Nhạc nềnTeatime

Thuốc Đắng Dã Tật

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nắng trưa phàm thành Thanh Vân hầm hập đổ xuống mái rạp gỗ sồi đen, nhưng bầu không khí bên trong phạm vi mười mét của Kết giới gỗ cấp 3 lại mát mẻ như tiết trời thu. Hàng vạn khán giả phàm nhân và tán tu vây quanh sân khấu đang xôn xao bàn tán. Sự kiện Đường Tấn Trò dõng dạc tuyên chiến với đan sư Tiêu Viêm Anh ngay trên sóng trực tiếp đã châm ngòi cho một làn sóng hiếu kỳ cực hạn.


"Cười chết ta mất! Một tên phàm nhân không có nửa điểm tu vi, lại dám thách đấu với một đan sư chính thống của Hẻm Linh Thạch?"


"Nhưng ngươi quên là hôm qua ngay cả Sa Vạn Lý bang chủ Luyện Khí tầng bảy cũng không phá nổi kết giới của Đường đại ca sao?"


Giữa những tiếng xầm xì như ong vỡ tổ, từ trong đám đông khán giả phía dưới, một bóng người gầy gò chậm rãi bước ra. Tiêu Viêm Anh khoác trên mình bộ tạp dề bảo hộ của đan sư, bám đầy những vết nhọ thuốc đen xì và mùi thảo mộc nồng nặc. Gương mặt gã trẻ tuổi, góc cạnh nhưng lại hằn sâu một vẻ ngạo mạn xen lẫn ghen tị cực đoan. Trên tay gã, chiếc lò luyện đan mini bằng đồng không ngừng nhấp nháy những đốm lửa linh lực đỏ nhạt, tỏa ra hơi nóng hừng hực.


"Đường Tấn Trò!" Tiêu Viêm Anh cười lạnh, giọng nói lanh lảnh đầy vẻ tự phụ vang lên: "Ngươi cậy vào cái kết giới rách nát này để lừa bịp phàm nhân thì thôi đi, lại dám bôi nhọ đan dược của ta? Cảm Xúc Đan của ta là kiệt tác được phối chế từ mười hai loại linh thảo, uống vào giúp người ta giải tỏa u uất, khóc lóc sám hối tự nhiên. Ngươi nói nó là phế phẩm giả tạo? Ngươi có tư cách gì để phán xét đan đạo?!"


Đường Tấn Trò đứng trên bục dẫn chương trình, khoác bộ vest vải thô màu lam nhạt sờn cũ nhưng phong thái lại cực kỳ ung dung. Anh khẽ phe phẩy chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' bằng tay trái, tay phải cầm chặt chiếc Micro Gỗ Sơ Khai. Gương mặt anh nở một nụ cười lịch lãm của một MC chuyên nghiệp, tông giọng trầm ấm vang dội qua Loa Gỗ Phóng Thanh:


"Tiêu sư đệ, nếu ngươi tự tin đan dược của mình là hoàn hảo không tì vết, tại sao không dám bước lên Ghế Nóng Sám Hối này để đối chất một lần? Có thật là đan dược của ngươi mang lại cảm xúc chân thật... hay chỉ là một trò lừa bịp rẻ tiền nhằm trục lợi từ quỹ từ thiện của chúng ta?"


"Có gì mà không dám!" Tiêu Viêm Anh hừ lạnh một tiếng đầy kiêu ngạo. Gã tin chắc rằng công thức đan dược của mình vô cùng tinh vi, không hề để lại bất kỳ dấu vết linh lực bạo lực nào để kết giới có thể bắt bẻ. Gã sải bước đi thẳng lên sân khấu, tà áo tạp dề bay phần phật, hiên ngang ngồi sụp xuống chiếc Ghế Nóng Sám Hối đặt ở trung tâm rạp gỗ.


*Oong...*


Ngay khi mông của Tiêu Viêm Anh vừa chạm vào mặt gỗ sồi đen Thanh Vân, một luồng dao động linh lực vàng óng bỗng chốc rực sáng. Quy tắc tối cao của Luật 'Ghế Nóng Tuyệt Đối' lập tức kích hoạt. Bốn vòng xích ánh sáng vàng kim nhạt từ hư không hiện ra, khóa chặt lấy cổ tay và cổ chân gã vào tay vịn ghế.


Tiêu Viêm Anh biến sắc. Gã cảm thấy luồng linh lực Luyện Khí tầng hai trong đan điền của mình bỗng chốc ngưng trệ hoàn toàn, giống như một dòng sông bị đóng băng cứng ngắc. Chiếc lò luyện đan mini bằng đồng trên tay gã lập tức tắt ngúm ngọn lửa linh lực, trở thành một món đồ chơi cơ học vô hại.


"Cái... cái gì thế này?! Tu vi của ta đâu rồi?!" Tiêu Viêm Anh hoảng loạn vùng vẫy, nhưng hai cánh tay gã bị xích ánh sáng khóa chặt cứng, không thể di chuyển dù chỉ một phân. Gã ngước đầu lên, trợn mắt nhìn Đường Tấn Trò: "Đường Tấn Trò! Ngươi dùng tà thuật gì phong ấn tu vi của ta?! Thả ta ra!"


"Tiêu sư đệ, đừng hoảng hốt," Đường Tấn Trò chậm rãi bước lại gần, ánh mắt anh tĩnh lặng và bao dung như nước hồ thu. Anh đưa chiếc micro gỗ sát miệng, cất giọng trầm ấm xoa dịu: "Đây không phải tà thuật, đây là quy tắc an toàn của trường quay chúng ta. Chỉ cần ngươi trả lời thật lòng tất cả câu hỏi, kết giới sẽ tự động giải phóng ngươi khi chương trình kết thúc. Bây giờ, chúng ta bắt đầu buổi phỏng vấn nhé?"


Đường Tấn Trò khẽ ra hiệu bằng mắt cho y sĩ Ngô Bản Thảo dưới khán đài. Lão y sĩ phàm nhân phúc hậu khẽ gật đầu, vuốt chòm râu bạc tỏ ý mọi bằng chứng y học đã sẵn sàng. Cố Nhất Phàm cũng đứng bên cánh gà, tay cầm cuốn sổ da dê ghi chép chằng chịt thông tin tình báo thu thập được từ Hẻm Linh Thạch.


Đường Tấn Trò đi vòng quanh chiếc ghế nóng, vận hành kỹ năng **Đọc vị cơ mặt** để quan sát kỹ lưỡng đối thủ. Tiêu Viêm Anh tuy miệng mồm cứng rắn, nhưng đôi lông mày của gã khẽ giật liên tục, hai bàn tay siết chặt lấy chiếc lò đan vô hại, và bờ môi mỏng hơi run rẩy. Đây là biểu hiện điển hình của một kẻ đang cực kỳ căng thẳng, phòng thủ và sợ hãi bị bóc trần sự thật.


"Câu hỏi đầu tiên," Đường Tấn Trò dừng lại trước mặt gã đan sư trẻ, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào mắt đối phương: "Tiêu sư đệ, ngươi tuyên bố Cảm Xúc Đan của ngươi là kiệt tác hoàn hảo giúp giải tỏa u uất. Vậy ta hỏi ngươi, thành phần cốt lõi của loại đan dược này là gì?"


Tiêu Viêm Anh khẽ nuốt nước bọt, cố lấy lại vẻ kiêu ngạo, ngẩng cao đầu đáp:


"Hừ! Đây là bí môn đan phương của ta! Thành phần cốt lõi là Tuyết Liên Hoa kết hợp với linh thảo tịnh tâm, hoàn toàn tinh khiết, giúp khai thông kinh mạch cảm xúc, không hề có bất kỳ tác dụng phụ nào!"


*Oong...*


Ngay khi từ "không hề có tác dụng phụ" vừa dứt khỏi miệng Tiêu Viêm Anh, chiếc Micro Gỗ Sơ Khai trên tay Đường Tấn Trò bỗng nhấp nháy một luồng linh quang màu hồng nhạt quái dị.


[Hệ thống cảnh báo: Khách mời nói dối trắng trợn trên Ghế Nóng Sám Hối! Kích hoạt Luật 'Nói Thật Hoặc Ăn Tát'!]


*Vút! Bốp!*


Từ trong khoảng không vô hình phía sau chiếc ghế sồi đen, một bàn tay khổng lồ dệt bằng luồng sáng màu hồng nhạt, bán trong suốt bỗng nhiên ngưng tụ, vỗ một cú cực kỳ giòn giã và dứt khoát thẳng vào mông Tiêu Viêm Anh. Tiếng bôm bốp vang dội qua hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh, truyền đi xa cả năm trăm mét.


"Á!!!"


Tiêu Viêm Anh hét lên một tiếng chói tai, cả thân hình gầy gò nảy dựng lên trên ghế nóng, gương mặt đỏ bừng lên vì nhục nhã và đau rát. Gã trừng mắt nhìn Đường Tấn Trò, thở hổn hển: "Ngươi... ngươi dám đánh ta?!"


Khán giả phàm nhân phía dưới rạp gỗ bỗng chốc im bặt trong một giây, sau đó vỡ òa ra những tiếng cười rộ lên như sấm truyền.


"Ha ha ha! Đan sư thiên tài bị kết giới tát mông kìa!"


"Bàn tay hồng nhạt đó nhìn ngộ nghĩnh quá, vỗ phát nghe giòn tan!"


Đường Tấn Trò khẽ mỉm cười lắc đầu, phe phẩy quạt giấy: "Tiêu sư đệ, ta đã cảnh cáo rồi, trước chiếc micro này không ai có thể nói dối. Hệ thống kết giới rất công bằng, ngươi nói dối một câu, mông ngươi sẽ phải chịu khổ một lần. Ta hỏi lại, thành phần cốt lõi thực sự của Cảm Xúc Đan là gì?"


Tiêu Viêm Anh nghiến răng ken két, mông vẫn còn đau rát tê tái. Gã liếc nhìn bàn tay hồng nhạt vô hình vẫn đang lơ lửng phía sau lưng mình đầy đe dọa, rốt cuộc không chịu nổi nhục nhã, đành ấm ức khai thật:


"Là... là Lệ Thảo! Ta dùng dịch chiết Lệ Thảo phàm nhân kết hợp với mật ong rừng để lừa gạt tuyến lệ!"


"Ồ, hóa ra là Lệ Thảo phàm nhân rẻ tiền," Đường Tấn Trò gật đầu, ánh mắt hiện lên vẻ châm biếm sâu cay. Anh quay sang khán giả, giọng nói trầm ấm vang lên đầy đặn: "Thưa quý vị khán giả của Phàm Nhân Minh, một vị đan sư chính thống tu tiên, lại phải dùng đến thảo dược phàm nhân rẻ tiền để tạo ra 'nước mắt giả tạo'. Vậy mà gã dám tự xưng là kiệt tác đan đạo?"


Đám đông phàm nhân lập tức la ó, ném những ánh mắt khinh bỉ về phía Tiêu Viêm Anh. Gã đan sư trẻ tuổi cắn chặt môi đến mức rướm máu, lòng tự tôn kiêu ngạo bị chà đạp tơi tả dưới đất.


Nhưng Đường Tấn Trò chưa dừng lại ở đó. Anh tiến lên một bước, cúi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt đang khẽ đỏ lên của Tiêu Viêm Anh, giọng nói bỗng trở nên vô cùng sắc bén:


"Nhưng Lệ Thảo là loại thuốc có tính axit cực cao. Tiêu sư đệ, ngươi là đan sư tập sự, chắc chắn biết rõ quy tắc phối chế: nếu dùng Lệ Thảo với hàm lượng lớn mà không dùng linh thảo trung hòa tính axit của thân cây, thì sau khi khóc liên tục nửa canh giờ, người dùng sẽ gặp phải một tác dụng phụ vô cùng khủng khiếp. Ta nói có đúng không?"


Tiêu Viêm Anh nghe đến đây, đồng tử bỗng co rụt lại. Gã lắp bắp phủ nhận:


"Không... làm gì có tác dụng phụ nào! Ta đã xử lý công thức hoàn hảo rồi!"


*Bốp!*


Bàn tay hồng nhạt khổng lồ lại từ hư không giáng xuống một cú tát thứ hai, còn giòn giã và mạnh mẽ hơn cú trước. Tiêu Viêm Anh hét lên một tiếng thảm thiết, hai mắt trợn ngược, mông nóng ran như bị lửa thiêu.


"Nói dối lần hai," Đường Tấn Trò lắc đầu thở dài, vẻ mặt đầy tiếc nuối. "Tiêu sư đệ, mông của ngươi có vẻ không cứng bằng cái đầu của ngươi đâu. Hãy khai thật đi, tác dụng phụ đó là gì?"


Tiêu Viêm Anh khóc không ra nước mắt, mông đau đến mức run rẩy cả người, đành mếu máo hét lên:


"Là ngứa! Tuyến lệ sẽ bị ngứa ngáy dữ dội như có hàng vạn con kiến cắn xé!"


"Chính xác!" Đường Tấn Trò dõng dạc tuyên bố qua micro. "Tác dụng phụ của Cảm Xúc Đan phế phẩm chính là gây ngứa ngáy tuyến lệ cực hạn nếu dùng quá liều!"


Như để chứng minh cho lời nói của Đường Tấn Trò, đúng lúc này, tác dụng phụ của đan dược bắt đầu phát tác trên chính cơ thể của Tiêu Viêm Anh. Gã đan sư trẻ tuổi vốn đã lén uống thử một viên đan dược trước khi lên sóng để tự tin biểu diễn, giờ đây hai hốc mắt gã bỗng đỏ rực lên, nước mắt chảy ròng rã, và một cơn ngứa ngáy điên cuồng, khủng khiếp bắt đầu bùng phát từ sâu trong tuyến lệ.


"Ngứa... ngứa quá!" Tiêu Viêm Anh kêu lên một tiếng đau đớn. Gã theo bản năng muốn đưa tay lên dụi mắt, thế nhưng hai cổ tay gã đã bị vòng xích ánh sáng vàng kim của kết giới khóa chặt cứng vào tay vịn ghế nóng, không thể di chuyển dù chỉ một phân.


Cơn ngứa ngáy như hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé bên trong hốc mắt khiến Tiêu Viêm Anh không thể chịu đựng nổi. Gã bắt đầu giãy giụa điên cuồng trên chiếc ghế nóng. Gã cố gắng cúi đầu xuống, dùng bả vai tì vào mặt để cọ xát, nhưng xích ánh sáng giữ chặt cổ gã thẳng đứng. Gã lại cố rướn đầu lên, dùng đầu gối co lên để dụi vào mắt, nhưng tư thế bị khóa mông khiến gã chỉ có thể quằn quại một cách vô vọng.


"Á!!! Cho ta gãi một cái! Đường Tấn Trò, ta xin ngươi! Cho ta gãi một cái thôi! Ngứa chết ta mất! Hu hu hu!" Tiêu Viêm Anh quằn quại trên ghế nóng, hai chân đạp lung tung, gương mặt méo mó, nước mắt và nước mũi chảy dàn dụa, tạo nên một cảnh tượng vô cùng hài hước và thảm hại.


Khán giả phía dưới khán đài cười đến mức rụng cả răng. Vương Lão Ngũ đồ tể cười vang dội như sấm truyền, đập tay bôm bốp vào đùi gã đồ tể bên cạnh:


"Ha ha ha! Nhìn gã đan sư kìa! Quằn quại như con lươn nướng trên thớt gỗ vậy!"


"Đáng đời kẻ lừa đảo! Cho chừa cái thói dùng nước mắt giả tạo để lừa tiền từ thiện của phàm nhân chúng ta!"


Đường Tấn Trò đứng im lặng quan sát màn quằn quại hài hước của Tiêu Viêm Anh. Anh không hề tỏ ra đắc ý hay giễu cợt, mà ánh mắt dần chuyển sang một vẻ thâm trầm, thấu hiểu sâu sắc. Anh biết rằng, đằng sau vẻ ngạo mạn, phá hoại của gã đan sư trẻ tuổi này, chắc chắn ẩn chứa một vết thương lòng sâu kín của một kẻ luôn bị coi là kẻ thất bại.


Đường Tấn Trò khẽ bước lại gần chiếc bàn dẫn chương trình, lắc nhẹ chiếc Chuông Định Âm để lập lại trật tự trường quay. Tiếng chuông ngân vang dẹp loạn tiếng cười đùa của đám đông. Anh đưa chiếc Micro Gỗ Sơ Khai lên sát miệng, cất Giọng nói ấm áp trầm bổng, truyền cảm đi thẳng vào tâm trí của Tiêu Viêm Anh:


"Tiêu sư đệ, ngươi không cần phải giãy giụa nữa. Hãy để ta giúp ngươi xoa dịu cơn ngứa này."


Đường Tấn Trò quay sang y sĩ Ngô Bản Thảo. Lão y sĩ nhanh nhẹn bưng lên một chén Trà thảo mộc Thanh Giọng ấm nóng, bên trong có pha sẵn thảo dược trung hòa tính axit của Lệ Thảo. Đường Tấn Trò tự tay cầm chén trà, nhẹ nhàng đưa lên sát môi Tiêu Viêm Anh:


"Uống đi. Đây là trà thảo mộc tịnh tâm, uống vào sẽ lập tức dập tắt cơn ngứa ngáy."


Tiêu Viêm Anh nhìn chén trà, rồi nhìn ánh mắt ấm áp, không chút oán hận của Đường Tấn Trò. Gã vô cùng bàng hoàng, ngơ ngác, nhưng cơn ngứa ngáy tột độ buộc gã phải há miệng uống sạch chén trà ấm.


*Hù...*


Một luồng hơi ấm thanh mát từ chén trà thảo mộc chảy xuôi xuống cổ họng, lan tỏa nhanh chóng lên vùng mắt. Cơn ngứa ngáy điên cuồng như hàng vạn con kiến lửa bỗng chốc dịu đi rồi biến mất hoàn toàn, để lại một cảm giác mát rượi, dễ chịu vô cùng. Tiêu Viêm Anh thở phào nhẹ nhõm, cả thân hình gầy gò đổ sụp xuống mặt ghế nóng, thở hổn hển như vừa từ cõi chết trở về.


Đường Tấn Trò đặt chén trà xuống bàn dẫn chương trình, khẽ phe phẩy quạt giấy, cất giọng trầm ấm, chậm rãi đi vào trọng tâm tâm lý học hành vi:


"Tiêu sư đệ, bây giờ cơn ngứa đã hết, chúng ta có thể nói chuyện thật lòng chứ? Ta đã điều tra kỹ hồ sơ của ngươi từ Hẻm Linh Thạch. Ngươi là đan sư tập sự duy nhất của Thanh Vân Thành luyện đan mười lò thì lỗi hết chín lò. Sư tôn của ngươi luôn mắng ngươi là kẻ phế vật, không có thiên phú đan đạo, đúng không?"


Nghe đến hai chữ "phế vật", thân hình Tiêu Viêm Anh khẽ run lên bần bật. Gương mặt gã bỗng chốc tối sầm lại, đôi mắt đỏ rực nước mắt hiện lên vẻ u uất và oán hận sâu sắc. Gã nghiến răng, cố thủ bằng sự tự phụ cuối cùng:


"Đúng thì sao?! Lũ bọn họ mắt mù mới coi thường ta! Cảm Xúc Đan của ta tuy là phế phẩm luyện lỗi từ lò đan tịnh tâm, nhưng nó có thể khống chế cảm xúc của hàng vạn người! Ta không phải phế vật!"


"Ngươi quả thật không phải phế vật," Đường Tấn Trò khẽ thở dài, ánh mắt anh nhìn gã đầy sự thấu cảm sâu sắc. "Ngươi chế tạo ra Cảm Xúc Đan, bán với giá rẻ mạt một linh thạch vụn mười viên cho đám tán tu hám lợi để tụi nó đến đây đóng kịch phá hoại talkshow của ta. Ngươi làm tất cả những điều này, thực chất không phải vì tiền tài, đúng không?"


Tiêu Viêm Anh khựng lại, đôi mắt trợn tròn nhìn Đường Tấn Trò đầy bàng hoàng. Gã không ngờ một tên phàm nhân lại có thể đọc vị được suy nghĩ sâu kín nhất trong lòng gã.


Đường Tấn Trò tiến lại gần, đặt tay lên vai gã đan sư trẻ, cất giọng trầm ấm đầy lôi cuốn:


"Ngươi làm vậy, chỉ vì ngươi muốn chứng minh giá trị của bản thân. Ngươi muốn chứng minh cho sư tôn của ngươi, cho toàn bộ tu sĩ coi thường ngươi thấy rằng: ngay cả một viên đan dược luyện lỗi của Tiêu Viêm Anh, cũng có thể xoay chuyển cảm xúc của toàn bộ phàm thành Thanh Vân này! Ngươi ghen tị với ta, vì ta là một phàm nhân không có tu vi, lại có thể làm hàng vạn người khóc cười tự nhiên, trong khi ngươi dốc hết tâm huyết cả đời luyện đan lại chỉ nhận được những lời sỉ nhục bạo lực. Có đúng thế không, Tiêu sư đệ?"


Lời nói của Đường Tấn Trò như một mũi tên sắc bén, xuyên thủng hoàn toàn lớp vỏ bọc ngạo mạn, tự phụ cuối cùng của Tiêu Viêm Anh, găm thẳng vào vết thương lòng sâu kín nhất tuổi thơ gã.


Tiêu Viêm Anh đờ người ra trên ghế nóng. Ký ức về những đêm đông lạnh giá gã một mình ngồi bên lò luyện đan lỗi, bị sư tôn vung gậy đánh đập dã man, mắng chửi gã là kẻ ăn hại không có tương lai hiện lên sống động trong tâm trí gã. Gã đã cố gắng biết bao nhiêu, thức khuya dậy sớm chịu đựng hơi nóng lò lửa ăn mòn da thịt, chỉ để hy vọng nhận được một lời khen ngợi chân thành, nhưng đổi lại chỉ là những cái tát và sự xua đuổi bạo lực của giới tu tiên coi trọng sức mạnh cơ bắp.


Lồng ngực Tiêu Viêm Anh phập phồng dữ dội. Những giọt nước mắt không còn do tác động của Lệ Thảo, mà là những giọt nước mắt thực sự phát ra từ sự tủi hờn, u uất tích tụ bấy lâu nay bỗng chốc trào ra khỏi hốc mắt gã.


"Phải... ta ghét bọn họ! Ta ghét đan đạo bạo lực của bọn họ!" Tiêu Viêm Anh khóc nấc lên, giọng nói nghẹn ngào, khàn đặc đầy đau đớn: "Tại sao chỉ có đan dược tăng cường sức mạnh chiến đấu, sát hại lẫn nhau mới được coi là kiệt tác?! Tại sao đan dược cảm xúc của ta lại bị coi là rác rưởi phế vật?! Ta chỉ muốn chứng minh bản thân... ta không muốn bị coi là kẻ bỏ đi... hu hu hu!"


Tiếng khóc nức nở, chân thật của Tiêu Viêm Anh vang vọng qua hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh, không còn sự giả tạo, gượng gạo của Cảm Xúc Đan, mà chứa đựng một nỗi cô đơn, bất lực tột cùng của một đứa trẻ mồ côi tinh thần bị ruồng bỏ giữa giới tu tiên vô tình.


Khán giả phàm nhân phía dưới bỗng chốc im lặng hoàn toàn. Nhiều người bắt đầu rơi lệ cảm thông sâu sắc. Họ nhận ra gã đan sư trẻ tuổi hung hãn phá hoại bấy lâu nay, thực chất cũng chỉ là một nạn nhân đầy tổn thương của sự bạo lực, coi thường phàm nhân của giới tu tiên danh môn.


Đường Tiểu Muội đứng dưới cánh gà cũng khóc mếu máo, nhanh nhẹn rút một tờ khăn giấy tơ tằm mềm mại từ giỏ tre chạy lên sân khấu, nhẹ nhàng lau nước mắt cho Tiêu Viêm Anh.


Đường Tấn Trò nhìn Tiêu Viêm Anh khóc lóc giải tỏa tâm lý, khẽ vỗ nhẹ vai gã đầy bao dung:


"Tiêu sư đệ, đan đạo của ngươi không phải rác rưởi. Ngươi có một thiên phú vô cùng tuyệt vời về mặt nhận biết thảo mộc và chế tạo dược vật cảm xúc. Chỉ là ngươi đã đi lầm đường, dùng nó cho sự ghen tị và phá hoại. Nếu ngươi dùng tài năng của mình để chế tạo những loại đan dược an thần, làm dịu đi sát khí nóng nảy của tu sĩ, giúp họ tĩnh tâm tìm lại bản ngã lương thiện... đó mới là kiệt tác đan đạo thực sự cứu rỗi chúng sinh."


Tiêu Viêm Anh ngước gương mặt đẫm nước mắt lên nhìn Đường Tấn Trò, ánh mắt hiện lên một tia sáng hy vọng rực rỡ chưa từng có:


"Đường đại ca... đan dược của ta... thực sự có ích sao? Ngươi... ngươi không khinh bỉ một đan sư phế vật luyện đan toàn lỗi như ta sao?"


"Chưa từng khinh bỉ," Đường Tấn Trò mỉm cười ấm áp. "Đài talkshow của ta luôn cần những tài năng như ngươi. Ngươi có đồng ý đóng cửa lò luyện đan lỗi ở Hẻm Linh Thạch, từ bỏ việc chế tạo Cảm Xúc Đan phế phẩm lừa đảo, và hợp tác với chúng ta để chế tạo đan dược an thần hỗ trợ trị liệu tâm lý cho khách mời hay không?"


Tiêu Viêm Anh khóc nức nở gật đầu liên tục:


"Ta đồng ý! Ta tự nguyện đóng cửa quầy thuốc! Ta hứa sẽ dốc toàn lực chế tạo đan dược an thần tốt nhất để hỗ trợ đài! Hu hu hu!"


*Oong...*


Ngay khi lời cam kết hoàn lương chân thành của Tiêu Viêm Anh vừa dứt, hệ thống Sáng Thế Thần Đài trong đầu Đường Tấn Trò bỗng vang lên tiếng bíp bíp liên tục đầy hân hoan rực rỡ:


[Hệ thống thông báo: Khách mời Tiêu Viêm Anh đã hoàn toàn sám hối chân thật, tịnh hóa tâm ma thành công!]


[Rating chương trình tăng vọt đạt mốc bùng nổ! Cộng thêm 1500 điểm Rating tâm linh!]


[Rating hiện tại: 8350 points! Kết giới gỗ cấp 3 hoạt động vô cùng ổn định!]


Bốn vòng xích ánh sáng vàng kim nhạt tự động tan biến vào hư không, giải phóng hoàn toàn cho Tiêu Viêm Anh. Gã đan sư trẻ tuổi đứng dậy, cúi đầu lạy tạ Đường Tấn Trò một cách cung kính, gương mặt rạng rỡ vẻ nhẹ nhõm, thanh thản chưa từng có. Gã tự nguyện dâng nộp chiếc lò luyện đan mini bằng đồng và toàn bộ số Cảm Xúc Đan phế phẩm còn lại làm đạo cụ vô hại cho đài, rồi lùi về phía hậu trường làm nhân viên kỹ thuật đan dược hỗ trợ.


Khán giả phàm nhân phía dưới đồng loạt đứng dậy vỗ tay nhiệt liệt rầm rộ, tung những đóa hoa hồng dại đỏ thắm lên sân khấu để chúc mừng cho sự hoàn lương của đan sư trẻ tuổi. Buổi phát sóng kết thúc trong tiếng cười đồng cảm và niềm hân hoan vĩ đại.


Thế nhưng, niềm vui chiến thắng chưa kịp lan tỏa trọn vẹn, từ phía rìa kết giới mười mét bên ngoài rạp gỗ, bóng tối bỗng chốc siết chặt lại.


Sa Vạn Lý đứng trong bóng tối ngoài rìa phong tỏa, chứng kiến sự hoàn lương của Tiêu Viêm Anh mà điên tiết đến mức mặt mũi xám xịt. Gã biết mình đã mất đi một công cụ quấy phá đắc lực. Gã quay sang nhìn một lão già gầy gò mặc áo bào xanh lục bẩn thỉu đầy mụn cóc đứng bên cạnh, cất giọng tàn nhẫn đầy sát khí:


"Ngũ Độc Lão Nhân, tên phàm nhân kia giỏi lắm dùng miệng lưỡi cảm hóa thuộc hạ của ta. Đêm nay, ta muốn ngươi dùng kịch độc Ngũ Độc Phấn đầu độc toàn bộ lu nước giếng cổ và hệ thống trà thảo mộc của rạp gỗ talkshow! Ta xem gã phàm nhân đó còn có thể cất giọng nói chuyện đạo lý được nữa hay không!"


Ngũ Độc Lão Nhân nở một nụ cười nham hiểm ghê rợn, để lộ hàm răng đen sì, tay khẽ vuốt ve chiếc bình gốm chứa đầy phấn độc xanh lè rực sáng u ám trong bóng đêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!