Khoảng Trống Quyền Lực Sau Cơn Bão
Ánh bình minh của ngày thứ sáu vừa ló rạng qua những đám mây xám xịt của thành hoang Thanh Vân, rải những sợi tơ nắng vàng nhạt xuống đống đổ nát hoang tàn của khu chợ. Không gian tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng gió rít qua những khe hở của rạp gỗ dã chiến. Hàng vạn phàm nhân và tán tu vẫn đang đứng bất động như những bức tượng đá, nín thở dõi theo bóng dáng một nam tử trung niên mặc triều phục lộng lẫy thêu họa tiết mây gió rực rỡ của hoàng gia Đại Càn vừa bước ra từ đám đông.
Trên tay vị mật sứ ấy, cuộn thánh chỉ bằng lụa vàng khảm ngọc bích tỏa ra một luồng uy thế vương triều tôn nghiêm, đè nặng lên vai của những tu sĩ Luyện Khí xung quanh. Gã khẽ liếc nhìn Sa Vạn Lý – vị cựu bang chủ Thiết Sa Bang tàn bạo giờ đây đang quỳ rụp dưới đất sám hối, tay ôm chặt bó hoa hồng dại đỏ thắm rưng rưng nước mắt. Khóe mắt vị mật sứ giật nảy một cái, nhưng gã nhanh chóng lấy lại vẻ trang nghiêm của quan viên triều đình, hướng thẳng về phía Đường Tấn Trò dõng dạc tuyên đọc:
"Sắc chỉ hoàng gia lâm môn! Phàm nhân Đường Tấn Trò nghe lệnh!"
Đường Tấn Trò đứng trên bục dẫn chương trình của rạp gỗ, bộ vest cổ trang vải thô màu lam nhạt sờn cũ khẽ lay động theo gió. Gương mặt anh không có lấy nửa điểm hoảng sợ của một phàm nhân trước uy quyền hoàng gia, ngược lại còn nở một nụ cười lịch lãm, khẽ khom người làm một động tác chào tiêu chuẩn của một MC chuyên nghiệp. Tay phải anh vẫn siết chặt chiếc Micro Gỗ Sơ Khai khảm mảnh vỡ Sáng Thế Thần Đài, tay trái khẽ phe phẩy chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' đầy phong thái ung dung.
"Thảo dân Đường Tấn Trò nghe lệnh," giọng nói của anh qua hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh trầm ấm, vang dội dịu nhẹ, xoa dịu đi áp lực ngột ngạt của uy thế vương triều.
Mật sứ hoàng gia hắng giọng, mở cuộn thánh chỉ ra đọc lớn:
"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Phàm nhân Đường Tấn Trò tại thành hoang Thanh Vân, tuy không có tu vi nghịch thiên, nhưng sở hữu trí tuệ cảm xúc phi phàm. Dùng miệng lưỡi hóa giải thù hận, dùng nước mắt sám hối tịnh hóa trị an, thu phục ác tặc hoàn lương, dẹp bỏ Thiết Sa Bang bạo ngược mà không tốn một binh một tốt. Công đức vô lượng, lợi quốc hại tà. Nay đặc cách sắc phong làm Hòa Giải Viên Hoàng Gia của vương triều Đại Càn, ban tặng 'Micro Chân Thật Tuyệt Đối' dệt bằng linh tơ vàng bảo vật, triệu tiến kinh thành lập Văn phòng Hòa giải Hoàng gia. Khâm thử!"
*Oanh!*
Cả khu chợ hoang Thanh Vân như nổ tung trong những tiếng xôn xao kinh ngạc. Một phàm nhân! Một kẻ không có nửa điểm linh căn, vĩnh viễn không thể tu luyện, vậy mà lại được Hoàng đế Đại Càn đích thân hạ sắc chỉ phong làm quan viên hoàng gia! Đây là chuyện chưa từng có trong lịch sử ngàn năm của vương triều tu tiên này!
"Thảo dân tạ ơn Hoàng thượng,吾 hoàng vạn tuế, vạn vạn tuế," Đường Tấn Trò bình tĩnh đón lấy cuộn thánh chỉ vàng và chiếc hộp gấm chứa Micro Chân Thật Tuyệt Đối từ tay mật sứ.
Mật sứ nhìn Đường Tấn Trò bằng ánh mắt đầy kính phục, khẽ ghé sát tai anh nói nhỏ: "Đường đại nhân, hoàng đô phồn hoa nhưng cũng đầy rẫy sóng gió. Các tông chủ chính phái ngụy quân tử đang cực kỳ bất an trước sự xuất hiện của ngài. Sắc chỉ này là bùa hộ mệnh của ngài, nhưng cũng là mục tiêu của bọn chúng. Mong ngài thu xếp hành lý, ba ngày sau chúng ta lên đường tiến kinh."
"Mật sứ đại nhân đi thong thả, ta sẽ chuẩn bị chu đáo," Đường Tấn Trò mỉm cười tiễn gã bước ra ngoài kết giới cực hạn.
Thế nhưng, ngay khi bóng dáng của mật sứ hoàng gia vừa biến mất ở cuối con phố, một khoảng trống quyền lực khổng lồ lập tức bao phủ lấy thành hoang Thanh Vân. Thiết Sa Bang – thế lực ngầm cai trị nơi này suốt trăm năm qua – vừa giải tán chỉ sau một đêm sám hối của Sa Vạn Lý. Nha môn thối nát thì đang hoang mang tột độ sau vụ quan thuế Tiền Hữu Tài bị bãi chức. Thành hoang rơi vào tình trạng vô chủ, và đó cũng là lúc những con thú săn mồi nhỏ lẻ, những gia tộc tu tiên hống hách bắt đầu ngoi lên tranh giành địa bàn.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Tiếng đất đá rung chuyển dữ dội cắt ngang bầu không khí yên bình ngắn ngủi. Từ phía đầu phố chợ hoang, bụi mù bay lên bạt ngàn kèm theo những tiếng la hét thảm thiết của phàm nhân nghèo khổ.
"Tránh ra! Lũ phàm nhân rác rưởi kia! Ai cho phép các ngươi tụ tập ở đây?!"
Một giọng nói trẻ tuổi, hống hách và đầy vẻ say xỉn vang lên giữa tiếng rống rít điên cuồng của một con quái thú.
Đường Tấn Trò nheo mắt nhìn qua làn bụi xám. Xuất hiện ở đầu phố là một con lợn linh lực khổng lồ, thân hình to như một căn nhà nhỏ vách đất, da dày như thép rèn, hai chiếc răng nanh rực sáng linh quang sắc bén chọc thẳng lên trời. Con linh thú hung tợn này đang điên cuồng đâm húc vào những quầy hàng rách nát của tiểu thương, dẫm nát dưa hấu, rau củ và hất văng những chiếc bàn ghế gỗ phàm nhân bay tứ tung.
Ngồi trên lưng con lợn linh lực khổng lồ là một thanh niên béo phì khoảng hai mươi tuổi, mặc bộ áo gấm thêu hoa vàng lòe loẹt, tay đeo đầy những chiếc nhẫn ngọc thạch quý giá rực sáng linh quang. Gã tay cầm roi da, khuôn mặt đỏ gay vì say rượu, đôi mắt láo liên nhìn vạn vật bằng sự khinh bỉ tột cùng.
Đó chính là Triệu Công Tử – con trai trưởng lão của Triệu gia, một gia tộc tu tiên nhỏ lẻ địa phương chuyên bóc lột phàm nhân quanh vùng. Sau khi nghe tin Thiết Sa Bang sụp đổ, gã lập tức cưỡi linh thú đến chợ hoang để thị uy, lập ra địa bàn thu thuế mới cho Triệu gia.
"Thiết Sa Bang giải tán rồi, từ nay chợ hoang này thuộc về Triệu gia ta!" Triệu Công Tử vung roi da quát lớn, thúc con lợn linh lực lao thẳng về phía rạp gỗ talkshow. "Cái rạp gỗ rách nát này dám làm loạn trị an, đập nát nó cho ta!"
Con lợn linh lực khổng lồ gầm rú một tiếng điên cuồng, dẫm đạp nát bét những tấm áp-phích quảng cáo lịch phát sóng dưới đất, lao như một cỗ xe tăng bọc thép thẳng về phía bục dẫn chương trình. Hướng lao của nó nhắm thẳng vào vị trí của Đường Tiểu Muội đang lóng ngóng thu dọn những hộp khăn giấy tơ tằm thừa trên sân khấu.
"Tiểu Muội! Tránh ra!"
Lạc Vô Trần biến sắc, tay siết chặt thanh kiếm cổ Vô Trần rực sáng kiếm quang màu lam, định lướt lên dùng kiếm chiêu ngăn chặn con thú khổng lồ. Thiết Đầu Đà đứng bên cạnh cũng vận hành Thiết Đầu Công đến cực hạn, đầu trọc rực sáng rực như quả dưa hấu thép, chuẩn bị lấy nhục thân Luyện Khí tầng 5 ra chắn đòn.
"Lùi lại hết cho ta!" Đường Tấn Trò hét lớn qua Micro Gỗ Sơ Khai, cướp lấy thế chủ động.
Anh biết rõ, Lạc Vô Trần và Thiết Đầu Đà dù mạnh nhưng nếu chiến đấu vật lý ngoài kết giới với một con linh thú khổng lồ chứa đầy động năng bạo lực, phàm nhân xung quanh chắc chắn sẽ bị vạ lây. Hơn nữa, anh vĩnh viễn là một người phàm, chiến thắng của anh phải đến từ quy tắc tuyệt đối của kết giới talkshow chứ không phải từ máu và kiếm.
"Hệ thống! Tiêu hao 100 điểm Rating tâm linh, duy trì Kết giới gỗ cấp cực hạn bảo vệ toàn diện!"
[Hệ thống phản hồi: Xác nhận tiêu hao 100 điểm Rating tâm linh! Kích hoạt màng bảo vệ Kết giới gỗ cấp cực hạn bán kính 15 mét!]
*Oong...*
Một màng sáng màu vàng kim rực rỡ đột ngột dựng lên sừng sững ngay trước bục gỗ, bao phủ toàn bộ phạm vi 15 mét xung quanh Đường Tấn Trò.
*Bùm!*
Con lợn linh lực khổng lồ của Triệu Công Tử lao với tốc độ cực cao, đâm sầm đầu vào màng sáng vàng kim của kết giới cực hạn. Một tiếng nổ địa chấn vang lên, nhưng màng sáng không hề rung chuyển dù chỉ một mảy may. Ngược lại, toàn bộ động năng khổng lồ của cú đâm húc bị màng bảo vệ hấp thụ sạch sẽ trong nháy mắt. Sát ý hung hãn của con quái thú chạm vào linh quang tịnh hóa liền bị hóa giải hoàn toàn.
*Phốc!*
Trước sự chứng kiến kinh ngạc đến rụng rời cằm của Triệu Công Tử và hàng vạn khán giả phàm nhân, con lợn linh lực khổng lồ hung tợn, to lớn như căn nhà bỗng nhiên co nhỏ lại một cách dở khóc dở cười. Cơ thể thép rèn biến mất, nanh nhọn biến mất, chỉ trong chớp mắt, nó đã biến thành một chú heo con mập mạp, hồng hào, vô hại nặng chưa đầy năm cân, đang lóng ngóng đứng trên nền đất ẩm ướt kêu "éc éc" đầy dễ thương.
"Cái... cái quái gì thế này?! Linh thú của ta đâu?!"
Triệu Công Tử đang ngồi oai phong trên lưng cự thú bỗng nhiên mất điểm tựa, gã béo phì mất đà ngã nhào từ trên không trung xuống đất.
*Bịch! Ẹo!*
Gã ngã lộn nhào ba vòng, mặt cắm thẳng vào vũng bùn nước bẩn sát cạnh bục gỗ, bộ áo gấm lộng lẫy thêu hoa vàng dính đầy bùn đất đen sì hôi hám. Gã lóng ngóng lồm cồm bò dậy, nhổ ra một ngụm nước bùn tanh tưởi, đầu tóc bù xù bám đầy lá khô, diện mạo vô cùng nhếch nhác và hài hước.
"Tên phàm nhân tà ác kia! Ngươi dám dùng yêu thuật hại ta?!" Triệu Công Tử điên tiết gầm thét, gã béo phì run rẩy chỉ tay vào Đường Tấn Trò. Gã vội vàng vận hành linh lực Luyện Khí tầng 2 yếu ớt (nhờ cắn thuốc đan dược bồi bổ), rút thanh trường kiếm khảm ngọc bích đeo bên hông ra định chém chết MC.
Thế nhưng, ngay khi gã vừa vung kiếm định bước lên bục gỗ, quy tắc cưỡng chế đối thoại của rạp talkshow lập tức phát huy tác dụng tuyệt đối.
*Vút!*
Một lực hút vô hình cực kỳ khổng lồ từ trung tâm sân khấu bùng phát, cuốn phăng thanh kiếm khảm ngọc trên tay gã biến mất, chuyển hóa vĩnh viễn thành một chiếc chổi tre nhỏ vô hại rơi rụng dưới đất. Thân hình béo phì của Triệu Công Tử bị kéo bay vút lên không trung, rồi rơi tự do xuống giữa sân khấu.
*Rầm!*
Mông của Triệu Công Tử chạm mạnh vào mặt chiếc Ghế Nóng Sám Hối bằng gỗ sồi đen Thanh Vân.
*Rắc! Rắc!*
Bốn vòng xích ánh sáng vàng kim xuất hiện từ hư không, khóa chặt cổ tay và cổ chân gã béo phì vào tay vịn ghế. Tu vi Luyện Khí tầng 2 của gã bị phong ấn hoàn toàn trong nháy mắt, khiến gã cứng đờ người, mông như bị hàn chết vào mặt gỗ sồi đen, không thể tự ý đứng dậy hay nhúc nhích lấy một phân.
"Thả ta ra! Tên phàm nhân rác rưởi kia!" Triệu Công Tử hoảng loạn gào thét, gương mặt béo phì đỏ gay vì nhục nhã khi thấy hàng vạn phàm nhân bên dưới đang chỉ trỏ cười ngặt nghẽo. Gã lớn tiếng đe dọa đầy hách dịch: "Ngươi có biết ta là ai không?! Ta là Triệu Công Tử của Triệu gia! Trưởng lão gia tộc ta là tu sĩ Luyện Khí tầng 8! Ta cho ngươi ba tiếng đếm, nếu không thả ta ra, ta sẽ gọi trưởng lão gia tộc đến san phẳng cái rạp gỗ rách nát này, băm vằm ngươi ra làm trăm mảnh! Một! Hai..."
Đường Tấn Trò lững thững bước lại gần chiếc ghế nóng, tay trái phe phẩy chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' đầy phong thái lịch lãm, tay phải đưa chiếc Micro Gỗ Sơ Khai lên sát miệng, cất giọng trầm ấm, truyền cảm đầy bao dung:
"Triệu Công Tử, ngài cứ đếm tự nhiên. Nhưng trước khi đếm đến ba, hãy để ta hỏi ngài một câu thật lòng nhé..."
Ngoài rìa kết giới 15 mét, ba tên gia nhân của Triệu gia chứng kiến cảnh tượng thiếu gia bị bắt giữ thần tốc, linh thú biến thành heo con, liền hoảng sợ tột độ, vội vàng vắt chân lên cổ chạy thục mạng về hướng phủ đệ Triệu gia để báo tin cho các trưởng lão kéo quân đến phục thù. Khoảng trống quyền lực sau cơn bão hắc bang vừa dứt, một cơn bão mới mang tên Triệu gia lại chuẩn bị ập đến rạp gỗ talkshow Thanh Vân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!