Sám Hối Cuối Cùng Của Hắc Bang
Sát khí cuồn cuộn như bão cát gầm rú giữa Góc chợ hoang Thanh Vân. Tiếng gầm thét của bang chủ Thiết Sa Bang Sa Vạn Lý xé toạc bầu không khí vốn đang hân hoan sau chiến thắng của phàm nhân. Gương mặt xương xẩu xám xịt của gã vặn vẹo điên cuồng, đôi mắt đỏ rực như máu dán chặt vào bóng dáng đơn bạc của Đường Tấn Trò trên bục gỗ rạp talkshow.
"Đường Tấn Trò! Tên phàm nhân rác rưởi kia! Hôm nay lão tử phải đập nát cái đầu của ngươi! Chết đi!"
Sa Vạn Lý vung cây cự chùy sắt đen khổng lồ nặng tới ba trăm cân, linh lực Luyện Khí tầng 7 peak bùng phát dữ dội quanh thân thể gã, tạo thành một luồng áp lực cuồng bạo rạch đôi mặt đất hắc thiết. Phía sau gã, hơn năm mươi tên tàn quân Thiết Sa Bang còn sót lại cũng cầm xích sắt gào thét lao lên như lũ sói đói mất hết lý trí.
"Đường đại ca! Tránh ra!"
Lạc Vô Trần biến sắc, vội vàng rút thanh kiếm cổ Vô Trần rực sáng kiếm quang màu lam, định lướt lên che chắn. Thiết Đầu Đà đứng bên cạnh cũng gầm lên một tiếng, vận hành Thiết Đầu Công đến cực hạn, cái đầu trọc rực sáng bóng loáng như quả dưa hấu thép, chuẩn bị dùng nhục thân Luyện Khí tầng 5 để chặn đòn chí mạng cho MC.
Thế nhưng, đứng ngay tại tâm bão, Đường Tấn Trò vẫn đứng im lặng trên bục dẫn chương trình. Bộ vest cổ trang vải thô màu lam nhạt sờn cũ của anh khẽ bay nhẹ theo luồng gió sát khí thổi tới. Gương mặt anh không có lấy một nét hoảng sợ, ngược lại còn nở một nụ cười lịch lãm của một MC chuyên nghiệp. Tay trái anh khẽ giơ chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' lên ra hiệu cho Lạc Vô Trần và Thiết Đầu Đà lùi lại, tay phải siết chặt chiếc Micro Gỗ Sơ Khai khảm mảnh vỡ Sáng Thế Thần Đài.
"Hệ thống!" Đường Tấn Trò thầm ra lệnh trong đầu. "Tiêu hao toàn bộ mười ngàn Điểm Rating tâm linh tích lũy, nâng cấp kết giới lên cấp cực hạn cho ta!"
[Hệ thống phản hồi: Xác nhận tiêu hao 10.000 Điểm Rating tâm linh! Kích hoạt tiến trình nâng cấp Kết giới gỗ cấp cực hạn!]
*Oong... Oong... Oong...*
Một chuỗi tiếng ngân vang cổ xưa, trang nghiêm bỗng nhiên vang vọng từ chín tầng mây xanh. Ngay khi bước chân của Sa Vạn Lý chỉ còn cách ranh giới kết giới mười mét cũ đúng một gang tay, một cột sáng ánh đèn hắt khổng lồ rực rỡ sắc vàng kim từ trên trời giáng thẳng xuống rạp gỗ talkshow.
Luồng linh quang công đức rực rỡ như thái dương ban trưa, nhanh chóng lan tỏa ra xung quanh, mở rộng bán kính bảo vệ tuyệt đối lên đúng 15 mét! Màng bảo vệ ánh sáng vàng óng ánh rực rỡ như kim cương vô hình sừng sững dựng lên giữa chợ hoang.
*Bùm!*
Cú nện cự chùy sắt đen đầy sát khí của Sa Vạn Lý đập thẳng vào màng sáng kết giới cực hạn. Một tiếng nổ linh lực chói tai vang lên, nhưng màng sáng vàng kim không hề suy chuyển lấy một mảy may. Ngược lại, một luồng sóng xung kích tịnh hóa dịu nhẹ quét qua thân chùy sắt.
*Phốc!*
Trong ánh mắt bàng hoàng, trợn ngược của Sa Vạn Lý và hàng vạn khán giả phàm nhân đang xem trực tiếp qua gương linh lực, cây cự chùy sắt đen khổng lồ nặng trĩu đầy sát khí bỗng nhiên biến đổi một cách dở khóc dở cười. Sắt đen ăn mòn biến mất, thay vào đó là những cành hoa mềm mại rực rỡ sắc màu. Chỉ trong chớp mắt, cây cự chùy sát thương nặng nề đã biến thành một bó hoa hồng dại khổng lồ, tỏa ra mùi hương thơm ngát ngào ngạt khắp trường quay dã chiến.
Sa Vạn Lý mất đà lảo đảo, hai tay vẫn ôm khư khư bó hoa hồng dại đỏ thắm trước ngực, gương mặt xám xịt đờ đẫn ra như người mất hồn: "Cái... cái quái gì thế này?! Cự chùy của ta đâu?!"
"Xông lên! Giết gã!"
Hơn năm mươi tên tàn quân hắc bang phía sau gã không kịp dừng đà, vung xích sắt định tràn qua ranh giới 15 mét để đấm chết Đường Tấn Trò bằng tay không. Thế nhưng, ngay khi bước chân của chúng vừa vượt qua màng sáng vàng kim, Luật cấm vũ khí và quy tắc tước đoạt bạo lực của kết giới cực hạn lập tức phát huy tác dụng tuyệt đối.
*Ping! Ping! Ping!*
Toàn bộ xích sắt, dao găm trên tay chúng rơi rụng rầm rầm xuống đất, biến đổi vĩnh viễn thành những chiếc chong chóng tre nhiều màu sắc và những chiếc kẹo hồ lô ngọt ngào. Tu vi Luyện Khí của hơn năm mươi tên lưu manh bị đóng băng hoàn toàn ngay lập tức. Sát ý bạo lực trong đầu chúng bị một luồng năng lượng tịnh hóa ấm áp quét sạch.
[Hệ thống thông báo: Kích hoạt Luật 'Khán Giả Im Lặng' cấp cực hạn! Cưỡng chế trật tự trường quay!]
Một luồng sóng âm màu lam nhạt lan tỏa nhanh chóng. Hơn năm mươi tên lưu manh hung hãn bỗng nhiên im bặt, không thể phát ra bất kỳ tiếng la hét hay chửi bới nào. Thân thể chúng bị một lực lượng vô hình điều khiển, tự động cúi đầu, xếp hàng ngay ngắn thành năm dãy thẳng tắp dưới khán đài, hai tay đặt lên đầu gối, ngồi im thin thít giống như những đứa trẻ ngoan ngoãn đang chăm chú nghe giảng đạo đức học phàm nhân.
"Giờ thì, Sa bang chủ," Đường Tấn Trò cầm chiếc Micro Gỗ Sơ Khai, cất giọng trầm ấm, truyền cảm đặc trưng vang vọng khắp nghĩa địa dã chiến qua Loa Gỗ Phóng Thanh: "Trò chơi bạo lực của ngài kết thúc rồi. Xin mời ngài bước vào ghế nóng để chúng ta cùng trò chuyện thật lòng."
Sa Vạn Lý kinh hoàng thối lui, định vứt bó hoa hồng dại để bỏ chạy. Thế nhưng, ngay khi gã vừa nhấc chân lên, một lực hút vô hình cực kỳ khổng lồ từ trung tâm sân khấu bỗng nhiên bùng phát.
*Vút!*
Thân hình của bang chủ Thiết Sa Bang bay vút lên không trung, rồi rơi tự do xuống giữa sân rạp gỗ.
*Rầm!*
Mông của Sa Vạn Lý chạm mạnh vào mặt chiếc Ghế Nóng Sám Hối bằng gỗ sồi đen Thanh Vân. Ngay lập tức, Luật 'Ghế Nóng Tuyệt Đối' được kích hoạt rực rỡ. Bốn vòng xích ánh sáng vàng kim xuất hiện từ hư không, khóa chặt cổ tay và cổ chân gã vào tay vịn ghế. Tu vi Luyện Khí tầng 7 peak cùng công pháp Sa Ma Công tàn bạo của gã bị phong ấn hoàn toàn trong nháy mắt, khiến gã trở nên yếu ớt không khác gì một phàm nhân bình thường.
"Đường Tấn Trò! Ngươi dám tước đoạt tu vi của ta?!" Sa Vạn Lý gầm lên, gương mặt vặn vẹo vì hoảng sợ và nhục nhã. Gã cố gắng vùng vẫy nhưng hai cổ tay bị xích ánh sáng khóa chặt cứng, không thể nhúc nhích lấy một phân. "Ngươi có biết sau lưng ta là ai không? Trưởng lão ngoại môn Thanh Vân Kiếm Phái Thẩm Vô Kỵ sẽ không tha cho ngươi! Gia tộc tu tiên của ta sẽ san phẳng cái rạp gỗ rách nát này!"
Đường Tấn Trò lững thững bước lại gần chiếc ghế nóng, phe phẩy chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' đầy phong thái ung dung tự tại. Anh dùng kỹ năng Đọc vị cơ mặt và Lắng nghe chủ động, quan sát chi tiết từng chuyển động nhỏ nhất của cơ mặt Sa Vạn Lý. Trong mắt anh, những điểm đỏ nhấp nháy cảnh báo sự dối trá và nỗi sợ hãi tột độ đang hiện rõ quanh vùng trán và khóe môi của gã bang chủ hống hách.
"Sa bang chủ, ngài vất vả rồi." Đường Tấn Trò đưa Micro Gỗ Sơ Khai lên trước mặt gã, cất giọng trầm ấm đầy bao dung. "Ngài luôn miệng nói về thế lực đứng sau, về sự tàn bạo và vô địch của Thiết Sa Bang. Nhưng hãy để ta hỏi ngài một câu thật lòng nhé..."
Anh khẽ cúi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt ti hí đang run rẩy của Sa Vạn Lý, nói bằng tông giọng u sầu dắt mũi cảm xúc:
"Sa bang chủ, ngài thực sự... thích ăn cát lắm sao?"
Câu hỏi bất ngờ, kỳ dị của Đường Tấn Trò khiến Sa Vạn Lý bỗng nhiên khựng lại. Gương mặt xám xịt của gã co rúm lại, đôi môi mím chặt. Gã vội vàng gầm lên để che giấu sự hoảng loạn trong ánh mắt:
"Ngươi nói nhảm cái gì đó?! Ta luyện Sa Ma Công vô địch thiên hạ, điều khiển cát độc giết người vô số! Ta đương nhiên thích cát! Cát là lẽ sống của ta!"
*Oong...*
Chiếc Micro Gỗ Sơ Khai bỗng nhấp nháy luồng linh quang màu hồng nhạt quái dị.
[Hệ thống cảnh báo: Khách mời nói dối trắng trợn trên Ghế Nóng Sám Hối! Kích hoạt Luật 'Nói Thật Hoặc Ăn Tát' cực hạn!]
*Vút! Bốp! Bốp!*
Hai bàn tay ánh sáng khổng lồ màu hồng nhạt xuất hiện từ hư không phía sau chiếc ghế sồi đen, vỗ hai cú cực kỳ giòn giã và mạnh mẽ thẳng vào mông Sa Vạn Lý. Tiếng bôm bốp vang dội qua hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh truyền đi xa cả dặm dặm, khiến toàn bộ phàm nhân đang vây quanh rạp gỗ và hàng vạn người xem qua gương linh lực đều nghe rõ mồn một.
"Á!!! Mông của ta!" Sa Vạn Lý hét lên một tiếng chói tai như heo bị chọc tiết, cả thân hình béo múp nảy dựng lên nhưng mông vẫn bị hút chặt vào ghế nóng. Luồng sấm sét tâm linh nhẹ tê tái chạy dọc sống lưng khiến gã run rẩy cầm cập.
"Đừng chối cãi nữa, Sa bang chủ." Đường Tấn Trò thở dài, ánh mắt đầy sự thấu cảm nhìn sâu vào nội tâm đối thủ. "Cố Nhất Phàm đã điều tra kỹ lưỡng hồ sơ quá khứ của ngài từ Hẻm Linh Thạch. Ngài thực chất sinh ra trong một gia đình phàm nhân nghèo khổ làm nghề thợ gốm ngoại thành. Năm ngài sáu tuổi, cha ruột ngài vì muốn ngài luyện thành Sa Ma Công tà ác để đi làm tay sai cho hắc bang, đã nhốt ngài vào một chiếc hòm gỗ chứa đầy cát độc khô rát suốt ba ngày ba đêm. Ông ta bắt ngài phải ăn cát sống để rèn luyện tạng phủ cứng nhắc, đúng không?"
Sa Vạn Lý run rẩy dữ dội, lồng ngực phập phồng nghẹn ngào. Gã gào lên đầy đau đớn, cố gắng phủ nhận sự yếu đuối bấy lâu nay giấu kín:
"Không phải! Cha ta làm thế là muốn ta mạnh mẽ hơn! Ông ấy muốn ta không bị tu sĩ bắt nạt! Ông ấy... ông ấy đúng!"
"Vậy còn 'Tiểu Sa' thì sao?" Giọng nói của Đường Tấn Trò bỗng trở nên u sầu, truyền cảm đến tận cùng. "Chú giun cát nhỏ bé mà ngài lén nuôi trong chiếc lọ gốm nhỏ dưới gầm giường năm ngài bảy tuổi – người bạn duy nhất lắng nghe ngài khóc lóc trong những đêm đông giá rét. Khi cha ngài phát hiện ra, ông ấy đã dùng đôi ủng dẫm nát chiếc lọ gốm, dẫm nát 'Tiểu Sa' ngay trước mắt ngài, và quát tháo rằng: 'Kẻ yếu không có quyền được yêu thương hay có bạn bè! Muốn sống sót thì phải tàn nhẫn!'..."
Khoảnh khắc câu nói của Đường Tấn Trò dứt lời, cả trường quay bỗng chìm vào sự im lặng ngột ngạt.
Đường Tiểu Muội đứng dưới cánh gà, đôi mắt to tròn đã đỏ hoe từ lúc nào. Cô bé khóc mồi mếu máo, nhanh nhẹn rút một tờ khăn giấy tơ tằm mềm mại từ giỏ tre bưng lại gần chiếc ghế nóng.
Sa Vạn Lý đờ đẫn nhìn tờ khăn giấy trắng tinh khiết trước mắt. Hình ảnh chiếc lọ gốm vỡ vụn, hình ảnh chú giun cát nhỏ bé – người bạn duy nhất của đứa trẻ mồ côi tinh thần năm xưa – bỗng nhiên hiện lên rõ nét đến từng chi tiết trên màn sáng bầu trời thành phố nhờ năng lượng tịnh hóa của kết giới cực hạn.
Phòng tuyến tinh thần cuối cùng của bang chủ Thiết Sa Bang tàn bạo sụp đổ hoàn toàn. Gã không thể kìm nén được nữa, hai dòng nước mắt nóng hổi tuôn trào như mưa, chảy dài trên gương mặt xương xẩu xám xịt đầy sẹo rết.
"Oa... oa... Ta thực ra rất ghét ăn cát!" Sa Vạn Lý khóc rống lên như một đứa trẻ bị bỏ rơi, tiếng khóc nghẹn ngào vang vọng khắp thành phố qua loa phóng thanh. "Cát vừa khô vừa rát cổ họng! Ăn vào đau bụng muốn chết! Ta... ta chỉ muốn làm một người thợ gốm lương thiện giống như mẹ ta ngày xưa thêu thêu vẽ vẽ gốm sứ thôi! Ta không muốn làm bang chủ hắc bang chém chém giết giết! Ta sợ cô đơn lắm... Ta sợ bị cha đánh... Ta sợ không ai yêu thương ta..."
Gã khóc nức nở, vồ lấy tờ khăn giấy tơ tằm từ tay Đường Tiểu Muội, lau nước mắt mếu máo liên tục. Sự tàn bạo, dã tâm bành trướng bấy lâu nay của bang chủ hắc bang thống trị thế giới ngầm bỗng chốc tiêu tan sạch sẽ dưới sức mạnh của sự thật chân thật và nước mắt sám hối.
Hơn năm mươi tên lưu manh Thiết Sa Bang ngồi dưới khán đài chứng kiến đại ca tối cao của mình khóc lóc thảm hại, tự thú ước mơ làm thợ gốm, cũng bàng hoàng rơi lệ. Bọn chúng nhớ lại những năm tháng chém giết đầy tội lỗi, nhớ lại gia đình phàm nhân nghèo khổ bị bỏ rơi sau lưng, đồng loạt khóc sụt sịt mếu máo, tự tay bẻ gãy những chiếc chong chóng tre làm kỷ niệm sám hối.
[Hệ thống thông báo: Buổi phát sóng 'Sám Hối Cuối Cùng Của Hắc Bang' đạt mốc Rating S (Huyền thoại) với hơn 50.000 người xem trực tiếp cùng lúc! Kích hoạt hiệu ứng tịnh hóa tối cao!]
*Ầm!*
Từ chín tầng mây xanh, một cột sáng công đức kim quang khổng lồ rực rỡ sắc màu từ thiên giới giáng thẳng xuống rạp gỗ talkshow. Luồng ánh sáng ấm áp, thuần khiết bao phủ toàn bộ Góc chợ hoang Thanh Vân, quét sạch hoàn toàn những đám mây đen oán khí tích tụ hàng trăm năm qua quanh thành phố.
Trong ánh sáng công đức rực rỡ ấy, Sa Vạn Lý khóc cạn nước mắt, tự nguyện ký vào tờ giấy cam kết giải tán hoàn toàn Thiết Sa Bang vĩnh viễn, xóa bỏ toàn bộ khoản nợ cờ bạc 300 linh thạch vụn của Đường Nhị Cẩu gán nợ căn nhà tranh, và quyên góp toàn bộ tài sản, bao gồm cả mỏ sắt đen khổng lồ cho Phàm Nhân Minh để xây dựng trường học cảm xúc.
"Đường đại ca... cảm ơn huynh đã cứu rỗi linh hồn ta..." Sa Vạn Lý quỳ sụp dưới chân bục gỗ, mếu máo dập đầu tạ ơn MC phàm nhân, gương mặt rạng rỡ sự thanh thản chưa từng có.
Thành hoang Thanh Vân hoàn toàn lập lại trật tự trị an ôn hòa và đầy ắp tiếng cười hạnh phúc của phàm nhân.
Thế nhưng, đúng vào khoảnh khắc hào quang công đức kim quang rực rỡ nhất vừa mới nhạt dần, từ trong đám đông khán giả phàm nhân đang reo hò chiến thắng, một bóng người mặc áo choàng lụa thêu họa tiết mây gió rực rỡ của hoàng gia Đại Càn lững thững bước ra.
Người đó tay cầm một cuộn thánh chỉ bằng lụa vàng khảm ngọc bích tỏa ra uy thế vương triều tối cao, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào Đường Tấn Trò đang cầm micro dã chiến, lớn tiếng tuyên bố:
"Sắc chỉ hoàng gia lâm môn! Phàm nhân Đường Tấn Trò nghe lệnh!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!