Tiếng Nói Của Phàm Nhân
Sát khí từ cây cự đao rỉ sét của Sa Vạn Lý như một gọng kìm vô hình, bóp nghẹt bầu không khí vốn đã căng thẳng của Góc chợ hoang Thanh Vân. Phía sau gã, rào chắn hắc thiết nặng nề sừng sững như một bức tường thành kiên cố, ngăn cách hoàn toàn rạp gỗ talkshow với thế giới bên ngoài. Hàng trăm bang chúng Thiết Sa Bang lăm lăm xích sắt, phối hợp cùng đệ tử Thanh Vân Kiếm Phái tạo thành một vòng vây trùng điệp. Trên tửu lầu đối diện, Thẩm Vô Kỵ vẫn ung dung nhấp trà, ánh mắt Trúc Cơ kỳ lạnh lùng quét xuống như đang thưởng thức một trò hề sắp hạ màn.
Đường Tấn Trò đứng trên bục gỗ cao, tay phải nắm chặt chiếc Micro Gỗ Sơ Khai, tay trái nhè nhẹ phe phẩy chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức'. Gió lạnh từ nghĩa địa ngoại ô thổi qua, làm vạt áo vest vải thô màu lam nhạt sờn cũ của anh khẽ bay phần phật. Dù không có nửa điểm tu vi, gương mặt anh vẫn giữ được sự tĩnh lặng đến lạ lùng. Chiếc Trâm Gỗ Sồi cài trên búi tóc khẽ phát ra luồng hơi ấm dịu nhẹ, giữ cho nhịp tim của chàng MC phàm nhân luôn ở trạng thái bình ổn nhất.
"Đường đại ca... chúng ta bị cô lập hoàn toàn rồi." Cố Nhất Phàm run rẩy ghé sát tai anh, giọng nói đầy lo lắng. "Rating của đài đang sụt giảm nhẹ từng phút. Cứ thế này, kết giới gỗ cấp 3 của chúng ta sẽ không đủ năng lượng để duy trì nữa."
Phía dưới rạp gỗ, Thiên Diện Ma Quân – gã sát thủ khét tiếng vừa mới hoàn lương đêm qua – đang lẳng lặng cầm cây chổi tre quét dọn những cánh hoa hồng dại bị dẫm nát dưới chân cột. Vết bớt đỏ sậm hình cánh bướm trên mặt gã khẽ co rúm lại khi gã nhìn thấy đám đệ tử kiếm phái bên ngoài. Gã khẽ lẩm bẩm dặn dò Đường Tiểu Muội:
"Tiểu Muội cô nương, lát nữa nếu có biến, cô cứ núp sau lưng ta. Cây chổi tre này... tuy đã bị tước đoạt tà tính, nhưng cán gỗ vẫn còn rất cứng."
Đường Tiểu Muội gật đầu, tay ôm chặt giỏ tre đựng khăn giấy tơ tằm, đôi mắt to tròn lo âu nhìn về phía A Ngưu đang nằm ho sặc sụa bên cạnh chiếc đòn gánh tre đực đã vỡ vụn.
"Lũ phàm nhân rác rưởi!" Sa Vạn Lý vung cự đao rạch một đường dài trên mặt đất hắc thiết, gầm lên đầy đắc ý. "Hôm nay Thanh Vân Kiếm Phái thực thi công lý, thanh lọc tà thuyết đường phố! Đường Tấn Trò, nếu ngươi khôn hồn giao nộp chiếc micro gỗ khảm mảnh vỡ thần đài kia ra, Trưởng lão Thẩm Vô Kỵ có thể sẽ từ bi giữ lại cho ngươi một mạng phàm nhân. Còn không..."
Gã chưa kịp dứt lời, Thẩm Vô Kỵ từ tửu lầu đối diện khẽ nhấc tay ra hiệu. Tên đệ tử Luyện Khí tầng bốn đứng đầu hàng ngũ phong tỏa lập tức hiểu ý. Gã cười lạnh, vung trường kiếm rực sáng kiếm quang lam nhạt, xông thẳng vào một quầy hàng của Thương hội Vạn Cát gần đó. Gã dùng chân dẫm nát rổ bánh bao nóng hổi của Tôn Đại Nương, lớn tiếng quát tháo:
"Lũ phàm nhân hèn mọn này! Còn không mau cút đi? Kẻ nào dám chứa chấp hay ủng hộ cái talkshow dung tục này, Thanh Vân Kiếm Phái sẽ tịch thu toàn bộ gia sản!"
"Bánh bao của ta... bánh bao cứu mạng của cả nhà ta..." Tôn Đại Nương khóc không ra nước mắt, nhìn những chiếc bánh bao trắng phao bị chà đạp dưới đôi ủng thêu mây gió của tu sĩ chính phái.
Sự tàn bạo, vô lý của đệ tử kiếm phái khiến đám đông Phàm Nhân Minh phẫn nộ tột độ. Vương Lão Ngũ vung dao phay định xông lên liều mạng, nhưng áp lực kiếm khí sắc bén rạch đôi đất đá từ xa dội lại khiến gã bàng hoàng lùi bước. Sức mạnh vật lý của tu sĩ chính phái giống như một ngọn núi khổng lồ, đè nặng lên vai những con người phàm trần không có tu vi.
Đường Tấn Trò chứng kiến cảnh tượng ấy, ánh mắt anh khẽ trầm xuống. Anh khẽ thở dài, quay sang nhìn Tiền Đa Đa – gã kế toán chi li đang run rẩy ôm cuốn sổ nợ.
"Đa Đa, trong quỹ của chúng ta còn lại bao nhiêu linh thạch vụn?"
Tiền Đa Đa giật mình, gẩy bàn tính kêu lách cách, mồ hôi vã ra như tắm: "Đường... Đường đại ca, chúng ta còn khoảng hai ngàn viên linh thạch vụn thu được từ tiền vé những buổi trước. Huynh định dùng nó để bồi thường cho tiểu thương sao?"
"Không." Đường Tấn Trò khẽ lắc đầu, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng sắc sảo. "Dùng toàn bộ số linh thạch vụn đó để khởi động Gương Linh Lực Dã Chiến với công suất tối đa cho ta!"
"Cái gì?!" Tiền Đa Đa suýt chút nữa nhảy dựng lên. "Dùng hết sạch sao? Đó là toàn bộ vốn liếng tích lũy của đài chúng ta đấy! Nếu dùng hết mà không thu lại được rating, chúng ta sẽ phá sản hoàn toàn!"
"Đừng tiếc tiền, Đa Đa." Đường Tấn Trò vỗ vai gã kế toán, cất giọng trầm ấm đầy thuyết phục. "Hôm nay, chúng ta không làm talkshow trong rạp gỗ nữa. Hôm nay, chúng ta làm truyền hình trực tiếp quy mô lớn toàn thành! Ta muốn cho cả thành Thanh Vân này thấy, danh môn chính phái mà họ tôn sùng thực chất là cái thứ gì."
Nhìn thấy sự kiên định vô song trong mắt Đường Tấn Trò, Tiền Đa Đa cắn răng, gật đầu dứt khoát. Gã chạy nhanh về phía sau sân khấu, phối hợp cùng Chu Kỳ – kỹ thuật viên ánh sáng – đổ toàn bộ hai ngàn viên linh thạch vụn vào lõi trận pháp của chiếc Gương Linh Lực Dã Chiến khổng lồ.
*Oong... Oong...*
Tấm gương đồng cỡ lớn đặt giữa sân khấu bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Nhờ có nguồn năng lượng khổng lồ từ hai ngàn viên linh thạch vụn, lõi trận pháp cổ đại phía sau gương rực sáng lên những luồng linh quang màu vàng kim rực rỡ. Thay vì chỉ thu phát hình ảnh trong phạm vi rạp gỗ nhỏ hẹp như mọi khi, một luồng ánh sáng chói mắt từ mặt gương phóng thẳng lên bầu trời u ám của thành hoang Thanh Vân.
Luồng ánh sáng ấy xuyên qua những tầng mây đen oán khí, biến toàn bộ bầu trời Thanh Vân thành một tấm màn chiếu khổng lồ.
Đường Tấn Trò bước lên trước bục dẫn chương trình, đưa chiếc Micro Gỗ Sơ Khai lên sát miệng. Giọng nói ấm áp, trầm bổng và đầy tính nhạc kịch của anh qua hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh được khuếch đại lên gấp trăm lần, vang dội khắp mọi ngõ ngách, hang cùng ngõ hẻm của thành phố:
"Chào mừng toàn thể cư dân phàm thành Thanh Vân đang theo dõi buổi phát sóng khẩn cấp của Đài truyền hình đường phố! Tôi là MC Đường Tấn Trò. Hôm nay, chúng tôi mang đến cho quý vị một thước phim thực tế vô cùng đặc sắc mang tên: 'Bộ Mặt Thật Của Sự Chính Nghĩa'."
Âm thanh vang dội như sấm truyền khiến toàn bộ phàm nhân trong thành giật mình kinh ngạc. Từ các khu ổ chuột tăm tối ở Hẻm Linh Thạch, từ bến tàu bận rộn, cho đến các quầy hàng chợ đen, hàng vạn người dân đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Trên tấm màn sáng mây đen khổng lồ kia, hình ảnh trực tiếp từ Góc chợ hoang hiện lên rõ nét đến từng chi tiết.
Họ nhìn thấy rõ khuôn mặt ngạo mạn, khinh bỉ của đệ tử Thanh Vân Kiếm Phái khi vung kiếm rạch đôi mặt đất. Họ nhìn thấy rõ chiếc ủng thêu mây gió sang trọng đang chà đạp dã man lên rổ bánh bao cứu mạng của bà lão phàm nhân nghèo khổ Tôn Đại Nương. Họ nhìn thấy rõ hình ảnh lực sĩ phàm nhân A Ngưu bị đánh văng xa năm trượng, ngực đẫm máu nằm thoi thóp trên đất. Và đặc biệt hơn cả, họ nhìn thấy rõ khuôn mặt đạo mạo, râu dê vuốt thẳng của Trưởng lão Thẩm Vô Kỵ đang ung dung uống trà trên lầu cao, ánh mắt đầy vẻ thèm khát tham lam hướng về phía chiếc micro gỗ của người phàm.
"Đó... đó chẳng phải là Trưởng lão Thẩm Vô Kỵ của Thanh Vân Kiếm Phái sao?" Một phàm nhân nghèo khổ ở Hẻm Linh Thạch run rẩy chỉ tay lên trời.
"Bọn họ tự xưng là chính phái bảo vệ chúng sinh, thế mà lại đi liên kết với Thiết Sa Bang để cướp đường sống của phàm nhân nghèo khổ chúng ta?!"
"Nhìn xem! Tên đệ tử kia vừa dẫm nát bánh bao của Tôn Đại Nương! Lũ khốn kiếp cậy tu vi bắt nạt kẻ yếu!"
Lòng phẫn nộ tích tụ bấy lâu nay của hàng vạn phàm nhân trước sự áp bức tàn bạo của tu sĩ bỗng chốc bùng phát như núi lửa phun trào. Tiếng la ó, chửi bới vang dội khắp các ngả đường. Sức mạnh của dư luận truyền thông trực tiếp đã xé toạc lớp vỏ bọc đạo đức giả của Thanh Vân Kiếm Phái ngay trước bàn dân thiên hạ.
Chứng kiến cảnh tượng khuôn mặt phóng to gấp vạn lần của mình chình ình trên mây đen thành phố, Thẩm Vô Kỵ trên lầu cao bỗng biến sắc. Chén trà trên tay gã khẽ run rẩy, nước trà nóng bắn cả ra ngoài vạt đạo bào sang trọng. Gã tức giận đến mức mặt mày xám ngoét, vung tay quát lớn truyền âm cho đệ tử:
"Lũ ngu xuẩn! Còn không mau chém nát cái gương đồng phát sóng kia cho ta! Đừng để nó bôi nhọ danh tiếng môn phái!"
Tên đệ tử Luyện Khí tầng bốn nghe lệnh, lập tức nổi điên vung kiếm, vận hành toàn bộ linh lực phóng ra một đạo kiếm khí lam nhạt sắc bén, chém thẳng về phía chiếc Gương Linh Lực Dã Chiến khổng lồ trên sân khấu.
*Hưu!*
Đạo kiếm khí xé gió lao đi với tốc độ cực nhanh. Khán giả phàm nhân chứng kiến qua màn sáng bầu trời đồng loạt nín thở hoảng sợ. Thế nhưng, Đường Tấn Trò vẫn đứng im lặng mỉm cười, không hề né tránh.
Chính vào khoảnh khắc đạo kiếm khí chỉ còn cách gương đồng ba trượng, từ phía quán trà rách nát đối diện chợ hoang, lão bá bán trà Lý Thái Huyền đang lau dọn bàn ghế bỗng khẽ nhướng mắt. Lão bá già nua lưng hơi còng chỉ nhẹ nhàng búng ngón tay trỏ rách nát một cái vào không trung vô hình.
*Ping!*
Một tiếng động đanh gọn vang lên. Đạo kiếm khí sắc bén của đệ tử kiếm phái bỗng nhiên bị một luồng kiếm ý vô hình cực kỳ mạnh mẽ đánh gãy mũi kiếm, tan biến thành những đốm sáng lấp lánh vô hại giữa hư không. Tên đệ tử vung kiếm hoảng hốt nhìn thanh trường kiếm trên tay mình bỗng nhiên bị gãy cụt ngủn, ngơ ngác nhìn xung quanh mà không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
"Trò hề của các ngươi kết thúc rồi."
Đường Tấn Trò khẽ xòe Quạt Giấy Chữ 'Đức', bước ra rìa sân khấu rạp gỗ, giọng nói ấm áp của anh qua loa phóng thanh vang dội khắp thành phố, dẫn dắt dư luận đại chúng:
"Hỡi những phàm nhân nghèo khổ của thành Thanh Vân! Chúng ta sinh ra không có linh căn, bị coi là cỏ rác dưới chân tu sĩ. Nhưng hôm nay, chính mắt quý vị đã thấy, cái gọi là danh môn chính phái thực chất chỉ là những kẻ dùng kiếm khí để bắt nạt người già, dùng bạo lực để cướp đi đòn gánh mưu sinh của lực sĩ nghèo khổ! Họ muốn cướp đi tiếng nói duy nhất của chúng ta, cướp đi rạp gỗ talkshow – nơi duy nhất lắng nghe mọi tổn thương của phàm nhân! Quý vị có đồng ý cúi đầu cam chịu hay không?!"
"KHÔNG ĐỒNG Ý!"
Tiếng hét phẫn nộ của Vương Lão Ngũ vang lên đầu tiên. Gã đồ tể vung dao phay, dẫn đầu hàng ngàn phàm nhân Phàm Nhân Minh xông lên:
"Lũ đạo đức giả! Cút khỏi chợ hoang Thanh Vân! Trả lại sự bình yên cho chúng ta!"
Từ bốn phương tám hướng, hàng vạn phàm nhân cầm theo chổi tre, trứng thối, đá tảng và cả những rổ rau nát rầm rộ kéo đến. Họ vây quanh ngược lại lực lượng phong tỏa của Thiết Sa Bang và đệ tử Thanh Vân Kiếm Phái. Sự phẫn nộ của đám đông khổng lồ tạo ra một áp lực tinh thần vô hình cực kỳ đáng sợ, khiến đệ tử kiếm phái hoang mang tột độ.
Bọn họ cậy tu vi có thể giết một người, mười người, nhưng không một đệ tử chính phái nào dám ra tay tàn sát hàng vạn phàm nhân vô tội trước sự giám sát trực tiếp của Gương Linh Lực trên bầu trời thành phố. Nếu làm vậy, vương triều Đại Càn sẽ lập tức phái quân đội đến san phẳng tông môn của họ vì tội mưu phản.
"Sư... Sư tôn! Dân chúng đông quá! Chúng ta phải làm sao đây?" Tên đệ tử dẫn đầu hoảng loạn hét lên nhìn về phía tửu lầu.
Thẩm Vô Kỵ trên lầu cao nghiến răng ken két, sắc mặt vô cùng khó coi. Gã biết danh tiếng của mình và môn phái tại phàm thành này đã hoàn toàn bị Đường Tấn Trò hủy hoại chỉ trong một buổi phát sóng. Gã vung tay áo choàng, nhục nhã truyền âm lệnh:
"Rút quân! Tất cả rút lui cho ta!"
Đám đệ tử Thanh Vân Kiếm Phái nghe lệnh như trút được gánh nặng, vội vàng thu hồi kiếm khí, che mặt lủi thủi rút chạy qua khe hở rào chắn hắc thiết dưới làn mưa trứng thối và rau nát của dân chúng.
Vòng phong tỏa của chính phái sụp đổ hoàn toàn trong nhục nhã. Góc chợ hoang Thanh Vân lại ngập tràn tiếng reo hò chiến thắng vang dội của hàng vạn phàm nhân.
Thế nhưng, giữa quảng trường hỗn loạn, bang chủ Thiết Sa Bang Sa Vạn Lý chứng kiến liên minh của mình tan rã, thuộc hạ hoang mang bỏ trốn, gã hoàn toàn mất đi lý trí. Đôi mắt gã đỏ rực như máu, điên cuồng vung cây cự chùy sắt đen khổng lồ chứa đầy sát khí chiến đấu, gầm thét xông thẳng về phía bục gỗ rạp talkshow:
"Đường Tấn Trò! Tên phàm nhân rác rưởi kia! Hôm nay lão tử phải đập nát cái đầu của ngươi! Chết đi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!