"Tiểu Muội" Quét Sân
Đêm trung tuần, sương mù từ nghĩa địa hoang dã ngoại ô Thanh Vân Thành theo gió tràn vào, quấn quýt quanh những mái tranh lụp xụp rồi chìm vào bóng tối tĩnh mịch của giờ Tý. Trong căn nhà tranh vách đất sộc xệch, ngọn đèn dầu leo lét đặt trên chiếc bàn mộc khẽ chao đảo, hắt lên vách đất những bóng đen dài ngoằn ngoèo.
Đường Tấn Trò khẽ dựa lưng vào thành ghế gỗ sồi, tay trái vân vê chiếc Trâm Gỗ Sồi cài trên búi tóc gọn gàng. Luồng ấm áp dịu nhẹ từ di vật của người mẹ nuôi quá cố Lý Thị truyền qua đầu ngón tay, giúp tinh thần anh giữ được sự tỉnh táo tuyệt đối giữa cơn buồn ngủ đang kéo đến. Tay phải anh khẽ gõ nhịp xuống mặt bàn gỗ, tạo ra những tiếng "cộc, cộc" đều đặn.
Ở phía đối diện, "Đường Tiểu Muội" đang khúm núm bưng một khay trà thảo mộc nóng hổi tiến lại gần. Cô bé mười bốn tuổi hôm nay mặc chiếc áo vải thô màu xám tro quen thuộc, má lúm đồng tiền khẽ hiện lên khi cười, nhưng động tác bưng khay trà lại thùy mị, khép nép một cách kỳ lạ.
"Anh hai, huynh viết kịch bản cả đêm mệt mỏi rồi. Uống ngụm trà thảo mộc Thanh Giọng này cho ấm cổ họng đi huynh," giọng nói của "Tiểu Muội" ngọt ngào, dịu dàng như nước rót vào tai.
Đường Tấn Trò khẽ nheo mắt. Dưới tay áo vest cổ trang vải thô màu lam nhạt sờn cũ, những ngón tay phàm nhân của anh khẽ siết chặt. Nhờ có lá Bùa Ẩn Khí Tiêu Thất giắt sát lồng ngực và chiếc Trâm Gỗ Sồi đang phát ra luồng hơi ấm tịnh hóa độc khí vô hình, anh ngửi thấy một mùi tanh nhẹ cực kỳ bí ẩn bốc lên từ tách trà nóng. Đó không phải là mùi cam thảo hay mật ong rừng quen thuộc, mà là kịch độc ăn mòn phế phủ của ma môn.
Quan trọng hơn, Sở Lưu Hương trước khi cạo đầu hoàn lương đã cảnh báo anh: Sa Vạn Lý đã bỏ ra vạn lượng linh thạch để thuê Thiên Diện Ma Quân – một sát thủ dịch dung chuyên nghiệp có tu vi Luyện Khí tầng năm – giả dạng thành người thân cận nhất để ám sát anh.
Đường Tấn Trò nhìn lướt qua bàn tay đang bưng khay trà của "Tiểu Muội". Dù đã được ngụy trang bằng phấn trang điểm rất khéo, nhưng phần kẽ ngón tay cái và ngón trỏ vẫn có một vết chai mỏng – vết tích không thể chối cãi của kẻ quanh năm cầm đoản đao ám sát, chứ không phải bàn tay của một cô bé phàm nhân chỉ biết dọn dẹp đạo cụ và ném khăn giấy.
Một nụ cười lịch lãm, lém lỉnh quen thuộc của một MC chuyên nghiệp khẽ nở trên môi Đường Tấn Trò. Anh không vội vạch trần, cũng không uống trà, chỉ khẽ gõ ngón tay lên bàn dẫn chương trình, cất giọng trầm ấm dắt mũi đối phương:
"Tiểu Muội này, anh hỏi thật nhé. Hôm nay em đã đăng ký KPI rating cho buổi phát sóng talkshow tới với ban biên tập chưa? Anh thấy hiệu suất truyền thông dạo này của đài chúng ta hơi tụt đấy. Bản báo cáo phân tích đối thủ cạnh tranh Hồi Âm Các em làm đến đâu rồi? Deadline là cuối giờ Tý hôm nay, nếu không hoàn thành thì anh sẽ trừ 50% lương thưởng bằng kẹo hồ lô của em đấy."
"Tiểu Muội" khựng lại giữa phòng. Đôi mắt to tròn ngây thơ của cô bé bỗng chốc hiện lên một tia ngơ ngác tột độ. Khay trà trên tay khẽ chao đảo, khiến vài giọt nước trà độc sánh ra ngoài, rơi xuống nền đất vách tranh phát ra tiếng "xèo xèo" ăn mòn ghê rợn.
"K... KPI rating? Bản báo cáo... deadline?" Thiên Diện Ma Quân trong lốt Đường Tiểu Muội lắp bắp, đầu óc gã sát thủ Luyện Khí tầng năm bỗng chốc quay cuồng như rơi vào sương mù. Gã đã dịch dung thành công hàng trăm lần, thâm nhập vào các tông môn chính phái lớn, thuộc lòng từ ngữ đạo lý của giới tu tiên. Nhưng "KPI" là cái loại thần thông hay công pháp cổ xưa nào? "Deadline" là trận pháp cấm kỵ gì mà lại có thể trừ được kẹo hồ lô?
"Sao thế?" Đường Tấn Trò khẽ mỉm cười, phe phẩy chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' trước ngực đầy ung dung. "Em không hiểu anh đang nói gì sao? Hay là hôm nay em bị tẩu hỏa nhập ma, quên mất quy trình tối ưu hóa vận hành của đài truyền hình đường phố chúng ta rồi?"
Thiên Diện Ma Quân lập tức nhận ra mình đã hoàn toàn bại lộ. Đôi mắt ngây thơ của "Đường Tiểu Muội" trong chớp mắt co rút lại, tỏa ra một luồng sát khí lạnh buốt xương tủy của kẻ khát máu.
"Tên phàm nhân xảo quyệt! Chết đi!"
*Rầm!*
Khay trà gỗ bị gã hất tung lên, tách trà độc vỡ tan tành, hóa thành một làn khói độc màu đen xám quét thẳng về phía Đường Tấn Trò. Cùng lúc đó, từ dưới vạt váy lụa xám tro, Thiên Diện Ma Quân vung tay rút ra một thanh đoản đao tẩm kịch độc rực sáng ánh xanh lục, đâm thẳng vào ngực Đường Tấn Trò với tốc độ nhanh như chớp của tu sĩ Luyện Khí tầng năm.
Sát ý bùng phát tầm gần cực kỳ nguy hiểm! Nhưng Đường Tấn Trò vĩnh viễn là một người phàm trần thận trọng. Ngay từ khi bắt đầu cuộc đối thoại, anh đã lén lùi lại phía sau ba bước, gót chân đã chạm vào ranh giới của chiếc rạp gỗ talkshow dã chiến dựng ngay sát gian nhà tranh.
*Vút!*
Đường Tấn Trò lùi nhanh một bước dài vượt qua màng sáng vàng nhạt của kết giới. Ngay khi thanh đoản đao tẩm độc của Thiên Diện Ma Quân chỉ còn cách ngực anh đúng một gang tay, màng sáng của Kết giới gỗ cấp 3 (bán kính 10 mét) bỗng nhiên bùng phát một luồng linh quang vàng kim rực rỡ như thái dương giữa đêm muộn.
[Hệ thống thông báo: Phát hiện hành vi bạo lực nguy hiểm tầm gần nhắm vào MC! Kích hoạt Luật cấm vũ khí và Luật 'Ghế Nóng Tuyệt Đối'! Tiêu hao 150 điểm Rating tâm linh!]
*Xoẹt!*
Một luồng sóng âm vô hình quét qua thanh đoản đao tẩm độc. Trong chớp mắt, luồng ánh sáng xanh lục kịch độc biến mất sạch sẽ. Thanh đoản đao sắc bén chém sắt như chém bùn bỗng chốc biến đổi một cách dở khóc dở cười.
*Xoạt!*
Thiên Diện Ma Quân bỗng thấy tay mình nhẹ bẫng. Gã trợn tròn mắt nhìn vật phẩm đang cầm trên tay: không phải đoản đao, mà là một cây chổi tre quét rác thô sơ, cán chổi làm bằng tre đực dẻo dai, phần chổi xơ xác bám đầy bụi đất.
"Cái... cái gì thế này?!" Thiên Diện Ma Quân hét lên kinh hoàng, vội vàng vứt cây chổi tre đi định vận hành dịch dung bộ pháp nhảy lùi lại chạy trốn.
Thế nhưng, quy tắc của kết giới talkshow là bất khả xâm phạm. Một lực hút vô hình cực mạnh từ trung tâm sân khấu bùng phát, cuốn phăng gã sát thủ bay lơ lửng trên không trung rồi rơi rụp xuống chiếc Ghế Nóng Sám Hối đặt giữa rạp gỗ.
*Rầm!*
"Á! Mông của ta!" Thiên Diện Ma Quân hét lên đau đớn khi mông gã chạm mạnh vào mặt gỗ sồi đen Thanh Vân cứng như thép. Ngay lập tức, bốn vòng xích ánh sáng vàng kim nhạt xuất hiện từ hư không, khóa chặt cổ tay và cổ chân gã vào tay vịn ghế. Toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng năm trong đan điền của gã bị phong ấn hoàn toàn, không thể vận hành dù chỉ một tia khí tức.
"Thả ta ra! Tên phàm nhân tà ác kia! Ngươi đã dùng yêu thuật gì để phong ấn tu vi của ta?!" Thiên Diện Ma Quân điên cuồng giãy giụa, nhưng chiếc ghế sồi đen vẫn đứng vững như bàn thạch nhờ bộ Chân Đế Micro Bằng Sắt nặng 50 cân cố định phía dưới.
Đường Tấn Trò ung dung bước lại gần bàn dẫn chương trình, đặt chiếc Micro Gỗ Sơ Khai lên chân đế sắt, khẽ chỉnh lại cổ áo vest cổ trang màu lam nhạt sờn cũ đầy phong thái. Anh xòe chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' ra phe phẩy, nhìn gã sát thủ bằng Ánh mắt bao dung tĩnh lặng:
"Ta đã bảo rồi, rạp gỗ của ta là khu vực văn hóa lành mạnh, nghiêm cấm mọi hành vi bạo lực và mang theo vũ khí sắc nhọn. Ngài Thiên Diện Ma Quân đại ca à, ngài hóa trang thành em gái ta khéo lắm, nhưng ngài quên mất một điều: Đường Tiểu Muội nhà ta làm việc gì cũng phải đòi KPI và kẹo hồ lô trước, chứ không bao giờ thùy mị dâng trà không công thế đâu."
Thiên Diện Ma Quân cắn răng, gương mặt Đường Tiểu Muội ngây thơ bỗng chốc méo mó dữ dội. Gã vận hành Thiên Diện Dịch Dung Pháp, cố gắng thay đổi diện mạo của mình. Cơ mặt gã co giật liên tục, từ khuôn mặt cô bé mười bốn tuổi chuyển sang một phụ nữ trung niên, rồi một lão già râu tóc bạc phơ, và cuối cùng định biến thành chính diện mạo của Đường Tấn Trò để làm rối loạn kết giới.
*Bzzzzt!!!*
Chiếc Micro Gỗ Sơ Khai khảm mảnh vỡ Sáng Thế Thần Đài bỗng nhấp nháy linh quang hồng nhạt quái dị. Một luồng điện sấm sét tâm linh nhẹ phóng ra từ mặt ghế nóng, giật cho Thiên Diện Ma Quân co giật liên hồi, đầu bốc khói xám nhẹ.
[Hệ thống cảnh báo: Khách mời cố tình sử dụng tà thuật dịch dung giả mạo danh tính trên Ghế Nóng Sám Hối! Kích hoạt hình phạt cưỡng chế trở về nguyên hình!]
*Xèo...*
Lớp sương mù dịch dung biến mất. Thiên Diện Ma Quân hiện ra nguyên hình: đó là một thanh niên gầy gò, khuôn mặt méo mó lệch vẹo với một vết bớt màu đỏ sậm che khuất nửa khuôn mặt bên trái, trông vô cùng kỳ dị và có phần đáng sợ.
"Đừng nhìn ta! Không được nhìn khuôn mặt gớm ghiếc này của ta!" Thiên Diện Ma Quân hoảng loạn gào thét, gã cúi gằm đầu xuống, cố gắng dùng mái tóc bù xù che giấu vết bớt đỏ sậm trên mặt.
Đường Tấn Trò không cười nhạo, cũng không ra lệnh cho bàn tay linh lực tát mông gã. Anh khẽ thở dài, cất Giọng nói ấm áp trầm ấm đầy sức hút lôi cuốn truyền cảm qua hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh vang vọng khắp sân sau căn nhà tranh:
"Thiên Diện Ma Quân, ngài có một thiên phú dịch dung vô cùng xuất sắc, có thể sống dưới thân phận của bất kỳ ai, từ tông chủ chính phái đạo mạo đến mỹ nhân tuyệt thế. Nhưng ta hỏi thật nhé: Có phải... suốt ba mươi năm qua, ngài chưa từng một lần dám dùng khuôn mặt thật này để đối diện với thế giới? Ngài luôn trốn sau những chiếc mặt nạ da người cổ thụ, vì ngài cực kỳ căm ghét và sợ hãi vết bớt đỏ sậm này của chính mình?"
Thiên Diện Ma Quân khẽ run rẩy lồng ngực. Gã cắn chặt môi, cố thủ bằng sự lạnh lùng tàn nhẫn của một sát thủ chuyên nghiệp:
"Hừ! Sát thủ không cần mặt thật! Ta chỉ cần tiền thưởng của Sa Vạn Lý! Ngươi là một tên phàm nhân rác rưởi, không có tư cách giáo huấn ta!"
*Oong...*
Micro Gỗ Sơ Khai khẽ nhấp nháy linh quang.
*Bốp!!!*
Bàn tay khổng lồ dệt bằng luồng sáng hồng nhạt bỗng chốc ngưng tụ từ hư không phía sau ghế nóng, vỗ một cú cực kỳ giòn giã thẳng vào mông Thiên Diện Ma Quân. Tiếng bôm bốp vang lên lanh lảnh giữa đêm tĩnh lặng.
"Á!!! Đau chết lão tử rồi! Tên phàm nhân kia, ngươi lại đánh mông ta?!" Thiên Diện Ma Quân hét lên đau đớn, cả thân hình gầy nhom nảy dựng lên.
"Nói dối," Đường Tấn Trò lắc đầu, tay khẽ gõ nhẹ Quạt Giấy Chữ 'Đức' lên bàn dẫn chương trình. "Nếu ngài chỉ làm việc vì tiền thưởng, tại sao sau khi nhận vạn lượng linh thạch vụn của Sa Vạn Lý, ngài lại lén mang một nửa số tiền đó đi mua thuốc trị bỏng và đan dược hồi phục dung nhan gửi cho các phàm nhân bị dị dạng ở khu ổ chuột ngoại thành? Ngài thèm khát tiền, hay ngài đang thèm khát sự đồng cảm của những người có cùng cảnh ngộ dị dạng như ngài ngày xưa?"
Lời truy vấn sâu sắc bằng kỹ năng 'Đánh trúng nỗi đau' của Đường Tấn Trò như một mũi tên sắc bén, đâm xuyên qua lớp phòng ngự tâm lý cuối cùng của gã sát thủ tà ác.
Thiên Diện Ma Quân bỗng chốc đứng hình. Gã ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn Đường Tấn Trò, vết bớt đỏ sậm trên mặt khẽ giật giật liên tục. Gã muốn chửi bới, muốn ngụy biện, nhưng dưới tác dụng của Luật 'Nói Thật Hoặc Ăn Tát' và Ánh mắt bao dung không chứa đựng chút phán xét nào của MC phàm nhân, lồng ngực gã nghẹn ngào, hai hàng nước mắt nóng hổi bỗng chốc trào ra, lăn dài trên khuôn mặt dị dạng méo mó.
"Phải! Ta căm ghét khuôn mặt này của ta!" Thiên Diện Ma Quân khóc rống lên như một đứa trẻ bị bỏ rơi, giọng nói khàn đặc bộc lộ bản ngã chân thật đầy u sầu. "Năm năm tuổi, ta bị chính cha mẹ đẻ vứt bỏ vào bãi rác vì vết bớt đỏ gớm ghiếc này! Bọn họ gọi ta là quái thai, là điềm gở của gia tộc! Lũ trẻ trong trấn ném đá, ném bùn vào mặt ta hằng ngày hễ thấy ta xuất hiện! Ta học dịch dung là để không phải nhìn thấy khuôn mặt này trong gương nữa! Ta muốn sống làm người khác, làm bất kỳ ai cũng được, miễn là không phải làm chính mình!"
Gã sát thủ mếu máo, nước mắt trút xuống lã chã làm ướt sũng cả vạt áo vải thô:
"Sa Vạn Lý là kẻ duy nhất không chê bai khuôn mặt của ta, lão ta cho ta tiền, cho ta mặt nạ da người cổ thụ để đi làm sát thủ! Lão bảo ta hãy dùng thuật dịch dung để giết chết tất cả những kẻ có khuôn mặt đẹp đẽ ngoài kia! Ta giết người là vì bọn chúng đáng bị thế! Tại sao ông trời lại sinh ra ta với khuôn mặt dị dạng này, bắt ta phải sống trong bóng tối suốt đời?!"
Tiếng khóc sám hối đau đớn của Thiên Diện Ma Quân vang vọng trong rạp gỗ dã chiến, khiến quỷ hồn dọn dẹp A Sâm đang ẩn nấp dưới gầm sân khấu khẽ thở dài đồng cảm.
Đường Tấn Trò khẽ khựng lại, lồng ngực anh khẽ phập phồng xúc động. Anh khẽ ra hiệu bằng tay trái, Hộp Khăn Giấy Ma Thuật trên bàn tự động nhả ra một tờ khăn giấy tơ tằm mềm mại thơm mùi thảo mộc ấm áp.
"Lau nước mắt đi," Đường Tấn Trò cất giọng trầm ấm dịu dàng, đưa tờ khăn giấy cho gã sát thủ lầm đường lạc lối. "Khuôn mặt dị dạng không phải là tội lỗi của ngài, mà là tội lỗi của những kẻ nông cạn chỉ biết nhìn vẻ bề ngoài để đánh giá một linh hồn. Ngài trốn sau những chiếc mặt nạ dịch dung để giết người, thực chất chỉ là đang tự giam cầm bản thân trong một ngục tù cô độc sâu thẳm hơn mà thôi."
Anh nhìn thẳng vào mắt Thiên Diện Ma Quân bằng ánh mắt chân thành của một người thấu hiểu tâm lý:
"Ta vĩnh viễn là một người phàm không có tu vi, ta không thể chữa lành vết bớt đỏ trên mặt ngài bằng pháp thuật. Nhưng ở rạp gỗ talkshow này, ta cam kết với ngài: Không một ai thèm chê bai hay xua đuổi ngài vì vết bớt đó cả. Ngài có muốn buông bỏ đoản đao ám sát đầy máu tanh, bắt đầu một cuộc sống mới chân thật dưới chính khuôn mặt thật của mình không?"
Thiên Diện Ma Quân vồ lấy tờ khăn giấy, lau sạch nước mắt trên mặt, ngơ ngác nhìn Đường Tấn Trò đầy kinh ngạc:
"Đường đại ca... huynh... huynh không sợ khuôn mặt gớm ghiếc này của ta sao? Ta có thể làm gì để sống chân thật chứ? Ta ngoài giết người và dịch dung ra thì chẳng biết làm gì cả..."
Đường Tấn Trò khẽ mỉm cười, phe phẩy chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' đầy lịch lãm:
"Ai bảo ngài không biết làm gì? Ngài có kỹ năng dịch dung hoàn hảo, khéo léo tỉ mỉ vô cùng. Đài talkshow của ta dạo này khán giả đến xem đông quá, rác thải và khăn giấy ướt vứt đầy sân sau mỗi buổi diễn khiến quỷ dọn dẹp A Sâm quét dọn không xuể. Ta quyết định tha chết cho ngài, phạt ngài làm lao công quét dọn vệ sinh bán thời gian cho rạp gỗ, phối hợp cùng A Sâm giữ gìn cảnh quan trường quay sạch đẹp. Ngài thấy công việc này thế nào?"
Thiên Diện Ma Quân nghe vậy bàng hoàng kinh ngạc đến mức run rẩy cả người. Gã nhìn cây chổi tre quét rác trong tay, lại nhìn nụ cười bao dung ấm áp của Đường Tấn Trò, trong lòng dâng lên một luồng cảm động và thanh thản chưa từng có suốt ba mươi năm qua.
"Ta... ta đồng ý!" Thiên Diện Ma Quân khóc nức nở, cúi rạp đầu trước Đường Tấn Trò. "Đường đại ca, từ nay về sau ta sẽ dùng khuôn mặt thật này để quét dọn rạp gỗ, tuyệt đối không bao giờ cầm đoản đao ám sát người vô tội nữa!"
[Hệ thống thông báo: Hóa giải thành công tâm ma oán hận của Thiên Diện Ma Quân! Điểm Rating tâm linh tăng vọt thêm 1500 điểm! Thu phục thành công lao công quét dọn vệ sinh chuyên nghiệp mới cho rạp gỗ.]
Đường Tấn Trò mỉm cười hài lòng, khẽ gõ nhẹ quạt giấy giải phóng xích ánh sáng cho gã sát thủ hoàn lương. Thiên Diện Ma Quân ngoan ngoãn cầm cây chổi tre quét rác, bắt đầu quét dọn những cánh hoa hồng dại rụng lả tả trên sân khấu rạp gỗ một cách vô cùng cẩn thận và tỉ mỉ dưới sự hướng dẫn của quỷ dọn dẹp A Sâm.
Chính vào lúc gã sát thủ dị dạng đang chăm chỉ quét dọn sân sau rạp gỗ dưới khuôn mặt thật của mình, cửa ngách nhà tranh bỗng nhiên bị đẩy ra.
*Cạch...*
Đường Tiểu Muội thật sự – cô bé mười bốn tuổi nhanh nhẹn gầy gò – bưng một giỏ tre đầy những chiếc bánh bao nóng hổi thơm phức từ tiệm Tôn Đại Nương bước vào sân. Cô bé má hồng hào, tóc thắt bím hai bên khẽ lắc lư, đang định gọi anh trai ăn lót dạ đêm khuya.
Thế nhưng, bước chân của cô bé bỗng chốc cứng đờ ngay tại ngưỡng cửa.
Đường Tiểu Muội trợn trừng đôi mắt to tròn ngây thơ, miệng há hốc đến mức suýt đánh rơi cả giỏ bánh bao nóng hổi xuống đất. Cô bé ngơ ngác nhìn chằm chằm vào Thiên Diện Ma Quân – kẻ lúc này vì quá thói quen quét dọn khúm núm, bỗng vô thức vận hành một tia dịch dung thuật còn sót lại biến khuôn mặt trở về hình dáng... y hệt Đường Tiểu Muội, đang chăm chỉ cầm chổi quét rác quét sân rạp gỗ bên cạnh quỷ hồn A Sâm.
"Anh hai..." Đường Tiểu Muội thật lắp bắp chỉ tay vào gã sát thủ, giọng nói run rẩy đầy hoang mang tột độ: "Sao... sao lại có một em khác đang khóc mếu máo quét sân nhà chúng ta thế này?!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!