộ chiếc quần đùi màu đỏ hoa hòe bên trong.
"Mẹ kiếp! Cái bộ pháp rách nát này hại ta rồi!"
Cố Nhất Phàm mếu máo ôm cái mông ê ẩm, bất chấp đau đớn, gã bò dậy cắm đầu chạy trốn vào bóng tối của các con hẻm nhỏ, nhờ sự dẫn đường che chắn của đám trẻ Cái Bang Thanh Vân đã túc trực sẵn vòng ngoài.
***
Sáng ngày thứ sáu, tại Góc chợ hoang Thanh Vân, rạp gỗ talkshow dã chiến của Đường Tấn Trò vẫn đứng vững vàng giữa bãi đất trống. Sau trận chiến tịnh hóa tà khí của Triệu Công Tử ban sáng, danh tiếng của đài phát thanh đường phố đã đạt đến một tầm cao mới. Hàng vạn phàm nhân nghèo khổ và tán tu cấp thấp tụ tập vây quanh phạm vi mười lăm mét của Kết giới gỗ cực hạn, xôn xao bàn tán về những lời tự thú của thiếu gia Triệu gia.
Đường Tấn Trò đứng trên bục gỗ cao của sân khấu, mặc bộ vest cổ trang vải thô màu lam nhạt sờn cũ quen thuộc. Anh khẽ vuốt chiếc Trâm Gỗ Sồi cài trên búi tóc, cảm nhận luồng ấm áp dịu nhẹ tỏa ra xoa dịu đi sự mệt mỏi của một phàm nhân không có tu vi. Tay phải anh cầm chiếc Micro Gỗ Sơ Khai, nơi mảnh vỡ Sáng Thế Thần Đài khảm ở đầu đang tỏa ra linh quang vàng óng rực rỡ.
"Đường đại ca... khụ... tôi... tôi mang bảo vật về rồi đây!"
Từ phía sau cánh gà rạp gỗ, Cố Nhất Phàm hớt hải chạy vào, thở không ra hơi. Gương mặt gã nhem nhuốc muội than, vạt quần sau mông rách tả tơi lấp ló sắc đỏ hoa hòe khiến Đường Tiểu Muội đang dọn dẹp khăn giấy thừa phải phì cười che mặt.
"Nhất Phàm, chú đi trộm sổ hay đi bán đấu giá mông thế?" Đường Tấn Trò khẽ cười châm chọc, tay trái phe phẩy chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' đầy phong thái ung dung.
"Đường đại ca, huynh đừng đùa nữa! Suýt chút nữa là tôi bị gã béo phì kia đè bẹp dí rồi!" Cố Nhất Phàm mếu máo, lén lút thò tay vào ngực áo, rút cuốn sổ da heo đen xù xì ra, luồn dưới gầm bàn dẫn chương trình và chuyển thẳng vào tay Đường Tấn Trò.
Đầu ngón tay Đường Tấn Trò chạm vào lớp da heo nhám ráp, cảm nhận được sức nặng của hàng vạn sinh mạng phàm nhân bị bóc lột ẩn chứa bên trong. Anh khẽ lật nhẹ vài trang, ánh mắt sắc sảo lướt qua những con số tham ô khổng lồ và những dấu ấn sáp đỏ của quan phủ nha môn.
"Làm tốt lắm, Nhất Phàm. Chú xứng đáng nhận một hộp kẹo hồ lô đặc biệt của Linh Nhi," Đường Tấn Trò gật đầu tán thưởng, nhanh chóng nhét cuốn sổ quỹ đen vào ngăn kéo bí mật của chiếc bàn gỗ sồi đen.
Thế nhưng, niềm vui chưa kịp lan tỏa thì từ đầu con phố chợ hoang, tiếng kèn đồng và tiếng bước chân dồn dập của quân binh nha môn đã vang lên dồn dập, phá vỡ bầu không khí nhộn nhịp của khu chợ.
"Nha môn Thanh Vân Thành chấp pháp! Toàn bộ phàm nhân và tán tu tránh đường! Kẻ nào cản trở sẽ bị chém đầu lập tức!"
Đám đông phàm nhân hoảng loạn dạt sang hai bên. Dẫn đầu đoàn quân là thuế quan Tiền Hữu Tài. Gã béo phì lúc này không còn mặc chiếc áo ngủ lụa mỏng ban đêm, mà khoác lên mình bộ quan phục thuế quan màu xám tro nhàu nát, bụng phệ thắt đai đồng rít chặt. Gương mặt gã đỏ gay gắt vì tức giận và hoảng sợ, mồ hôi vã ra như tắm làm trôi đi lớp phấn trang điểm rẻ tiền trên mặt.
Xung quanh gã là hơn năm mươi lính canh chấp pháp của nha môn, mặc giáp đồng sáng loáng, tay lăm lăm những cây gậy gỗ chấp pháp nặng trịch, tỏa ra sát khí hầm hố của chính quyền địa phương.
"Đường Tấn Trò! Tên phàm nhân phản nghịch kia! Ngươi dám cấu kết với đạo tặc đột nhập tư dinh của bản quan, trộm cắp tài liệu mật của triều đình!" Tiền Hữu Tài đứng ngoài rìa kết giới mười lăm mét, chỉ thẳng tay vào Đường Tấn Trò quát tháo điên cuồng. Giọng nói béo phì của gã run rẩy dữ dội, cố gắng dùng uy thế quan phủ để che giấu đi sự hoảng loạn cực hạn bên trong tâm hồn.
Đường Tấn Trò đứng trên bục dẫn chương trình, khẽ mỉm cười lịch lãm. Anh đưa chiếc Micro Gỗ Sơ Khai lên sát miệng, cất giọng trầm ấm, truyền cảm vang dội qua hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh:
"Tiền thuế quan, sáng sớm tinh mơ ngài đã dẫn quân đến gõ cửa rạp gỗ của ta mạnh thế, không sợ gãy tay sao? Ta là phàm nhân lương thiện, được vương triều Đại Càn sắc phong làm Hòa Giải Viên Hoàng Gia, sao ngài lại gán cho ta cái tội danh cấu kết đạo tặc lớn thế? Ngài nói ta trộm tài liệu mật... tò mò quá, không biết tài liệu mật đó là thứ gì mà khiến ngài phải hoảng hốt đến mức mặc ngược cả quan phục thế kia?"
Dân chúng phàm nhân nghe vậy liền nhìn kỹ vào Tiền Hữu Tài, lập tức phát hiện ra chiếc đai đồng quan phục của gã bị thắt lệch sang bên hông, vạt áo xộc xệch lộ cả mảng bụng mỡ trắng hếu. Những tiếng cười rộ lên từ đám đông khiến Tiền Hữu Tài tức tối đến mức suýt hộc máu.
"Câm miệng! Tên miệng lưỡi trơn trượt kia!" Tiền Hữu Tài đập mạnh tay lên chiếc xe ngựa chở tiền thuế mang theo, quát tháo điên cuồng: "Bản quan nhận được tin báo, rạp gỗ talkshow của ngươi hoạt động biểu diễn trái phép, tụ tập đông người gây mất trật tự trị an đường phố, chứa chấp tà thuyết tà môn ngoại đạo! Hôm nay, nha môn Thanh Vân Thành chính thức niêm phong cái rạp gỗ rách nát này! Kẻ nào dám chống đối sẽ bị coi là đồng lõa phản nghịch!"
Tiền Hữu Tài vung mạnh chiếc ấn đồng thuế quan có dấu đỏ và tấm lệnh bài niêm phong bằng đồng ra trước không trung, dõng dạc ra lệnh cho đội lính canh chấp pháp:
"Lính đâu! Xông lên cho ta! San phẳng cái bục gỗ này! Tịch thu toàn bộ đạo cụ và chiếc micro tà môn kia! Đứa nào cản đường, cứ dùng gậy gỗ đánh chết không cần hỏi!"
"Rõ!!!"
Hơn năm mươi lính canh chấp pháp đồng loạt gầm vang, vung cao những cây gậy gỗ chấp pháp nặng trịch, sát khí đằng đằng xông thẳng về phía rạp gỗ talkshow.
Đứng trước nguy cơ rạp gỗ bị đập phá, đám đông phàm nhân nghèo khổ của Phàm Nhân Minh hoảng sợ lùi lại, nhưng một số người dũng cảm vẫn định cầm cuốc xẻng xông lên che chắn cho Đường Tấn Trò.
"Toàn bộ khán giả của ta, xin hãy đứng yên tại chỗ!" Giọng nói trầm ấm, đầy uy lực của Đường Tấn Trò qua hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh vang lên, cưỡng chế dẹp loạn sự hoảng loạn của đám đông. "Hôm nay là buổi phát sóng trực tiếp, rạp gỗ của chúng ta nghiêm cấm mọi hành vi bạo lực."
Đường Tấn Trò khẽ lướt ngón tay trên chiếc Micro Gỗ Sơ Khai, thầm ra lệnh trong đầu:
"Hệ thống, kích hoạt Luật cấm vũ khí và Luật 'MC không thể chạm' của Kết giới gỗ cực hạn!"
[Hệ thống phản hồi: Xác nhận kích hoạt quy tắc an toàn kết giới gỗ cực hạn! Bán kính bảo vệ mười lăm mét! Tiêu hao 100 điểm Rating tâm linh!]
Đội lính canh chấp pháp hung hãn cầm gậy gỗ xông lên phá hoại. Họ nhanh chóng vung gậy đập nát một số áp-phích quảng cáo lịch phát sóng dán ở vòng ngoài rạp gỗ, tiếng giấy rách và tiếng gậy đập chan chát vang lên đầy bạo lực.
Thế nhưng, ngay khi bước chân của tên lính canh dẫn đầu bước qua ranh giới mười lăm mét của rạp gỗ, một luồng linh quang vàng óng bất ngờ lóe lên rực rỡ từ mặt đất, bao phủ toàn bộ không gian sân khấu dã chiến.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!