Nhạc nềnTeatime

Thiết Đầu Đà Bước Lên Ghế Nóng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng hôm sau, cái nắng hanh hao của vùng biên viễn đổ xuống Góc chợ hoang Thanh Vân một lớp bụi vàng mờ ảo. Không khí oi bức mang theo mùi hành hẹ, mùi khoai nướng sực nức trộn lẫn với mùi thịt lợn sống tanh nồng từ sạp hàng đối diện.


Tại bãi đất trống rải rác lá khô cạnh khu chợ, một rạp gỗ dã chiến lụp xụp mới tinh vừa được dựng lên từ tối muộn ngày hôm qua. Rạp gỗ nhỏ đến tội nghiệp, bốn góc cột làm bằng thân cây sồi thô mộc chưa thèm gọt vỏ, phía trên treo một tấm biển vải thô loang lổ mực đen viết nguệch ngoạc: "Talkshow Khóc Lóc - Nơi Lắng Nghe Mọi Tổn Thương".


Đường Tiểu Muội đeo chiếc giỏ tre trước ngực, nhanh nhẹn dùng vạt áo vải thô lau đi lau lại chiếc bàn gỗ sồi đặt ở trung tâm rạp. Cô bé thỉnh thoảng lại ngó nghiêng xung quanh, đôi mắt tròn xoe lộ rõ vẻ lo lắng nhưng tay chân vẫn làm việc thoăn thoắt.


"Anh ơi, người ta tụ tập đông lắm rồi kìa," Tiểu Muội nói khẽ, tay chỉ về phía rìa màng sáng vàng nhạt đang bao phủ bán kính ba mét quanh chiếc bàn dẫn chương trình.


Đứng bên cạnh bàn, Đường Tấn Trò khẽ chỉnh lại cổ áo vest màu lam nhạt sờn cũ của mình. Anh đưa tay vuốt nhẹ chiếc Trâm Gỗ Sồi cài trên búi tóc gọn gàng, cảm nhận một luồng hơi ấm dịu nhẹ tỏa ra, xoa dịu đi sự mệt mỏi sau một đêm mất ngủ viết kịch bản. Tay phải anh siết chặt chiếc Micro Gỗ Sơ Khai, nơi mảnh vỡ Sáng Thế Thần Đài khảm ở đầu đang nhấp nháy những tia sáng xám tro mờ nhạt.


"Không sao đâu Tiểu Muội, khán giả càng đông thì Rating càng cao. Chúng ta mới có cơ hội sống sót qua cơn bão này," Tấn Trò mỉm cười, tông giọng trầm ấm vang lên đầy tự tin.


Quả thật, ngoài rìa kết giới ba mét, hơn ba mươi phàm nhân và vài tên tán tu cấp thấp đang tò mò vây quanh. Dẫn đầu đám đông là Vương Lão Ngũ, gã đồ tể vạm vỡ bán thịt lợn đối diện. Gã ngực trần lông lá, tạp dề da bò dính đầy mỡ, một tay cầm nửa quả dưa hấu, tay kia cầm con dao phay lớn rực sáng bóng, vừa gặm dưa vừa oang oang cái miệng:


"Nào nào! Mọi người tránh ra cho ta xem kịch hay! Nghe đồn tối qua phó bang chủ Hắc Hổ của Thiết Sa Bang kéo người đến đòi nhà gã này, thế quái nào lại bị ép ngồi ghế khóc lóc sám hối đến tận nửa đêm! Ta phải xem hôm nay gã MC phàm nhân này làm trò khỉ gì tiếp theo!"


Đám đông xầm xì bàn tán, tiếng cười châm biếm nổi lên không ngớt. Đối với những phàm nhân nghèo khổ tại thành hoang Thanh Vân, việc nhìn thấy các tu sĩ cao cao tại thượng ngày thường chuyên áp bức họ bỗng dưng phải khóc lóc sám hối là món ăn tinh thần giải trí vô cùng đắt giá.


Nhưng bầu không khí náo nhiệt bỗng chốc đông cứng lại.


"Tránh ra! Thằng nào cản đường lão tử chém chết!"


Một tiếng gầm như sấm rền vang lên từ đầu phố, khiến đám đông hoảng loạn dạt ra hai bên. Nhiều người sợ hãi vứt cả rổ rau, vội vàng chạy trốn vào các ngõ hẻm. Vương Lão Ngũ cũng giật mình, vội vàng giắt con dao phay vào hông, lùi lại vài bước nhưng đôi mắt vẫn tò mò ngó nghiêng.


Từ trong đám bụi mù, một gã khổng lồ trọc lốc bước ra. Cái đầu trọc của gã to như quả dưa hấu, rực sáng bóng dưới ánh nắng mặt trời như một ấm nước đun sôi. Gã mặc bộ áo giáp da báo rách nát, khoe ra những mảng cơ bắp cuồn cuộn đen bóng đầy sẹo. Tay phải gã vác một cây chùy gai sắt lớn lởm chởm gai nhọn, tỏa ra một luồng sát khí màu xám xịt nồng nặc.


Đệ nhất chiến tướng của Thiết Sa Bang, ác tặc chuyên bảo kê chợ hoang – Thiết Đầu Đà. Kẻ sở hữu tu vi Luyện Khí tầng 5 và môn công pháp Cương Thiết Hộ Thể Công khét tiếng.


Theo sau gã là ba tên thuộc hạ hắc bang cầm gậy gỗ phá hoại, mặt mày hống hách.


"Đường Tấn Trò!" Thiết Đầu Đà trợn tròn đôi mắt hung tợn, chùy gai chỉ thẳng vào mặt MC phàm nhân. "Thằng phế vật mặc đồ lam kia! Ngươi dám dùng tà thuật dụ dỗ phó bang chủ Hắc Hổ của chúng ta làm phản, đi làm từ thiện phát cháo cho phàm nhân, làm sụp đổ nguồn thu bảo kê của Thiết Sa Bang! Hôm nay bang chủ Sa Vạn Lý lệnh cho ta đến đập nát cái rạp gỗ nói nhảm này của ngươi!"


Tấn Trò không hề lùi bước. Anh nâng chiếc Micro Gỗ Sơ Khai lên sát miệng, vận hành Giọng nói ấm áp được hệ thống cường hóa, truyền thẳng vào tai gã khổng lồ:


"Chào mừng Thiết Đầu Đà đại ca đã đến với trường quay dã chiến của chúng tôi! Sự hiện diện của anh là một vinh hạnh lớn cho chương trình. Nhưng bạo lực chỉ là tiếng khóc bất lực của một linh hồn thèm khát sự chú ý. Xin bớt giận, chúng ta có thể ngồi lại đối thoại ôn hòa."


"Đối thoại cái đầu mẹ ngươi! Chết đi!"


Thiết Đầu Đà nổi điên trước thái độ ung dung của gã phàm nhân. Gã vung mạnh cây chùy gai sắt lớn, mang theo một luồng linh lực xám xịt xé gió chém vút thẳng vào chiếc Micro Gỗ Sơ Khai trên tay Tấn Trò.


"Rầm!"


Cú đập nặng ngàn cân giáng thẳng xuống ranh giới kết giới ba mét. Đường Tiểu Muội hét lên một tiếng, vội vàng ôm đầu nhắm chặt mắt lại.


Nhưng ngay khi cây chùy gai sắt lọt vào phạm vi ba mét, một màng ánh sáng vàng nhạt bùng phát rực rỡ.


*Pop!*


Một tiếng động nhỏ vang lên như tiếng bong bóng xà phòng vỡ. Cây chùy gai sắt nặng trăm cân đầy sát khí bỗng nhiên biến mất tăm. Thay vào đó, trong bàn tay khổng lồ, thô ráp của Thiết Đầu Đà bỗng nhiên xuất hiện một đóa hoa hồng dại đỏ thắm, e ấp tỏa ra hương thơm dịu nhẹ.


Thiết Đầu Đà vung tay đập mạnh xuống đất, nhưng chỉ có những cánh hoa hồng đỏ thắm rơi lả tả trên nền đất cát bụi.


Gã khổng lồ trọc lốc đứng hình mất ba giây. Gã ngơ ngác nhìn đóa hoa hồng dại trong tay, rồi nhìn sang Đường Tấn Trò đang mỉm cười lịch lãm.


"Cái... cái quái gì thế này? Chùy gai của ta đâu?" Thiết Đầu Đà lắp bắp, gương mặt đen sạm bỗng chốc đỏ bừng lên vì xấu hổ và kinh ngạc.


Khán giả phàm nhân đứng ngoài rìa kết giới im lặng một giây, rồi đồng loạt phá lên cười rộ. Vương Lão Ngũ cười sặc sụa, vỗ đùi bôm bốp:


"Ôi trời đất ơi! Đại ca giang hồ Thiết Đầu Đà khét tiếng đi bảo kê chợ hoang mà lại mang hoa hồng dại đi tặng MC! Ha ha ha! Lãng mạn quá, lãng mạn quá đi mất!"


"Câm miệng! Lũ rác rưởi kia!" Thiết Đầu Đà gầm lên, vết sẹo trên mặt giật giật đầy hung tợn. Gã ném mạnh đóa hoa hồng xuống đất, dẫm nát bét. "Lão tử không cần vũ khí! Đầu của lão tử cứng hơn sắt! Để xem cái màng sáng này đỡ được Thiết Đầu Công của ta không!"


Gã vận hành Cương Thiết Hộ Thể Công, luồng linh lực xám tro bao phủ lấy cái đầu trọc lốc, khiến nó rực sáng lên như một quả cầu sắt rèn đúc. Gã cúi người, lấy đà định lao thẳng vào húc nát chiếc bàn gỗ sồi.


Nhưng ngay khi gã định bước lên, Tấn Trò khẽ mỉm cười, hướng micro về phía gã:


"Luật 'Ghế Nóng Tuyệt Đối' kích hoạt!"


Một luồng lực hút vô hình cực mạnh đột ngột xuất hiện dưới gầm bàn gỗ sồi. Nó quấn chặt lấy phần hông của Thiết Đầu Đà, kéo mạnh gã về phía sau.


"Bịch!"


Một tiếng động lớn vang lên. Cơ thể khổng lồ nặng gần ba trăm cân của Thiết Đầu Đà bị kéo bay ngược trở lại, ngồi sụp xuống mặt chiếc Ghế Nóng Sám Hối bằng gỗ sồi đen đặt ở góc sân khấu.


Ngay lập tức, bốn vòng xích ánh sáng vàng kim nhạt xuất hiện từ hư không, khóa chặt cổ tay và cổ chân gã vào tay vịn ghế. Đồng thời, toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng 5 và Cương Thiết Hộ Thể Công của gã bị phong ấn hoàn toàn 100%.


[Cảnh báo hệ thống: Đang duy trì phong ấn tu vi Luyện Khí tầng 5 của Thiết Đầu Đà.]

[Tiêu hao: 30 điểm Rating tâm linh mỗi phút. Current Rating: 150 points.]


"Tà thuật! Thả ta ra! Thằng phế vật kia!" Thiết Đầu Đà điên cuồng vùng vẫy, nhưng phần mông gã như bị dán chặt bằng keo dính vạn năng vào mặt ghế gỗ sồi đen Thanh Vân, không thể nhích lên nổi dù chỉ một milimet.


Gã tức giận dùng cái đầu sắt cứng như đá của mình húc mạnh về phía trước, định đập nát chiếc bàn dẫn chương trình cách đó nửa mét. Nhưng ngay lập tức, một khung ánh sáng vàng nhạt xuất hiện quanh cổ gã, kẹt cứng cái đầu trọc lốc lại giữa không trung.


Thiết Đầu Đà lúc này trông không khác gì một tên phạm nhân đang bị khóa chặt trong chiếc gông gỗ cổ đại, cái đầu trọc rực sáng bóng bị kẹt cứng, hai mắt trợn tròn đầy bất lực và ngơ ngác.


"Thả ta ra! Ta sẽ dùng đầu đập nát cái rạp gỗ này! Ta sẽ giết sạch lũ phàm nhân các ngươi!" Gã gào thét điên cuồng, nước bọt bay tung tóe.


Tấn Trò khẽ lắc đầu thở dài. Anh cầm chiếc Chuông Định Âm trên bàn lên, định lắc vang để dẹp loạn tiếng hò hét của đám thuộc hạ Thiết Sa Bang đang đứng ngoài kết giới.


*Lạch cạch...*


Chiếc chuông đồng nhỏ chỉ phát ra một tiếng kêu khô khốc, nhỏ nhoi và hoàn toàn thất bại trong việc làm đám lưu manh im lặng. Tấn Trò khẽ tặc lưỡi. Quả nhiên, khi Rating chương trình chưa đạt mốc bùng nổ, các đạo cụ phụ trợ vẫn chưa thể phát huy tối đa sức mạnh chấn nhiếp đám đông.


Ba tên thuộc hạ Thiết Sa Bang đứng ngoài kết giới thấy sư huynh bị kẹt cứng, bắt đầu nhặt đá tảng và gậy gộc dưới đất, hò hét dọa nẫm:


"Thằng phế vật kia! Thả đại ca của chúng ta ra! Không lão tử ném đá nát đầu ngươi bây giờ!"


Đường Tiểu Muội hoảng sợ, nép sát sau lưng anh trai. Nhưng Tấn Trò vẫn đứng im thin thít. Anh biết rõ Luật 'MC không thể chạm' của kết giới gỗ cấp 1 sẽ tự động phản ngược mọi đòn tấn công vật lý tầm xa từ bên ngoài.


Anh không thèm để ý đến đám lâu la đang nhốn nháo, chậm rãi bước lại gần Thiết Đầu Đà đang ngồi trên ghế nóng. Anh sử dụng kỹ năng Lắng nghe chủ động, nhắm mắt lại tập trung lắng nghe nhịp tim đập dồn dập, hỗn loạn của gã khổng lồ và nhịp thở ngắn, nông – những biểu hiện sinh lý rõ ràng của một kẻ đang hoảng sợ cực độ nhưng cố dùng sự hung hãn để phòng vệ tinh thần.


Anh mở mắt ra, nhìn thẳng vào đôi mắt hung tợn đang run rẩy của Thiết Đầu Đà bằng ánh mắt bao dung, dịu dàng không chứa một chút sát ý nào.


"Thiết Đầu Đà đại ca," Tấn Trò cất giọng trầm ấm, truyền cảm qua Micro Gỗ Sơ Khai, đi thẳng vào màng nhĩ đối thủ. "Đầu của anh rất cứng. Cương Thiết Hộ Thể Công quả thực là một môn công pháp tuyệt vời để đập nát mọi kẻ thù. Nhưng tôi muốn hỏi anh một câu..."


Thiết Đầu Đà hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi chỗ khác: "Lão tử không trả lời phàm nhân!"


Tấn Trò khẽ phe phẩy chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức', tiến sát lại gần hơn, tông giọng hạ thấp xuống đầy u sầu dắt mũi cảm xúc:


"Có phải... năm năm tuổi, dưới gốc cây chuối sau hè trong một đêm mưa bão tầm tã... khi mẹ anh quyết định bỏ đi và để lại anh một mình cô độc giữa đống bùn đất... anh cũng đã dùng cái đầu nhỏ bé, mềm yếu này đập liên tục vào thân cây chuối, chỉ để hy vọng nỗi đau thể xác có thể lấn át đi tiếng khóc cô đơn của một đứa trẻ mồ côi bị ruồng bỏ?"


Thiết Đầu Đà bỗng nhiên khựng lại.


Tiếng gào thét chửi bới của gã đột ngột tắt lịm. Cái đầu trọc lốc đang rực sáng bóng bỗng chốc mất đi toàn bộ linh quang, xám xịt lại. Đôi mắt ti hí hung tợn trợn tròn, nhìn chằm chằm vào Đường Tấn Trò như thể vừa nhìn thấy một con quỷ có khả năng đi xuyên qua thời gian và lột trần linh hồn gã.


Đóa hoa hồng dại bị dẫm nát dưới đất tỏa ra một làn hương thơm u sầu, hòa quyện vào bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ của Góc chợ hoang Thanh Vân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!