Nhạc nềnTeatime

Mỹ Nhân Kế Và Kẻ Giả Mạo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm phàm thành Thanh Vân tĩnh lặng đến lạ lùng. Sau khi buổi phát sóng đầy bão táp của Ngũ Độc Lão Nhân kết thúc mỹ mãn, oán khí tích tụ bấy lâu tại Góc chợ hoang dường như đã vơi đi quá nửa, nhường chỗ cho hương hoa hồng dại dịu ngọt vẫn còn vương vấn trong gió đêm.


Tại Căn nhà tranh vách đất nằm sát rìa tường thành phía Tây, Đường Tấn Trò khẽ thở phào một tiếng. Là một phàm nhân hoàn toàn không có tu vi, cơ thể anh đã rệu rã sau một ngày dài điều phối cảm xúc và đối phó với tà tu tàn độc. Anh bưng chén trà thảo mộc Thanh Giọng ấm áp do y sĩ Ngô Bản Thảo tự tay phối chế, nhấp một ngụm nhỏ để làm dịu đi cảm giác bỏng rát nơi thanh quản. Luồng hơi ấm từ chén trà thảo mộc nương theo dòng thực quản thấm sâu vào cơ thể, kết hợp với luồng linh khí dịu nhẹ từ chiếc Trâm Gỗ Sồi cài trên búi tóc, giúp tinh thần anh nhanh chóng khôi phục lại trạng thái thư thái.


Anh đi tới góc phòng, cẩn thận đặt chiếc Micro Gỗ Sơ Khai – vật dẫn cốt lõi chứa mảnh vỡ Sáng Thế Thần Đài – vào trong chiếc hòm gỗ sồi đen gia cố mộng trượt tự động. Chiếc hòm này do chính tay Tằng lão đầu chế tác, vô cùng chắc chắn.


"Hệ thống, hôm nay thu hoạch thế nào?" Đường Tấn Trò thầm hỏi trong đầu.


[Hệ thống phản hồi: Buổi phát sóng tịnh hóa Ngũ Độc Lão Nhân thành công rực rỡ. Điểm Rating tâm linh hiện tại của ký chủ đạt mốc 8350 điểm. Đã tự động khấu trừ 50 điểm để duy trì hệ thống bảo an kết giới đêm muộn xung quanh nhà tranh. Bán kính bảo vệ hiện tại giữ vững mười mét của Kết giới gỗ cấp 3.]


Đường Tấn Trò mỉm cười hài lòng. Tám ngàn điểm Rating chính là lá bài tẩy lớn nhất của anh trước khi tiến về Hoàng đô Đại Càn phồn hoa đầy rẫy hiểm nguy.


Ngoài sân, tiếng ngáy vang dội như sấm truyền của Thiết Đầu Đà khẽ làm rung rinh mấy vách đất nứt nẻ. Gã khổng lồ trọc lốc này sau khi hoàn lương đã tự nguyện ôm chăn chiếu ra nằm canh cổng cho Đường Tấn Trò. Gã nằm ngửa trên chiếc phản gỗ, một tay gác lên trán, tay kia vẫn ôm khư khư chiếc mũ bảo hiểm bằng sắt rèn đúc, Thiết Đầu Công của gã mạnh thì mạnh thật, nhưng một khi đã ngủ thì trời sập cũng không biết. Bên cạnh gã, chú khuyển lông vàng A Phúc cũng đang cuộn tròn thành một cục, thỉnh thoảng khẽ ngoáy tai khi nghe tiếng muỗi vo ve.


Chính vào lúc bầu không khí chìm vào bóng tối sâu thẳm nhất của giờ Tý, một bóng đen mảnh mai bỗng nhiên từ trên trời lướt xuống như một chiếc lá rụng, nhẹ nhàng đáp xuống mái tranh nhà Đường Tấn Trò mà không phát ra bất kỳ một tiếng động nhỏ nào.


Kẻ đột nhập mặc một bộ hắc y bó sát người dệt bằng tơ tằm u minh, khuôn mặt bảnh bao được che khuất một nửa bởi chiếc mặt nạ lụa đen nửa mặt. Đôi mắt gã sáng lên như sao đêm, tràn đầy vẻ tự tin và ngạo nghễ.


Hắn chính là Sở Lưu Hương – tên đạo tặc trẻ tuổi khét tiếng phương viên trăm dặm, kẻ sở hữu thiên phú Luyện Khí tầng bốn và bộ công pháp Thiên Đạo Trộm Quyết vô cùng quỷ dị. Sở Lưu Hương chuyên nhắm vào pháp bảo của các tu sĩ danh môn chính phái, chưa từng có phi vụ nào thất bại. Lần này, gã nhận lời ủy thác từ bang chủ Thiết Sa Bang Sa Vạn Lý với cái giá năm mươi viên linh thạch hạ phẩm để lấy trộm chiếc micro gỗ kỳ lạ của Đường Tấn Trò.


Sở Lưu Hương cúi đầu nhìn gã khổng lồ Thiết Đầu Đà đang ngáy o o dưới sân, khẽ nhếch môi cười khinh bỉ: "Thiết Sa Bang đúng là một lũ ăn hại, nuôi một gã hộ vệ to xác nhưng đầu óc ngu si thế này bảo sao không bị tên phàm nhân kia dắt mũi. Để xem hôm nay Thiên Đạo Trộm Quyết của ta lấy đồ vật trong túi áo gã ra sao."


*Vút...*


Gã lướt xuống như một làn khói vô hình, luồn qua khe cửa sổ gỗ lỏng lẻo của nhà tranh bước vào phòng trong. Bước chân của gã uyển chuyển đến mức không làm lay động nổi một hạt bụi trên nền đất. Ánh mắt gã lập tức khóa chặt vào chiếc hòm gỗ sồi đen đặt ở góc phòng.


Sở Lưu Hương rón rén tiếp cận chiếc hòm. Gã thọc tay vào đai lưng, rút ra một bộ móc khóa nhỏ xíu làm bằng kim cương tinh khiết rực sáng lấp lánh – bảo vật chuyên dụng có thể mở mọi trận pháp khóa cơ học tầm thấp.


"Mở cho ta!"


Sở Lưu Hương lẩm nhẩm, ngón tay thon dài cực kỳ linh hoạt xoay nhẹ chiếc móc khóa kim cương trong ổ khóa hòm gỗ.


*Tách...*


Tiếng mộng gỗ trượt nhẹ vang lên vô cùng êm tai. Chiếc hòm gỗ sồi đen tự động mở ra, lộ ra chiếc Micro Gỗ Sơ Khai nằm tĩnh lặng bên trong dưới ánh trăng mờ nhạt chiếu qua khe cửa.


"Dễ như trở bàn tay!" Sở Lưu Hương khẽ cười thầm trong lòng. Gã không một chút do dự, vươn bàn tay thon thả ra định nắm lấy thân micro gỗ.


Thế nhưng, ngay khi năm đầu ngón tay của gã vừa chạm vào lớp vỏ gỗ sồi thô sơ của micro, mảnh vỡ Sáng Thế Thần Đài khảm ở đầu micro bỗng nhiên bùng phát một luồng linh quang màu xanh lam cực kỳ chói mắt.


[Hệ thống cảnh báo: Phát hiện hành vi trộm cắp trái phép bảo vật cốt lõi! Kích hoạt hệ thống chống trộm tự động của kết giới! Phóng ra sấm sét tâm linh nhẹ!]


*BZZZZT!!!*


Một luồng điện linh lực màu xanh lam, uốn lượn như một con rắn nhỏ bỗng chốc từ thân micro phóng ra, quấn chặt lấy toàn bộ cánh tay và cơ thể của Sở Lưu Hương.


"Á... á... á... giật... giật chết lão tử rồi!"


Sở Lưu Hương trợn trừng đôi mắt, toàn thân gã bị luồng điện giật cho co giật liên tục như đang nhảy múa giữa đêm khuya. Luồng điện sấm sét tâm linh nhẹ tuy không gây sát thương chí mạng đến tính mạng, nhưng áp lực tinh thần và dòng điện cực mạnh của nó khiến toàn bộ kinh mạch Luyện Khí tầng bốn của gã tê liệt hoàn toàn trong chớp mắt.


Điều kinh khủng nhất chính là, dưới tác dụng nhiệt của luồng điện kết giới, mái tóc dài mượt mà, bảnh bao thương hiệu của gã đạo tặc bỗng chốc dựng ngược lên như lông nhím, chuyển sang màu đen sạm vì bốc khói, và rồi... rụng lả tả như lá mùa thu. Chỉ trong vòng ba hơi thở, da đầu của Sở Lưu Hương đã nhẵn thín, bóng loáng không còn sót lại một sợi tóc nào, rực sáng lên dưới ánh trăng đêm.


*Bịch!*


Sở Lưu Hương ngã quỵ xuống đất, toàn thân đen nhẻm vì muội than, hai tay chắp lại phía trước đầu trong một tư thế quỳ lạy vô cùng hài hước và thành kính trước chiếc hòm gỗ.


*Cạch...*


Cửa phòng trong chậm rãi mở ra. Đường Tấn Trò bước ra, trên người vẫn mặc bộ vest vải thô lam nhạt sờn cũ, tay trái cầm chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' khẽ phe phẩy, gương mặt nở một nụ cười lịch lãm, sắc sảo quen thuộc của một MC chuyên nghiệp.


"Chào buổi sáng... à không, chào buổi đêm muộn, vị đạo hữu trọc đầu này," Đường Tấn Trò mỉm cười, cất giọng trầm ấm qua chiếc micro gỗ mà anh vừa cúi xuống nhặt lên từ hòm. "Nửa đêm nửa hôm không lo ngủ dưỡng da, lại chạy vào nhà tranh của phàm nhân ta để tập múa điện và cạo đầu đi tu sao? Ngài nhìn cái đầu bóng loáng của mình đi, thắp sáng cả căn phòng rách nát của ta rồi đấy."


Sở Lưu Hương hoảng loạn tột độ. Gã không màng đến mái tóc bảnh bao đã mất, vội vàng thọc tay vào túi áo choàng rút ra một quả bom khói màu đen định ném xuống đất để chạy trốn: "Vô ảnh độn pháp!"


*Bùm!*


Một làn khói đen dày đặc bốc lên nghi ngút, bao phủ toàn bộ căn phòng tranh. Thế nhưng, làn khói vừa mới tỏa ra chưa đầy một giây, màng sáng vàng nhạt của Kết giới gỗ cấp 3 bỗng nhiên khẽ rung động nhẹ.


[Hệ thống phản hồi: Phát hiện chất khí gây nhiễu loạn thị giác ngoài quy định! Tự động tịnh hóa trong vòng một giây!]


*Xèo...*


Làn khói đen dày đặc bỗng chốc biến mất sạch sẽ không còn một mống, để lại trong phòng một mùi hương bạc hà thanh mát, dễ chịu vô cùng. Sở Lưu Hương lúc này vẫn đang đứng khom lưng định nhảy qua cửa sổ, tư thế của gã cứng đờ giữa khoảng không, trông vô cùng ngớ ngẩn.


"Ta đã nói rồi, kết giới của ta cấm mọi hành vi bạo lực và chạy trốn trái phép," Đường Tấn Trò lắc đầu cười trừ, tay phải lướt nhẹ chiếc Chuông Định Âm phát ra một tiếng *Keng* thanh tao. "Mời đạo hữu ngồi xuống chiếc ghế nóng này để chúng ta cùng trò chuyện tâm sự một chút nào."


Một lực hút vô hình bùng phát, kéo phăng Sở Lưu Hương từ cửa sổ rơi rụp xuống chiếc Ghế Nóng Sám Hối đặt giữa phòng. Ngay lập tức, bốn vòng xích ánh sáng vàng kim nhạt xuất hiện khóa chặt cổ tay gã, phong ấn hoàn toàn tu vi Luyện Khí tầng bốn.


"Thả ta ra! Tên phàm nhân tà ác kia! Ngươi đã dùng yêu thuật gì để hại ta?!" Sở Lưu Hương hét lên, gương mặt đen nhẻm vì muội than méo mó dữ dội vì nhục nhã.


Đường Tấn Trò ung dung ngồi xuống chiếc ghế đối diện, đặt chiếc micro gỗ lên bàn dẫn chương trình, khẽ gõ nhẹ chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' lên đầu gã đạo tặc trọc lốc:


"Hệ thống, kích hoạt Luật 'Nói Thật Hoặc Ăn Tát'!"


Anh nhìn thẳng vào mắt Sở Lưu Hương bằng Ánh mắt bao dung tĩnh lặng, cất giọng trầm ấm đầy lôi cuốn:


"Sở Lưu Hương đại ca, ngài là một đạo tặc khét tiếng chuyên nhắm vào bảo vật của các tu sĩ danh môn chính phái giàu có để bán lấy tiền. Tại sao hôm nay ngài lại hạ thấp danh tiếng của mình, nhận lời ủy thác của một bang chủ hắc bang tầm thường như Sa Vạn Lý để đi trộm một chiếc micro gỗ của một phàm nhân nghèo khổ như ta? Ngài thèm khát linh thạch đến thế sao?"


Sở Lưu Hương khẽ nghiêng đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười ngạo nghễ giả tạo: "Hừ! Lão tử thích thì trộm thôi! Chiếc micro này của ngươi nhìn qua cũng là một món bảo vật cổ đại, ta muốn trộm nó về để bán cho các tông môn phương Bắc đổi lấy đan dược thượng phẩm để đột phá tu vi! Phàm nhân như ngươi không có tư cách giữ nó!"


*Oong...*


Chiếc Micro Gỗ Sơ Khai khẽ nhấp nháy linh quang hồng nhạt quái dị.


*Bốp!!!*


Một bàn tay khổng lồ dệt bằng luồng sáng màu hồng nhạt bỗng chốc ngưng tụ từ hư không phía sau ghế nóng, vỗ một cú cực kỳ giòn giã và mạnh mẽ thẳng vào mông Sở Lưu Hương. Tiếng bôm bốp vang dội trong căn phòng tranh nhỏ hẹp.


"Á!!! Đau chết ta rồi! Tên phàm nhân kia, ngươi dám đánh mông ta?!" Sở Lưu Hương hét lên đau đớn, cả thân hình gầy nhom nảy dựng lên nhưng mông vẫn bị xích ánh sáng khóa chặt cứng.


"Nói dối trắng trợn," Đường Tấn Trò lắc đầu, tay khẽ lật cuốn sổ tay da dê do Cố Nhất Phàm thu thập được. "Mạng lưới Cái Bang Thanh Vân của ta đã điều tra rất kỹ. Ngài trộm cắp pháp bảo suốt năm năm qua, thu được hàng ngàn viên linh thạch hạ phẩm, nhưng bản thân ngài vẫn chỉ mặc bộ hắc y rách nát này, tu vi vẫn dừng lại ở Luyện Khí tầng bốn không hề tăng tiến. Linh thạch ngài trộm được đã đi đâu hết rồi? Ngài nói dối một lần nữa, bàn tay linh lực kia sẽ không nể tình ngài trọc đầu đâu."


Sở Lưu Hương nhìn bàn tay hồng nhạt đang lơ lửng phía sau lưng mình, lại nhìn ánh mắt bao dung như nhìn thấu hồng trần của Đường Tấn Trò, phòng tuyến kiêu ngạo của gã bỗng chốc rạn nứt dữ dội. Gã mím chặt môi, hai hàng nước mắt nóng hổi bỗng chốc trào ra, lăn dài trên khuôn mặt đen nhẻm đầy muội than.


"Ta... ta không có dùng linh thạch để mua đan dược..." Sở Lưu Hương khóc sụt sịt, giọng nói nghẹn ngào bộc lộ bản ngã chân thật đầy u sầu. "Ta mang toàn bộ số tiền bán pháp bảo đi mua gạo, mua cháo và thuốc men cho một trăm đứa trẻ mồ côi phàm nhân ở cô nhi viện phía Nam thành!"


Đường Tấn Trò khẽ khựng lại, ánh mắt anh dịu xuống. Anh khẽ ra hiệu bằng tay, Hộp Khăn Giấy Ma Thuật trên bàn tự động đẩy ra một tờ khăn giấy tơ tằm mềm mại thơm mùi thảo mộc.


"Lau nước mắt đi," Đường Tấn Trò trầm giọng nói. "Kể ta nghe xem, tại sao một tu sĩ Luyện Khí như ngài lại đi nuôi dưỡng trẻ mồ côi phàm nhân?"


Sở Lưu Hương vồ lấy tờ khăn giấy, vừa lau mặt vừa khóc nức nở như một đứa trẻ bị bỏ rơi:


"Bởi vì ta cũng từng là một đứa trẻ mồ côi phàm nhân! Năm mười tuổi, cha mẹ ta bị hai tên tu sĩ chính phái tranh giành linh thạch vô tình đánh sập nhà đè chết. Ta bơ vơ giữa đường phố Thanh Vân, đói rách đến mức phải ăn vỏ chuối thối, ăn rác rưởi để sống qua ngày. Không một ai thèm nhìn ta bằng ánh mắt thương hại, bọn họ coi phàm nhân chúng ta như cỏ rác dưới chân!"


Gã đạo tặc mếu máo, nước mắt trút xuống làm trôi đi lớp muội than đen nhẻm trên mặt:


"Sau đó, ta may mắn nhặt được một cuốn bí kíp Thiên Đạo Trộm Quyết tàn khuyết của một tu sĩ đã chết, tự mày mò tu luyện mới có chút tu vi này. Từ ngày có sức mạnh, ta thề sẽ không bao giờ để những đứa trẻ mồ côi phàm nhân khác phải chịu cảnh đói rách, cô độc như ta ngày xưa! Ta trộm đồ của bọn tu sĩ giàu có là vì bọn chúng đáng bị thế! Bọn chúng cướp bóc của phàm nhân thì được, tại sao ta trộm của bọn chúng để cứu người thì lại bị coi là đạo tặc tà ác?!"


Lời bộc bạch chân thật, đầy phẫn uất của Sở Lưu Hương vang vọng trong căn phòng tranh tĩnh lặng, thấm sâu vào tâm can của Đường Tấn Trò. Anh khẽ cúi đầu nhìn chiếc Trâm Gỗ Sồi cài trên tóc, lồng ngực khẽ phập phồng xúc động. Bản thân anh cũng là một kẻ mồ côi xuyên không đến thế giới này, nếm trải đủ sự cô độc và tàn nhẫn của giới tu tiên bạo lực, anh hoàn toàn thấu cảm được nỗi đau đớn và lòng trượng nghĩa ẩn sau hành vi phạm pháp của gã đạo tặc trẻ tuổi.


"Ngài không phải là đạo tặc tà ác," Đường Tấn Trò nhẹ nhàng đặt tay lên vai Sở Lưu Hương, cất giọng ấm áp đầy chân thành. "Ngài là một thuyết khách thầm lặng dùng hành động để đòi lại công lý cho người nghèo. Nhưng trộm cắp mãi không phải là con đường lâu dài để nuôi dưỡng một trăm đứa trẻ. Ngài có muốn tìm một con đường quang minh chính đại, dùng chính tài năng của mình để kiếm tiền nuôi tụi nhỏ một cách đàng hoàng không?"


Sở Lưu Hương ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn Đường Tấn Trò, ngơ ngác hỏi: "Đường đại ca... huynh... huynh không giao ta cho nha môn sao? Ta có thể làm gì để kiếm tiền quang minh chính đại chứ? Ta chỉ biết trộm đồ thôi..."


Đường Tấn Trò khẽ mỉm cười, xòe Quạt Giấy Chữ 'Đức' ra phe phẩy đầy lịch lãm:


"Đài talkshow của ta đang rất cần một người có kỹ năng ẩn thân tuyệt đối và khả năng bẻ khóa vạn năng như ngài để làm trưởng ban săn tin tình báo, chuyên đi điều tra scandal và vết thương lòng của các ma đầu trước giờ lên sóng. Ta quyết định quyên góp toàn bộ doanh thu tiền vé của buổi phát sóng ngày mai để hỗ trợ cho cô nhi viện phàm nhân của ngài. Đổi lại, ngài có đồng ý làm cộng tác viên gián điệp hai chiều cho đài của ta không?"


Sở Lưu Hương nghe vậy bàng hoàng kinh ngạc đến mức run rẩy cả người. Gã nhìn tờ giấy cam kết tài trợ từ thiện có đóng dấu đỏ của đài talkshow do Đường Tấn Trò nhanh chóng viết ra, trong lòng dâng lên một luồng cảm động và biết ơn tột cùng.


"Ta... ta đồng ý!" Sở Lưu Hương khóc nức nở, cúi rạp đầu trước Đường Tấn Trò. "Đường đại ca, từ nay về sau mạng của Sở Lưu Hương ta là của huynh! Ai dám đụng đến chiếc micro gỗ này, ta sẽ bẻ khóa rương nhà gã ném hết bảo vật đi!"


[Hệ thống thông báo: Hóa giải thành công tâm ma oán hận của Sở Lưu Hương! Điểm Rating tâm linh tăng vọt thêm 1000 điểm! Thu phục thành công cộng tác viên săn tin tình báo chất lượng cao.]


Đường Tấn Trò mỉm cười, gõ nhẹ quạt giấy giải phóng xích ánh sáng cho gã đạo tặc hoàn lương. Nhưng ngay khi Sở Lưu Hương vừa đứng dậy định lau sạch khuôn mặt đen nhẻm, gã bỗng nhiên khựng lại, vẻ mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng. Gã ghé sát tai Đường Tấn Trò, thì thầm bằng giọng nói run rẩy:


"Đường đại ca... có một chuyện cực kỳ nguy hiểm huynh phải đề phòng khẩn cấp. Sa Vạn Lý đã lường trước việc ta có thể thất bại. Lần này, lão ta điên cuồng bỏ ra vạn lượng linh thạch vụn để thuê Thiên Diện Ma Quân – tên sát thủ tà ác có khả năng dịch dung cải trang hoàn hảo không một kẽ hở. Hắn... hắn đang lên kế hoạch giả dạng thành người thân cận nhất bên cạnh huynh để lẻn vào nhà tranh ám sát huynh ngay đêm nay..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!