Phong Tỏa Chợ Hoang
Đêm trung tuần, sương mù từ nghĩa địa hoang dã ngoại ô Thanh Vân Thành theo gió tràn vào, quấn quýt quanh những mái tranh lụp xụp rồi chìm vào bóng tối tĩnh mịch của giờ Tý. Trong căn nhà tranh vách đất sộc xệch, ngọn đèn dầu leo lét đặt trên chiếc bàn mộc khẽ chao đảo, hắt lên vách đất những bóng đen dài ngoằn ngoèo.
Đường Tiểu Muội thật sự – cô bé mười bốn tuổi nhanh nhẹn gầy gò – bưng một giỏ tre đầy những chiếc bánh bao nóng hổi thơm phức từ tiệm Tôn Đại Nương bước vào sân. Cô bé má hồng hào, tóc thắt bím hai bên khẽ lắc lư, đang định gọi anh trai ăn lót dạ đêm khuya. Thế nhưng, bước chân của cô bé bỗng chốc cứng đờ ngay tại ngưỡng cửa. Cô trợn trừng đôi mắt to tròn ngây thơ, miệng há hốc đến mức suýt đánh rơi cả giỏ bánh bao xuống đất. Cô bé ngơ ngác nhìn chằm chằm vào Thiên Diện Ma Quân – kẻ lúc này vì quá thói quen quét dọn khúm núm, bỗng vô thức vận hành một tia dịch dung thuật còn sót lại biến khuôn mặt trở về hình dáng... y hệt Đường Tiểu Muội, đang chăm chỉ cầm chổi quét rác quét sân rạp gỗ bên cạnh quỷ hồn A Sâm.
"Anh hai..." Đường Tiểu Muội thật lắp bắp chỉ tay vào gã sát thủ, giọng nói run rẩy đầy hoang mang tột độ: "Sao... sao lại có một em khác đang khóc mếu máo quét sân nhà chúng ta thế này?!"
Đường Tấn Trò khẽ dựa lưng vào thành ghế gỗ sồi, tay trái vân vê chiếc Trâm Gỗ Sồi cài trên búi tóc gọn gàng. Luồng ấm áp dịu nhẹ từ di vật của người mẹ nuôi quá cố Lý Thị truyền qua đầu ngón tay, giúp tinh thần anh giữ được sự tỉnh táo tuyệt đối. Anh khẽ cười, đứng dậy bước ra sân sau, vỗ vai cô em gái nuôi nhỏ bé:
"Tiểu Muội, đừng hoảng sợ. Đây là đồng nghiệp mới của em, Thiên Diện Ma Quân. Từ nay gã sẽ phụ trách dọn dẹp vệ sinh rạp gỗ dã chiến của chúng ta."
Thiên Diện Ma Quân giật mình, vội vàng thu hồi dịch dung thuật còn sót lại. Lớp sương mù mờ nhạt tan biến, để lộ ra khuôn mặt thật gầy gò với vết bớt màu đỏ sậm che khuất nửa khuôn mặt bên trái. Gã khúm núm cúi đầu, hai tay siết chặt cây chổi tre – vốn là thanh đoản đao tẩm độc bị kết giới biến đổi vĩnh viễn – giọng nói run rẩy đầy e ngại:
"Tiểu... Tiểu Muội cô nương, ta không cố ý giả dạng cô nữa đâu. Ta chỉ là... quen tay quét dọn. Mong cô nương lượng thứ."
Đường Tiểu Muội ngơ ngác mất vài giây, rồi bỗng nhiên bước lại gần, tò mò nghiêng đầu nhìn vết bớt đỏ trên mặt gã. Thay vì sợ hãi hay xua đuổi như những kẻ khác, cô bé khẽ reo lên một tiếng:
"Ồ! Vết bớt này trông giống hệt hình một con bướm đỏ đang sải cánh vậy! Đẹp hơn khuôn mặt giả tạo lúc nãy nhiều đấy chứ! Nhưng mà này, quét sân thì phải quét sạch cả những góc kẹt dưới chân cột rạp gỗ nhé. Nếu không sạch, anh hai sẽ trừ KPI kẹo hồ lô của anh đấy!"
Thiên Diện Ma Quân nghe vậy thì hốc mắt bỗng đỏ hoe. Gã sát thủ khét tiếng Luyện Khí tầng năm, kẻ từng sống dưới hàng trăm lớp mặt nạ da người giả tạo, chưa bao giờ nghĩ khuôn mặt thật đầy khuyết điểm của mình lại được một cô bé phàm nhân đón nhận một cách tự nhiên và ấm áp đến thế. Gã cúi gập người, mếu máo khóc nức nở sám hối:
"Cảm... cảm ơn Tiểu Muội cô nương! Ta hứa sẽ quét dọn sạch sẽ từng cọng rác, không để bẩn một góc nhỏ nào của rạp gỗ!"
Ở góc sân, chú khuyển A Phúc lúc này mới lảo đảo tỉnh dậy sau cơn mê do bị đánh thuốc bằng xương linh thú. Nó lắc lắc cái đầu mập mạp, chuông đồng nhỏ đeo trên cổ khẽ kêu leng keng, rồi rón rén bò lại gần Đường Tấn Trò, khẽ rên hừ hừ đầy vẻ hối lỗi vì đã không cảnh báo kịp thời. Cùng lúc đó, Thiết Đầu Đà – gã khổng lồ trọc lốc cao gần hai mét, trưởng ban an ninh nghiêm túc của đài – cũng ngáp dài bước ra từ gian nhà bên cạnh, đầu sắt bóng loáng dưới ánh trăng tròn.
"Đường đại ca, có chuyện gì thế? Sao nửa đêm nửa hôm lại có tiếng khóc mếu máo thế này?" Thiết Đầu Đà gãi gãi cái đầu trọc, ngơ ngác nhìn Thiên Diện Ma Quân đang vừa khóc vừa quét sân.
"Không có gì đâu Thiết bảo vệ. Chúng ta vừa tuyển dụng thêm một nhân sự dọn dẹp vệ sinh chuyên nghiệp," Đường Tấn Trò mỉm cười lịch lãm, khẽ phe phẩy chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' trước ngực. Thế nhưng, nụ cười trên môi anh khẽ trầm xuống khi nhìn về phía bóng tối bao phủ thành hoang Thanh Vân ngoại vi.
Theo tin tức tình báo đắt giá mà Sở Lưu Hương cung cấp trước khi cạo đầu hoàn lương, Sa Vạn Lý – bang chủ Thiết Sa Bang – đang điên cuồng tột độ sau hàng loạt thất bại của thuộc hạ. Gã không còn tin vào các sát thủ đơn lẻ nữa. Lần này, gã quyết định liên kết với Thẩm Vô Kỵ, Trưởng lão ngoại môn của danh môn chính phái Thanh Vân Kiếm Phái gần đó, hòng dùng quyền lực tông môn để phong tỏa hoàn toàn Góc chợ hoang Thanh Vân, triệt tiêu tận gốc nguồn Rating tâm linh của đài.
"Phong tỏa chợ hoang sao?" Đường Tấn Trò khẽ lẩm nhẩm, ngón tay siết chặt chiếc Micro Gỗ Sơ Khai khảm mảnh vỡ Sáng Thế Thần Đài. "Một bang hội hắc bang lưu manh kết hợp với một danh môn chính phái ngụy quân tử... Thú vị đấy. Để xem các ngươi có thể phong tỏa được lòng dân hay không."
***
Sáng hôm sau, ánh mặt trời u ám của thành hoang Thanh Vân vừa mới ló rạng qua những tầng mây đen oán khí tích tụ.
Đoàn xe ngựa gia cố của Độc Cô Tiêu Cục, do lão tiêu đầu Tần Thiết dẫn đầu, chở theo bàn ghế, đạo cụ và hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh từ nhà tranh tiến về phía Góc chợ hoang Thanh Vân. Đường Tiểu Muội ngồi bên cạnh anh trai, tay ôm chặt giỏ tre chứa đầy khăn giấy tơ tằm mềm mại, gương mặt nhỏ nhắn không giấu nổi sự lo lắng.
Khi đoàn xe chỉ còn cách khu chợ hoang khoảng trăm trượng, một bầu không khí im lặng đến rợn người bỗng nhiên bao trùm. Không còn tiếng rao bán thịt lợn hào sảng của Vương Lão Ngũ, không còn mùi bánh bao nóng hổi thơm phức của Tôn Đại Nương, cũng không còn tiếng cười đùa náo nhiệt của hàng ngàn phàm nhân nghèo khổ hằng ngày vẫn tụ tập chờ xem talkshow.
"Đường đại ca, hỏng rồi! Phía trước có biến!" Lão tiêu đầu Tần Thiết khẽ ghìm dây cương, giọng nói trầm xuống đầy cảnh giác.
Đường Tấn Trò vén bức màn xe kéo nhìn ra ngoài.
Góc chợ hoang Thanh Vân vốn dĩ rộng rãi nay đã bị chặn đứng hoàn toàn bởi một hệ thống rào chắn khổng lồ bằng sắt đen rỉ sét – thứ hắc thiết được khai thác trực tiếp từ mỏ quặng của Thiết Sa Bang. Những tấm sắt nặng nề xếp chồng lên nhau, tạo thành một bức tường kiên cố bao quanh khu vực rạp gỗ dã chiến.
Đứng gác xung quanh rào chắn sắt là hàng trăm bang chúng Thiết Sa Bang lưu manh, tay cầm gậy sắt và xích sắt rột roạt đầy đe dọa. Thế nhưng, điều khiến Đường Tấn Trò chú ý nhất không phải là đám lưu manh hắc bang, mà là hơn ba mươi tu sĩ mặc đạo bào màu lam nhạt sang trọng, thêu họa tiết mây gió rực rỡ đứng xen kẽ giữa hàng ngũ phong tỏa. Trên tay họ, những thanh trường kiếm sắc bén đang rực sáng những luồng kiếm khí lam nhạt, tỏa ra một luồng kiếm áp khổng lồ đè nặng lên tinh thần của bất kỳ ai muốn tiếp cận.
Đó là đệ tử tinh anh của Thanh Vân Kiếm Phái!
Phía ngoài rào chắn sắt, hàng ngàn phàm nhân nghèo khổ thuộc Phàm Nhân Minh đang tụ tập đông nghịt. Dẫn đầu đám đông là Vương Lão Ngũ, gã đồ tể vạm vỡ bán thịt lợn, ngực trần lông lá dính đầy mỡ, một tay cầm con dao phay lớn rực sáng bóng, mặt đỏ gay gắt hét lớn:
"Tại sao các ngươi lại chặn chợ? Đây là bãi đất trống của phàm nhân chúng ta! Chúng ta chỉ muốn vào xem Đường tiên sinh diễn talkshow trị liệu, các ngươi cậy có tu vi mà dám cướp đường kiếm cơm của tiểu thương sao?!"
Tôn Đại Nương bưng rổ bánh bao nóng hổi cũng phẫn nộ la lên:
"Đúng thế! Các ngươi tự xưng là danh môn chính phái, luôn miệng nói lời nhân nghĩa đạo đức, bảo vệ chúng sinh, thế mà hôm nay lại đi làm chó săn cho lũ lưu manh Thiết Sa Bang để áp bức phàm nhân nghèo khổ sao?!"
Hàng ngàn phàm nhân đồng loạt hô vang phản đối, tiếng la ó vang dội cả một góc thành. Thế nhưng, đứng trước làn sóng giận dữ của dân chúng, một tên đệ tử Thanh Vân Kiếm Phái có tu vi Luyện Khí tầng bốn chỉ khinh bỉ cười lạnh. Gã bước lên một bước, vung nhẹ thanh trường kiếm trong tay.
*Xoẹt!*
Một luồng kiếm khí lam nhạt sắc bén rạch đôi mặt đất ngay trước chân Vương Lão Ngũ, tạo ra một khe nứt sâu hoắm bốc khói nhẹ. Áp lực kiếm khí lạnh buốt xương tủy tỏa ra khiến đám đông phàm nhân nghèo khổ hoảng sợ, đồng loạt lùi lại ba bước.
"Lũ phàm nhân ngu muội, cỏ rác không có nửa điểm tu vi!" Tên đệ tử kiếm phái cao ngạo quát lớn, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt nhìn xuống đám đông. "Talkshow cái gì? Chỉ là thứ tà thuyết dung tục, làm lung lay chí khí tu luyện của tu sĩ, khiến đồng môn của ta mất đi sát khí chiến đấu! Trưởng lão ngoại môn Thẩm Vô Kỵ đã có sắc lệnh phong tỏa khu vực này để thanh tịnh trị an, tịnh hóa tà khí đường phố! Kẻ nào dám bước qua vạch ranh giới này, đừng trách kiếm của Thanh Vân Kiếm Phái không có mắt!"
"Thanh tịnh cái con khỉ nhà ngươi!"
A Ngưu – gã phàm nhân thô kệch có sức khỏe vô song chuyên khuân vác bàn ghế cho rạp gỗ – nổi giận lôi đình. Gã vác chiếc đòn gánh bằng tre đực dẻo dai khổng lồ trên vai, hai mắt đỏ rực xông thẳng lên rào chắn sắt:
"Chặn đường kiếm cơm của mẹ con ta là lão tử liều mạng với các ngươi! Tránh ra!"
Gã dùng hết sức bình sinh của một lực sĩ phàm nhân, vung chiếc đòn gánh đập mạnh vào tấm rào chắn hắc thiết.
*Ầm!*
Tấm rào chắn sắt rung chuyển nhẹ, nhưng tu vi Luyện Khí tầng bốn của tên đệ tử kiếm phái không phải là thứ phàm nhân có thể lay động. Gã đệ tử Thanh Vân Kiếm Phái khẽ nhướng mày khinh bỉ, chỉ nhẹ nhàng búng ngón tay một cái.
*Rắc!*
Một luồng kiếm khí lam nhạt bắn ra từ đầu ngón tay gã, đánh thẳng vào chiếc đòn gánh tre đực. Trong chớp mắt, chiếc đòn gánh dẻo dai chưa từng gãy bỗng vỡ vụn thành trăm mảnh gỗ vụn bay tứ tung. Sức mạnh chấn động của kiếm khí hất văng cả thân hình vạm vỡ của A Ngưu lùi lại phía sau năm trượng, ngã nhào xuống đất, ngực ê ẩm, phun ra một ngụm máu nhạt.
"A Ngưu!" Đường Tiểu Muội hét lên, định nhảy xuống xe kéo chạy lại cứu giúp.
Thiết Đầu Đà và Lạc Vô Trần cũng nổi giận lôi đình. Thiết Đầu Đà siết chặt đôi nắm đấm cứng như sắt rèn, đầu sắt bóng loáng rực lên sát khí Luyện Khí tầng năm: "Đường đại ca! Để tôi ra đập nát cái rào chắn hắc thiết kia, đập bể đầu lũ đệ tử kiếm phái kiêu ngạo kia cứu A Ngưu!"
Lạc Vô Trần cũng nắm chặt chuôi thanh kiếm cổ Vô Trần đã rũ sạch gỉ sét, kiếm quang màu lam thuần khiết khẽ nhấp nháy: "Tôi sẽ mở đường máu cho đoàn xe tiến vào."
"Đứng lại! Tất cả đứng im cho ta!"
Một giọng nói trầm ấm, đầy uy nghiêm vang lên cắt ngang sát ý đang bùng phát của cả hai. Đường Tấn Trò bước xuống xe ngựa, gương mặt phàm nhân không có tu vi của anh lúc này lạnh lùng đến lạ thường. Anh cài chặt chiếc Trâm Gỗ Sồi trên búi tóc, tay cầm chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' gõ nhẹ vào lòng bàn tay:
"Kết giới gỗ cấp 3 của chúng ta chỉ có bán kính bảo vệ đúng mười mét xung quanh chiếc micro này. Bước ra ngoài phạm vi mười mét đó, các ngươi sẽ mất đi sự bảo hộ phong ấn bạo lực tuyệt đối. Thanh Vân Kiếm Phái có hơn ba mươi đệ tử tinh anh, lại thêm hàng trăm bang chúng Thiết Sa Bang đứng ngoài tầm bảo vệ. Các ngươi xông ra ngoài chỉ có con đường bị bọn chúng dùng tu vi và số lượng đè bẹp. Ta không muốn bất kỳ nhân sự nào của đài phải đổ máu vô ích."
"Nhưng Đường đại ca... chẳng lẽ chúng ta cứ đứng nhìn bọn chúng phong tỏa rạp gỗ, cắt đứt nguồn sống của đài sao?" Thiết Đầu Đà nghiến răng, giọng nói đầy u uất bất lực.
Đường Tấn Trò khẽ nheo mắt nhìn về phía rào chắn hắc thiết rực sáng kiếm áp. Chỉ số Rating hệ thống của anh hiện tại đang hiển thị con số 10800 điểm rực rỡ sau buổi tịnh hóa Thiên Diện Ma Quân đêm qua. Thế nhưng, lượng rating này đang có dấu hiệu sụt giảm nhẹ từng phút do không có khán giả phàm nhân nào có thể bước vào kết giới để tương tác cảm xúc.
Đúng lúc đó, từ trong một góc hẻm tối tăm hôi thối bên cạnh rào chắn hắc thiết, một bóng người gầy gò, mặt mũi lấm lem bùn đất bỗng nhiên chui ra, nhanh nhẹn lách qua khe hở của các tấm sắt rỉ sét rồi lủi nhanh vào trong kết giới mười mét của rạp gỗ.
Đó là Cố Nhất Phàm – trưởng ban săn tin lém lỉnh của đài!
Gã thám tử Luyện Khí tầng một thở dốc hổn hển, vạt áo khoác nhiều túi dính đầy bùn đất bẩn thỉu, nhưng đôi mắt la mày lém vẫn sáng rực lên đầy kích động. Gã chạy lại gần Đường Tấn Trò, ghé sát tai anh thì thầm báo cáo tin tình báo đắt giá vừa đào bới được từ mạng lưới Cái Bang:
"Đường đại ca, hỏng rồi! Em đã điều tra ra chân tướng thực sự đứng sau vụ phong tỏa này! Sa Vạn Lý không tự mình làm chuyện này đâu. Gã hắc bang tàn tạ đó đã dâng hiến toàn bộ mỏ sắt đen ngoại thành Thanh Vân – nguồn tài nguyên béo bở nhất của Thiết Sa Bang – cho Thẩm Vô Kỵ, Trưởng lão ngoại môn của Thanh Vân Kiếm Phái!"
Đường Tấn Trò khẽ nhướng mày: "Thẩm Vô Kỵ?"
"Đúng thế!" Cố Nhất Phàm gật đầu lia lịa, tay chỉ về phía một tửu lầu Vạn Cát sang trọng cao ba tầng nằm đối diện Góc chợ hoang. "Thẩm Vô Kỵ là kẻ cực kỳ tham lam quyền lực và sĩ diện hão. Hắn nghe tin đồn về chiếc micro gỗ của anh có khả năng tước đoạt vũ khí và phong ấn tu vi bạo lực tuyệt đối, nên thèm khát muốn cướp đoạt nó để làm bảo vật riêng tông môn. Hắn đang ngồi trên lầu hai của tửu lầu đối diện kia kìa, dùng thần thức giám sát toàn bộ động tĩnh của chúng ta hòng ép anh phải giao nộp micro để giải tỏa phong tỏa!"
Đường Tấn Trò nhìn theo hướng chỉ của Cố Nhất Phàm. Quả nhiên, trên lầu hai lộng gió của tửu lầu đối diện, qua khung cửa sổ gỗ chạm khắc tinh xảo, một bóng người mặc đạo bào màu lam sang trọng đang ung dung ngồi thưởng trà. Đó là một nam tử trung niên diện mạo đạo mạo, râu dê vuốt thẳng tắp, gương mặt toát lên vẻ uy nghiêm đáng sợ của một đại lão tu vi Trúc Cơ kỳ sơ cấp.
Ánh mắt của Thẩm Vô Kỵ sắc lạnh như hai thanh kiếm báu, xuyên qua khoảng không trung, khóa chặt vào chiếc Micro Gỗ Sơ Khai đang cầm trên tay Đường Tấn Trò với một sự thèm khát tham lam không hề che giấu.
"Thì ra là muốn cướp đạo cụ của đài truyền hình chúng ta," Đường Tấn Trò khẽ cười lạnh, ngón tay xoay nhẹ chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' phát ra tiếng gió xào xạc nhè nhẹ. "Thẩm Vô Kỵ đại nhân à, ngài là trưởng lão danh môn chính phái cao cao tại thượng, thế mà lại đi liên kết với hắc bang đầu đường xó chợ để cướp giật đồ chơi của một phàm nhân không có tu vi sao? Bản tin bóc trần ngụy quân tử số tới của ta quả là có thêm một vị khách mời vô cùng chất lượng rồi."
Thế nhưng, tình thế hiện tại cực kỳ hiểm nghèo. Vòng phong tỏa vật lý bằng rào chắn hắc thiết nằm hoàn toàn ngoài phạm vi mười mét của kết giới gỗ cấp 3. Đường Tấn Trò không thể cưỡng chế kéo Thẩm Vô Kỵ hay đệ tử kiếm phái vào ghế nóng nếu bọn chúng khôn ngoan đứng ngoài ranh giới kết giới để bao vây bóp nghẹt đài.
Doanh thu vé sụt giảm nghiêm trọng, một số quầy hàng hạt dưa và trà nước của Thương hội Vạn Cát đối tác đã bị Thiết Sa Bang đập phá tan tành để răn đe. Đám đông phàm nhân Phàm Nhân Minh dù phẫn nộ tột độ trước sự tàn bạo vô lý của đệ tử chính phái, nhưng trước áp lực kiếm khí sắc bén rạch đôi đất đá, họ chỉ có thể u uất đứng nhìn trong sợ hãi bất lực.
"Phong tỏa bằng sắt đá thì dễ phá, nhưng phong tỏa lòng người mới khó..."
Giữa lúc không khí lo âu, ngột ngạt bao trùm lên toàn bộ ekip sản xuất dã chiến, một giọng nói già nua, khàn đặc đầy mùi rượu rẻ tiền bỗng nhiên vang lên ngay sau lưng Đường Tấn Trò từ trên bục sân khấu rạp gỗ.
Đường Tấn Trò giật mình quay lại.
Từ lúc nào không ai hay biết, một lão già gầy gò, mặc chiếc áo vải thô cũ nát thêu hình bát quái mờ nhạt, đang ngồi vắt vẻo trên mặt chiếc bàn dẫn chương trình gỗ sồi đen Thanh Vân. Trên tay lão cầm một bình rượu đất nung nhỏ, nấc cụ một tiếng rõ to, đôi mắt híp mí lờ đờ vì say xỉn nhưng ẩn chứa một luồng linh quang thông thái kỳ lạ.
Đó chính là Cát Thiên Cơ – nhà tiên tri ẩn dật lập dị, người đã bán chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' cho Đường Tấn Trò ngày trước!
"Cát tiền bối? Ngài vào đây bằng cách nào thế?!" Đường Tiểu Muội trợn tròn mắt kinh ngạc. Rõ ràng rạp gỗ đã bị bao vây trùng điệp bởi hàng trăm tu sĩ kiếm phái và hắc bang, thế mà lão già say xỉn này lại có thể xuất hiện trên bàn dẫn chương trình một cách vô cùng thần kỳ mà không ai phát hiện.
Cát Thiên Cơ không trả lời cô bé, lão chỉ híp mí nhìn Đường Tấn Trò, khẽ phe phẩy chiếc quạt rách nát trên tay, cất giọng cười hắc hắc đầy ẩn ý:
"Tiểu hữu à, phong tỏa bằng sắt đá của Thiết Sa Bang chỉ chặn được bước chân phàm nhân, chứ làm sao chặn được tiếng nói của sự thật? Thiên hạ phàm nhân có hàng vạn, lòng phẫn nộ của họ tích tụ bấy lâu nay chính là thanh kiếm sắc bén nhất có thể chém đứt mọi xích xiềng tu tiên. Hãy để tiếng khóc sám hối của kẻ ác bay lên chín tầng mây, chiếu rực rỡ lên bầu trời thành hoang, tự khắc phong tỏa sẽ tự tan vỡ."
Đường Tấn Trò nghe vậy, đầu óc phàm nhân của anh bỗng chốc rúng động như có một luồng sáng chớp lóe qua. Lời tiên tri kỳ lạ của Cát Thiên Cơ đã chỉ ra một hướng đi hoàn toàn mới cho chiến dịch phản công truyền thông đại chúng vượt qua ranh giới địa lý.
Anh khẽ cúi đầu chào lão già tiên tri đầy kính trọng: "Đa tạ tiền bối đã khai sáng. Bản đài đã biết nên làm thế nào rồi."
Khi anh ngước đầu lên định hỏi thêm, Cát Thiên Cơ đã biến mất một cách thần bí từ lúc nào, chỉ còn lại mùi rượu rẻ tiền thoang thoảng trong gió nghĩa địa lạnh buốt.
Chính vào lúc đó, từ phía ngoài rào chắn hắc thiết, bang chủ Thiết Sa Bang Sa Vạn Lý bước lên trước. Gã mặc bộ áo choàng lụa thêu hình rắn độc màu đen xám xịt, tay đeo chiếc nhẫn đầu lâu bằng xương rực sáng u ám, vung mạnh cây cự chùy sắt lớn chứa đầy sát khí chiến đấu hướng về phía rạp gỗ, gầm thét đầy điên cuồng:
"Đường Tấn Trò! Tên phàm nhân miệng lưỡi trơn trượt kia! Ngươi liên tục phá hỏng thuộc hạ đắc lực của ta, nay lại dám cướp đường làm ăn hắc bang! Trưởng lão Thẩm Vô Kỵ đã có lệnh phong tỏa tuyệt đối! Kẻ nào dám bước chân qua vạch ranh giới rào chắn hắc thiết này để xem show, Thiết Sa Bang ta sẽ lập tức chém đầu thị chúng để tế cờ! Ta xem cái rạp gỗ rách nát của ngươi sống sót thế nào khi không có lấy một bóng người khán giả!"
Tiếng gầm thét đầy sát khí của Sa Vạn Lý vang vọng khắp khu chợ hoang, khiến đám đông phàm nhân run rẩy sợ hãi, không khí căng thẳng dâng cao đến cực hạn của sự sinh tử.
Đường Tấn Trò đứng trên bục gỗ cao, tay siết chặt chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức', đôi mắt nhìn thẳng về phía Thẩm Vô Kỵ đang ung dung uống trà trên lầu cao đối diện. Một kế hoạch phản công truyền thông vĩ đại, một cuộc chiến sóng linh lực phơi bày sự thật vượt qua vòng phong tỏa địa lý chính thức nhen nhóm trong đầu chàng MC phàm nhân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!