Nhạc nềnTeatime

Luồng Khói Độc Trong Gió

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm dần buông xuống Góc chợ hoang Thanh Vân, nuốt chửng những tia nắng tàn cuối cùng của ngày thứ năm. Bầu trời biên viễn u ám không một gợn sao, chỉ có ánh đèn dầu leo lét từ các gian hàng phàm nhân hắt ra, tạo nên những cái bóng dài ngoằn ngoèo trên nền đất ẩm mốc. Sau sự kiện đan sư Tiêu Viêm Anh hoàn lương ở buổi phát sóng chiều muộn, rạp gỗ talkshow của Đường Tấn Trò lúc này đã tạm thời đóng cửa để chuẩn bị cho buổi dọn dẹp thường nhật. Hương trầm Tĩnh Tâm từ chiếc lư hương đồng cổ vẫn tỏa ra làn khói mỏng nhẹ, mang theo mùi đàn hương thanh khiết bao phủ bán kính mười mét của Kết giới gỗ cấp 3, xoa dịu đi cái lạnh lẽo và oán khí tích tụ của khu chợ hoang.


Ở phía hậu trường rạp gỗ, Đường Tấn Trò đang ngồi trên chiếc ghế tre nhỏ, khẽ phe phẩy chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' bằng tay trái để thư giãn cơ tay phàm nhân. Anh đưa tay phải vuốt nhẹ chiếc Trâm Gỗ Sồi cài trên búi tóc gọn gàng, cảm nhận luồng ấm áp dịu nhẹ tỏa ra từ di vật của mẹ nuôi, giúp thanh quản phàm nhân giảm bớt sự mệt mỏi sau hơn ba tiếng đồng hồ dẫn chương trình liên tục. Trên bàn dẫn chương trình, chiếc Micro Gỗ Sơ Khai khảm mảnh vỡ Sáng Thế Thần Đài vẫn nhấp nháy những tia sáng xám tro mờ nhạt, liên kết chặt chẽ với thần hồn của anh. Chỉ số Rating hệ thống lúc này hiển thị con số 8350 điểm rực rỡ, một phần thưởng xứng đáng cho nỗ lực lột mặt nạ đan dược giả tạo của Tiêu Viêm Anh.


"Đường đại ca, trà thảo mộc Thanh Giọng của huynh đã đun sôi xong rồi đây. Huynh uống một ngụm để giữ ấm dây thanh quản đi."


Tiêu Viêm Anh từ phía sau lò lửa nhỏ bước ra, hai tay bưng một ấm đất nung bốc khói nghi ngút. Gã đan sư tập sự kiêu ngạo ngày nào giờ đây đã cởi bỏ bộ tạp dề bảo hộ dính đầy vết nhọ thuốc đen xì, thay vào đó là bộ y phục phàm nhân màu xám tro giản dị. Gương mặt gã không còn vẻ ghen tị, hằn học cực đoan mà thay bằng sự thanh thản, cung kính tuyệt đối dành cho Đường Tấn Trò. Gã nhẹ nhàng rót trà ra chiếc chén tre nhỏ, cẩn thận đặt lên bàn dẫn.


Y sĩ Ngô Bản Thảo từ bên cạnh bước lại, khẽ đưa mũi ngửi mùi khói trà tỏa ra, rồi cười khà khà vuốt chòm râu bạc phúc hậu:


"Tốt lắm! Tiêu sư đệ quả không hổ danh là người có thiên phú về dược lý. Ấm trà này phối chế cam thảo, mật ong rừng cực kỳ chuẩn xác, lại dùng chính nước giếng cổ Tông Ngộ múc từ sau nhà Đường tiểu hữu. Nước giếng cổ này vốn được nuôi dưỡng bởi mạch ngầm tịnh tâm sâu dưới lòng đất, có vị ngọt thanh tự nhiên và khả năng làm dịu đi sát khí nóng nảy trong người cực tốt. Thậm chí, nhờ có linh tính tích tụ từ trận pháp phong ấn cổ xưa dưới lòng đất, nước giếng này còn có một đặc tính vô cùng quý giá: đó là khả năng trung hòa và chống đỡ các loại độc chất tầm thấp cực kỳ hiệu quả."


Đường Tấn Trò mỉm cười nhận lấy chén trà ấm nóng, nhấp một ngụm nhỏ. Vị ngọt thanh của cam thảo hòa quyện với sự mát rượi của nước giếng cổ chảy xuôi xuống cổ họng, lập tức xua tan đi cảm giác khô rát của thanh quản phàm nhân. Anh gật đầu tán thưởng:


"Đa tạ Tiêu sư đệ và Ngô lão phu tử. Có ấm trà này hỗ trợ, ta cảm thấy giọng nói của mình có thể thuyết trình liên tục thêm năm tiếng nữa mà không gặp trở ngại gì. Sự hợp tác của chúng ta quả thực là một khởi đầu tốt đẹp cho việc chế tạo đan dược an thần sau này."


Tiêu Viêm Anh bẽn lẽn gãi đầu, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp chưa từng có. Sư tôn gã trước đây chỉ biết đánh đập và mắng chửi gã là kẻ phế vật luyện đan lỗi, chưa từng có ai tôn trọng tài năng và đối xử với gã bằng sự chân thành như Đường Tấn Trò. Gã âm thầm hạ quyết tâm sẽ dùng toàn bộ kiến thức dược lý của mình để bảo vệ rạp gỗ talkshow này.


*Nhoàm... nhoàm... xột...*


Ở góc sân khấu, cô bé yêu tộc Bạch Linh Nhi dưới hình dạng một đứa trẻ tám tuổi ngây thơ đang ngồi vắt vẻo trên chiếc rương gỗ đựng đạo cụ. Cô bé mặc chiếc váy trắng thêu hoa tuyết sạch sẽ, hai má phúng phính không ngừng nhai rồn rột cây kẹo hồ lô thơm ngọt ngọt. Đôi mắt to tròn, đen láy của cô bé thỉnh thoảng liếc nhìn xung quanh đầy tinh nghịch. Chú chó hoang lông vàng mập mạp A Phúc đang nằm cuộn tròn dưới chân cô bé, chiếc đuôi ngắn ngủn thỉnh thoảng khẽ ngoáy tít mù, chiếc chuông đồng nhỏ đeo trên cổ phát ra âm thanh leng keng dịu nhẹ.


Bỗng nhiên, Bạch Linh Nhi dừng động tác nhai kẹo. Đôi tai nhỏ nhắn dưới làn tóc tơ khẽ động đậy. Cô bé nhảy phắt xuống đất, chiếc túi gấm đựng kẹo hồ lô bên hông khẽ va vào nhau phát ra tiếng kêu lách cách. Cô bé hít một hơi thật sâu, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, gương mặt ngây thơ bỗng chốc trở nên vô cùng nghiêm túc.


"Đường ca ca... Linh Nhi ngửi thấy một mùi hương rất lạ."


Đường Tấn Trò khựng lại, đặt chén trà xuống bàn, ánh mắt sắc sảo lập tức hướng về phía cô bé: "Mùi lạ sao? Linh Nhi, muội ngửi thấy mùi gì?"


Bạch Linh Nhi nhắm mắt lại, khứu giác nhạy bén của thần thú mang huyết mạch Bạch Hổ tối cao bắt đầu vận hành tối đa. Cô bé hít hà không khí, khẽ chỉ tay về phía góc sân sau, nơi đặt lu nước giếng cổ khổng lồ dùng để chứa nước pha trà cho cả trường quay:


"Có mùi tanh... một mùi tanh cực kỳ nhạt, giống như mùi của xác rết thối rữa trộn lẫn với phấn hoa độc. Mùi hương này rất tinh vi, nó đang nương theo luồng gió đêm thổi luồn qua hệ thống thông gió bằng tre của rạp gỗ, ẩn giấu rất khéo dưới mùi hương trầm Tĩnh Tâm của chúng ta. Nếu không phải khứu giác của Linh Nhi nhạy hơn người thường gấp trăm lần, chắc chắn sẽ bị mùi đàn hương che mắt hoàn toàn!"


Nghe đến đây, y sĩ Ngô Bản Thảo biến sắc mặt, lập tức chạy lại gần lu nước giếng cổ. Lão mở nắp gỗ ra, ghé sát mũi ngửi thử nhưng hoàn toàn không phát hiện ra điều gì bất thường. Lão vội vàng dùng một chiếc muỗng bạc nhúng sâu xuống đáy lu nước, rút lên quan sát dưới ánh đèn dầu. Mặt muỗng bạc vẫn sáng loáng, không hề bị biến màu đen tà tà.


"Lạ thật... muỗng bạc không hề thử ra độc chất," Ngô Bản Thảo lầm bầm, trán lấm tấm mồ hôi hột. "Nhưng lời của Linh Nhi tiểu hữu chắc chắn không sai. Độc chất này có thể là một loại kỳ độc giang hồ không màu, không mùi đối với phàm nhân, và không phản ứng với bạc thông thường!"


Đường Tấn Trò đứng dậy, chiếc quạt giấy trên tay khẽ khép lại. Ánh mắt anh lạnh lùng, trong đầu lập tức hiện lên lời cảnh báo chí mạng của Độc Nhãn Long đêm qua và kết hợp với thông tin tình báo từ Sa Vạn Lý: *"Gã muốn hủy hoại giọng nói của ngươi và đầu độc toàn bộ khán giả phàm nhân để triệt hạ tận gốc cái talkshow này!"*


"Sa Vạn Lý rốt cuộc đã ra tay," Đường Tấn Trò trầm giọng nói, tông giọng trầm ấm bỗng chốc trở nên lạnh lẽo. "Hắn biết dùng bạo lực không thể phá vỡ kết giới của ta, nên đã thuê độc tu tà ác sử dụng độc dược hòng diệt môn toàn bộ khán giả phàm nhân và hủy hoại giọng nói của ta ngoài giờ phát sóng. Nếu phàm nhân uống phải nước độc này ngay tại trường quay của ta, danh tiếng talkshow chữa lành sẽ sụp đổ hoàn toàn, và ta cũng sẽ mất sạch nguồn Rating tâm linh để duy trì kết giới bảo mạng!"


Đúng lúc đó, từ bên ngoài cổng tre rạp gỗ, một bóng người gầy gò, mắt la mày lém hớt hải chạy vào. Đó là Cố Nhất Phàm, trưởng ban săn tin trung mẫn của đài. Gã thở dốc hổn hển, trên tay cầm cuốn sổ da dê ghi chép đầy bụi đất, vội vàng báo cáo:


"Đường đại ca! Tin khẩn! Mạng lưới Cái Bang của lão hành khất Thất Chỉ vừa truyền tin: có một lão già lập dị mặc áo bào xanh lục bẩn thỉu bám đầy mạng nhện, khuôn mặt đen sạm đầy mụn cóc vừa xuất hiện ở bìa Rừng Sương Độc ngoại thành. Lão già này chính là Ngũ Độc Lão Nhân - một độc tu tà ác khét tiếng chuyên chế tạo chất độc thử nghiệm trên phàm nhân! Sa Vạn Lý đã bỏ ra ba trăm linh thạch hạ phẩm để thuê lão đến đây đầu độc rạp gỗ của chúng ta đêm nay!"


"Ngũ Độc Lão Nhân..." Tiêu Viêm Anh nghe đến cái tên này liền rùng mình một cái, mặt cắt không còn giọt máu. "Ta từng nghe danh lão già tàn bạo này ở Hẻm Linh Thạch! Lão sở hữu tu vi Luyện Khí hậu kỳ tầng sáu, chuyên nuôi dưỡng rết độc và luyện chế kịch độc 'Ngũ Độc Phấn'. Chất độc của lão một khi phát tán trong không khí có thể khiến phàm nhân thối rữa da thịt trong vòng ba tiếng đồng hồ!"


"Lão già đó hiện đang ở đâu?" Đường Tấn Trò bình tĩnh hỏi, cái đầu phàm nhân của anh bắt đầu vận hành phân tích tâm lý học hành vi và chiến thuật phòng thủ.


"Mạng lưới Cái Bang chỉ thấy lão đi vào con hẻm tối dẫn ra sau rạp gỗ, sau đó mất dấu hoàn toàn," Cố Nhất Phàm lo lắng nói, tay khẽ gãi gãi cánh tay bắt đầu có cảm giác ngứa ngáy do chướng khí độc hại từ xa thổi lại. "Lão già này cực kỳ xảo quyệt, chắc chắn đang dịch dung cải trang để tiếp cận nguồn nước uống của chúng ta ngoài kết giới!"


*Gừ... gừ... vút!*


Chú chó hoang lông vàng A Phúc bỗng nhiên dựng đứng cả hai tai, hướng thẳng về phía cổng sau của hậu trường sủa vang dữ dội. Chiếc chuông đồng nhỏ trên cổ nó leng keng liên hồi báo động nguy hiểm cực hạn.


Từ trong bóng tối của con hẻm nhỏ dẫn vào sân sau, một bóng người già nua gầy còng, lưng đeo một bó củi lớn chậm rãi bước vào. Lão già mặc bộ quần áo tiều phu rách nát vá chằng vá đụp, đầu đội nón lá sụp che khuất nửa gương mặt, bước đi run rẩy có vẻ vô cùng yếu ớt của một phàm nhân nghèo khổ đi giao củi đêm muộn.


"Lão... lão phu đi giao củi cho rạp gỗ... Xin hỏi có ai ở đây không?" Giọng nói của lão tiều phu già nua, khàn đặc và run rẩy vang lên, mang theo vẻ khúm núm tội nghiệp của kẻ nghèo khổ.


Cố Nhất Phàm thấy vậy liền thở phào nhẹ nhõm, định bước lên nhận bó củi: "Ồ, hóa ra là lão bá giao củi. Làm ta sợ hết hồn..."


"Nhất Phàm! Đứng im! Không được bước tới!" Đường Tấn Trò hét lớn cắt ngang hành động của gã thám tử trẻ. Ánh mắt anh như chim ưng nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang ôm bó củi của lão tiều phu.


Dưới tác dụng của kỹ năng **Đọc vị cơ mặt** và quan sát chi tiết cơ thể, Đường Tấn Trò lập tức phát hiện ra kẽ hở chí mạng: một lão tiều phu phàm nhân già nua gầy còng vác bó củi nặng gần trăm cân đi bộ suốt quãng đường dài, nhưng nhịp thở của lão lại cực kỳ đều đặn, không hề có một tiếng thở dốc hay nhịp tim dồn dập. Hơn thế nữa, móng tay của lão có màu đen xì dị dạng, và dưới ống tay áo rách nát lấp ló một làn da đen sạm đầy những nốt mụn cóc ghê tởn.


"Hắn không phải tiều phu! Hắn chính là Ngũ Độc Lão Nhân!" Đường Tấn Trò dõng dạc vạch trần.


Bị vạch trần thân phận lập tức, lão tiều phu già nua khựng lại. Lão từ từ ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt đen sạm đầy mụn cóc ghê tởm dưới vành nón lá rách. Đôi mắt lão ti hí rực lên những tia sáng xanh lục tà ác của một độc tu tà đạo. Lão cười hắc hắc, để lộ hàm răng đen sì đáng sợ, giọng nói khàn đặc bỗng chốc trở nên sắc lạnh và đầy sát khí:


"Khá khen cho một tên phàm nhân không có tu vi, lại có thể nhìn thấu thuật dịch dung sơ cấp của lão phu! Nhưng phát hiện ra thì đã muộn rồi! Sa Vạn Lý đã bỏ ra ba trăm linh thạch để mua cái mạng phàm nhân của ngươi và hủy hoại cái rạp gỗ rách nát này!"


*Vút!*


Ngũ Độc Lão Nhân vung mạnh tay phải, ném bó củi lớn về phía Cố Nhất Phàm để cản đường, đồng thời tay trái lén rút từ trong túi áo ra một chiếc bình gốm nhỏ màu đen chứa đầy kịch độc 'Ngũ Độc Phấn' rực sáng u ám trong bóng đêm. Lão lướt nhanh như một bóng ma màu xanh lục, hướng thẳng về phía lu nước giếng cổ khổng lồ để đổ độc chất xuống.


"Ngăn hắn lại!" Cố Nhất Phàm hét lớn, vận hành linh lực mỏng manh của Luyện Khí tầng một, vung tay định bắt giữ lão tiều phu giả mạo.


Thế nhưng, Ngũ Độc Lão Nhân sở hữu tu vi Luyện Khí hậu kỳ tầng sáu, tốc độ và lực lượng hoàn toàn áp đảo gã thám tử trẻ tuổi. Lão già cười lạnh một tiếng khinh bỉ, vung tay phóng ra một luồng phấn độc màu xám tro trực tiếp thẳng vào mặt Cố Nhất Phàm.


*Phụt!*


"Hắt xì... hắt xì! Ôi mẹ ơi... ngứa quá! Ngứa chết ta mất!"


Cố Nhất Phàm bị phấn độc phun trúng mặt, lập tức lùi lại phía sau, hai tay không ngừng gãi điên cuồng lên mặt và cổ. Làn da gã bỗng chốc đỏ rực lên, nổi lên hàng loạt nốt mụn ngứa ngáy dữ dội như bị hàng vạn con kiến cắn xé. Gã quằn quại ngã nhào ra đất, va quệt vào chiếc kệ gỗ khiến ba ấm trà thảo mộc Thanh Giọng đang đun sôi đổ vỡ loảng xoảng xuống đất, nước trà nóng hổi tràn lan khắp nơi.


"Nhất Phàm!" Tiêu Viêm Anh vội vàng chạy lại đỡ lấy gã thám tử, lo lắng nhìn làn da đang đỏ rực lên của gã.


Ngũ Độc Lão Nhân cười hắc hắc đầy đắc ý, bước chân lão đã áp sát lu nước giếng cổ khổng lồ chỉ còn cách ba bước chân. Lão vặn mở nắp bình gốm đen, chuẩn bị đổ toàn bộ kịch độc Ngũ Độc Phấn xuống nguồn nước tịnh tâm cứu mạng của rạp gỗ.


"Linh Nhi! Chặn gã lại ngoài kết giới! Không được để gã chạm vào lu nước!" Đường Tấn Trò ra hiệu khẩn cấp bằng chiếc Micro Gỗ Sơ Khai cầm trên tay.


Bạch Linh Nhi khẽ gật đầu, gương mặt đáng yêu bỗng chốc rực sáng một luồng linh quang trắng tinh khiết. Cô bé không hề sợ hãi tu vi Luyện Khí tầng sáu của độc tu, mà nhẹ nhàng lướt tới chặn trước lu nước giếng cổ. Cô bé hít một hơi sâu, vận hành một phần uy thế huyết mạch thần thú tối cao, phát ra một tiếng gầm vô thanh chấn động tinh thần.


*Uỳnh!*


Một luồng áp lực huyết mạch khổng lồ vô hình phóng ra, đánh thẳng vào thần hồn của Ngũ Độc Lão Nhân. Lão già độc tu bỗng cảm thấy lồng ngực đau nhói, linh lực tà ác trong đan điền run rẩy dữ dội trước sự áp chế huyết mạch thượng cổ. Bước chân lão khựng lại, tay cầm bình gốm độc run lên bần bật, suýt nữa làm rơi bình độc xuống đất.


"Cái... cái gì thế này?! Yêu áp mạnh mẽ như vậy... ngươi bộc lộ thân phận thực sự là yêu thú biến hình cấp cao sao?!" Ngũ Độc Lão Nhân bàng hoàng kinh ngạc nhìn cô bé tám tuổi trước mặt đầy cảnh giác. Lão không ngờ bên cạnh tên phàm nhân Đường Tấn Trò lại có một hộ vệ yêu tộc đáng sợ như thế ẩn giấu.


Bạch Linh Nhi khẽ liếc nhìn Đường Tấn Trò, truyền âm thần thức vào đầu anh: "Đường ca ca, lão già này có tu vi Luyện Khí tầng sáu cực kỳ tàn độc, lại sở hữu nhiều loại phấn độc ám hại tầm gần. Nếu chúng ta đối đầu vật lý trực tiếp với lão ngoài giờ phát sóng ở khu vực sân sau này, phàm nhân xung quanh sẽ gặp nguy hiểm cực lớn và rạp gỗ cũng dễ bị độc khí ăn mòn hủy hoại. Linh Nhi có thể áp chế lão tạm thời, nhưng ca ca phải nhanh chóng dụ lão bước vào phạm vi mười mét của kết giới rạp gỗ để phong ấn tu vi bạo lực của lão an toàn!"


Đường Tấn Trò khẽ gật đầu tỏ ý đã hiểu rõ chiến thuật. Anh biết rằng, kết giới gỗ cấp 3 hiện tại có bán kính bảo vệ tuyệt đối mười mét xung quanh micro gỗ, nhưng khu vực lu nước giếng cổ ở sân sau này đang nằm ngay sát rìa ranh giới kết giới, chỉ cần lệch một mét là sẽ mất đi sự bảo hộ an toàn tuyệt đối. Anh phải dùng trí tuệ cảm xúc và mưu mẹo kích tướng để dụ lão già độc tu tự nguyện bước lên bục dẫn chương trình rạp gỗ.


Đường Tấn Trò chậm rãi bước lên bục dẫn chương trình, tay phải cầm chặt chiếc Micro Gỗ Sơ Khai, tay trái phe phẩy Quạt Giấy Chữ 'Đức' đầy phong thái tự tin lịch lãm. Anh đưa micro sát miệng, cất giọng trầm ấm, truyền cảm vang dội qua hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh, vang vọng khắp Góc chợ hoang Thanh Vân:


"Ngũ Độc Lão Nhân đại ca, ngài là độc tu tà ác lừng danh của Rừng Sương Độc, sở hữu tu vi Luyện Khí hậu kỳ tầng sáu đầy kiêu ngạo. Vậy mà hôm nay, ngài lại phải hạ mình dịch dung thành một lão tiều phu già nua tội nghiệp, lén lút đi đầu độc lu nước của một người phàm không có tu vi như ta sao? Hành vi hèn nhát này của ngài nếu truyền ra ngoài giang hồ tu tiên, liệu danh tiếng độc tu lừng lẫy của ngài có bị người ta cười chê là kẻ nhát gan, chỉ biết bắt nạt kẻ yếu để kiếm vài viên linh thạch vụn của Thiết Sa Bang?"


Lời kích tướng đanh thép của Đường Tấn Trò vang vọng trong đêm tối, đánh thẳng vào lòng tự tôn và sĩ diện kiêu ngạo của một độc tu tà ác. Ngũ Độc Lão Nhân nghe đến đây liền tím tái mặt mày, đôi mắt xanh lục rực lên ngọn lửa giận dữ tột độ. Lão gầm lên một tiếng khàn đặc đầy tức giận:


"Tên phàm nhân miệng lưỡi trơn trượt kia! Ngươi dám chê bai độc kỹ của lão phu là hèn nhát?! Lão phu giết người vô số ở Rừng Sương Độc, chưa từng có ai dám dùng những lời lẽ dung tục ấy để sỉ nhục lão! Hôm nay, lão phu không cần đầu độc nguồn nước nữa, lão phu sẽ trực tiếp vung tay phát tán kịch độc Ngũ Độc Phấn để thiêu rụi toàn bộ cái rạp gỗ rách nát này và lấy cái mạng phàm nhân của ngươi!"


Ngũ Độc Lão Nhân điên cuồng mất hết lý trí, lão vung mạnh tay phải, nắp bình gốm đen hoàn toàn bị vặn mở. Luồng phấn độc màu xanh lục u ám, đậm đặc bắt đầu tỏa ra nghi ngút từ miệng bình, mang theo mùi tanh hôi thối rữa nồng nặc ăn mòn không khí xung quanh.


Lão già độc tu giậm mạnh chân xuống đất, thân hình gầy gò lướt nhanh như gió độc, cầm bình kịch độc xông thẳng về phía bục dẫn chương trình nơi Đường Tấn Trò đang đứng im mỉm cười đầy ung dung.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!