Nhạc nềnTeatime

Hương Hoa Hồng Ngọt Ngào

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm u tối của Góc chợ hoang Thanh Vân bỗng chốc bị nhuộm thành một màu xanh lục quỷ dị. Làn khói độc từ chiếc bình gốm đen của Ngũ Độc Lão Nhân cuồn cuộn tuôn ra như nước lũ vỡ đê, gào thít lao thẳng về phía rạp gỗ talkshow. Tiếng xì xào của độc khí ăn mòn không khí vang lên rợn người, mang theo mùi tanh hôi thối rữa đặc trưng của xác rết chết lâu ngày.


"Chạy mau! Là kịch độc 'Ngũ Độc Phấn'!"


Một tên tán tu Luyện Khí tầng ba đứng ngoài rìa hét lên thất thanh, mặt cắt không còn giọt máu. Gã không màng đến việc xem kịch hay nữa, lập tức vận hành toàn bộ linh lực xuống chân, đạp mạnh lên mặt đất để tháo chạy. Đám đông phàm nhân xung quanh cũng hoảng loạn tột độ, chen lấn xô đẩy nhau tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có. Tiếng khóc thét của trẻ em, tiếng chửi bới của lưu manh và tiếng chân chạy rầm rập vang động cả góc phố.


Cố Nhất Phàm lúc này đang quằn quại dưới đất, hai tay không ngừng cào cấu lên cổ và mặt. Những nốt mụn đỏ rực do phấn độc ngứa ngáy dữ dội bộc phát khiến gã đau đớn đến mức nước mắt giàn giụa. Gã nhìn làn khói xanh đang cuồn cuộn quét tới, trong lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng tột cùng: "Đường đại ca... chúng ta tiêu rồi..."


Y sĩ Ngô Bản Thảo và đan sư Tiêu Viêm Anh cũng biến sắc. Ngô Bản Thảo vội vàng rút từ trong túi thuốc ra vài viên đan dược thanh tâm phàm nhân, nhét vào miệng Cố Nhất Phàm để giảm bớt độc tính, nhưng đôi mắt già nua của lão vẫn không giấu nổi sự run rẩy khi nhìn luồng khói độc khổng lồ đang ập đến.


Thế nhưng, đứng ngay tại tâm bão, Đường Tấn Trò – chàng MC phàm nhân không có nửa điểm tu vi – vẫn đứng im lặng trên bục dẫn chương trình. Bộ vest cổ trang vải thô màu lam nhạt sờn cũ của anh khẽ bay nhẹ theo luồng gió độc thổi tới. Gương mặt anh không có lấy một nét hoảng sợ, ngược lại còn nở một nụ cười lịch lãm, ung dung đến lạ lùng. Anh khẽ vuốt nhẹ chiếc Trâm Gỗ Sồi cài trên búi tóc, cảm nhận luồng hơi ấm dịu nhẹ xoa dịu thần kinh phàm nhân, rồi tay phải đưa chiếc Micro Gỗ Sơ Khai lên sát môi.


"Hệ thống, kích hoạt tính năng tịnh hóa tối cao của Kết giới gỗ cấp 3!"


[Hệ thống phản hồi: Tiếp nhận yêu cầu. Tiêu hao 300 điểm Rating tâm linh của đài phát sóng để thực hiện màn tịnh hóa độc khí diện rộng. Bắt đầu vận hành!]


*Oong!!!*


Một tiếng ngân vang trầm hùng, trong trẻo như tiếng chuông đồng cổ bỗng nhiên phát ra từ mảnh vỡ Sáng Thế Thần Đài khảm trên đầu chiếc micro gỗ. Ngay lập tức, màng bảo vệ ánh sáng vàng rực rỡ của Kết giới gỗ cấp 3 với bán kính đúng mười mét bỗng nhiên bùng phát luồng linh quang chói lọi. Luồng ánh sáng vàng óng ánh ấy cứng cáp như một bức tường kim cương vô hình, dựng đứng giữa trời đêm, bao bọc toàn bộ khu vực bục dẫn, lu nước giếng cổ và hàng ghế đầu của khán giả.


*Xèo... xèo... xèo...*


Làn khói độc màu xanh lục hung hãn của Ngũ Độc Lão Nhân vừa chạm vào màng sáng vàng kim liền bị chặn đứng hoàn toàn. Nhưng điều khiến toàn bộ những người có mặt tại hiện trường phải trợn tròn mắt kinh ngạc, chính là độc khí không hề bị đẩy lùi, mà đang bị kết giới tước đoạt hoàn toàn độc tính và chuyển hóa một cách vô cùng quái dị.


*Phụt! Phụt! Phụt!*


Những luồng khói độc xanh lè, tanh hôi bỗng chốc biến đổi thành hàng vạn cánh hoa hồng dại màu hồng phấn và đỏ thẫm rực rỡ, lả tả rơi rụng từ trên không trung xuống sân khấu. Đi kèm với đó không còn là mùi tanh thối rữa của xác rết, mà là một hương thơm hoa hồng dại ngọt ngào, lãng mạn và vô cùng thanh mát, nhanh chóng lan tỏa khắp phạm vi mười mét của rạp gỗ.


Cơn gió đêm thổi qua, cuốn theo những cánh hoa hồng lấp lánh bay lượn quanh người Đường Tấn Trò, tạo nên một hiệu ứng sân khấu lung linh, lãng mạn như một buổi trình diễn nghệ thuật đỉnh cao của thế giới hiện đại.


Đám đông phàm nhân đang chạy trốn bỗng khựng lại. Một số người hít hà không khí, ngơ ngác quay đầu nhìn lại.


"Ơ... mùi gì thơm thế này? Mùi hoa hồng dại à?"


"Độc khí biến mất rồi! Biến thành cánh hoa rồi!"


Vương Lão Ngũ – gã đồ tể bán thịt lợn – nhặt một cánh hoa hồng rơi trên tạp dề da bò của mình lên ngửi thử, rồi há hốc mồm kinh ngạc: "Thơm thật đấy! Cái này có ăn được không nhỉ?"


Cố Nhất Phàm đang quằn quại cũng ngừng gãi. Luồng hương thơm hoa hồng dại ngọt ngào nương theo gió đêm thấm vào da thịt gã, kết hợp với đặc tính chống độc nhẹ của nước giếng cổ Tông Ngộ trong ấm trà Thanh Giọng đổ tràn dưới đất, bỗng chốc làm dịu đi 80% cảm giác ngứa ngáy điên cuồng trên cơ thể gã. Gã ngơ ngác nhìn Đường Tấn Trò đang đứng giữa làn hoa hồng rơi rụng, lẩm bẩm: "Đường đại ca... huynh vừa làm trò ảo thuật gì thế? Độc khí của Luyện Khí hậu kỳ mà cũng biến thành nước hoa được sao?"


"Cái... cái gì?!"


Ngũ Độc Lão Nhân bàng hoàng kinh ngạc đến mức suýt làm rơi chiếc bình gốm đen trên tay. Lão già độc tu trợn trừng đôi mắt ti hí rực sắc xanh lục, nhìn chằm chằm vào những cánh hoa hồng đang rơi lả tả trên bục gỗ. Độc kỹ diệt môn 'Ngũ Độc Phấn' mà lão tự hào nhất, thứ kịch độc có thể khiến một đầu yêu thú cấp thấp thối rữa trong chớp mắt, vậy mà khi chạm vào màng sáng của tên phàm nhân kia lại biến thành công cụ tạo hiệu ứng lãng mạn cho buổi biểu diễn?


"Không thể nào! Ngươi chỉ là một tên phàm nhân không có nửa điểm tu vi! Làm sao có thể hóa giải được kịch độc của lão phu?!" Ngũ Độc Lão Nhân gào lên điên cuồng, lòng tự tôn của một độc tu tà ác bị chà đạp không thương tiếc.


"Ta đã nói rồi, rạp gỗ của ta là nơi chữa lành, không tiếp đón bạo lực," Đường Tấn Trò phe phẩy chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' đầy ung dung, tông giọng trầm ấm vang lên đầy châm biếm qua Loa Gỗ Phóng Thanh. "Độc khí của ngài tuy mạnh, nhưng thiếu đi sự chân thành. Ngài nhìn xem, những cánh hoa hồng này chẳng phải đẹp hơn luồng khói xanh lè kia rất nhiều sao?"


"Ngươi... ta giết ngươi!"


Ngũ Độc Lão Nhân điên tiết, lão nhận ra yêu thú biến hình Bạch Linh Nhi đang phòng thủ chặt chẽ trước lu nước giếng cổ, còn bản thân lão thì không thể dùng độc khí tấn công từ xa được nữa. Lão già độc tu nhát gan quyết định dùng đến bài tẩy cuối cùng. Lão thọc tay vào túi áo choàng xanh lục bẩn thỉu, rút ra một chiếc bình gốm nhỏ màu đỏ thẫm chứa con rết độc cưng 'Ngũ Độc Ngô Công' – con át chủ bài có độc tính mạnh gấp mười lần Ngũ Độc Phấn. Lão định vung tay ném thẳng con rết độc vào mặt Đường Tấn Trò.


Nhưng ngay khi lão vừa vận hành linh lực định ra tay, Đường Tấn Trò đã nhanh hơn một bước. Anh hướng chiếc Micro Gỗ Sơ Khai về phía lão già độc tu và dõng dạc tuyên bố:


"Kích hoạt Luật 'Ghế Nóng Tuyệt Đối'! Mời khách mời Ngũ Độc Lão Nhân bước vào ghế nóng!"


*Uỳnh!!!*


Một luồng lực hút vô hình, khổng lồ và bất khả kháng cự bùng phát từ chiếc Ghế Nóng Sám Hối đặt ở trung tâm sân khấu. Ngũ Độc Lão Nhân bỗng cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, cả cơ thể gầy trơ xương của lão bị kéo phăng đi như một chiếc lá vàng trước cơn bão lớn.


"Á!!! Cái quái gì thế này! Thả lão phu ra!"


Lão già độc tu hét lên quái dị, cố gắng vận hành toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng sáu trong đan điền để tự bạo đan điền nhằm đồng quy vu tận với rạp gỗ. Thế nhưng, ngay khi cơ thể lão bay qua ranh giới mười mét của kết giới gỗ cấp 3, toàn bộ linh lực tà ác trong kinh mạch của lão bỗng chốc bị đóng băng hoàn toàn. Đan điền rực lửa độc của lão lạnh ngắt như băng, không thể phát ra nổi một tia dao động sức mạnh nào.


*Bạch!!!*


Một tiếng động đanh gọn vang lên. Mông của Ngũ Độc Lão Nhân dính chặt cứng vào mặt gỗ sồi đen Thanh Vân của chiếc Ghế Nóng Sám Hối. Ngay lập tức, bốn vòng xích ánh sáng vàng kim nhạt xuất hiện từ hư không, khóa chặt cổ tay và cổ chân lão vào tay vịn ghế, phong ấn hoàn toàn 100% tu vi độc tu tà ác của lão.


"Thả ta ra! Tên phàm nhân tà ác kia! Ngươi đã dùng tà thuật gì phong ấn tu vi của lão phu?!" Ngũ Độc Lão Nhân giãy giụa điên cuồng trên ghế, nhưng chiếc ghế sồi đen Thanh Vân vững như bàn thạch, không hề lung lay dù chỉ một phân.


Lúc này, Lạc Vô Trần – hắc y kiếm sĩ u sầu – từ trong bóng tối của cánh gà chậm rãi bước ra. Thanh kiếm cổ Vô Trần trên tay gã rực sáng kiếm quang màu lam thuần khiết, đầu kiếm sắc bén chỉ thẳng vào cổ họng Ngũ Độc Lão Nhân, chặn đứng hoàn toàn mọi ý định vùng vẫy hay phun nước bọt độc của lão.


"Ngồi im," Lạc Vô Trần trầm giọng nói, ánh mắt lạnh lùng không chứa một chút cảm xúc phán xét nào. "Nếu ngươi dám cử động, kiếm của ta sẽ không nể tình độc tu đâu."


Ngũ Độc Lão Nhân nhìn thanh kiếm cổ rực sáng lam quang sát cổ họng mình, lại cảm nhận được tu vi Luyện Khí tầng sáu đã biến mất không còn một mống, trong lòng lão lập tức rơi vào trạng thái hoảng sợ tột độ. Lão vốn là kẻ nhát gan, chỉ quen dùng độc ám hại người khác từ xa, chưa từng đối mặt với tình thế bị bắt giữ tầm gần thế này.


*Sột soạt...*


Bỗng nhiên, từ trong túi áo choàng xanh lục của Ngũ Độc Lão Nhân, một vật nhỏ màu đỏ thẫm khẽ cựa quậy bò ra. Đó chính là con rết độc cưng 'Ngũ Độc Ngô Công' dài gần một gang tay, thân thể rực lên sắc đỏ của máu độc. Do tu vi của Ngũ Độc Lão Nhân bị phong ấn hoàn toàn, sợi dây liên kết linh tính điều khiển con thú cưng cũng bị đứt gãy. Con rết độc bị mất phương hướng, lại bị kích thích bởi mùi hương hoa hồng dại ngọt ngào của kết giới, bỗng chốc nổi điên.


Nó bò nhanh qua vạt áo rách, hướng thẳng về phía chiếc quần cộc của chủ nhân mình, và không một chút do dự, đớp thẳng một cú cực mạnh vào mông của Ngũ Độc Lão Nhân.


*Phập!!!*


"Á... Á... Á!!! Mông của ta! Đau chết lão phu rồi! Cứu mạng với!"


Ngũ Độc Lão Nhân hét lên một tiếng chói tai, vang dội qua hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh đi xa cả dặm phố. Gương mặt đen sạm đầy mụn cóc của lão méo mó dữ dội, hai mắt trợn ngược lên vì đau đớn. Độc tính của con rết Ngũ Độc Ngô Công cực kỳ khủng khiếp, ngay khi ngấm vào mông lão liền tạo nên một cảm giác bỏng rát, sưng tấy như bị nung trong lò lửa.


Đường Tấn Trò chứng kiến cảnh tượng dở khóc dở cười ấy liền khẽ lắc đầu, ung dung đi lại gần chiếc ghế nóng, đưa chiếc Micro Gỗ Sơ Khai sát mặt lão già độc tu:


"Ngũ Độc đại ca, ngài là kẻ chế tạo chất độc khét tiếng, vậy mà lại bị chính con rết độc cưng của mình cắn vào mông sao? Cảm giác bị trúng độc của chính mình thế nào? Có ngọt ngào như hương hoa hồng này không?"


[Hệ thống cảnh báo: Khách mời đang chịu áp lực tinh thần và thể xác cực hạn! Kích hoạt Luật 'Nói Thật Hoặc Ăn Tát'!]


"Đau... đau lắm! Độc của con rết này không có thuốc giải thông thường đâu! Lão phu sắp chết rồi!" Ngũ Độc Lão Nhân khóc mếu máo, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng hòa lẫn với lớp phấn trang điểm bẩn thỉu trên mặt. Dưới tác dụng cưỡng chế nói thật của kết giới, lão không thể dùng những lời ngạo mạn để che giấu nỗi sợ hãi cái chết nữa.


Đường Tấn Trò nhìn thẳng vào mắt lão già độc tu bằng **Ánh mắt bao dung** tĩnh lặng, giọng nói trầm ấm đầy sức thuyết phục vang lên:


"Tại sao một kẻ chế độc lừng danh như ngài lại sợ đau, sợ chết đến thế? Ngài dùng độc dược tàn hại biết bao phàm nhân vô tội, cướp đi mạng sống của họ không một chút thương tiếc. Nhưng khi chính bản thân ngài phải đối mặt với độc chất và cái chết, ngài lại khóc lóc thảm hại như một đứa trẻ thế này?"


Ngũ Độc Lão Nhân run rẩy lồng ngực, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên khuôn mặt đen sạm đầy mụn cóc ghê tởm. Dưới sự cộng hưởng cảm xúc của Kết giới gỗ cấp 3, lớp vỏ bọc tàn nhẫn, lạnh lùng của một độc tu tà ác bấy lâu nay bỗng chốc bị lột bỏ hoàn toàn, để lộ ra bản ngã chân thật đầy tổn thương bên trong.


"Ta sợ chứ! Ta sợ đau lắm!" Ngũ Độc Lão Nhân khóc rống lên như một đứa trẻ bị bắt nạt, giọng nói khàn đặc vang vọng qua loa phóng thanh đầy u sầu. "Các ngươi tưởng lão phu muốn chế độc tàn hại người khác sao? Hồi nhỏ ta sinh ra đã xấu xí, mặt đầy mụn cóc ghê tởm, không một đứa trẻ nào trong trấn chịu chơi với ta! Bọn chúng gọi ta là quái vật, ném đá vào đầu ta, đẩy ta xuống hố phân rác!"


Lão già độc tu mếu máo, nước mắt trút xuống như mưa:


"Năm mười tuổi, ta bị một đám lưu manh đánh gãy chân, vứt vào Rừng Sương Độc cho yêu thú ăn thịt. Để sống sót qua những đêm đông giá rét, ta phải ăn xác rết thối, uống nước độc chướng khí để kinh mạch tự thích nghi. Ta chế độc là vì ta sợ! Ta sợ nếu ta không tàn nhẫn, không đáng sợ, người ta sẽ lại bắt nạt ta, chà đạp ta như một con chó! Ta thực chất chỉ muốn có người chịu nói chuyện với ta, chịu nhìn ta bằng ánh mắt bình thường mà thôi!"


Lời bộc bạch chân thật, đầy sầu thảm của Ngũ Độc Lão Nhân vang vọng khắp chợ hoang, khiến hàng ngàn khán giả phàm nhân đang tụ tập xung quanh bỗng chốc im bặt. Sự phẫn nộ, oán hận dành cho tên độc tu tà ác bấy lâu nay bỗng chốc tan biến sạch sẽ, nhường chỗ cho một sự đồng cảm, xót xa sâu sắc dành cho thân phận mồ côi, bị ruồng bỏ của lão.


Đường Tiểu Muội đứng dưới cánh gà cũng khóc mếu máo theo hiệu ứng **Khóc mồi chuyên nghiệp**. Cô bé nhanh nhẹn chạy ra sân khấu, rút một tờ khăn giấy tơ tằm mềm mại từ chiếc giỏ tre, nhẹ nhàng lau nước mắt cho lão già độc tu:


"Lão bá bá... đừng khóc nữa. Thực ra bá không xấu xí đâu, chỉ là bá chưa được tắm rửa sạch sẽ thôi. Từ nay về sau không ai bắt nạt bá nữa đâu."


Ngũ Độc Lão Nhân nhìn cô bé ngây thơ trước mặt, lại nhìn ánh mắt bao dung ấm áp của Đường Tấn Trò, trong lòng lão dâng lên một luồng ấm áp chưa từng có trong suốt sáu mươi năm cuộc đời cô độc. Lão hoàn toàn buông bỏ sát ý bạo lực, khóc nấc lên từng tiếng sám hối muộn màng.


"Ta sai rồi... ta không nên vì tổn thương của mình mà đi tàn hại người khác... Ta sám hối!"


Cơn đau rát dữ dội từ vết cắn ở mông lại nhói lên, khiến Ngũ Độc Lão Nhân lảo đảo, mặt mũi tím tái dần do độc tính phát tán. Lão nhìn về phía y sĩ Ngô Bản Thảo dưới khán đài, khóc lóc cầu xin thảm thiết:


"Ngô thần y! Cứu mạng lão phu với! Độc rết của ta sắp chạy vào tim rồi! Chỉ cần ngài cứu ta sống sót đêm nay, lão phu thề sẽ cải tà quy chính hoàn toàn, tự nguyện dâng nộp toàn bộ cuốn độc bạ bí kíp và độc dược chế tạo suốt đời cho đài talkshow này để làm đạo cụ vô hại! Xin ngài cứu mạng!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!