Nhạc nềnTeatime

Khi Heo Linh Lực Học Làm Khán Giả

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh của ngày thứ sáu chiếu rọi qua những kẽ hở của rạp gỗ dã chiến, hắt lên gương mặt bình thản của Đường Tấn Trò. Chàng thanh niên hai mươi sáu tuổi diện bộ vest cổ trang vải thô màu lam nhạt sờn cũ khẽ điều chỉnh lại chiếc Micro Gỗ Sơ Khai trên tay. Phía dưới bục dẫn, hàng vạn phàm nhân và tán tu của thành hoang Thanh Vân đang vây quanh rìa kết giới mười lăm mét, nín thở theo dõi cảnh tượng dở khóc dở cười đang diễn ra trên sân khấu.


Trên chiếc Ghế Nóng Sám Hối bằng gỗ sồi đen Thanh Vân, Triệu Công Tử – gã thiếu gia béo phì của Triệu gia – đang bị bốn vòng xích ánh sáng vàng kim khóa chặt cổ tay và cổ chân. Tu vi Luyện Khí tầng hai nhờ cắn thuốc của gã hoàn toàn bị phong ấn, khiến gã béo phì chỉ có thể giãy giụa như một con rùa lật ngửa, miệng không ngừng gào thét những lời đe dọa hách dịch.


"Thả ta ra! Tên phàm nhân rác rưởi kia! Ngươi có biết đại trưởng lão Triệu gia ta là tu sĩ Luyện Khí tầng tám không? Lão chỉ cần búng tay một cái là cái rạp gỗ rách nát này của ngươi sẽ biến thành tro bụi! Ta cho ngươi ba tiếng đếm, nếu không thả ta ra, ta sẽ diệt môn toàn bộ phàm nhân ở cái chợ hoang này!"


Đường Tấn Trò khẽ lắc đầu, tay trái phe phẩy chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' đầy vẻ ung dung tự tại. Anh hoàn toàn không có lấy nửa điểm linh lực, nhưng phong thái của một MC chuyên nghiệp cùng sự bảo hộ tuyệt đối của Kết giới gỗ cấp cực hạn giúp anh đứng vững như bàn thạch trước mọi lời đe dọa bạo lực.


"Triệu Công Tử, ngài cứ đếm tự nhiên," Đường Tấn Trò mỉm cười lịch lãm, cất giọng trầm ấm qua hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh. "Nhưng trước khi các trưởng lão của ngài đến, chúng ta nên giải quyết một chút chuyện nội bộ của buổi talkshow hôm nay. Ngài nhìn xem, 'linh thú' của ngài đang làm loạn trường quay kìa."


Phía dưới chân Ghế Nóng Sám Hối, chú heo con mập mạp hồng hào nặng chưa đầy năm cân – vốn là con lợn linh lực khổng lồ hung tợn vừa bị kết giới tước đoạt tu vi – đang điên cuồng chạy loạn. Nó liên tục kêu "éc éc" chói tai, dùng cái đầu nhỏ xíu húc vào chân bàn gỗ, cố gắng tìm đường chạy trốn khỏi rạp gỗ dã chiến.


Đúng lúc đó, một bóng dáng nhỏ bé, đáng yêu lững thững bước ra từ cánh gà. Bạch Linh Nhi – cô bé yêu tộc tám tuổi mặc chiếc váy trắng thêu hoa tuyết, tay cầm một cây kẹo hồ lô thơm ngọt – chậm rãi tiến về phía chú heo con. Đôi mắt to tròn lấp lánh của cô bé khẽ híp lại, nhìn chú heo nhỏ bằng vẻ thèm thuồng.


"Ngoan nào heo nhỏ," Bạch Linh Nhi bóc một quả táo gai bọc đường cho vào miệng nhai rôm rốp, rồi khẽ cúi xuống ghé sát tai chú heo con nói nhỏ: "Không ngồi im làm khán giả chăm chú nghe talkshow, ta sẽ bảo anh hai làm món heo quay mật ong đó nha."


*Oong...*


Trong một khoảnh khắc cực ngắn, sâu trong đồng tử của cô bé tám tuổi bỗng lóe lên một luồng linh quang màu bạc trắng nhạt, tỏa ra một tia uy thế huyết mạch thần thú Bạch Hổ tối cao cực kỳ mờ nhạt nhưng đủ để áp chế vạn thú.


Chú heo con mập mạp đang chạy loạn bỗng nhiên khựng cứng người lại. Bốn chân nó run rẩy như cầy sấy, đôi tai cụp xuống sát đầu, tiếng kêu "éc éc" kiêu ngạo lập tức biến thành tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ đầy sợ hãi. Trước sự kinh ngạc tột độ của hàng vạn khán giả phàm nhân dưới khán đài, chú heo con ngoan ngoãn ngồi sụp xuống đất bằng hai chân sau, hai chân trước khoanh lại trước ngực một cách vô cùng lễ phép, đôi mắt tròn xoe chăm chú nhìn thẳng lên bục dẫn chương trình giống hệt như một khán giả mẫu mực đang ngồi nghe giảng đạo lý.


"Ha ha ha! Nhìn con heo kìa! Nó biết xếp hàng ngồi im nghe talkshow thật kìa!"


"Linh thú của Triệu gia hóa ra lại có văn hóa hơn cả chủ nhân của nó!"


Những tiếng cười rộ lên từ phía khán đài phàm nhân khiến mặt Triệu Công Tử đỏ bừng lên như mông khỉ. Gã béo phì tức giận đến mức thở hồng hộc, gào thét điên cuồng:


"Tên phàm nhân tà ác kia! Ngươi dám sỉ nhục linh thú của Triệu gia ta! Ta cưỡi linh thú chạy loạn là để rèn luyện tinh thần chiến đấu cho lũ phàm nhân các ngươi! Ta là đang làm việc thiện, giúp các ngươi rèn luyện gân cốt! Ngươi có tư cách gì bắt giữ ta?!"


Đường Tấn Trò khẽ mỉm cười, ngón tay gõ nhẹ lên chiếc Micro Gỗ Sơ Khai.


[Hệ thống cảnh báo: Khách mời nói dối trắng trợn trên Ghế Nóng Sám Hối! Kích hoạt Luật 'Nói Thật Hoặc Ăn Tát'!]


*Vút!*


Từ trong khoảng không vô hình phía sau chiếc ghế sồi đen, một bàn tay khổng lồ dệt bằng luồng sáng màu hồng nhạt bỗng nhiên ngưng tụ.


*Bốp! Bốp! Bốp!*


Ba tiếng vỗ mông giòn giã, vang dội vang lên qua hệ thống loa phóng thanh, truyền đi xa khắp khu chợ hoang. Triệu Công Tử hét lên một tiếng đau đớn dữ dội, cả thân hình béo múp nảy dựng lên nhưng lại bị xích ánh sáng kéo sụp xuống mặt ghế nóng.


"Á!!! Mông của ta! Đau chết ta rồi! Ngươi dám đánh ta?!" Triệu Công Tử khóc không ra nước mắt, hai tay ôm lấy mông giãy giụa.


"Triệu Công Tử, kết giới của ta không thích những lời nói dối giữ thể diện," Đường Tấn Trò bước lại gần chiếc ghế nóng, ánh mắt anh không hề có sự giận dữ hay phán xét, mà chỉ có một sự tĩnh lặng, sâu sắc của một chuyên gia tâm lý học. Anh khẽ cài chiếc Trâm Gỗ Sồi trên tóc cho ngay ngắn, cảm nhận luồng ấm áp định thần lan tỏa khắp cơ thể phàm nhân.


Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đang hoảng loạn của Triệu Công Tử, cất giọng trầm ấm, truyền cảm đặc trưng:


"Triệu Công Tử, ngài luôn miệng nói mình cưỡi linh thú để rèn luyện cho phàm nhân, nhưng thực chất... có phải ngài đang rất sợ hãi không?"


Triệu Công Tử khựng lại, vẻ mặt hống hách bỗng chốc cứng đờ: "Ta... ta sợ hãi cái gì? Ta là thiếu gia Triệu gia, ta có tiền có quyền, ta sợ cái gì chứ?!"


Đường Tấn Trò khẽ thở dài, đưa micro lại gần gã béo phì: "Ngài sợ mình là kẻ vô dụng nhất trong gia tộc. Ngài sợ sự ghẻ lạnh và khinh bỉ của phụ thân ngài. Ngài sợ... ngài vĩnh viễn không thể bằng được hai người anh trai thiên tài của mình."


*Oanh!*


Câu nói của Đường Tấn Trò như một tia sét đánh thẳng vào tâm can của Triệu Công Tử. Gã béo phì run rẩy lồng ngực, đôi mắt trợn tròn nhìn Đường Tấn Trò đầy kinh hãi.


"Ngươi... sao ngươi biết..." Triệu Công Tử lắp bắp, giọng nói không còn vẻ hống hách ban đầu.


Đường Tấn Trò sử dụng kỹ năng đọc vị cơ mặt, nhận thấy sự dao động mạnh mẽ trong tâm lý của đối phương. Anh tiếp tục dồn dập đưa ra những câu hỏi mở, đánh trúng nỗi đau gia đình sâu kín của thiếu gia:


"Ngài có hai người anh trai đúng không? Triệu Vô Cực và Triệu Vô Song, đều là thiên tài Luyện Khí tầng năm ở độ tuổi mười lăm, được phụ thân ngài cưng chiều, ban tặng vô số đan dược quý giá. Còn ngài? Ngài cắn bao nhiêu thuốc mới lên nổi Luyện Khí tầng hai, kinh mạch thì tắc nghẽn, vĩnh viễn bị coi là phế vật ăn hại của Triệu gia. Phụ thân ngài... đã bao lâu rồi lão không thèm nhìn ngài lấy một lần? Đã bao lâu rồi lão không gọi tên ngài một cách dịu dàng?"


Triệu Công Tử run rẩy dữ dội, mồ hôi vã ra như tắm, hòa lẫn với lớp bùn đất đen sì trên mặt tạo thành những vệt nhem nhuốc kỳ dị. Gã cố gắng mím chặt môi để giữ lại chút tự tôn cuối cùng, nhưng màng sáng ký ức của kết giới cực hạn đã bắt đầu chiếu ra những hình ảnh mờ ảo phía sau sân khấu.


Đó là hình ảnh một cậu bé béo phì đứng nép sau cánh cửa gỗ lớn, nhìn cha mình đang cười rạng rỡ, ôm chầm lấy hai người anh trai thiên tài sau khi họ đột phá tu vi. Cậu bé béo phì cầm trên tay một chiếc bánh ngọt nhỏ tự làm, muốn dâng lên cha để được khen ngợi, nhưng phụ thân gã chỉ liếc nhìn một cái đầy khinh bỉ rồi gạt phăng chiếc bánh xuống đất:


*"Đồ ăn hại! Suốt ngày chỉ biết ăn uống phá hoại! Cút ra ngoài cho ta!"*


Hình ảnh ký ức chân thật ấy hiện lên sống động trước mắt hàng vạn khán giả chợ hoang. Bầu không khí chế giễu, cười cợt bỗng chốc lắng xuống, nhường chỗ cho một sự im lặng đồng cảm sâu sắc. Phàm nhân nghèo khổ Thanh Vân Thành nhận ra, tên ác bá cưỡi linh thú hống hách tàn phá kia, thực chất cũng chỉ là một đứa trẻ tội nghiệp bị bạo hành tinh thần, luôn thèm khát sự chú ý của cha mẹ.


Đường Tiểu Muội đứng dưới cánh gà, đôi mắt nhỏ đã rưng rưng nước mắt vì xúc động. Cô bé nhanh nhẹn rút từ giỏ tre ra một tờ khăn giấy tơ tằm tẩm hương thảo mộc thanh mát, bước lên sân khấu nhẹ nhàng đặt vào tay Triệu Công Tử.


"Triệu Công Tử, ngài bắt nạt phàm nhân nghèo khổ, cưỡi linh thú chạy loạn phá hoại tài sản... thực chất không phải vì ngài tàn ác," giọng nói của Đường Tấn Trò trầm xuống, đầy sự thấu cảm nhân văn. "Ngài chỉ muốn gây ra những tiếng động thật lớn, muốn tạo ra những vụ náo loạn thật to, để phụ thân ngài... để thế giới này phải chú ý đến sự tồn tại của ngài. Ngài dùng bạo lực để che giấu đi sự tự ti và nỗi cô đơn cực hạn bên trong tâm hồn mình, đúng không?"


Phòng tuyến tinh thần của Triệu Công Tử hoàn toàn đổ sụp.


"Cha... cha ơi..."


Gã béo phì không thể kìm nén được nữa, òa khóc nức nở như một đứa trẻ lên ba. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, cuốn trôi lớp bùn đất nhơ nhuốc trên mặt. Gã vồ lấy tờ khăn giấy tơ tằm mềm mại lau nước mắt mếu máo, tiếng khóc nghẹn ngào vang vọng qua Loa Gỗ Phóng Thanh:


"Ta... ta không muốn làm phế vật! Ta chỉ muốn cha khen ta một câu thôi mà! Tại sao các anh làm cái gì cha cũng khen, còn ta làm cái gì cha cũng mắng là đồ ăn hại?! Ta cưỡi lợn chạy loạn... là vì con lợn đó là thứ duy nhất nghe lời ta! Ta cô đơn lắm... ta sợ lắm... hu hu hu!"


Tiếng khóc sám hối chân thật của Triệu Công Tử lay động lòng người. Chú heo con mập mạp ngồi dưới đất cũng khẽ kêu "éc éc" u sầu, chạy lại gần cọ cọ cái đầu nhỏ vào chân ghế nóng như để an ủi chủ nhân.


Đường Tấn Trò khẽ vỗ vai gã béo phì, ánh mắt đầy bao dung:


"Ngài không phải là phế vật, Triệu Công Tử. Ngài chỉ đi lầm đường. Giá trị của ngài không phụ thuộc vào việc ngài có tu vi cao hay thấp, mà phụ thuộc vào việc ngài có dám đối diện với sự thật và bồi thường cho những tổn thương ngài đã gây ra hay không."


Triệu Công Tử khóc nấc lên, vội vàng gật đầu lia lịa. Gã tháo chiếc nhẫn trữ vật đeo trên ngón tay béo múp, run rẩy dâng lên trước mặt Đường Tấn Trò:


"Ta bồi thường! Ta bồi thường hết! Trong này có năm mươi viên linh thạch hạ phẩm và ba ngàn viên linh thạch vụn... Ta bồi thường cho những phàm nhân bị ta tông trúng! Ta xin lỗi... ta không dám cưỡi lợn phá hoại nữa đâu... hu hu hu!"


Đường Tấn Trò đón lấy chiếc nhẫn trữ vật, bàn giao lại cho đại diện Phàm Nhân Minh để phân phát bồi thường nhân đạo cho các nạn nhân bị thương. Sức mạnh của sự thấu cảm một lần nữa chiến thắng bạo lực vật lý, thiết lập một tiền lệ vĩ đại cho việc phàm nhân đòi lại công lý trước tu sĩ bóc lột.


Thế nhưng, ngay trong đỉnh điểm của sự vỡ òa cảm xúc khóc lóc sám hối ấy, Triệu Công Tử vì quá xúc động và bị tác động bởi Luật 'Nói Thật Hoặc Ăn Tát' vẫn đang hoạt động, gã vô thức nói ra một bí mật động trời:


"Ta... thực ra ta không tự ý đến đây đâu! Là Tiền Hữu Tài... gã thuế quan thối nát của nha môn kia! Gã đã bí mật đến gặp phụ thân ta, bảo rằng Thiết Sa Bang sụp đổ rồi, gã muốn Triệu gia ta đến bảo kê chợ hoang để gã tiếp tục giấu cuốn Sổ quỹ đen chứa toàn bộ chứng cứ tham ô thuế dưới viên gạch thứ ba phòng ngủ của gã... gã hứa sẽ chia cho Triệu gia ta ba phần mười số tiền thuế bòn rút được... hu hu hu!"


*Gia tặc!*


Cả khu chợ hoang Thanh Vân bỗng chốc lặng phắt như tờ trước lời tự thú chấn động vô tình của Triệu Công Tử. Sổ quỹ đen tham ô của thuế quan Tiền Hữu Tài! Manh mối bí mật cực kỳ đanh thép lột trần bộ mặt thối nát của quan phủ nha môn bấy lâu nay đã xuất đầu lộ diện ngay trên sóng trực tiếp!


Đường Tấn Trò khẽ nheo mắt, ngón tay siết chặt chiếc quạt giấy, một kế hoạch phản công truyền thông vĩ đại bắt đầu nhen nhóm trong đầu. Anh khẽ liếc nhìn Cố Nhất Phàm đang đứng dưới khán đài, gật đầu ra hiệu một cái đầy ẩn ý.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!